g lập tức mỉm cười, ôn hòa nói: "Ngài còn đang mặc triều phục. Đi, qua chỗ rẽ kia là đến phủ ta, ta có một vò trạng nguyên hồng cất trong hầm sáu mươi năm, huynh cứ uống thỏa thích."
Thái Thuyên không từ chối, hai người cùng nhau đánh ngựa đến Thẩm phủ.
Thẩm Truy để khách ngồi trong phòng khách nhỏ ở tiền viện, dặn dò gia bộc bày tiệc. Đến lúc rượu và thức ăn vừa được bày lên, Thái Thuyên đã uống liền một hơi ba chén.
"Được rồi, tửu lượng cao cũng không thể uống như vậy." Thẩm Truy giữ chén của hắn, hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Huynh mặc như vậy là vừa vào cung à?"
"Đúng vậy..." Thái Thuyên thở dài một tiếng. "Vì vụ án phường làm pháo đó... Ta đã từng nói với huynh..."
"Đã thẩm vấn xong nhân chứng quan trọng đó rồi à?"
"Ờ..." Thái Thuyên bóp trán rất mạnh, giọng nói uể oải: "Ta đã thẩm vấn suốt mấy đêm, cuối cùng đã xét hỏi rõ ràng, hôm nay vào bẩm báo bệ hạ. Nhưng bệ hạ lại lệnh cho ta kết án, nói đến Chu Việt là có thể chấm dứt, không cho tiếp tục điều tra, không cho đào tận gốc, trốc tận rễ..."
Thẩm Truy buồn bã lắc đầu, nói: "Kết quả này huynh vốn nên dự tính từ trước mới đúng."
"Ta đã dự tính rồi, thật vậy." Thái Thuyên đỏ mắt, giành lấy ly rượu, lại uống một ngụm lớn. "Thẩm huynh, huynh không biết ta thất vọng thế nào, khó chịu thế nào đâu... Bệ hạ xem lời khai xong quả thật rất tức giận, không ngừng mắng Dự vương. Mắng hắn dùng thủ đoạn, mắng hắn lừa gạt, giấu giếm... Còn Dự vương một mực nhận tội, nói hắn chỉ là bị ép, không còn cách nào khác, hắn không bao giờ dám khinh thường hoàng uy... Nhưng trọng điểm ở đâu? Trọng điểm không ở chỗ này! Sáu mươi chín mạng người, sáu mươi chín mạng người đấy! Đối với Hoàng thượng, chuyện này không đáng mắng một lời. Đối với Dự vương, chuyện này không có gì phải ân hận. Rõ ràng không một ai nhắc tới chuyện này, không một ai thấy tính nghiêm trọng của nó. Rốt cuộc bọn họ để ý, bọn họ coi trọng cái gì? Cái gì? Cái gì?"
Thẩm Truy ngẩn ra hồi lâu, đột nhiên cầm ly rượu lên, cũng ngẩng đầu uống cạn.
"Để mưu lợi cá nhân mà xem mạng người như cỏ rác, điều này đã khiến người ta phẫn nộ. Nhưng điều càng làm cho ta lạnh lòng là một quân chủ lại không hề để ý đến chuyện này..." Bàn tay đặt trên bàn của Thái Thuyên nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. "Cái gọi là mạng người lớn bằng trời, đó mới là giới hạn. Nếu còn tiếp tục thế này thì Đại Lương còn đâu khí số trăm họ, còn gì đường sống? Người không để bách tính ở trong lòng như vậy chính là quân chủ chúng ta sắp hầu hay sao?"
"Ai nói thế?" Thẩm Truy đột nhiên đập bàn. "Lời này trước kia ta chưa dám nói, nhưng bây giờ ta có thể nói với huynh. Đừng nhụt chí vội, vẫn còn có Tĩnh vương điện hạ nữa."
Thái Thuyên nheo mắt, châm rãi đưa mắt nhìn Thẩm Truy. "Huynh đã nói vậy thì ta cũng không giấu huynh. Ta cũng kỳ vọng vào Tĩnh vương điện hạ giống như huynh, có điều... thủ đoạn của Dự vương thật sự âm hiểm, tàn độc, nếu bên cạnh Tĩnh vương điện hạ không có một người cản ám tiễn giúp thì chưa chắc đã có thể đi tới bước cuối cùng... Trong chuyện này chúng ta lại không giúp được gì."
