Tĩnh vương kéo dây chuông trong mật thất để thông báo với Mai Trường Tô là mình đã đến, nhưng sau khi đợi lâu gấp đôi thời gian bình thường vẫn không thấy bóng dáng vị mưu sĩ này xuất hiện, hai người trong mật thất đều có chút bất an nhưng lại không thể đi thẳng sang bên kia xem thế nào.
Lại đợi thêm thời gian cháy hết một nén nhang nữa, mật đạo đi về phía Tô trạch cuối cùng cũng có động tĩnh. Có điều dù là Tĩnh vương võ công kém hơn Mông Chí cũng có thể khẳng định người bay tới gần như không gây tiếng động kia nhất định không phải Mai Trường Tô.
Quả nhiên một lát sau, gương mặt trẻ trung, tuấn tú của Phi Lưu đã xuất hiện ở lối vào mật thất, giọng nói lạnh như băng: "Chờ!"
Mông Chí thoáng nhìn Tĩnh vương, thấy hắn không có vẻ tức giận liền tiến lên trước một bước, hỏi: "Phi Lưu, Tô ca ca bảo ngươi vào à?"
"Ờ!"
"Tô ca ca đâu?"
"Bên ngoài!"
"Trong tẩm phòng bên ngoài?"
"Ngoài nữa!"
"Trong phòng khách à?"
"Ờ!"
Mông Chí đã đoán được tình hình. "Có người đến tìm Tô ca ca nói chuyện à?"
"Ờ!"
"Người nào?"
"Rắn độc!"
Mông Chí giật nảy. "Ngươi nói là ai?"
"Rắn độc!" Phi Lưu rất không thích trả lời lại cùng một câu hỏi, sốt ruột trừng mắt nhìn Mông Chí.
Mông Chí suy nghĩ một lát lại thăm dò: "Là Dự vương à?"
"Ờ!"
Nghe đến đây, Tĩnh vương và Mông Chí đều đã hiểu rõ mọi chuyện, yên lòng ngồi xuống đợi.
Phi Lưu vẫn đứng ngoài cửa, nghiêm túc nhìn hai người, không có ý quay về.
Tĩnh vương đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vẫy vẫy hắn rồi hỏi: "Phi Lưu, vì sao ngươi gọi Dự vương là rắn độc?"
"Tô ca ca!"
Tĩnh vương đã nhiều lần nhìn thấy Mai Trường Tô và Phi Lưu nói chuyện với nhau nên cũng hiểu sơ sơ về lối tư duy của thiếu niên này, liền phỏng đoán: "Là Tô ca ca nói với ngươi hắn là rắn độc à?"
"Ờ!"
"Ngươi có biết vì sao Tô ca ca gọi hắn là rắn độc không?"
"Biết!"
"Ngươi biết?" Tĩnh vương hơi bất ngờ. "Vì sao?"
"Đáng ghét!"
"Ai... ai đáng ghét? Dự vương à?"
"Tô ca ca!"
Tĩnh vương và Mông Chí thoáng nhìn nhau, hai người đều không hiểu lắm, suy tư hồi lâu mới nghĩ ra một cách giải thích tương đối hợp lý. "Phi Lưu, ý ngươi không phải Tô ca ca là người rất đáng ghét mà là Tô ca ca thấy Dự vương rất đáng ghét đúng không?"
"Ờ!"
Tĩnh vương đảo mắt, đột nhiên động lòng tò mò, lại hỏi: "Dự vương là rắn độc, vậy ta là cái gì?"
Phi Lưu nghiêng đầu, yên lặng nhìn hắn một hồi rồi chậm rãi nói: "Trâu."
Mông Chí suýt nữa bị sặc. "Trâu? Vì sao ngươi cho rằng Tĩnh vương điện hạ là trâu?"
"Không biết!"
"Không biết?" Lần này Mông Chí thật sự không hiểu nổi. "Ngươi chọn bừa cái biệt danh này để gọi Tĩnh vương điện hạ à?"
