nh lùng nói: "Bây giờ ta không có thừa sức mạnh để quan tâm xem mỗi người xung quanh ta có khổ sở trong lòng hay không, cho nên đành xin nàng thứ lỗi vậy."
Lận Thần không nói thêm nữa nhưng vẫn nghiêng đầu nhìn Mai Trường Tô chằm chằm, lâu đến mức Phi Lưu cũng phải nghiêng đầu theo hắn, hai mắt chớp chớp nhìn Tô ca ca.
Lê Cương xuất hiện ngoài cửa viện, nói: "Tông chủ, xe ngựa đã chuẩn bị xong."
Mai Trường Tô "ờ" một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài. Lận Thần ở phía sau cảm thán một tiếng: "Nói thật, là một nam nhân, trái tim ngươi đúng là tàn nhẫn."
Mặc dù câu này rõ ràng đã lọt vào tai Mai Trường Tô nhưng chàng lại như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đi mà không quay đầu lại.
Trong tòa viện vắng vẻ chỉ còn lại Lận Thần. Hắn ngẩng đầu, đưa hai tay lên che mắt, nhìn ánh mặt trời qua kẽ tay. Nhìn hồi lâu, đến mức chính hắn cũng cảm thấy việc làm này quá nhàm chán, phất phất tay rồi lẩm bẩm một câu: "Thấy mĩ nhân đau buồn mà không giúp được, đúng là tội lỗi, tội lỗi…”
Sau khi gặp phản loạn trong đợt đi săn mùa xuân, về kinh lại dùng thủ đoạn sấm sét để giải quyết Dự vương và đồng bọn, Hoàng đế Đại Lương ngày càng thấy thân thể sa sút, không chịu được nữa.
Sau khi các ngự y hội chẩn nhiều lần, mặc dù câu chữ tròn trịa, chỉ nói yên tâm nghỉ ngơi thì sẽ không có vấn đề gì nhưng nhìn vẻ mặt của bọn họ, Hoàng đế Đại Lương cũng biết tình hình của mình không ổn.
Càng đến lúc già yếu, con người càng cảm thấy tính mạng đáng quý, cho nên dù có rất nhiều việc cần làm nhưng Hoàng đế Đại Lương cũng chỉ biết bỏ qua tính sau. Vì vậy, ngự chỉ Đông cung nhiếp chính cũng được phát ra, lệnh rõ tất cả những ngày Hoàng đế không thăng triều thì Thái tử sẽ thay ông ta xử lý chính vụ tại điện Thừa Càn.
Lúc đầu Hoàng đế còn tận lực theo dõi, có ý giám sát chặt chẽ, sau đó thấy Cảnh Diễm làm việc cẩn thận, công bằng, không có dấu hiệu ngông cuồng tự đại nên dần dần cũng yên tâm, trừ ngày mùng Sáu hằng tháng triệu tam công và trọng thần lục bộ vào bẩm báo việc lớn trong triều để nắm bắt tình hình thì những ngày còn lại chỉ chuyên tâm tĩnh dưỡng để kéo dài tuổi thọ.
Vì có quyền xử lý chính sự, cũng vì đại cục cơ bản đã ổn định nên vị trí Đông cung thái tử của Tiêu Cảnh Diễm ổn định hơn Thái tử trước đây nhiều, nhưng đồng thời cũng mệt hơn nhiều.
Có lúc, sau khi nghe các loại tấu trình trên điện Thừa Càn, phê duyệt hàng chồng tấu chương, hắn còn phải tiếp kiến trọng thần trong cung của mình, bàn bạc một số chuyện khó giải quyết.
Giờ đây, thượng thư sáu bộ triều đình đều là những người mới thăng chức một, hai năm nay, chỉ có thượng thư bộ Binh Lý Lâm vẫn là người khi Thái tử cũ còn tại vị.