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt Thẩm Truy cũng trở nên u ám, lắc đầu than thở: "Huynh nói đúng, bây giờ Tĩnh vương điện hạ còn bị giam lỏng trong phủ để tự hối lỗi... Rốt cuộc là vì sao cũng không có thông báo, muốn cầu xin giúp cũng không có cách nào..."
"Cái này huynh lại không cần lo lắng." Thái Thuyên vừa phát tiết một trận, trong lòng đã thoải mái hơn ít nhiều. "Hôm nay ở trong cung, mặc dù ta không nghe rõ ràng lắm nhưng hình như đây lại là việc làm của Dự vương, đã bị Hoàng thượng nhìn thấu. Ta nghĩ Tĩnh vương điện hạ sẽ không xảy ra chuyện gì."
Thẩm Truy mừng rỡ, thở ra một hơi thật dài, nói: "Thế thì tốt, thế thì tốt, cuối cùng thì Hoàng thượng cũng không quá hồ đồ."
"Hơn nữa, hình như Huyền Kính ti cũng dính vào. Lúc mắng Dự vương, bệ hạ cũng mắng cả Hạ Giang, đây là chuyện chưa từng xảy ra."
"Huyền Kính ti?" Thẩm Truy vỡ lẽ. "Thảo nào... Hôm nay ta ở bên ngoài, nhìn thấy cấm quân đến niêm phong Huyền Kính ti... Xem ra cơn bão táp này quả thật không nhỏ. Tĩnh vương điện hạ có thể tránh thoát, thật là vạn hạnh."
Thái Thuyên nhắm hai mắt cay cay, nói nhỏ: "Nhưng cục diện triều đình như thế lại thật sự khiến người ta tâm tàn ý lạnh..."
"Huynh sai rồi." Thẩm Truy nhìn hắn chăm chú. "Cục diện triều đính càng như thế thì chúng ta càng không thể tâm tàn ý lạnh. Đã giữ chức vụ thì phải có trách nhiệm tương ứng, có một số việc mặc dù huynh và ta bất lực nhưng chỉ cần còn tâm tư vì giang sơn xã tắc, vì bách tính trong thiên hạ thì vẫn tốt hơn là không làm gì, cũng không nghĩ gì."
Thái Thuyên trầm tư như đang thất thần, một hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, lại cầm bầu rượu lên.
Thẩm Truy mặc dù khuyên hắn nhưng thực ra trong lòng cũng vừa buồn vừa giận, lúc này không ngăn lại mà cùng hắn uống hết chén này đến chén khác.
Trong lúc hai vị thượng thư đang mượn rượu giải sầu ở Thẩm phủ thì Mông Chí cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, dứt khoát niêm phong Huyền Kính ti.
Hạ Giang vốn không phải người dễ dàng khoanh tay chịu trói, nhưng một đạo thánh chỉ đè xuống, lại có Mông đại thống lĩnh tọa trấn, rõ ràng là cả mềm lẫn cứng đều ở thế hạ phong, cho nên hắn không hề phản kháng mà chỉ nhiều lần thỉnh cầu được gặp thánh thượng. Mông Chí chỉ lạnh lùng nghe, không đồng ý cũng không từ chối, yên lặng nhìn thuộc hạ đeo xiềng xích cho hắn, sau đó đi thẳng vào phòng giam nhỏ phía sau, thả Mai Trường Tô ra.
Thực xa Huyền Kính ti không hành hạ Mai Trường Tô, Hạ Giang tiếp tục giam giữ chàng chẳng qua chỉ vì không muốn để vị tông chủ Giang Tả minh vô cùng bản lĩnh này có quá nhiều thời gian tìm cách giải độc, cứ giam thêm vai ngày rồi tính tiếp.
