Đây không phải là lần đầu tiên An Nhiên đến suối nước nóng, mục đích cô đến đây, chính là vì có nhiều món ăn đủ loại màu sắc và đồ chơi hấp dẫn. Bùi Anh sau khi dặn dò con trai mấy câu liền thay đồ bơi đến bể bơi công cộng.
Nam Tịch Tuyệt mang theo An Nhiên đi thành phố cổ, thời điểm này thành phố rất nhộn nhịp, đường xá rất đông, trên phố khắp nơi đều treo đèn lồng, náo nhiệt mà lại vui mừng.
Trên đường có bán các loại đồ chơi bản xứ, An Nhiên thấy thích cái gì, Nam Tịch Tuyệt đều mua cái đó, đối phương mở miệng muốn bao nhiêu tiền anh liền đưa bấy nhiêu, tốn thêm không ít tiền uổng phí. Đi loanh quanh một chút, mấy người buôn bán cũng chú ý hai đứa trẻ tiêu tiền như nước, đều rất tích cực kéo hai đứa nhỏ về phía mình.
Hai người cùng quàng khăn màu đỏ do tự tay Bùi Anh đan. Trên đầu An Nhiên đội một chiếc mũ đầu hổ màu vàng sậm, thật dầy , viền mũ còn có lông trắng mịn như nhung, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn, kết hợp với áo nhung màu hồng trên người, trông rất đáng yêu. Nam Tịch Tuyệt một thân trang phục màu xanh dương, giầy màu đen, thân hình cao lớn, anh tuấn đẹp trai.
An Nhiên nhìn hoa cả mắt, Nam Tịch Tuyệt cũng cảm thấy mới lạ.
"Công tử, tiểu thư, mua hoa không, hoa mới đây." Có một cô gái mặc quần áo thủ công từ trong đám người chen đến bên cạnh bọn họ, cười ngọt ngào chào hàng, đem một giỏ hoa lớn trong tay cho bọn họ xem .
Cả một giỏ lớn chứa đầy hoa ở bên trong, An Nhiên nhìn trúng một cành mai vàng , trên cánh hoa vẫn còn đọng lại sương , màu sắc như sáp mật ong, có lẽ là bởi vì nhiệt độ thấp, cánh hoa mềm mại có vẻ óng ánh trong suốt, giống như thủy tinh lại rất mềm mại.
"Anh, em muốn cái này." An Nhiên vui mừng chỉ vào cành mai vàng kia, nhưng Nam Tịch Tuyệt lại không để ý đến cô.
Nụ cười trên mặt cô gái bán hoa đã biến mất không thấy, cô nhìn Nam Tịch Tuyệt, ngại ngùng cúi đầu nhìn mũi chân mình, giọng nói nhỏ như muỗi lẩm bẩm: "Bạn học Nam Tịch Tuyệt."
Nam Tịch Tuyệt cũng không nghĩ đến ở chỗ này sẽ gặp phải bạn cùng lớp, anh sửng sốt một chút, lịch sự chào hỏi: "Xin chào, Trương Nghiên."
Nam Tịch Tuyệt không phải người hay nói chuyện, ở trong lớp cũng không hay giao tiếp với các bạn nữ. Nhớ tên Trương Nghiên thuần túy là bởi vì cô là một trong số ít người trọ ở trường, hơn nữa anh ngồi cùng bàn lại rất thích bắt nạt cô. Anh thật không thể hiểu nổi cô gái nhát gan này, hay thích đỏ mặt, đi bộ lại thích cúi đầu.
An Nhiên không hài lòng với việc Nam Tịch Tuyệt không chú ý đến mình, giật nhẹ tay áo Nam Tịch Tuyệt chỉ vào một quán nhỏ bán ngọc thạch bên đường, "Em muốn nhìn cái kia!"
Nói xong không đợi Nam Tịch Tuyệt đồng ý liền lôi kéo anh đi.
Nam Tịch Tuyệt giới thiệu: "Đây là em gái tớ." Dừng lại một chút, "Đem cành mai vàng kia gói lại được không, mình muốn."
