Đến tận tối chủ nhật An Nhiên mới biết Yến tử xảy ra chuyện.
Cô vừa mới từ trong phòng đi ra ngoài, thấy An Diệc Bác mặc tây trang đang vội vàng từ lầu ba đi xuống. Cô nhạy cảm cho rằng ông muốn đi ra ngoài tìm tình nhân, mấy bước liền vọt ngăn ông lại ở giữa cầu thang, tức giận nhìn ông chằm chằm: "Cha đi làm gì?"
"Nhiên Nhiên nghe lời, cha có chuyện phải đi ra ngoài." An Diệc Bác còn cố tính tránh né ánh mắt của cô.
"Cha có thể có chuyện gì?" An Nhiên giống như con mèo xù lông, khẩn trương rồi lại hung hãn.
"Nhiên Nhiên làm cái gì đấy? Đừng làm rộn cha con, chúng ta có việc phải đi ra ngoài gấp." Nhập Hồng thay xong quần áo từ trên lầu ba đi xuống, cũng là tâm trạng không yên nhìn cô.
An Nhiên sửng sốt: "Hai người muốn đi ra ngoài cùng nhau?" Cô nghi ngờ liếc nhìn ba của mình, rồi lập tức tránh ra, đi tới khoác vào cánh tay Nhập Hồng: "Buổi tối cùng đi ra ngoài làm gì. . . . . ." Nhớ tới bọn họ không phải là lần đầu ra ngoài vào buổi tối, cô lại không yên tâm thêm vào một câu:"Mẹ nhất định phải chú ý an toàn."
An Diệc Bác bởi vì cô"Không yên lòng" mà nặng nề thở dài, vẻ mặt tức giận.
Sau khi hai người họ rời đi, tâm trạng An Nhiên có chút không tập trung, ở trong phòng khách đi loạn, càng không ngừng liên tưởng đủ loại chuyện đáng sợ, An Diệc Bác có thể vì tình nhân của mình mà làm tổn thương Nhập Hồng hay không? Cô âm thầm quyết định, chờ đến khi bọn bọ trở lại, nhất định phải nói rõ cho Nhập Hồng biết, không thể để bà không hay biết gì.
Khâu Thiếu Trạch đang đứng ở trong hành lang cùng em gái Phỉ Phỉ, nghe được một tiếng "Uy" , lỗ tai hắn giật giật, không có phản ứng. Tiếng bước chân vội vã truyền đến, hắn ngẩng đầu, liền thấy vẻ mặt kỳ quái của An Nhiên , "Em có chuyện gì sao?"
Khâu Thiếu Trạch chau mày.
An Nhiên kéo tay hắn, "Anh biết lái xe đúng không? bác Trần đã lái xe đi rồi, anh dùng chiếc xe nhỏ kia chở tôi đi theo. . . . . . . Tôi lo lắng cho mẹ."
An Nhiên muốn lôi hắn đến nhà để xe, ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lại không nhúc nhích. Cô tức giận quay đầu lại hướng hắn quát: "Anh muốn mẹ tôi gặp chuyện không may anh mới vui vẻ sao?" Hai gò má của cô vì xấu hổ mà đỏ ửng, dùng sức hất tay của hắn ra, "Không muốn thì thôi, tôi tự mình lái xe đi!"
Khâu Thiếu Trạch nắm chặt lấy vai của cô ngăn lại, chậm rãi nói: "Tôi chỉ là muốn nhắc nhở em, em còn chưa lấy chìa khóa xe."
". . . . . ." An Nhiên ngay cả cái trán cũng đỏ bừng.
Cũng may mấy đoạn đường phía bên ngoài An trạch đều có giới hạn tốc độ, bác Trần lái xe cũng không nhanh lắm, Khâu Thiếu Trạch rất nhanh liền đuổi theo chiếc Lincoln kia.
"Bọn họ là muốn đi đâu?" An Nhiên thò đầu ra bên ngoài cửa sổ xe thăm dò, Khâu Thiếu Trạch đem cửa sổ xe của cô đóng lại, "Chớ ngó dáo dác, tôi không muốn bị lĩnh giấy phạt."
