ông ấy. Nếu ông ấy nói ngươi có thể đi thì ta sẽ đồng ý..."
Nghe thấy yêu cầu này, trong mắt Mai Trường Tô đột nhiên lóe lên một vẻ phức tạp, có điều lại lập tức biến mất, đến lúc nhìn lại thì vẻ mặt đã bị chàng khống chế hoàn toàn.
"Được rồi, ta về nói với Lận Thần." Mai Trường Tô hơi hạ thấp người. "Chuẩn bị xuất chinh, điện hạ còn có vô số việc phải làm, ta cáo lui trước."
Tiêu Cảnh Diễm bị thần thái tự nhiên của chàng làm cho hốt hoảng, luôn cảm thấy có chuyện gì đó mình không thể khống chế đang xảy ra, nhưng khi suy nghĩ kĩ thì lại thấy không có gì bất ổn.
Có điều tâm tình khác thường này không duy trì được lâu, bởi vì tin cấp báo từ tiền tuyến lại nhanh chóng tràn về, lập tức chiếm hết toàn bộ đầu óc hắn.
Một loạt công việc như điều động binh lực, miễn nhiệm nhân sự, trù bị lương thực, điều chỉnh chiến lược, các đại thần thay nhau bẩm tấu khiến vị Thái tử nhiếp chính này dường như không để ý Mai Trường Tô đã lặng lẽ ra về từ lúc nào.
Không căng thẳng, bận rộn như Đông cung, Tô trạch có vẻ yên tĩnh, yên lành hơn nhiều.
Có điều, khói lửa chiến tranh đã tràn ngập cả kinh thành, Tô trạch cũng không phải ngoại lệ. Khi Mai Trường Tô vào cửa hạ kiệu, dù mọi người đã hết sức kiềm chế nhưng ánh mắt nhìn chàng vẫn không khỏi lo lắng không yên.
"Mời Lận công tử đến." Mai Trường Tô dặn dò Lê Cương rất ngắn gọn rồi đi thẳng về tẩm phòng của mình.
Một lát sau Lận Thần đến một mình, trên mặt vẫn mang nụ cười, đứng giữa phòng chờ Mai Trường Tô nói trước.
Nhưng chờ một hồi lâu Mai Trường Tô vẫn thất thần, hắn đành lên tiếng trước: "Ta vừa ra ngoài một chuyến, có mâý tiểu bằng hữu của ngươi đang báo danh nhập ngũ ở chỗ mộ binh. Xem ra đám con cháu thế gia này cũng chia làm hai loại, một loại như sâu bọ, ăn chơi sa đọa, không làm được gì, một loại khác nếu được tôi luyện thêm một chút thì có thể dễ dàng trở thành lương đống hơn người bình thường nhiều."
"Quốc nạn đã đến, há có nam nhân nào không nhập ngũ?" Mai Trường Tô bình tĩnh nói. "Lận Thần, ta cũng phải đi."
“Đi đâu?”
"Sa trường."
"Đừng nói đùa." Sắc mặt Lận Thần lạnh đi. "Bây giờ đã là đầu mùa đông, sa trường ở phía bắc, ngươi mà đi thì có thể chịu được mấy ngày?"
"Ba tháng."
Chàng lập tức trả lời như thế khiến Lận Thần không khỏi giật mình, môi hơi tái đi.
"Niếp Đạc mang hai cây băng tục thảo đến đây." Ánh mắt Mai Trường Tô bình thản nhìn Lận Thần, nói nhỏ. "Băng tục thảo không thể để lâu, nhất định là ngươi đã chế thành băng tục đan rồi đúng không?"
"Làm sao ngươi biết?"
"Nơi này là Tô trạch, ta biết thì có gì lạ?"
Lận Thần xoay người đi, hít sâu mấy hơi, nói: "Ngươi biết cũng vô dụng, ta sẽ không cho ngươi."
"Ta hiểu rất rõ tâm tình của ngươi." Mai Trường Tô nhìn bóng lưng Lận Thần, bình thản nói. "Nếu giữ nguyên kế hoạch, chúng ta cùng đi du sơn ngoạn thủy, thư giải sầu muộn thì với y thuật của ngươi, có lẽ ta còn có thể an nhàn thêm nửa năm... một năm... hoặc lâu hơn..."