An Nhiên loay hoay một khối ngọc xinh đẹp, "Em thích cái này, " nói xong quay đầu lại liếc nhìn Trương Nghiên, "Hoa em không muốn nữa, thật khó nhìn!"
Trương Nghiên lúng túng đứng yên tại chỗ.
Nam Tịch Tuyệt đem hoa nhận lấy, "Không có việc gì, con bé vẫn như vậy."
An Nhiên lớn tiếng nói: "Em chỉ muốn miếng ngọc này, anh có mua cho em hay không?"
Người bán hàng nịnh hót: "Cô gái nhỏ thật biết nhìn , đây chính là ngọc Trấn Điếm Chi Bảo. Cô bé nếu như muốn mua, tôi sẽ giảm giá, " hắn giơ ba đầu ngón tay, "Ba trăm thôi."
"Ba trăm?" Nam Tịch Tuyệt cũng không phải người không biết hàng, nhìn tảng đá trong tay An Nhiên, mày nhăn lại.
"Em muốn cái này, không cần hoa!" An Nhiên vẫn còn đang ầm ĩ.
Nam Tịch Tuyệt lắc đầu một cái, đang chuẩn bị lấy tiền ra, Trương Nghiên lại tức giận mở miệng, "Mấy ông chủ này rất xấu xa, sao có thể bịp bợm người khác như vậy ." Cô giữ tay Nam Tịch Tuyệt, "Đừng nghe ông ta nói bừa, những thứ này đều do ông ta mua trên đường đến thành phố Tây." Cô hướng ông chủ giơ ra năm đầu ngón tay.
Ông chủ cười khổ: "Được được, 50 liền 50, coi như tôi xui xẻo."
"Là 5 tệ." Âm thanh của Trương Nghiên không lớn nhưng lại kiên định khác thường.
Mặt của ông chủ trong nháy mắt tối sầm, nhìn về phía Nam Tịch Tuyệt.
Nam Tịch Tuyệt nhìn dáng vẻ của Trương Nghiên, biết mình lúc trước mua những thứ đó không khác gì coi tiền như rác, nghiêm túc nhìn về phía ông chủ: "5 tệ, không bán coi như xong."
"10 tệ được không?" Nét mặt ông chủ đau khổ.
An Nhiên cũng không vui lòng, bỏ lại tảng đá trong tay, "tôi không muốn nữa. Tất cả đều là hàng giả, cẩn thận cảnh sát tới bắt ông!"
Trương Nghiên lấy dũng khí, đỏ mặt hỏi Nam Tịch Tuyệt: "Hai người còn định đi nơi nào chơi nữa không?"
Nam Tịch Tuyệt giữ chặt An Nhiên không để cho cô chạy loạn: "Hôm nay ở đây đi mua sắm, mẹ mình nói ngày mai muốn đi bộ ngắm cảnh một chút, đi chùa."
Trương Nghiên nói: "Nhà tớ ở gần đó, ngày mai tớ làm hướng dẫn viên du lịch cho mọi người được không?"
An Nhiên lập tức phản đối: "Mới không cần, chị có giấy chứng nhận hướng dẫn viên du lịch không, là tên lường gạt thì làm thế nào?"
Trương Nghiên quẫn bách đến lỗ tai cũng đều đỏ bừng. Nhà cô ở gần thành phố S, vì để cho cô được đi học, nên gánh vác trong nhà rất nặng, chỉ có thể thừa dịp ngày nghỉ ra ngoài kiếm chút tiền. Cũng may nơi này là khu du lịch, bận rộn một ngày nghỉ là có thể kiếm đủ tiền sinh hoạt. Ở trong lớp, cô đều không dám nói chuyện với NamTịch Tuyệt, nhưng ở tại nơi này, kiếm tiền mới là việc thiết yếu nhất , cô đành phải nhắm mắt nói ra.
Nhìn Nam Tịch Tuyệt có chút do dự, cô tiếp tục nói: "Trong khu thắng cảnh mọi thứ đều rất đắt, tớ là người địa phương, dẫn mọi người đi mua có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền. Buổi trưa mọi người có thể nếm thử một chút món ăn mẹ tớ làm, ăn thật sự rất ngon , giá tiền cũng phải chăng."