Trong vụ án nổ phường làm pháo năm nọ, ông ta từng dâng sớ vạch tội Tĩnh vương tự ý sử dụng vật tư quân dụng, mặc dù trong chuyện đó cuối cùng Tĩnh vương lại được khen ngợi, nhưng bất kể thế nào thì cũng coi như đã đắc tội với người ta.
Cho nên sau khi Thái tử cũ bị phế, địa vị của Tĩnh vương tăng dần, Lý Lâm đương nhiên nghĩ đủ mọi cách để bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với Tĩnh vương, nhưng dù ông ta cố gắng thế nào cũng không nhận được bất cứ câu trả lời nào của Tiêu Cảnh Diễm.
Sau khi Thái tử phụng chỉ nhiếp chính, Lý Lâm cho rằng đường làm quan của mình đã đến ngày cùng tháng tận, ngày ngày nơm nớp lo sợ chờ Đông cung xử lý mình, nhưng đợi rất lâu vẫn không có động tĩnh. Ngược lại, ông ta lại nhận được một nhiệm vụ quan trọng, yêu cầu bộ Binh phải phụ trách, đó là đưa ra phương án thay đổi quy chế đóng quân, thay quân xung quanh đế đô.
Lý Lâm phỏng đoán hồi lâu mà không đoán được vị Thái tử điện hạ này có ý gì, đến tận lúc bị thượng thư bộ Hộ Thẩm Truy lạnh lùng châm biếm một câu mới đột nhiên hiểu ra, Đông cung Thái tử này không giống những người khác, thay vì hao tâm tổn trí suy đoán tâm tư của hắn thì tốt hơn hết là cứ làm tốt công việc của mình đã.
Ông ta đã làm thượng thư bộ Binh rất nhiều năm, thực ra cũng tương đối hiểu tình hình binh chế của triều đình. Không nói đến chuyện bè phái, năng lực của ông ta vốn cũng đủ để làm việc này. Bây giờ ông ta lại hạ quyết tâm, dồn hết toàn bộ tinh lực vào công việc, sau mười ngày phương án đưa ra được tấu trình lên trên và nhận được rất nhiều lời tán thưởng ngay giữa triều đình, chỉ chỉnh sửa một vài chi tiết và điều khoản nhỏ rồi chuyển trình Hoàng đế hạ chỉ thi hành.
Sự tán thưởng của chủ quân và sự khen ngợi của đồng liêu mang lại sự thỏa mãn và sung sướng đã lâu không cảm nhận được cho Lý Lâm nhiều năm qua vẫn lún sâu vào tranh đấu bè phái. Còn Thái tử mới hiển nhiên không hề để tâm đến những hiềm khích trước đây, khiến cho thái độ của ông ta cũng chuyển từ sợ hãi, e ngại thành kính phục, trung thành hiện nay.
"Nghĩ lại thì đấu đá bè phái quả thật là một cơn ác mộng. Mặc dù có một số người đã chết trong cơn ác mộng này nhưng may mà còn có một số người có thể tỉnh lại được." Trong thiên điện ở Đông cung, Thẩm Truy vừa thương nghị xong một việc chính sự cảm khái. "Thực ra khi mới bước lên con đường làm quan, ai cũng mang chí hướng cứu đời báo quốc, làm rạng rỡ tổ tông, có điều quan trường vẩn đục dần dần làm lu mờ tâm trí họ, đành mặc cho nước chảy bèo trôi. Trong lúc triều đình có một phen thay đổi, điện hạ cũng chịu để lại cơ hội cho những người này, thật sự là nhân đức."
"Có điều cơ hội như vậy không thể cho hết lần này tới lần khác, có một số người tâm tính đã định hình, chì sợ khó mà thay đổi." Thái Thuyên xưa nay vẫn cấp tiến hơn Thẩm Truy, lúc này nhướng mày, nói: "Hiền sĩ trong thiên hạ còn nhiều, đề ra một số vị trí cho những sĩ tử hàn vi chưa bị nhuốm bẩn đó chẳng phải là tốt hơn sao?"