"Không phải có lẽ mà là chắc chắn. Ta biết mình có thể làm được!" Lận Thần đột nhiên quay lại, ánh mắt kiên quyết. "Trường Tô, bản án cũ đã được lật lại, gánh nặng ngươi tự mang trên người đã có thể đặt xuống. Lúc này suy nghĩ cho chính ngươi cũng không quá đáng đúng không? Trên đời có nhiều việc như vậy, hết việc này tới việc khác, vĩnh viễn không bao giờ hết, một mình ngươi không thể giải quyết được. Vì sao ngươi lại bỏ cuộc trong lúc không nên bỏ cuộc nhất?"
"Đây không phải bỏ cuộc, mà là lựa chọn." Mai Trường Tô nhìn thẳng vào mắt hắn, gương mặt tái nhợt nhưng khóe miệng lại mang ý cười. "Con người bao giờ cũng tham lam. Trước kia chỉ cần có thể lật lại bản án cũ, trả lại thanh danh cho người đã khuất là ta sẽ thỏa mãn. Nhưng bây giờ ta lại muốn làm nhiều hơn, ta muốn quay lại sa trường, lần nữa trở lại bắc cương, ta muốn cố hết sức làm sống lại linh hồn Xích Diễm quân trong những tháng ngày cuối cùng của mình. Lận Thần, làm Mai Trường Tô trọn mười ba năm, cuối cùng lại có thể lựa chọn kết cục của Lâm Thù, đối với ta, chẳng lẽ đây không phải chuyện may mắn?"
“Ai biết Lâm Thù?" Lận Thần nhắm mắt, cố gắng bình ổn tâm tình. "Bằng hữu ta sẵn sàng làm mọi việc để hắn sống sót đó không phải Lâm Thù... Chính ngươi cũng đã từng nói, Lâm Thù đã chết từ lâu rồi. Để một người chết sống lại được ba tháng, ngươi lại chọn hi sinh chính mình sao?"
"Lâm Thù dù chết nhưng trách nhiệm thuộc về Lâm Thù không thể chết. Chỉ cần một chút khí phách của nhà họ Lâm còn tồn tại trên đời thì không thể để bắc cương Đại Lương lâm nguy, không thể để giang sơn bị tàn phá, không thể để trăm họ lang bạt. Lận Thần, xin thứ lỗi, ta đã đáp ứng ngươi rồi lại nuốt lời... Nhưng ta thật sự cần ba tháng này. Về đạo nghĩa, ngọn lửa bắc cương đang cháy rực, trong triều không có tướng để dùng, ta thân là hậu nhân Lâm thị, há có thể ngồi yên để kéo dài tính mạng giữa chốn sơn thủy? Về tư tâm, mặc dù có ngươi nhưng dù sao ta cũng đã không còn nhiều thời gian, nếu có thể lại khoác chiến giáp, lại đạp sa trường thì cũng xem như cuộc đời này không còn gì tiếc nuối, những gì nhận được có lẽ còn nhiều hơn những thứ mất đi..." Bàn tay nóng như lửa của Mai Trường Tô nắm chặt cánh tay Lận Thần, hai mắt sáng như sao. "Băng tục thảo là thần dược muốn tìm cũng không biết tìm ở đâu, trời đã để Niếp Đạc tìm được nó chính là cho ta có thể tạm thoát khỏi bệnh tật, ôn lại hào hùng trước kia trong ba tháng cuối cùng. Lận Thần, chúng ta không nói đại nghĩa, không nói quốc gia bách tính, chỉ vì tâm nguyện này của ta, ta mong ngươi thành toàn."
Lận Thần ngơ ngác nhìn chàng, nhỏ giọng hỏi: "Vậy sau ba tháng thì sao?"