"Ta nghĩ... ý Phi Lưu nói hắn không biết vì sao Tô ca ca của hắn lại gọi ta là trâu." Trên mặt Tĩnh vương không hề có ý cười, nhưng vẫn bình tĩnh.
Mông Chí giật mình, vội biện hộ cho Mai Trường Tô: "Không thể như vậy được. Tô tiên sinh là người thận trọng, làm sao lại đặt biệt hiệu cho điện hạ? Đó không phải phong cách làm việc của hắn."
Tĩnh vương bình thản nói: "Có lẽ vị Tô tiên sinh này còn có một khuôn mặt khác mà chúng ta không biết. Hơn nữa hắn cũng không phải người đầu tiên gọi ta là trâu, trước kia đại hoàng huynh... và cả Tiểu Thù đều gọi ta như vậy. Bọn họ thường nói ta không thích uống trà mà thích uống nước trắng, tính khí lại bướng bỉnh như trâu, nhìn thế nào cũng thấy giống một con trâu..."
Lần này Mông Chí hoảng sợ thật sự, quên cả thở, cơ mặt cứng đờ, dường như không biết nên bày ra vẻ mặt thế nào cho phải.
Lúc này Mai Trường Tô đã đi đến, ánh mắt của Tĩnh vương chuyển qua nhìn gã mưu sĩ của mình.
"Xin thứ lỗi vì đã đến muộn! Dự vương vừa tới bàn bạc vài chuyện, ta mới tiễn hắn về." Mai Trường Tô đang giải thích chợt thấy vẻ mặt khác thường của Tĩnh vương và Mông Chí lập tức phát hiện bầu không khí trong mật có gì đó khác lạ. "Sao vậy? Hai người vừa nói gì à?"
"Cũng không có gì." Tĩnh vương nhìn chằm chằm vào mắt chàng, giọng nói lại rất thờ ơ. "Bọn ta vừa nói chuyện... trâu..."
Lúc Tĩnh vương nói ra câu này, người căng thẳng nhất là Mông Chí, người thoải mái nhất là Phi Lưu, Mai Trường Tô đứng giữa hai người này lại không có biểu hiện gì hoang mang nhưng chắc chắn cũng không thoải mái. Chàng chỉ hơi nheo mắt, hình như đang suy nghĩ xem Tĩnh vương nói vậy là có ý gì, sau đó hình như hiểu ra nên mới lộ vẻ bất ngờ, áy náy và sợ hãi, chậm rãi quay người sang Phi Lưu, nói với giọng có vẻ trách cứ: "Phi Lưu... ngươi nói lung tung à?"
"Không!" Không rõ vì sao mình bị trách cứ, thiếu niên trợn tròn mắt, khẽ há miệng, dáng vẻ cực kỳ tủi thân.
"Phi Lưu, không phải ta đã nói với ngươi đó là Nghê Hoàng tỷ tỷ nói đùa, không thể học theo hay sao?"
"Chính ca ca!"
Mai Trường Tô dường như bị thiếu niên cãi lại làm nghẹn họng một lát rồi mới nói tiếp được: "Ừ, thì chính Tô ca ca cũng bắt chước mấy lần, Tô ca ca cũng không đúng, sau này chúng ta cùng sửa, nghe thấy chưa?"
"A." Phi Lưu quay sang thoáng nhìn Tĩnh vương. "Sửa!" "Xin điện hạ thứ tội!" Lúc này Mai Trường Tô mới khom người thi lễ với Tĩnh vương. "Sau Tết quận chúa Nghê Hoàng từng đến nhà làm khách, trong lúc nói chuyện phiếm, quận chúa có nói đến một số chuyện trước kia, ta nghe cảm thấy thú vị, cho nên biết rõ gọi điện hạ như thế là thất lễ nhưng trong lúc không có ai vẫn không nhịn được dùng vài lần ai ngờ lại bị thằng bé Phi Lưu này bắt chước. Đây là ta đường đột mạo muội, xin điện hạ thứ tội!"
"Thì ra là nghe Nghê Hoàng nói." Vẻ mặt Tĩnh vương không có gì thay đổi, nhưng trong đôi mắt lại thoáng lộ vẻ thất vọng. "Ta còn tưởng rằng..."
