>Song phương đối chiến dường như có một sự ngầm hiểu, cả hai đều không hạ sát thủ, lại cùng dùng toàn lực ứng phó.
Lấy chiêu đỡ chiêu, lấy chiêu phá chiêu, lấy chiêu ép chiêu, lấy chiêu đối chiêu, nhất thời không phân biệt cao thấp, càng chiến càng say, ngay cả vẻ mặt những người đứng xem cũng bất giác ngày càng nghiêm túc, ngày càng nhập tâm.
Tuy nhiên cuộc tỷ thí này cũng nhanh chóng đi vào cao trào và kết thúc.
Hai người đang so đâu ngang sức ngang tài, đột nhiên kiếm thế của Tiêu Cảnh Duệ chậm lại, thu tay xoay người, ánh mắt ngưng tụ, hai ngón tay bắt kiếm quyết. Kiếm quyết chữ thiên như thiên mã về nam, rộng rãi bao la, kiếm quyết chữ tuyền như thủy thế quỷ dị, nước chảy vỡ bờ. Một cao vợi như trời, một cuồn cuộn như suối, một cao một thấp hợp lại như hơi nước đẩy trời tạt vào mặt mà tới.
Đối thủ của hắn cũng không cam lòng yếu thế, chính diện đón đánh, chuyển sang cầm kiếm bằng cả hai tay, chiêu kiếm trở nên mạnh mẽ gấp bội mà độ linh hoạt lại không hề giảm, lưỡi kiếm hóa thành một màn sáng chói mắt.
Mắt thấy hơi nước và màn sáng đã sắp va chạm với nhau, hai bóng người đột nhiên ngưng lại, giống như một khúc nhạc đang sắp lên đến đoạn cao trào đột nhiên ngừng bặt.
Sau khi bụi đất lắng xuống, gã Niệm Niệm đó ngẩng đầu, mấy sợi tóc buông xõa xuống trán. Tiêu Cảnh Duệ lập tức ôm quyền, nói: "Đa tạ các hạ đã nhân nhượng."
Niệm Niệm im lặng hồi lâu không lên tiếng, dưới lớp mặt nạ da người không biết vẻ mặt hắn lúc này như thế nào, chỉ có thể thấy ánh mắt hắn ngưng kết như đang ngẩn người.
Vũ Văn Huyên lộ vẻ ân cần tiến lên vuốt lưng cho hắn, thấp giọng hỏi: "Niệm Niệm, ngươi có bị thương không?"
Niệm Niệm khẽ lắc đầu, đứng thẳng người nhìn Tiêu Cảnh Duệ một lát rồi mở miệng, giọng nói vẫn bình tĩnh, dễ nghe như cũ: "Tiêu công tử am hiểu sâu kiếm ý Thiên Tuyền, mà ta lại chưa lĩnh ngộ hết kiếm pháp Át Vân. Cuộc chiến hôm nay là ta thua Tiêu công tử chứ không phải Át Vân kiếm thua Thiên Tuyền kiếm. Mời công tử chuyển lời cho lệnh tôn chớ quên lời hẹn cũ, ân sư hiện đã tới Kim Lăng, một ngày nào đó sẽ tới nhà thăm viếng." Nói xong, hắn xoay người đi rất dứt khoát.
"Chúc quận chúa thuận buồm xuôi gió, ta cũng không làm phiền các vị nữa, cáo từ!" Vũ Văn Huyen phất tay áo, vuốt ngực thì lễ kiểu nước Sở rồi cũng vội vã dẫn thủ hạ rời đi.
Tiêu Cảnh Duệ chăm chú nhìn bóng lưng đám người nước Sở đang đi xa dần, mày kiếm nhíu lại, sắc mặt có chút nặng nề.
Ngôn Dự Tân gãi đầu, lộ vẻ suy tư. "Át Vân kiếm? Chẳng lẽ sư phụ của gã Niệm Niệm này chính là..."
"Nhạc Tú Trạch, điện tiền chỉ huy sứ của Hoàng đế Đại Sở, xếp hạng thứ sáu trên bảng cao thủ Lang Gia, cũng có thể nói bây giờ đã là thứ năm rồi...” Hạ Đông gạt lọn tóc dài buông xuống bên má, ánh mắt trầm lắng.
"Xếp hạng thứ năm chẳng phải là Kim Điêu Sài Minh sao?" Ngôn Dự Tân hỏi.
"Mấy hôm trước ta mới nhận được tin tức, khoảng một tháng trước Nhạc Tú Trạch đã ước chiến Sài Minh và đánh bại hắn ở chiêu thứ bảy mươi chín... Xem ra trong vòng một năm ngắn ngủi này hắn đã tiến bộ rất nhiều."
