h ở phía nam Đại Lương là nước Sở mang quân tấn công, Vân Nam vương Mục Thâm phụ trách phòng tuyến biên cương phía nam chết trận, con gái ông ta là quận chúa Nghê Hoàng gánh vác nhiệm vụ thay cha, toàn quân mặc đồ tang nghênh địch, huyết chiến với kỵ binh nước Sở tại cửa ải Thanh Minh, diệt ba mươi ngàn quân địch.
Sau trận chiến này, triều đình giáng chỉ lệnh quận chúa Nghê Hoàng thay đệ đệ còn nhỏ tuổi trấn thủ phía nam, toàn bộ quân đội nam cương đều quy về dưới trướng.
Quận chúa cũng từng thề với trời, ngày nào ấu đệ chưa thể gánh vác trọng trách Vân Nam vương thì ngày đó nàng cũng chưa lấy chồng, nên đến nay đã hai mươi bảy tuổi mà vẫn còn độc thân.
Cũng chính vì quận chúa Nghê Hoàng có vai trò hết sức quan trọng cho nên các công tử quý gia đều giật mình khi thấy Hoàng đế bệ hạ đồng ý cho phép người nước khác cũng có thể tham gia cầu thân. Tiêu Cảnh Duệ lại hỏi: “Chẳng lẽ Hoàng thượng không hỏi ý kiến của quận chúa Nghê Hoàng à?”
“Đương nhiên có hỏi chứ. Bởi vì thế tử Mục Thanh của Vân Nam vương tháng trước đã đủ tuổi kế tục tước vị của cha nên quận chúa đã đồng ý, nhưng phải kèm theo mấy điều kiện. Đầu tiên, người tỷ thí phải là bản thân người cầu thân. Tiếp theo, thi văn thì nàng không quan tâm, Hoàng đế bệ hạ hoàn toàn quyết định, nhưng người thắng nội dung thi võ thì phải đích thân so tài với nàng, nàng thua thì mới chịu lấy làm chồng.” Ngôn Dự Tân khoan thai nói.
Hắn vừa nói xong, hai huynh đệ Cảnh Duệ, Tạ Bật lại đồng thời thở phào một hơi.
Hắn vừa nói xong, hai huynh đệ Cảnh Duệ, Tạ Bật lại đồng thời thở phào một hơi.
Tạ Bật mắng: “Tên Dự Tân chết tiệt, dám cố ý trêu bọn ta! Như vậy thì tốt hơn nhiều, các cao thủ thành danh của Đại Du và Bắc Yên gần như đều đã thành thân nên không có tư cách, những người chưa thành thân thì cho dù có được chọn lựa kĩ lưỡng đến mấy cũng không thể đánh thắng được quận chúa Nghê Hoàng.”
“Cũng không nhất định phải đánh thắng mới được.” Mai Trường Tô lần nữa nói xen vào. “Nếu như quận chúa thấy vừa mắt thì cho dù không thua cũng vẫn sẽ thua.”
“Ta cũng cảm thấy như vậy.” Ngôn Dự Tân hớn hở. “Các ngươi đều biết mà, quận chúa trước giờ vẫn thích ta…”
Tạ Bật phun ngụm trà vừa mới uống ra, ho sặc sụa. “Quận… quận chúa trước giờ vẫn thích… mắng ngươi thì có! Loại người không đứng đắn như ngươi thì đứng qua một bên, quận chúa Nghê Hoàng nhiều năm sương gió sa trường, có thích cũng chỉ thích nam nhân chững chạc, trầm ổn thôi.”
“Ôi!” Ngôn Dự Tân than thở. “Tạ Bật, ngươi đúng là nhẫn tâm, chẳng mấy khi ta có một giấc mộng đẹp…”
“Ngươi nói đùa ít thôi.” Tiêu Cảnh Duệ đẩy hắn một cái, lại nói: “Có điều lần này Đại Du và Bắc Yên đến đây cũng coi như là nằm mơ một giấc mơ đẹp, không thành công cũng không thiệt hại là bao, còn một khi thành công… Các ngươi nghĩ xem, không chỉ là cầu thân thành công mà còn lấy được một kỳ tài quân sự, danh tiếng cũng sẽ nhanh chóng trở nên vang dội.”
Mai Trường Tô thản nhiên nói: “Gần đây, cục diện triều đình Đại Du và Bắc Yên đều không yên ổn, cả hai nước đều có những mấy phe phái tranh ngôi thái tử. Lúc này hoàng tử nào lấy được quận chúa Nghê Hoàng thì quả thực không khác gì đã giữ chắc được ngôi thái tử.”