Nhưng, dù sao cũng là bị nhốt trong ngục, không có thuốc thang chữa bệnh, ăn uống cũng rất kham khổ, cho nên sau mấy ngày, Mai Trường Tô đã gầy guộc, yếu ớt đến đáng thương. Mông Chí nhìn kĩ từ trên xuống dưới, không kìm được đau đớn, xót xa.
Do có các binh sĩ đi theo nên Mai Trường Tô không động viên ông ta, chỉ có thể mỉm cười, nói: "Đại thống lĩnh đích thân tới giải cứu, Tô mỗ cảm động từ phế phủ. Có điều ở đây đang hỗn loạn, không tiện tỏ lòng biết ơn, hôm khác nhất định sẽ đến nhà thăm hỏi, hi vọng lúc đó đại thống lĩnh cho phép vào gặp."
Mông Chí lấy lại bình tĩnh, gượng cười, khách sáo mấy câu rồi quay lại sai mấy thuộc hạ tâm phúc dẫn người hộ tống Mai Trường Tô về phủ.
Sau khi tất cả mọi việc ở đây đã được sắp xếp xong xuôi, ông ta đích thân áp giải Hạ Giang vào thiên lao, giam giữ trong phòng giam ở khu chữ Thiên nghiêm ngặt nhất, sau đó mới chỉnh đốn y phục, vào cung phục chỉ với Hoàng đế.
"Hạ Giang có nói gì không?" Lúc này Hoàng đế Đại Lương vừa đuổi Dự vương về phủ chờ xử trí nên tâm tình vẫn tồi tệ, mặt âm u như thể sẽ có tia sét đánh xuống bất cứ lúc nào.
"Hắn không chịu nhận tội, vẫn yêu cầu diện thánh." Mông Chí bẩm báo đúng sự thật.
"Đương nhiên hắn không chịu nhận." Hoàng đế Đại Lương cười lạnh, nói. "Hạ Giang là người dù đến khắc cuối cùng cũng vẫn không từ bỏ, nếu hắn dễ dàng nhận tội thì trẫm mới thấy lạ."
"Nhưng, thưa bệ hạ..." Mông Chí tiến lên một bước, vẻ mặt nghi hoặc. "Lúc thần đưa Hạ Đông vào thiên lao thì Hạ Đông vẫn khăng khăng biện bạch cho Hạ Giang, nói... chuyện cướp Vệ Tranh là ả báo thù cho phu quân, do một mình ả làm chứ không liên quan đến sư phụ... Bệ hạ thấy có phải đúng là như vậy không?"
Hoàng đế Đại Lương không khỏi lườm Mông Chí một cái. "Ngưoi đúng là võ tướng, tâm tư quá đơn giản. Lời của Hạ Đông cũng chỉ có ngươi mới tin. Nếu Hạ Đông chỉ vì báo thù cho phu quân thì giết luôn trong ngục là được, cần gì phải cướp người đưa ra bên ngoài? Không phải Kỷ vương còn nhìn thấy bọn chúng vuốt ngực cho Vệ Tranh sao? Rõ ràng là không muốn để hắn chết. Nếu việc này do Hạ Đông chủ mưu thì Vệ Tranh đã mất mạng từ lâu rồi. Trẫm cho rằng có lẽ Hạ Giang còn muốn dùng Vệ Tranh để làm trò gì đó nữa, chẳng hạn như bí mật đưa tới nơi nào đó trong phạm vi cai quản của Tĩnh vương, sau đó lại sai người tới tìm ra, đương nhiên sẽ trở thành bằng chứng phạm tội của Cảnh Diễm..."
"Hả?" Mông Chí tỏ ra hoảng hốt. "Như... như thế thì độc ác quá... Những mưu kế này chỉ có bệ hạ mới nhìn thấu được, thần ngu dốt... vốn chưa bao giờ nghĩ được đến những chuyện ấy..."
"Trẫm biết thủ đoạn của Hạ Giang." Hoàng đế Đại Lương nheo mắt, vẻ mặt dữ tợn. "Trước kia luôn cho rằng hắn tuyệt đối sẽ không lừa dối trẫm nên trẫm chưa bao giờ phải lo nghĩ, bây giờ nghĩ lại quả thực vẫn còn thấy sợ..."