"Em quá lo lắng, ông ta không có ngu như vậy. . . . . . . Tôi khuyên em trước mắt không cần nói cho dì biết."
An Nhiên nắm chặt quả đấm: "Anh muốn cho mẹ tôi tiếp tục bị lừa gạt sao!" Cô chỉ đuôi xe Lincoln trước mặt, "Anh liền theo ông ta cút xa đi, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa !"
Khâu Thiếu Trạch lắc đầu một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc: "Tin tưởng tôi, như bây giờ đối với dì Hồng là tốt nhất. Khi già rồi không có ai bầu bạn? Cùng ông ta ly hôn thì như thế nào, đợi đến sau khi em lập gia đình rời khỏi ngôi nhà này, lưu lại một mình bà cô độc trở về nơi bị người ta phản bội cả đời này sao?"
"Tôi sẽ dẫn mẹ tôi đi cùng! Anh không phải đã quên luật pháp nước Mĩ rồi chứ, sau khi ly hôn cha tôi sẽ hai bàn tay trắng, hơn nữa đây là sai lầm của ông ấy!"
Khâu Thiếu Trạch liếc cô một cái, nhìn chiếc xe phía trước đổi góc, hắn cũng đi theo từ từ đánh tay lái.
An Nhiên hỏi hắn: "Anh nghĩ gì, tại sao lại không nói?"
Khâu Thiếu Trạch nhún nhún vai: "Quan điểm cá nhân bất đồng, không có cách nào khai thông."
An Nhiên như đứng trên đống lửa, mười ngón tay xoắn cùng một chỗ, uốn qua uốn lại, ủ rũ cúi thấp đầu: "Tôi nên làm như thế nào? . . . . . . Tôi không hiểu rõ."
Ban ngày An Diệc Bác còn nói muốn chúc mừng sinh nhật Nhập Hồng, cho nên đã đặt trước vé máy bay đi Hawai. Nhập Hồng sợ lạnh, cho nên thích bãi biển ấm áp hơn. Sau khi nghe xong bà nở nụ cười hạnh phúc, khiến An Nhiên lần nữa nuốt trở về lời nói đã đến khóe miệng.
Cô thật sự không hiểu, vợ hiền, cả con trai con gái, sự nghiệp. . . . . . An Diệc Bác đều đã có, tại sao ông còn phải làm ra loại chuyện tổn thương gia đình, chẳng lẽ là do ham muốn, không cam lòng với tịch mịch?
An Diệc Bác và Nhập Hồng lại đi đến bệnh viện.
An Nhiên sợ không theo kịp, xuống xe liền chạy đuổi theo, lại bị hai người mặc tây trang đứng trước bệnh viện cản lại.
"Tại sao lại ngăn tôi? Tôi muốn đi vào." An Nhiên hướng An Diệc Bác còn chưa kịp vào thang máy gọi to "Cha, bọn họ không cho con vào!"
"Nhiên nhiên, sao con lại tới đây?" Nhập Hồng kinh ngạc nói.
Hai người đàn ông ngăn An Nhiên lại nhìn nhau một cái, né sang bên cạnh tạo một khoảng trống, còn đối với cô khẽ cúi chào một cái.
An Diệc Bác vừa thấy Khâu Thiếu Trạch đi tới, bất đắc dĩ lắc đầu một cái: "Thôi, tới đã tới rồi." Ông tự tay lau mồ hôi trên trán cho An Nhiên, cô lại bĩu môi tránh tay của ông, ôm lấy Nhập Hồng. Ông có chút xấu hổ thu tay lại, "Yến tử ở lầu sáu, đợi lát nữa không cho hô to gọi nhỏ."
An Nhiên cả kinh: "Yến tử?"
Khâu Thiếu Trạch cũng hơi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
An Nhiên lo lắng đi đến lầu sáu, mới vừa đi ra cửa thang máy, liền nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của Yến tử, có vật gì đó bị ném ở trên mặt đất , ngay sau đó, cô nhìn thấy mẹ kế của Yến tử Liễu Minh Bách đẩy Nam Cung Quân Như từ trong phòng bệnh ra ngoài, bà vừa khóc vừa nói: "Nó không muốn gặp con, con đừng kích thích nó nữa!" Có bác sĩ vội vã chạy vào, rồi sau đó, cả lầu sáu liền rơi vào sự yên tĩnh khiến người ta sợ hãi.