"Đã đánh bại Sài Minh, khó trách tiếp theo hắn cần tìm Trác bá bá." Ngôn Dự Tân nhìn gã hảo bằng hữu. "Cảnh Duệ, nghe người đó nói thì hình như Trác bá bá và Nhạc Tú Trạch có hẹn ước gì đó từ trước?"
Tiêu Cảnh Duệ gật đầu. “Trước kia Trác phụ thân từng giao thủ với Nhạc Tú Trạch hai lần và đều thắng, cũng có khả năng khi đó đã ước định tái chiến.”
Quận chúa Nghê Hoàng trầm ngâm. "Nhạc Tú Trạch cũng xem như quan to ở Đại Sở, lần này cùng sứ đoàn vào kinh lại không để lộ thân phận, có thể thấy mục đích của hắn trong chuyến này không phải việc công mà chỉ là muốn khiếu chiến các cao thủ xếp hạng cao hơn hắn thôi."
Thấy sắc mặt Tiêu Cảnh Duệ có vẻ hơi nặng nề, Ngôn Dự Tân đập tay hắn, mỉm cười, nói: "Trác bá bá tung hoành giang hồ nhiều năm nay, có năm nào không phải nhận mười mấy lá thư khiêu chiến? Nơi đây lại là kinh đô của Đại Lương chúng ta, Nhạc Tú Trạch còn có thể sử dụng mánh khóe gì hay sao? Chỉ cần là tỷ thí công bằng thì thắng bại luôn phụ thuộc vào sức mạnh, thắng thì đương nhiên đáng mừng, nhưng bại cũng không phải là nhục, ngươi có gì phải lo lắng chứ?"
Tiêu Cảnh Duệ nhã nhặn mỉm cười, đáp: "Không phải ta lo lắng, Át Vân kiếm và Thiên Tuyền kiếm không hề tương khắc, Nhạc Tú Trạch có tiến bộ nhưng một năm nay Trác phụ thân cũng không ngồi chơi nhàn rỗi, đâu đến lượt ta phải lo lắng? Chẳng qua là ta đang nghĩ, rõ ràng là Nhạc Tú Trạch đã chuẩn bị khiêu chiến Trác phụ thân của ta, tại sao gã công tử Niệm Niệm kia lại chạy tới so tài với ta trước?"
"Chuyện này thì có gì kỳ quái?" Ngôn Dự Tân mỉm cười, nói. "Hắn là truyền nhân của Át Vân kiếm, ngươi là truyền nhân của Thiên Tuyền kiếm, sư phụ hắn đang chuẩn bị luận võ với cha ngươi, hắn nhất thời tò mò muốn thử xem Thiên Tuyền kiếm nông sâu thế nào cũng là chuyện hợp tình hợp lý."
"Điều này thì ta hiểu, nhưng hắn muốn thử Thiên Tuyền kiếm pháp thì tại sao lại đến tìm ta? Lẽ ra nên đến tìm Thanh Diêu đại ca mới đúng chứ?"
Nghe hắn nói như vậy, Ngôn Dự Tân cũng có vẻ không rõ nguyên do, Hạ Đông ở bên cạnh lại bật cười, lắc đầu. "Hắn tìm ngươi mới là đúng, vừa rồi ta xem rất tỉ mỉ, gã Niệm Niêm dù che mặt nhưng khung xương còn chưa phát triển hết, kiếm lực còn tương đối non nớt, nhiều nhất cũng chỉ hai mươi tuổi. Xem ra chính hắn cũng biết trình độ của mình không đủ để khiêu chiến Trác Thanh Diêu, mà công tử Cảnh Duệ cảa chúng ta có tiếng ôn hòa hiền hậu, trình độ Thiên Tuyền kiếm phá cũng được mọi người biết đến, không tìm ngươi thì tìm ai?"
Nghê Hoàng than thở: "Có điều vị cô nương Niệm Niệm này tuy trẻ tuổi mà đã có tu vi bất phàm, có thể thấy Nhạc Tú Trạch đã huấn luyện nàng ta rất chu đáo. Đáng tiếc là hôm nay ta phải lên đường, không thể chính mắt nhìn thấy cuộc chiến giữa Thiên Tuyền và Át Vân, chỉ có thể nhờ các vị viết thư cho biết kết quả cuộc chiến này."
Hạ Đông tươi cười. "Nhất định rồi." Sau đó lại liếc nhìn sang bên cặnh. "Này, mấy tên tiểu tử kia ngẩn ra đấy làm gì? Không nghe thấy quận chúa dặn dò à?"
Ngôn Dự Tân thở gấp một hồi, trợn mắt, hỏi; "Quận chúa vừa nói cái gì? Cô nương Niệm Niệm?"
"Đúng vậy." Hạ Đông nghiêng đầu. "Ngươi không nhìn ra à?"
Ngôn Dự Tân ngơ ngác quay sang nhìn Tiêu Cảnh Duệ. "Cảnh Duệ, ngươi có nhìn ra không?"
