Hoàng hậu mang đứa nhỏ đi rồi, Long Y Hoàng cũng không có tâm tư ở lại đây thêm, chỉ đơn giản hàn huyên vài câu với một số người, rồi lấy cớ cả người không khỏe, cùng Phượng Trữ Lan rời khỏi.
Mọi chuyện cũng chưa kết thúc, vào ban đêm, nàng còn chưa nghỉ ngơi, Hoàng hậu đột nhiên đến đây.
Vẻ mặt Long Y Hoàng xem thường che giấu sự hung ác, còn chưa đến trước mặt Hoàng hậu, thì thấy bà ta ném một cái hộp nhỏ xuống chân mình, giận dữ quát lớn: "Đừng tưởng rằng Bổn cung không biết ngươi đang làm gì! Những thủ đoạn nhỏ nhặt đó có thể giấu được Bổn cung sao? Bổn cung không có tố giác ngươi ngay tại đó cũng đã nể mặt ngươi lắm rồi!"
Long Y Hoàng cúi đầu, cái hộp rơi xuống chân đã bị bật nắp, bên trong đó là một con trùng màu trắng hình dáng giống như sợi tơ từ từ bò ra, nếu không nhìn kỹ, sẽ hoàn toàn không thấy được.
Sắc mặt Long Y Hoàng hơi đen lại, nàng đã sớm đoán được Hoàng hậu không hề đơn giản, cổ trùng dạng sợi tơ này quả thật là hôm nay nàng vừa mới thả vào người Hoàng hậu! Hơn nữa cũng chưa đả thương đến cọng lông nào, trước đây bởi vì hơi kiêng dè Hoàng hậu nên nàng luôn nhẫn nhịn, mà bây giờ, đoạt lấy con nàng, nàng không thể nhịn được nữa, cổ trùng trong tay còn lại không nhiều lắm, cổ trùng này cũng được coi là cực phẩm, cho dù dính vào da cũng không có chút cảm giác nào, nhưng Hoàng hậu lại có thể phát hiện ra!
Không phải là người thiện độc, sẽ không có bản lĩnh biết được!
Loại cổ trùng này một khi chui vào da, không đến nửa khắc sẽ phát tác, đầu tiên sẽ làm cho người ta mê man, cho dù có tỉnh thì ý thức cũng mơ hồ, nếu phối hợp với dược thảo thích hợp sẽ kích thích chất độc, có thể lấy mạng trong nháy mắt.
Xem ra bây giờ, từ lúc Hoàng hậu phát hiện đến lúc lấy cổ trùng ra chắc chắn chỉ trong một thời gian ngắn.
Nét mặt Long Y Hoàng lạnh nhạt, gằn từng chữ: "Nhìn không ra, mẫu hậu cũng rất am hiểu về cổ độc."
"Ở trước mặt ngươi, không dám nới đến hai chữ “am hiểu”," Hoàng hậu hừ lạnh một tiếng: “Hiện tại, Bổn cung đến để cảnh cáo ngươi, từ nay về sau nếu ngươi lại thả những thứ bẩn thỉu này lên người Bổn cung, chắc chắn Bổn cung sẽ cho tiểu hoàng tôn nếm thử mùi vị đó trước!"
Sắc mặt Long Y Hoàng trắng bệch ngẩng đầu, vội la lên: "Người không thể làm như vậy! Kỳ Hàn còn nhỏ!"
"Cho nên ngươi hãy an phận một chút cho Bổn cung! Bây giờ, Bổn cung cũng không có yêu cầu ngươi làm chuyện gì quá đáng, chẳng lẽ để ngươi ở trong thâm cung hoàn thành trách nhiệm của mình cũng là sai sao!" Giọng Hoàng hậu nâng cao hơn bình thường, nét mặt Long Y Hoàng khó coi quay đầu.
Nghe được động tĩnh, Phượng Trữ Lan từ trong phòng đi ra, nhìn vẻ mặt Hoàng hậu tức giận cùng Long Y Hoàng uất ức, nhanh chóng đi đến: "Mẫu hậu, ngài tại sao lại đến đây?"