"Vậy Hạ Đông..."
"Lời nói của Hạ Đông đều là để giúp sư phụ ả thoát tội mà thôi, chỉ nghe rồi cho qua chứ làm sao mà tin được."
"Nói vậy thì Vệ Tranh cũng có khả năng còn sống..."
"Chắc vẫn còn trong tay Hạ Giang. Chỉ có điều hắn tuyệt đối sẽ không giao Vệ Tranh ra."
"Vì sao lại thế?"
Hoàng đế Đại Lương lườm Mông Chí lần nữa. "Ta nói tâm tư ngươi đơn giản là ngươi thật sự không chịu động não nữa sao? Hạ Giang đã nhất quyết buộc tội Tĩnh vương sai người đến cướp phạm nhân phản nghịch, nếu cuối cùng chính hắn lại giao Vệ Tranh ra thì chẳng phải là tự nhận tội sao? Trẫm đã nói rồi, Hạ Giang không dễ dàng nhận tội như vậy."
Thực ra, trong lòng Mông Chí lúc này rất muốn cười, nhưng chẳng lẽ vị đệ nhị cao thủ Lang Gia này lại không kiềm chế nổi tâm tình của mình, cho nên vẻ mặt ông ta vẫn cực kì nghiêm túc, trịnh trọng gật đầu, nói: "Mưu hại hoàng tử đúng là có chết một trăm lần cũng không hết tội. Chỉ cần Hạ Giang vẫn còn một chút ham sống sợ chết thì tất sẽ không chịu giao Vệ Tranh ra."
"Cuối cùng ngươi cũng hiểu được một chút." Hoàng đế Đại Lương thở ra một hơi thật dài, mệt mỏi dựa vào lưng ghế, nói. "Ngươi đến nói với Hạ Giang, bây giờ trẫm không muốn nghe hắn kêu oan, bảo hắn suy nghĩ cho kĩ, bao giờ đã nghĩ rõ ràng thì đưa giấy bút cho hắn, bảo hắn viết tấu trình lên."
"Vâng."
"Lui ra đi!" Hoàng đế Đại Lương phất phất tay, chỉ cảm thấy tình thần mệt mỏi, bất giác nhắm hai mắt lại.
Cao Trạm nhẹ nhàng tiến lên, thấp giọng hỏi: "Bệ hạ, hôm nay nghỉ ngơi ở đây luôn ạ?"
Một hồi lâu không thấy Hoàng đế trả lời, hình như đã ngủ, nhưng sau khoảng nửa khắc, ông ta lại hơi mở mắt ra, dặn dò: "Đến cung Chỉ La!"
Chương 52: Nắm chắc thắng lợi
Tĩnh phi bưng một bát lục ba tiểu nhưỡng, uyển chuyển đi tới trước giường.
Người trên giường vừa ngâm chân bóp đầu xong, bây giờ đang sảng khoái đắp chăn ấm bằng da cáo, nhắm mắt hưởng thụ mùi thảo dược xông thanh mát, thoang thoảng.
"Ở chỗ nàng vẫn thoải mái nhất." Mở miệng nuốt một miếng tiểu nhưỡng được đưa đến, Hoàng đế Đại Lương duỗi lưng một cái, mở mắt ra. "Mấy ngày nay nàng phải tủi thân rồi."\'
"Thần thiếp tính tình đơn giản, lại không cảm thấy tủi thân gì." Tĩnh phi dịu dàng cười, nói. "Chỉ là giảm một chút cung phụng, chẳng lẽ thần thiếp lại thiếu mấy thứ này? Biết bệ hạ có lòng chăm sóc là thần thiếp thỏa mãn lắm rồi."
"Cũng chỉ có nàng nghĩ thoáng được như vậy." Hoàng đế Đại Lương cầm lấy chiếc bát trên tay bà, đặt xuống rồi nắm chặt bàn tay bà. "Nàng không lo lắng cho Cảnh Diễm sao?"
"Có bệ hạ thánh minh, thần thiếp có gì phải lo lắng..." Tĩnh phi mặc dù vẫn mỉm cười nhưng nói đến cuối cùng, giọng nói vẫn không khỏi h