Hắn nói được một nửa lại cố ý dừng lại, nhưng Mai Trường Tô vẫn chỉ đứng yên, không hỏi tiếp, chỉ có Mông Chí không nhịn được hỏi một câu: "Điện hạ tưởng sao?"
"Ta còn tưởng rằng trước kia Tô tiên sinh có quen người nào đó..." Ánh mắt Tĩnh vương hơi mơ màng, sau đó đột nhiên tập trung lại, chuyển thành trấn tĩnh, khẽ mỉm cười, nói: "Không ngờ quận chúa Nghê Hoàng lại coi trọng Tô tiên sinh như vậy, ngay cả chuyện quá khứ cũng sẵn lòng kể cho tiên sinh nghe."
"Chẳng lẽ điện hạ không cảm thấy ta là một người rất biết lắng nghe hay sao?" Mai Trường Tô cười thản nhiên. "Ta cũng rất kính trọng quận chúa Nghê Hoàng, cho nên nhiều chuyện đều không giấu quận chúa. Mặc dù bây giờ nàng còn không biết ta đã phục vụ dưới trướng điện hạ nhưng lại biết trước kia ta rất ngưỡng mộ Kỳ vương, từng có lòng phục vụ Kỳ vương, giờ đấy làm mưu sĩ cho Dự vương chẳng qua là bị thời thế ép buộc mà thôi. Biết được chuyện này, quận chúa cũng bớt cảnh giác với ta, kể một số chuyện cũ không cơ mật và không quan trọng cũng chỉ là một cách biểu đạt tình cảm của mình mà thôi. Hơn nữa quận chúa thật sự cũng không có bạn tri kỷ, nàng và điện hạ cùng nắm binh quyền, quan hệ lại sâu xa, để tránh nghi ngờ nên không thể qua lại mật thiết. Quận chúa và Hạ Đông còn có khúc mắc trước kia, bao nhiêu lời cũng chỉ có thể giữ trong lòng không nói ra. Mục Thanh thì còn ít tuổi, không trải qua những ngày tháng đó, cũng không hiểu những sự kiện đó... Mặc dù ta không thể coi như bạn tri kỷ của quận chúa nhưng dù sao cũng đã có tuổi, cũng đã từng trải nên ít nhiều còn có thể đồng cảm được với quận chúa. Ta nghĩ có lẽ đây chính là nguyên nhân chủ yếu khiến quận chúa coi trọng ta."
Tĩnh vương nhìn chàng một cái, gật đầu, vẻ mặt rất nghiêm túc. "Quận chúa Nghê Hoàng là nữ nhân hào kiệt, mắt nhìn người tinh tường hơn ta nhiều. Cũng chỉ gần đây qua lại với tiên sinh ta mới hiểu được tài cao và lòng độ lượng của tiên sinh, mới biết tiên sinh hoàn toàn không phải loại mưu sĩ trong tưởng tượng của ta trước kia."
Lời khen ngợi này của hắn là xuất phát từ chân tâm, không hề khách sáo. Mai Trường Tô đương nhiên biết điều này nên cũng không khiêm tốn mà chỉ hơi hạ mình thi lễ.
Thấy quan hệ của hai người hòa hợp, người vui vẻ nhất lại là Mông Chí đang đứng nhìn. Ông ta xoa xoa tay, cười ha ha, nói: "Quần thần như mây gió gặp nhau chính là thế này. Tĩnh vương điện hạ nhân hậu độ lượng, công bằng chính trực, Tô tiên sinh tài hoa hiếm thấy, hai người liên thủ thì còn có chuyện gì không làm được?"
"Lòng tin của Mông đại thống lĩnh còn lớn hơn bọn ta." Mai Trường Tô bám mép bàn chậm rãi ngồi xuống, cũng cười cười. "Nhưng dù có bao nhiêu hùng tâm tráng chí thì công việc vẫn phải làm từng bước chắc chắn. Bây giờ chúng ta đã hàn huyên lâu như vậy rồi, đại thống lĩnh có công chuyện gì cũng nên nói ra chứ?"