"Không có gì, đến thăm Thái tử phi thôi, hiện giờ nhìn thấy không sao, Bổn cung cũng an tâm, hồi cung!" Hoàng hậu liếc mắt Phượng Trữ Lan, nhanh chóng quay người bước đi.
Hoàng hậu vừa đi khỏi, Long Y Hoàng gần như muốn ngã xuống đất.
Phượng Trữ Lan vội vàng đến cạnh nàng, đỡ lấy nàng, nhíu mày: "Sao thế?"
"Kỳ Hàn... Phượng Trữ Lan, ta nghe được Kỳ Hàn đang khóc..." Long Y Hoàng nhắm mắt lại, gắng sức nắm lấy tay Phượng Trữ Lan tựa như nắm lấy rơm rạ cứu mạng, run rẩy nói: "Thật sự... Kỳ Hàn đang khóc..."
"Khóc?" Phượng Trữ Lan im lặng một chút, lắng tai nghe, quả thật không hề nghe được tiếng khóc bất kỳ của trẻ con nào.
"Làm sao đây... Ta nên làm gì bây giờ..." Nàng gần như thút thít: "Ta nên làm sao mới có thể đưa Kỳ Hàn về... Dù sao ta cũng nghe được tiếng nó đang khóc, không biết nó ở chỗ mẫu hậu ra sao... Ta nhớ nó...rất muốn ôm nó một cái."
"Nàng đừng có gấp, bất kể ra sao, mẫu hậu cũng sẽ không bạc đãi Kỳ Hàn, dù sao nó vẫn còn nhỏ mà... Mẫu hậu sẽ không làm gì với nó." Phượng Trữ Lan thở dài, trở tay ôm lấy Long Y Hoàng, trong đôi mắt đen lay động một chút bất an.
Nửa đêm hôm đó, Long Y Hoàng tỉnh giấc rất nhiều lần, cũng khiến cho Phượng Trữ Lan ngủ bên cạnh cũng không yên, cuối cùng bị điểm huyệt ngủ, nàng mới an an ổn ổn thiếp đi.
Nàng ngủ say, nhưng Phượng Trữ Lan lại không ngủ được, vừa đến giờ tý lập tức đứng lên, tiện tay kéo áo choàng khoác vào rồi đi ra ngoài.
Phía sau Tê Phượng các không xa chính là tẩm cung của Hoàng hậu, mà bên trong tẩm cung lại có nhiều tiểu viện, hắn đoán đứa bé hẳn là đang ở trong tiểu viện thứ nhất.
Khinh công tốt đúng là tiện lợi, bay nhảy trên mái nhà, giở mái ngói, không phát ra tiếng vang nào, chỉ khi có gió đêm thổi qua tay áo mới nghe được vài âm thanh.
Hắn vừa mới hạ xuống trên mái nhà của một tiểu viện đèn đuốc còn sáng trưng, trong chớp mắt, bốn phía đột nhiên có rất nhiều cung nữ vây quanh.
Ngừng lại, đột nhiên Phượng Trữ Lan nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của trẻ con một hồi lại một hồi, Phượng Kỳ Hàn, con trai hắn, hẳn là ở ngay gần đây.
"Thái tử điện hạ đêm khuya đến đây, không biết có chuyện gì quan trọng?" Một cung nữ bước tới trước mặt của hắn, cúi người thỉnh lễ.
"Các ngươi không vất vả sao?" Phượng Trữ Lan nói.
"Điện hạ, nô tỳ hiểu được ý của ngài, hoàng thái tôn hiện đang ở cùng một chỗ với Hoàng hậu nương nương, ngài sẽ không có khả năng thấy được Hoàng thái tôn." Cung nữ đó nói.
"Các ngươi đã hiểu rõ, vẫn còn muốn tiếp tục ngăn cản ta sao?" Phượng Trữ Lan nhướng mày, trong đêm đôi mắt sáng như sao.