"Ta đã tính toán toàn bộ chiến cuộc, tình hình tướng lĩnh quân địch, ta cũng nắm rõ. Trong vòng ba tháng, ta nhất định có thể dẹp yên khói lửa, dựng lại phòng tuyến bắc cương. Cảnh Diễm vốn cũng đã chuẩn bị chỉnh đốn quân lính, sau cuộc chiến này, ta tin rằng sức chiến đấu của Đại Lương sẽ dần khôi phục đến thời kỳ hưng thịnh."
"Ta nói là ngươi." Hai mắt Lận Thần sâu thẳm, vẻ mặt vô cùng ủ dột. "Sau ba tháng ngươi sẽ thế nào? Một khi uống băng tục đan, mặc dù có thể dùng được lực kích thích thể lực nhưng cũng là thuốc độc tuyệt mệnh không thể vãn hồi. Thời hạn ba tháng đã đến thì dù là đại la kim tiên cũng khó giữ ngươi lại thêm một ngày."
"Ta biết." Mai Trường Tô mơ hồ gật đầu. "Con người sống trên đời cuối cùng đều phải chết. Lận Thần, ta đã chuẩn bị tốt rồi."
Lận Thần cắn chặt răng, kéo mạnh vạt áo, lấy một chiếc lọ nhỏ trong áo ra, ném cho Mai Trường Tô một cách thô bạo lạnh lùng nói: "Bỏ cuộc cũng được, lựa chọn cũng được, đều là quyết định của chính ngươi, ta không có tư cách bác bỏ, tùy ngươi..." Vừa nói hắn vừa xoay người đá tung cửa phòng, rảo bước ra ngoài.
"Ngươi đi đâu đấy?"
"Điểm mộ binh bên ngoài chắc còn chưa đóng cửa. Ta đi báo danh." Lận Thần chỉ hơi dừng bước chân, không quay đầu lại. "Ta đã đáp ứng sẽ ở bên cạnh ngươi đến ngày cuối cùng. Ngươi nuốt lời nhưng ta lại không thể nuốt lời. Khi nào có chức vụ trong quân, xin Mai đại nhân triệu ta đến làm một thân binh."
Trái tim Mai Trường Tô nóng rát, chiếc lọ nhỏ lạnh buốt chàng đang nắm trong tay bắt đầu nóng lên.
Mặc dù những người khác ở ngoài sân không biết đến sự tồn tại của băng tục đan, cũng không biết hai người nói chuyện gì, nhưng qua câu này của Lận Thần cũng có thể đoán được Mai Trường Tô đã quyết định xuất chinh bắc cương.
Mấy thị vệ đều là những người nhiệt huyết, Lê Cương và Chân Bình trước đây còn là quân sĩ, bọn họ một mặt muốn ra sa trường vệ quốc giết địch, mặt khác lại sợ Mai Trường Tô không chịu nổi gian khổ chinh chiến, trong lòng vô cùng mâu thuẫn, đều ngơ ngác đứng ngoài sân mà không biết nên phản ứng thế nào mới phải.
Trong bầu không khí nặng nề đó, Cung Vũ ôm đàn đi ra, ngồi xuống hành lang, ngón tay khẽ đưa, sự dịu dàng biến mất, tiếng đao kiếm vang lên, ngập tràn khí phách, vó ngựa rền vang. Lúc tiếng đàn lên tới cao trào, đột nhiên có người vỗ vào lan can, cất tiếng hát:
Nhớ ngày ấy búi tóc tòng quân
Nhớ ngày ấy sương phủ quân doanh
Nhớ ngày ấy rút kiếm gió tan
Nhớ ngày ấy vung thương mây tản
Thời gian thấm thoắt
Mà giờ đã xa
Nhìn mây núi
Nhớ thành lũy khi xưa
Cỏ dại bò lan
Ánh chiều tà sắp tắt…
Trong tiếng hát ấy, Mai Trường Tô đứng dậy, đẩy cửa sổ ra nhìn lên bầu trời, ý chí chiến đấu ngập tràn như kiếm sắc đã ra khỏi vỏ.