Được chàng nhắc nhở, Mông Chí lập tức nghiêm túc lại. "Bệ hạ giam lỏng Thái tử trong Đông cung, hai người đều biết rồi chứ?"
"Không được biết chi tiết." Mai Trường Tô nhíu mày. "Rốt cuộc chuyện xảy ra như thế nào, từng cử chỉ, phản ứng của Bệ hạ khi đó thế nào, xin đại thống lĩnh nói rõ từ đầu."
"Được." Mông Chí tập trung nhớ lại một lát rồi chậm rãi kể từng chi tiết từ lúc phụng mệnh hộ tống Hoàng đế đến Đông cung. Dù ông ta không phải người giỏi ăn nói nhưng trí nhớ lại rất tốt, dùng từ đơn giản, chính xác, tình hình hôm đó được miêu tả rất rõ ràng.
Đợi ông ta nói xong, Mai Trường Tô trầm ngâm chốc lát rồi hỏi: "Bây giờ hầu hạ bên người Thái tử vẫn là những người cũ của Đông cung à?"
"Đúng. Có điều ta sợ hắn quẫn bách làm liều, có hành động không thỏa đáng cho nên vẫn phái một người lanh lợi, đáng tin giám sát kĩ càng." Mông Chí thở dài. "Vị Thái tử gia này xem như xong rồi, chỉ là không biết Bệ hạ rốt cuộc định thế nào?"
"Theo ta đoán thì tạm thời sẽ không phế cho dù phế cũng sẽ không lập tức lập tân Thái tử." Mai Trường Tô quay sang Tĩnh vương. "Điện hạ hiểu ta chứ?"
Tĩnh vương gật đầu. "Ta hiểu."
Hắn hiểu, nhưng Mông Chí không hiểu. Tuy nhiên, vị đại thống lĩnh này không phải là người quá hiếu kỳ, suy nghĩ một lát không ra cũng không vặn hỏi.
"Đông cung nằm ở hoàng thành, việc phòng vệ trong cung do cấm quân tiếp quản, nhưng bốn phía ngoài cung lại là chức trách của tuần phòng doanh. Điện hạ cũng phải sai người tăng cường tuần tra, bất kể cục diện triều đình có loạn đến mấy thì xung quanh Đông cung cũng không được hỗn loạn. Nếu để hỗn loạn thì có thể xảy ra chuyện bất ngờ, đến lúc đó trách nhiệm đều ở trên người hai vị, Dự vương sẽ rất vui được nhìn thấy cảnh này."
Mông Chí lập tức đồng ý. "Trách nhiệm này quả thật rất nặng nề, vừa rồi không phải ta đã nói với hai vị sao, bây giờ ta còn không có cả chỉ dụ công khai, khi đó xin Bệ hạ nhưng lần nào chưa nói hết cũng bị ngắt lời, bây giờ đành phải dựa vào một câu khẩu dụ để cầm cự."
"Nói đến chuyện này..." Mai Trường Tô quay sang nhìn ông ta. "Ngài nên chuẩn bị một phần lễ trọng đến cảm tạ vị Cao công công kia đi."
"Hả? Vì sao?"
"Ông ta ngắt lời ngài là vì ý tốt, là ân tình. Ngài tạ ơn có nghĩa ngài hiểu ý tốt của ông ta, nợ ông ta một ân tình." Mai Trường Tô mỉm cười với Mông Chí. "Chính là như vậy."
Mông Chí trợn mắt nhìn chàng. "Tô tiên sinh, tiên sinh biết rõ trong đầu ta không có mấy thứ vòng vo này, không được trêu ta, rốt cuộc là chuyện gì cứ nói với ta rõ ràng đi!"
"Vậy ta hỏi ngài, lúc đầu ngài xin Bệ hạ phát chỉ dụ, Bệ hạ có để ý đến ngài hay không?"
"Không..."
"Vì sao Bệ hạ không để ý tới ngài? Là vì Bệ hạ không nghe rõ hay là vì Bệ hạ hồ đồ rồi?"