"Điện hạ, chúng nô tỳ đều hiểu được nỗi thống khổ của Thái tử phi và ngài, nhưng ngài càng hiểu rõ tác phong xử lý của Hoàng hậu nương nương, hiện tại cho dù ngài đến, cũng sẽ không có được kết quả gì!" Cung nữ đột nhiên đó quỳ xuống, nói: "Chúng nô tỳ không ngăn cản ngài, sẽ bị Hoàng hậu nương nương xử tử, nếu ngăn cản, cũng không được may mắn gì, xin điện hạ thấu hiểu cho nỗi khó xử của chúng nô tỳ."
"Ta chỉ muốn nhìn con trai của mình." Phượng Trữ Lan lạnh lùng nói.
"Hiện tại không phải là thời cơ, thứ Hoàng hậu nương nương muốn là gì, ngài biết rõ." Cung nữ chỉ chỉ thiếu dập đầu trước mặt hắn: "Điện hạ, Thái tử phi là một người thông minh, cũng xin ngài đi khuyên nhủ người, lúc này nếu hấp tấp vội vàng, kẻ chết đầu tiên sẽ là chúng nô tỳ!" Cung nữ vừa nói xong, các cung nữ khác đều vội vàng quỳ xuống.
"Đứa bé có khỏe không?" Phượng Trữ Lan bình tĩnh hỏi.
"Vâng, do không có chuyện gì xảy ra, Hoàng hậu nương nương quả thật coi Hoàng thái tôn là bảo bối chăm sóc vô cùng cẩn thận." Cung nữ vội vàng nói.
Phượng Trữ Lan không nói thêm gì, xoay người im lặng tiêu sái rời đi, sau đó nhún người nhảy lên, bóng dáng từ từ chìm trong bóng đêm.
Những ngày tiếp theo, bởi không nghỉ ngơi tốt, Long Y Hoàng bắt đầu hối hận mình đã càn quấy, bây giờ bệnh nặng liên tục một tháng không hết, lại bao nhiêu bệnh vặt đến vây quanh, ngay cả chính mình để Phượng Trữ Lan chăm sóc cũng không thẹn thùng.
Thái y đến đây rất nhiều lần, chẩn mạch, nói bệnh của nàng không hết chỉ có vài nguyên nhân đơn giản, một ... gần nhất... là sau khi sinh xong không nghỉ ngơi cẩn thận, lại nhiễm phong hàn, tiếp đó vẫn chưa phục hồi sức khỏe mà chạy đi chịu kích thích, dẫn đến bệnh tình nặng thêm; cái thứ hai là khẩu vị của nàng giảm xuống mạnh, ăn uống còn ít hơn khi mang thai, cũng không có sức khỏe, hiện tại chỉ có thể là dựa vào thuốc để cầm cự; thứ ba chính là vấn đề tâm tình, tâm tình của nàng không tốt, dẫn đến bệnh tình cũng không mấy khả quan.
Những thái y dặn ngoài dặn dò cung nữ và Ngự thiện phòng phải chú ý các thứ khác ra, còn đặc biệt khuyên nàng phải chú ý điều chỉnh tâm trạng, không phải uống nhiều thuốc thì sức khỏe sẽ hồi phục ngay.
Long Y Hoàng nằm trong chăn, bắt đầu sợ lạnh, chịu không nổi gió, sắc mặt cũng không có vẻ dịu đi, đôi môi gần như cùng dung hợp với làn da, trắng bệch, chỉ còn có ánh mắt vẫn sáng ngời như trước.
Hoàng hậu áp dụng chính sách nới lỏng đối với bọn họ, không còn đến quấy rầy, cũng không có phân phó chuyện gì, bà ta cũng không ép Phượng Trữ Lan thường xuyên đến chỗ Liễu Thiên Trừng, nhưng ngẫu nhiên sẽ sai người đến truyền lời yêu cầu qua đó, Phượng Trữ Lan đi chưa tới một canh giờ lại trở về, nhiều lần như thế, khiến cho Liễu Thiên Trừng nản lòng thoái chí, Hoàng hậu cũng lười hỏi tới.
Trong lòng Long Y Hoàng không thoải mái, trong tiềm thức bắt đầu kháng cự lại nhiều thứ, ví dụ như, tin tức về Phượng Kỳ Hàn, lại ví dụ như, bất luận thứ gì liên quan đến Duệ vương phủ.