"Bất kể là hàn vi hay phú hào, tất cả sĩ tử đều có con đường để tiến thân. Chỉ cần triều đình có thể làm được hai chữ công bằng, không phân biệt dòng dõi là được, không thể thiên vị cho một ai. Phải biết quan lại làm việc thì kinh nghiệm vẫn rất quan trọng, mặc dù trên phương diện phẩm tính và hăng hái thì các quan lại mới được đề bạt chiếm ưu thế nhưng về mặt kinh nghiệm lại khó tránh khỏi thiếu sót."
"Có ai vừa sinh ra đã cái gì cũng biết? Cho nhiều cơ hội tôi luyện thì đương nhiên sẽ ngày càng dồi dào kinh nghiệm."
"Vậy cũng cần phải có thời gian." Thẩm Truy phất tay. Chẳng hạn như việc thay đổi quy chế đóng, thay quân này, sự từng trải và kinh nghiệm của Lý Lâm không phải chỉ dùng để khoe khoang. Ta nghĩ cho dù ai làm việc này cũng không thể chu toàn hơn, trúng yếu hại hơn ông ấy được."
"Ta thừa nhận phương án của bộ Binh rất tốt, nhưng đây chỉ là một trường hợp cá biệt, không thể đánh đồng với những người khác. Sự từng trải và kinh nghiệm là thứ mỗi người một khác, một năm của người này có thể bằng mười năm của người khác, còn có người làm ở một vị trí cả chục năm mà vẫn chẳng biết gì. Mọi việc không thể vơ đũa cả nắm được, phải xem xét từng trường hợp mới được."
"Nhưng quan viên các châu phủ trong thiên hạ nhiều như vậy, không có chế độ và tiêu chuẩn thống nhất thì làm sao mà xem xét từng trường hợp được? Hàng trăm hàng ngàn bề tôi triều đình này cũng làm sao mà xem xét từng trường hợp được?"
"Khó làm thì không làm nữa à? Sàng lọc nhân tài, sử dụng người hiền vốn chính là việc quan trọng nhất của bậc đế vương. Bây giờ những người ngồi không ăn bám không phải quá ít mà là quá nhiều, Thái tử chấp chính, triều đình mới đương nhiên phải có cục diện mới."
Tiêu Cảnh Diễm vẫn rất nghiêm túc nghe hai bề tôi được tín nhiệm nhất tranh luận với nhau, lúc này mới cau mày, nói nhỏ: "Thái khanh nói cẩn thận, làm gì có triều đình mới nào?"
Thái Thuyên cũng lập tức nhận ra mình đã nói sai, vội đứng dậy tạ tội: "Thần lỡ lời, ý thần là..."
"Được rồi, ta biết ý khanh, sau này cẩn thận một chút."
"Vâng."
Tiêu Cảnh Diễm đang chuẩn bị để hai người tiếp tục tranh luận thì đột nhiên có nội thị đi vào cửa điện bẩm báo: "Khởi tấu Thái tử điện hạ, khách khanh Tô Triết đến đây chúc mừng đại hôn của điện hạ, bây giờ đang chờ tuyên gọi ngoài cửa."
Từ núi Cửu An về, hai người một bận một bệnh, lại có khúc mắc ngăn cản ở giữa nên dù hai bên vẫn trao đổi tin tức rất mật thiết nhưng đã lâu rồi không gặp nhau, lúc này chợt nghe bẩm báo rằng Tô Triết cầu kiến, Tiêu Cảnh Diễm nhất thời ngơ ngác nhìn nội thị đó một hồi lâu mà không nói gì.
"Điện hạ, Tô tiên sinh đến chúc mừng, điện hạ không mời vào sao?" Thẩm Truy thắc mắc.
"A." Tiêu Cảnh Diễm lấy lại bình tĩnh, vội nói. "Mau mời Tô tiên sinh vào."
Nội hầu khom người lui ra, một lát sau dẫn Mai Trường Tô vào trong điện.