Nam Cung Quân Như quần áo xốc xếch, tay áo bên trái bị xé rách hơn phân nửa, vạt áo sơ mi còn dính màu đỏ, xem ra, giống như máu. Hắn quay đầu nhìn về phía một nhà An Diệc Bác vừa tới, hai mắt đỏ ngầu, trong nháy mắt khiến cho người ta cảm thấy rét lạnh, hợp với chỗ ánh sáng tối tăm bức người, tuyệt đối không cho phép người khác đến gần.
Cuối hành lang bên cửa sổ là ba của Yến tử Nam Cung Kỳ Áo cùng Nam Tĩnh, hai người sắc mặt nghiêm túc đang thảo luận vấn đề gì đó, Nam Tịch Tuyệt lười biếng dựa vào vách tường. Anh nhìn thấy Nam Cung Quân Như đi ra, liền chậm rãi đi tới, đẩy vai Nam Cung Quân Như làm hắn ngồi lên ghế dài.
Nam Cung Quân Như ngồi xuống, che kín mặt.
An Diệc Bác bước nhanh đi về phía hai vị chủ nhà kia, gia nhập cùng bọn họ thảo luận. An Nhiên thấy Nam Cung Kỳ Áo lấy ra điếu thuốc ngậm lên, mãnh liệt hít vài hơi, vừa mạnh mẽ phun làn khói dài.
Nhập Hồng ôm An Nhiên, nhỏ giọng nói: "Mẹ và dì Liễu nói vài lời lời, con vào xem Yến tử đi. Thầy thuốc mới vừa tiêm thuốc an thần cho con bé, con yên lặng một chút, đừng làm ầm ĩ."
"Mẹ, Yến tử rốt cuộc là thế nào?"
Giọng nói Nhập Hồng rất nhỏ mơ hồ là không nghe được, nhẹ nhàng truyền vào trong lỗ tai An Nhiên.
". . . . . . Người là được cứu, chỉ là bị kích thích quá lớn. Các con ở cái tuổi này nên bảo vệ mình cho thật tốt, không nên kết giao với bạn trai linh tinh. Yến tử cũng thế. . . . . . Đem cha con gọi tới là muốn bàn chuyện của Quân Như, nó nhìn Yến tử bị như vậy liền giết chết hai người kia tại chỗ. . . . . ." Nói đến đây, hai tay Nhập Hồng dùng sức, khiến tay An Nhiên phát đau, "Mặc kệ như thế nào, đó cũng là hai cái mạng. Nếu không phải bác Nam Cung của con kịp thời chạy tới, chỉ sợ không biết đã loạn thành như thế nào!"
Nghe sơ sơ mọi chuyện, còn là xảy ra trên người bạn tốt của mình, An Nhiên chỉ cảm thấy tim khó chịu, không khỏi lui về phía sau hai bước, lại đụng phải Nam Tịch Tuyệt đứng đằng sao. Anh giơ cánh tay, đỡ thân thể của cô, giống như ôm ở trước ngực.
An Nhiên cố gắng hất đầu một cái, đẩy tay anh ra: "Em không sao."
Tay của anh cứng lại, cuối cùng buông ra.
Nhập Hồng nhìn hai người bọn họ, đột nhiên nghĩ đến một khả năng, kéo cô qua một bên, nhỏ giọng hỏi thăm: "Con và Nam tử, còn chưa tới một bước kia chứ?"
". . . . . . Không có. Con cùng anh ấy, không có gì." An Nhiên lắc đầu một cái, "Mẹ, có con ở đây, tuyệt đối sẽ không để mẹ chịu uất ức, mẹ yên tâm."
Nhập Hồng thoáng yên tâm, lộ ra chút mệt mỏi nở nụ cười: "Nhiên Nhiên hiểu được phải bảo vệ mình là tốt rồi. Đi xem Yến tử một chút đi."