Có một lần, có người dùng danh nghĩa Duệ vương phủ đưa thuốc bổ đến cho nàng, kết quả Long Y Hoàng vừa nghe thấy, ngày đó đừng nói ăn cái gì, ngay cả thuốc cũng dứt khoát không uống, không hỏi một tiếng là ai đem đến trực tiếp cho người vứt thuốc bổ đi, còn không cho phép nhắc lại, thậm chí cũng không để bất luận kẻ nào hay thứ gì liên quan đến Duệ vương phủ xuất hiện trước mắt mình, sau đó buồn bực ngủ cả ngày.
Ngày đó đúng lúc Phượng Trữ Lan hao hết lời lẽ khuyên nhủ khiến nàng có chút muốn ăn, đang chuẩn bị ăn cơm, thuốc bổ đó đã được đem tới, lập tức Long Y Hoàng liền cự tuyệt không ăn bất cứ thứ gì, làm Phượng Trữ Lan liên tiếp uể oải sầu não rất nhiều ngày.
Lại là một buổi xế chiều, Long Y Hoàng uống vài hớp canh gà thì không uống nữa, Phượng Trữ Lan ở bên cạnh khuyên nàng ăn nhiều một chút, nàng cũng vẫn lắc đầu.
"Phượng Trữ Lan," Màu da tái nhợt làm nổi bật đôi mắt đen của Long Y Hoàng càng rõ, nàng nửa nằm, vẻ mặt hổ thẹn nhìn hắn, gần một tháng qua hầu như hắn đều canh giữ bên cạnh nàng, mà tất cả mọi thứ ăn, mặc, đi lại của nàng đều tự mình Phượng Trữ Lan làm, áy náy nói: "Căn bệnh này vẫn luôn không dứt, ngươi lại hao tâm tổn trí không quản nhọc nhằn chăm sóc ta, ta cảm thấy thể diện của ta gần như mất sạch, thật sự cảm thấy rất xấu hổ ..."
"Chúng ta là phu thê, có gì phải xấu hổ," Phượng Trữ Lan cúi đầu, trong tay còn cầm bát canh gà nóng hổi, hắn cầm thìa khuấy khuấy, hơi nóng bốc lên, ngẩng đầu nói: "Hôm nay uống nhiều thêm chút nữa đi, mỗi ngày đều uống ít thế này, bệnh sao có thể hết được đây?"
"Thật sự uống không nổi," Long Y Hoàng lắc đầu, vươn tay muốn sờ sờ mặt Phượng Trữ Lan, đến nửa đường lại ngừng lại, chuyển thành nắm vạt áo hắn từ từ ngồi dậy: "Ngược lại là ngươi, ngươi nên ăn nhiều chút, vốn dĩ đã gầy, ngươi xem nhìn ngươi bây giờ cũng không biết dáng vẻ ra sao nữa."
Phượng Trữ Lan cố ý xem nhẹ động tác của nàng, thả thìa lại trong bát, nắm lấy tay nàng, nhìn chăm chú: "Không bằng nàng, nhìn xem, chỉ còn da bọc xương."
"Ta làm sao biết được bệnh lại lâu dứt như vậy chứ..." Long Y Hoàng ngẩng đầu lên, líu ríu, đặt tay lên trán, che đi ánh mắt, che lấp tình cảm.
"Ta đã vất vả vì nàng như thế, cho dù nàng vì ta cũng được, cũng không thể xuống dốc thế này, thuốc có thể chống đỡ được bao lâu, sớm hay muộn gì cơ thể cũng sụp đổ." Khi nói chuyện, giọng điệu Phượng Trữ Lan có phần thống khổ.
"Được rồi," Long Y Hoàng dời tay, cười với Phượng Trữ Lan, như mặt trời chói chan đánh bại mây đen: "Được rồi, coi như ta đây sẽ khỏe mạnh vì ngươi, yên tâm, ta sẽ không suy sụp nhanh thế đâu, còn có nhiều chuyện ta phải quan tâm."
"Vậy lại uống thêm một ít đi," Đôi mắt Phượng Trữ Lan lấp lánh s