Một ngày sau đó, nội các ban chỉ, lệnh Niếp Phong dẫn bày mươi ngàn quân nghênh chiến thiết kỵ Bắc Yên, Mông Chí dẫn trăm ngàn quân chống lại hùng binh Đại Du, chọn ngày thệ sư thụ ấn.
Trong cùng đạo ý chỉ đó, vị khách khanh áo trắng Mai Trường Tô tên tuổi lẫy lừng đế đô kia cũng được phá cách bổ nhiệm làm giám quân giữ ấn tín, tay cầm ngọc bài thái tử cùng Mông Chí xuất chinh.
Một ngày trước khi xuất binh, có lẽ là bị cục diện nguy ngập gần đây làm cho kinh động, Hoàng đế Đại Lương đột nhiên trúng gió liệt giường, tứ chi bất động, miệng không thể nói.
Tiêu Cảnh Diễm dẫn tôn thất trọng thần và các tướng lĩnh viện quân đến trước giường vấn an và bẩm báo chuyện xuất chinh.
Khi mọi người lần lượt đến gần thi lễ, Mai Trường Tô đột nhiên cúi xuống bên tai Hoàng đế, không biết nói gì. Vị Hoàng đế già toàn thân tê liệt bất ngờ mở to mắt, khóe miệng chảy dãi, cố gắng giơ một tay lên.
"Phụ hoàng yên tâm, Tô tiên sinh là bậc quốc sĩ, không chỉ thông hiểu triều chính mưu lược mà cũng giỏi chinh chiến sát phạt. Lần này có Mông khanh và Tô tiên sinh, loạn thế sẽ bị dẹp, từ nay bắc cương Đại Lương ta sẽ được củng cố." Tiêu Cảnh Diễm đứng bên cạnh nói rõ ràng từng chữ, ánh mắt lạnh đến thấu xương.
Cuối cùng Hoàng đế Đại Lương cũng chán nản buông tay xuống, nghiêng đầu mấp máy môi, phát ra tiếng "ô ô". Từng có uy quyền vô thượng, giờ đây chỉ còn lại lễ tiết phù phiếm. Khi các trọng thần theo sát Tiêu Cảnh Diễm đã đi, ông ta chỉ còn nghe thấy tiếng thở nặng nề của mình vang vọng trong thâm cung âm u rét lạnh, không còn được ai chú ý này.
Hôm sau, các tướng lĩnh hai lộ viện binh đến từ biệt Hoàng đế, tháo giáp xuất chinh.
Giống như năm đó lặng lẽ nhìn Mai Trường Tô vào kinh, lúc này cổng thành nguy nga của đế đô Kim Lăng cũng lặng lẽ nhìn chàng rời đi.
Khi đến áo trắng ung dung, kế mưu đầy bụng. Lúc đi mắt nhìn khói lửa, thúc ngựa giơ roi.
Hai năm làm mưa làm gió, thay đổi giang sơn, duy nhất không đổi là một tấm lòng son vĩnh sinh bất tử.
Cơn gió lạnh đầu đông thổi qua mái tóc đen sẫm của Mai Trường Tô, chiếc áo choàng màu xanh ngọc sau lưng bay lên phần phật.
Tuấn mã Ô Chuy, giáp bạc mỏng manh, cảm giác thoải mái tràn trề trong lồng ngực vẫn quen thuộc như khắc trong xương tủy.
Đưa mắt nhìn trăm ngàn nam nhi lao nhanh như hổ, nhìn quanh ái tướng, bằng hữu giao tính mạng cho nhau.
Thế giới đã mất trong tuyết lạnh Mai Lĩnh năm đó dường như lại lặng lẽ hiện ra trước mặt.
Trong khói bụi cuồn cuộn, bên môi Mai Trường Tô để lộ một nụ cười rạng ngời, không còn quay lại nhìn kinh đô mà thúc ngựa chạy như bay đến tương lai mà chàng đã chọn, cũng là kết cục mà chàng đã chọn.
Phần kết
Cuối mùa đông năm Nguyên Hựu thứ sáu Đại Lương, Bắc Yên thua liền ba trận, lui về bản quốc. Đại Du tổn binh sáu vạn, dâng biểu cống ngân lư