Tiêu Cảnh Duệ dù không trợn mắt há mồm nhưng thực ra cũng kinh ngạc không kém Ngôn Dự Tân. Nghe thấy Ngôn Dự Tân hỏi, Tiêu Cảnh Duệ đờ đẫn lắc đầu. "Ta... ta không để ý..."
"Không sao mà." Mục Thanh an ủi. “Ta cũng không nhìn ra."
Ngôn Dự Tân nhìn vị tiểu vương gia này một cái, thầm nghĩ ngươi không nhìn ra là chuyện đương nhiên, nhưng bởi vì hắn và Mục Thanh không thân quen lắm nên lời nói mỉa mai này cuối cùng cũng không nói ra.
"Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, quận chúa cũng nên khởi hành rồi. Có câu tiễn người ngàn dặm cuối cùng vẫn phải từ biệt, mọi người chia tay ở đây luôn đi." Hạ Đông tiện tay bẹo má Ngôn Dự Tân theo thói quen, cuối cùng mới quay lại nhìn Nghê Hoàng, nói nhỏ: "Quận chúa, đi đường thận."
Tiêu Cảnh Duệ nghe vậy cũng cảm thấy áy náy. "Chúng ta vốn đến để tiễn đưa quận chúa, lại tự dưng đánh nhau với người ta kéo dài thời gian của quận chúa, thật sự áy náy quá."
Quận chúa Nghê Hoàng cởi mở cười, nói: "Ta cũng không có gì phải vội, làm sao phải áy náy chứ? Hơn nữa trận tỷ thí vừa rồi quả thực rất đặc sắc khiến hành trình của ta trở nên thú vị hơn nhiều."
"Tỷ tỷ." Mục Thanh quyến luyến nói. "Nếu tỷ muốn xem cuộc đấu giữa Thiên Tuyền và Át Vân thì ở lại thêm mấy ngày, lúc nào xem xong thì đi sau."
"Lại nói vớ vẩn rồi." Dù cau mày trách cứ nhưng trong mắt quận chúa Nghê Hoàng lại chỉ có dịu dàng, nàng xoa đầu đệ đệ, nói; "Lịch trình đã bẩm tấu lên cho Bệ hạ, há có thể tự ý thay đổi? Tỷ không được xem thì đệ xem giúp tỷ cũng được."
Ngôn Dự Tân cười ha ha, kéo Mục Thanh tới, cố gắng làm bầu không khí thoải mái hơn. "Vậy chúng ta phải thông đồng với Cảnh Duệ. Nhạc Tú Trạch ước chiến Trác bá bá nhất định là bí mật, nếu Cảnh Duệ không mật báo thì ai biết họ sẽ tỷ thí ở đâu và lúc nào chứ?"
Tiêu Cảnh Duệ nghiêm trang nói: "Chuyện này phải được Trác phụ thân đồng ý mới được."
Ngôn Dự Tân nghiêng đầu, nói: "Thôi đi, tình hình của ngươi ta còn không biết nữa sao? Mặc dù Tạ bá bá luôn luôn nghiêm khắc với ngươi nhưng Trác bá bá thì vẫn coi ngươi như bảo bối, chỉ cần ngươi làm nũng một chút thì chuyện gì Trác bá bá cũng đồng ý."
Bị Ngôn Dự Tân ngắt lời, cuối cùng tâm tình Mục Thanh cũng ổn định lại.
Để tỷ tỷ không thương cảm lo lắng, hắn cố gắng phấn chấn tinh thần, để lộ nụ cười ngọt ngào. "Nói vậy cũng đúng. Đệ nghĩ chẳng bao lâu sau Hoàng thượng sẽ phê chuẩn cho đệ về đất phiên, tỷ không cần phải lo lắng nhiều.”
Nghê Hoàng mỉm cười, gật đầu, vỗ vỗ tay đệ đệ, lại khẽ vuốt mấy sợi tóc bị gió thổi tán loạn bên má hắn. Tâm chí kiên cường như thiết của nữ tướng quân che đậy những tình cảm ủy mị trong lòng, sau khi lui lại vài bước, nàng quyết đoán xoay người lên ngựa, khóe miệng vẫn giữ nụ cười.
"Vân Nam không phải chân trời, ngày gặp lại cũng sẽ không xa, xin mọi người dừng bước."
Cùng với một tiếng roi vang lên giòn giã, đội ngựa xe về Vân Nam chính thức xuất phát.
Quận chúa Nghê Hoàng quay lại nhìn kinh đô lần cuối cùng, rồi quay đầu ngựa, nhẹ nhàng kẹp bụng ngựa, con tuấn mã lập tức hí lên, ngẩng đầu gõ móng rồi phi như bay trên con đường cái quan đầy bụi đất.