“Lời này của Tô huynh xem như đã điểm trúng yếu hại rồi. Biết rõ khả năng triều đình Đại Lương ta gả quận chúa Nghê Hoàng ra ngoài không lớn nhưng dù sao cũng phải dốc hết vốn liếng đến tranh giành một trận, nếu may mắn thành công thì khi về nước nhất định sẽ thắng chắc.” Ngôn Dự Tân tán đồng. “Không biết là ai đưa ra chủ ý này cho bọn chúng, vậy mà bọn chúng cũng có dũng khí mò đến đây.”
Mai Trường Tô nhìn hắn với vẻ rất hứng thú. “Làm sao ngươi biết nhất định là có người ra chủ ý cho bọn chúng?”
Ngôn Dự Tân nhún vai, nói: “Ta không thích phân tích linh tinh, đây chỉ là trực giác. Các ngươi nghĩ xem, hai nước cùng nghĩ ra chủ ý này, lại gần như thực hiện đồng thời, chuyện này có vẻ quá trùng hợp.”
“Mặc kệ có phải tình cờ hay không, tóm lại là không thể để quận chúa Nghê Hoàng gả ra ngoài là được.” Tạ Bật hất tay, quay sang Mai Trường Tô. “Tô huynh, theo huynh thấy thì cuộc so tài này ai sẽ thắng?”
Mai Trường Tô bật cười, nói: “Ta lại không phải thầy bói, làm sao biết được?”
“Vừa rồi Dự Tân hỏi cái gì huynh cũng đoán đúng ngay, ta còn tưởng rằng huynh có khả năng tiên tri đấy.” Tạ Bật cười ha ha.
“Ta khai thật với các ngươi vậy.” Mai Trường Tô cười, nói. “Thực ra không phải ta đoán được.”
“Không phải đoán được?” Ngôn Dự Tân lập tức tỏ ra hứng thú. “Chẳng lẽ Tô huynh thật sự biết đoán mệnh?”
“Sự huyền diệu của số mệnh thì một kẻ ngu dốt như ta há có thể xem thấu?” Mai Trường Tô nói, sau đó lấy một cuốn lụa từ trong tay áo ra. “Ta không đoán, là do ta đã biết chuyện này từ trước, trên này có viết hết mà…”
Ngôn Dự Tân tò mò cầm lấy cuốn lụa, ba người chụm đầu vào xem, tất cả đều kinh ngạc kêu lên.
“Đây là quốc thư sai sứ cầu thân do quốc vương Đại Du tự tay viết!” Tạ Bật trợn tròn mắt. “Tại sao lại ở trong tay huynh?”
“A, thì ra trên tửu lâu ở huyện lị dạo trước, sứ đoàn Đại Du đánh mất quốc thư thật…” Ngôn Dự Tân nghiêng đầu nhìn Mai Trường Tô. “Tô huynh, huynh không có việc gì lại đi lấy trộm quốc thư của người ta làm gì?”
“Ngươi nói đúng rồi, chính là vì không có việc gì nên mới lấy trộm.” Mai Trường Tô vẫn cười như mây vờn gió nhẹ. “Sứ đoàn Đại Du trùng hợp ở cùng một quán trọ với ta, trưởng quỹ quán trọ nói với ta rằng bọn chúng có một cái hộp dài bằng gỗ đàn hương, bảo vệ rất kĩ càng, trong đó nhất định có thứ tốt. Ta nhất thời tò mò nên sai Phi Lưu đi lấy về xem, không ngờ đó chỉ là một quyển công văn quốc thư. Việc này không có quan hệ gì với người giang hồ bọn ta nên ta cũng không thấy hứng thú cho lắm, vốn định xem xong sẽ trả lại chỗ cũ, không ngờ bọn chúng lại phát hiện sớm như vậy. Sau đó chúng làm ầm ĩ lên, không có cách nào nên ta đành không trả lại nữa…”
Cả ba người đều đã thấy thân thủ kỳ lạ của Phi Lưu, giờ nghe nói là hắn đi lấy cũng không hề giật mình. Có điều Mai Trường Tô này đúng là quá tò mò, quốc thư của người ta mà chàng cũng mở ra xem, chẳng lẽ không sợ gặp phải phiền phức hay sao?
“Đúng rồi, người tham gia so tài cần có điều kiện gì không?” Tiêu Cảnh Duệ lại kéo đề tài về chỗ cũ.