Lúc này Tiêu Cảnh Diễm đã điều chỉnh được tâm tình, khống chế không để lộ vẻ mặt quá kích động.
Mai Trường Tô chậm rãi đi vào, trông chàng hơi gầy hơn trước, có điều khí sắc lại có vẻ tốt hơn. Hôm nay chàng mặc một bộ trường sam màu xanh bằng gấm đất Thục, tay cầm một chiếc quạt gấp màu trắng, mái tóc búi cao, tay áo hơi đưa lên, phóng khoáng mà thanh nhã, khí chất như ngọc.
Nhưng trong mắt Tiêu Cảnh Diễm đã biết chân tướng, người này, dáng vẻ này lại như một mũi dao nhọn đâm thẳng vào ngực làm hắn gần như không dám nhìn thẳng.
"Tham kiến Thái tử điện hạ!"
"Đây là nội điện, Tô tiên sinh không cần đa lễ. Mời ngồi! Mau mang trà cho tiên sinh."
“Tạ ơn điện hạ!" Mai Trường Tô hạ thấp người, không ngồi xuống vội mà ra hiệu cho Phi Lưu đang ở phía sau dâng hộp quà lên, cười nói: "Đại hỉ lập phi của điện hạ, lễ mọn tầm thường, không đủ để tỏ lòng tôn kính, xin điện hạ vui lòng nhận."
Tiêu Cảnh Diễm lệnh cho người hầu nhận lấy, thấy vẻ mặt tò mò của Thẩm Truy và Thái Thuyên, hắn mỉm cười mở ra. Thấy bên trong chỉ là một đôi bình ngọc mỡ dê thông thường, biết Mai Trường Tô không muốn làm người khác chú ý, thế là cũng chỉ khách sáo một câu: "Làm phiền tiên sinh quá!"
Đây là lần đầu tiên đến Đông cung, dâng hộp quà xong, Phi Lưu bắt đầu nhìn phải nhìn trái. Tiêu Cảnh Diễm biết Mai Trường Tô thương yêu hắn như đệ đệ nên cũng không muốn gò bó thiếu niên này, lệnh cho hắn có thể đi chơi khắp nơi trong Đông cung, có điều Mai Trường Tô vẫn bổ sung một câu: "Chỉ chơi trong tòa viện trước mặt" rồi mới cho hắn ra ngoài.
"Tô tiên sinh, đợt trước ta tới thăm tiên sinh, nghe nói là tiên sinh bị ốm, giờ đây thân thể đã bình phục chưa?" Thẩm Truy trước nay vẫn không quá câu thúc ở chỗ Tiêu Cảnh Diễm, cho nên Mai Trường Tô vừa ngồi xuống phía đối diện, hắn liền ân cần thăm hỏi.
"Đa tạ Thẩm đại nhân quan tâm, chẳng qua là trời nóng nên chứng hen suyễn phát tác mà thôi, không có gì nghiêm trọng cả."
Thái Thuyên cũng biết việc chàng hay bị ốm, nhíu mày nói: "Tô tiên sinh là bậc quốc sĩ nhung lại bị bệnh tật quấy nhiễu, thật khiến người ta tiếc nuối. Chẳng lẽ không có cách nào trị tận gốc sao?"
Mai Trường Tô liếc nhìn Tiêu Cảnh Diễm, không muốn tiếp tục nói đến chủ đề này, liền khẽ cười, thản nhiên nói: "Mọi việc trong thiên hạ tự có thiên mệnh, cứ điều trị từ từ. Đứng rồi, Thái đại nhân, nghe nói bộ Hình đã có tiến triển mới trong vụ án Phạm ngự sử chết đuối à?"
"Đúng. Hung phạm vụ án này rất thông minh, đã bày một số manh mối giả để đánh lạc hướng điều tra của bộ Hình. Có điều vụ án này hiển nhiên không phải là được dự mưu từ trước mà là vội vàng hạ thủ nên đã để lại rất nhiều manh mối, lời khai cũng có sơ hở. Đương nhiên tiên