Trong phòng bệnh, Yến tử ngủ rất sâu, một đầu tóc dài màu đen xõa trên gối, càng làm nổi bật thêm sắc mặt trắng bệch của cô.
An Nhiên cẩn thận ngồi bên cạnh giường bệnh, hai tay run run, vén chăn trên người cô ấy một chút. Liều mạng cắn môi nuốt lại tiếng thét, nước mắt nóng bỏng lại khống chế không được rơi xuống.
Trên mặt là những vết thương cùng với đôi môi sưng rách, kết hợp những vết thương trên người, quả thực là gặp phải kẻ biến thái. Phía dưới chăn Yến tử không mặc quần áo, trên người nhiều chỗ bị cuốn quanh bởi băng gạc trắng noãn đã nhuộm đầy máu, màu đỏ nhìn mà thấy ghê người, cổ tay cùng mắt cá chân đều có vết dây bị trói.
An Nhiên đem chăn dịch tốt cho cô ấy, cẩn thận không đụng đến vết máu trên cổ, sau đó bước nhanh vọt ra khỏi phòng bệnh, một đầu đâm vào trong ngực Nhập Hồng, không nhịn được khóc ra thành tiếng: "Cậu ấy làm sao lại thành ra như vậy!"
Nhập Hồng vỗ nhè nhẹ lên lưng cô, dịu dàng an ủi.
Nam Cung Quân Như chợt đứng lên, muốn đi vào phòng bệnh. An Nhiên từ trong ngực Nhập Hồng tránh ra, liều mạng đẩy hắn một cái, khiến hắn lảo đảo lui về phía sau, nặng nề ngã trên sàn nhà.
"Nhiên nhiên, con điên rồi! Mau xin lỗi Quân Như!" Nhập Hồng vội vàng kéo cô.
An Nhiên lau nước mắt , khóc lớn nói: "Đều tại anh! Nếu không phải tại anh, Yến tử cũng sẽ không như vậy! Anh còn dám đến trước mặt cô ấy, hiện tại với cái bộ dáng này cô ấy khẳng định không muốn để anh nhìn thấy nhất, anh cút. . . . . . !"
Nam Cung Quân Như cúi đầu ngồi dưới đất, hai quả đấm nắm thật chặt. Đáy mắt một mảnh máu đỏ. Hắn không thể tưởng tượng được, khi nhận được điện thoại của Yến tử, nghe được cô kêu gào cầu cứu, sau khi định vị được vị trí của cô, chạy tới, nhìn bộ dạng cô bị người khác khi dễ. . . . . .
Yến tử ra đời chưa được mấy ngày, mẹ ruột liền qua đời. Hắn còn nhớ rõ là hắn đem cô oa oa khóc lớn từ trong ngực mẹ cô đã lạnh cứng ôm ra, cô bé mềm mại non nớt đã cực kỳ đói, ở trong ngực anh làm loạn, muốn lần nữa tìm được hương vị ấm áp ngọt ngào nơi nụ hoa của mẹ.
Từ lúc nào, hắn một tay nuôi lớn em gái bảo bối đối với hắn thân mật cũng không biết nữa? Chính là buổi tối hôm đó, lần đầu tiên say rượu đã đem tất cả đều phá hủy. Sáng sớm khi thức dậy, trong ngực hắn là em gái non nớt lỏa thể, khắp người đều là dấu vết mập mờ. Hắn kinh sợ, xấu hổ, tự trách tới cực điểm, cũng nghe được cô thừa nhận là chủ động bò lên giường anh, giống như chộp được một ngọn cỏ cứu mạng, thần sắc hắn nghiêm nghị khiển trách cô"Không hiểu chuyện" .
Hắn nhìn cô đổi bạn trai giống như cưỡi ngựa xem hoa, cùng hắn càng ngày càng xa cách. . . . . . Có ai biết, lần này cô thế nhưng gặp phải kẻ thích ngược đãi, còn không dừng lại một. . . . . . ! Trách hắn, rất đúng, trách hắn làm anh trai mà chỉ chú ý núp ở trong căn phòng nhỏ ích kỷ hưởng thụ hạnh phúc, ném cô ở một bên.