“Có chứ. Gia thế phải trong sạch, tuổi tác tương đương, tướng mạo đoan chính, chưa từng thành thân…”
“Có thế thôi à?”
“Có thế thôi.”
“A…” Tạ Bật kêu lên. “Vậy đại ca cũng có thể đến tham gia!”
“Ta?” Tiêu Cảnh Duệ giật nảy. “Mặc dù ta kính trọng quận chúa Nghê Hoàng nhưng chưa từng nghĩ tới…”
“Không phải muốn ngươi giành thắng lợi cuối cùng mà ta mới bảo ngươi đi.” Tạ Bật kéo tay áo hắn. “Người Đại Lương chúng ta tham gia càng nhiều thì cơ hội chiến thắng của Đại Du và Bắc Yên càng nhỏ. Ngươi giỏi như vậy, nhất định có thể loại được không ít đối thủ, cũng xem như sàng lọc bớt những kẻ không đạt tiêu chuẩn giúp quận chúa Nghê Hoàng.”
“Nhưng mà…”
“Còn nhưng cái gì nữa? Ta không tinh thông võ học, có báo danh cũng phí công. Ngươi là nhị thiếu gia của Thiên Tuyền sơn trang, Trác bá bá đích thân dạy võ công cho ngươi, tốt xấu cũng được coi là cao thủ, hơn nữa trên đường vào kinh Tô huynh vẫn chỉ điểm cho ngươi, coi như tích lũy một chút kinh nghiệm thực chiến cũng tốt mà.” Tạ Bật không ngừng giảng giải, lại quay sang phía Ngôn Dự Tân. “Dự Tân, ngày mai ngươi đến báo danh giúp hắn.”
“Cái này không cần ngươi phải bận tâm, ta đã báo danh cho hắn từ lâu rồi.” Ngôn Dự Tân cười tít mắt.
“Này… hai người các ngươi…”
“Đừng căng thẳng!” Mai Trường Tô nhịn cười. “Ta hiểu rất rõ võ công của ngươi, muốn giành thắng lợi cuối cùng là không thể, vậy đến tỷ thí mấy vòng cũng có sao đâu?”
“Huynh nói thế mà cũng coi là an ủi ta à?” Tiêu Cảnh Duệ khóc không ra nước mắt. “Chẳng lẽ ta là người dễ ức hiếp như vậy sao…”
Tạ Bật lại nghĩ đến một vấn đề khác. “Không phải chỉ có con cháu quý tộc ở kinh thành mới biết việc này chứ? Thanh niên tài tuấn trong dân gian cũng có thể tới tham gia đúng không?”
“Đương nhiên là có thể tới tham gia.” Ngôn Dự Tân lườm hắn. “Một tin như thế này dù có muốn giấu cũng chưa chắc đã giấu được, huống hồ Hoàng thượng cũng có ý muốn nhân cơ hội này chọn một giai tế cho quận chúa để an ủi nàng đã vất vả nơi sa trường. Trên đường về kinh, chẳng lẽ các ngươi không để ý anh hào võ lâm các lộ đều đang đổ về Kim Lăng sao?”
Ba người ngẫm nghĩ lại một hồi, hình như đúng là có chuyện như vậy nhưng vì bình thường người vào kinh vốn cũng rất đông nên nhất thời không để ý mà thôi.
“Được rồi, không tán chuyện với các ngươi nữa.” Ngôn Dự Tân đứng dậy vươn vai. “Ta phải về tĩnh dưỡng để ba ngày sau đại triển thân thủ đánh lui anh hào các lộ, quyết giành được trái tim của Nghê Hoàng tỷ tỷ…”
Tạ Bật khinh thường lườm hắn. “Tên này còn chưa ngủ đã bắt đầu nói mê rồi…”
“Đến giờ về rồi, không nên quấy rầy Tô huynh nghỉ ngơi nữa.” Tiêu Cảnh Duệ cũng nói. “Phi Lưu đã ngủ hồi lâu rồi.”
Mọi người quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Phi Lưu vẫn mặc nguyên y phục nằm trên giường, cũng không buông màn, nhắm mắt ngủ rất ngon.
“Ngủ rồi mà vẫn cảm thấy giống như một tảng băng…” Ngôn Dự Tân vừa bình luận được một câu, đột nhiên Phi Lưu mở mắt ra làm hắn hoảng sợ, vội vã chỉ Tiêu Cảnh Duệ. “Câu vừa rồi là hắn nói!”
Hai mắt Phi Lưu mở ra một lát rồi lập tức nhắm lại.