An Nhiên vẫn còn uốn éo người nói không muốn, nhưng Nam Tịch Tuyệt đã gật đầu đồng ý. Mặc dù anh cảm thấy tình huống như thế có chút lúng túng, nhưng là, ý kiến như thế tương đối tốt?
Trương Nghiên lại càng đỏ mặt hơn: "Chúng ta là bạn học, 50 tệ một ngày. Người khác đều lấy hai trăm, như vậy đã rất rẻ rồi."
"Ừ, cứ quyết định như vậy đi, ngày mai chúng ta liên lạc như thế nào?"
Trương Nghiên nhanh chóng móc ra danh thiếp đưa cho anh, "Phía trên này có số điện thoại nhà mình, ngày mai mọi người đến khu tham quan thì gọi điện cho mình là được, mình rất nhanh sẽ đến."
"Được."
Trương Nghiên nhìn một chút, An Nhiên vẫn còn đang tức giận, rút từ giỏ ra một cành hoa hồng đưa cho cô, "Em gái, cái này là quà tặng cho em." Cô vẫy tay chào tạm biệt Nam Tịch Tuyệt, "Tớ còn có việc, đi trước đây. Hẹn gặp lại."
An Nhiên không muốn đi dạo nữa phố nữa, trở lại khách sạn, thay đồ bơi mang theo phao đi đến suối nước nóng.
Bể nước nóng rất lớn, thời điểm này đa số du khách đã lên bờ đi ăn cơm, Nam Tịch Tuyệt rất dễ dàng tìm được An Nhiên trong bộ đồ bơi đang lơ lửng ở trong nước, cô nhìn thấy anh, xoay mình một vòng đem lưng đưa về phía anh.
Nam Tịch Tuyệt xuống nước, đi qua: "Tiểu Nhiên, đi ăn cơm trước đã, cơm nước xong rồi lại bơi tiếp. Mẹ đang ở phòng ăn chờ chúng ta."
An Nhiên chăm chú nhìn anh: "Anh, anh thích chị ấy?"
"Ai?" Nam Tịch Tuyệt sửng sốt một chút.
"Chính là chị bán hoa ."
Nam Tịch Tuyệt buồn cười: " Em làm sao lại trưởng thành sớm như vậy, mới vài tuổi đã biết đến thích."
An Nhiên cảm thấy Nam Tịch Tuyệt đang lảng tránh vấn đề của cô.
Khuyên bảo mãi, Nam Tịch Tuyệt ôm cô từ dưới nước lên, Bùi Anh đợi ở phòng ăn đã gần như hết kiên nhẫn rồi.
"Mau tới đây, " Bùi Anh cười giới thiệu cho bọn họ cô gái nhỏ nhắn đang ngồi ăn điển tâm ở bên cạnh, "Giới thiệu với các con một người bạn mới, Nam tử, cô bé với con là bạn học đấy."
Trong phòng ăn có lò sưởi, cô gái mặc áo lông kiểu cũ rất rộng, làm cả người càng thêm có vẻ gầy, rõ ràng là Trương Nghiên không thể nghi ngờ.
Nam Tịch Tuyệt ngồi xuống, cười nói: "Thật khéo, chúng ta lại gặp mặt."
Trương Nghiên để bánh ngọt trong tay xuống, ngượng ngùng cười cười.
Bùi Anh hài lòng khép nhẹ mắt, cả người thả lỏng, "Cô bé này này nhìn có vẻ gầy yếu, nhưng sức tay lại không nhỏ, xoa bóp thật là thoải mái."
Trương Nghiên nói: "Là mẹ cháu dạy." Cô nhìn Nam Tịch Tuyệt, giải thích: "Mình buổi tối đi làm ở chỗ này, mát xa xoa bóp đều biết. Bác nhìn thấy mình là học sinh nên mới hỏi, không ngờ. . . . . ."
Bùi Anh gật đầu một cái, "Đúng vậy đúng vậy, Nghiên Nghiên, nói cho bác biết một chút, Nam tử thường ngày ở trường học là người như thế nào?"
Bùi Anh gọi thân thiết như thế khiến thân thể cả ba đứa nhỏ đều cứng ngắc, Trương Nghiên ấp úng, xấu hổ nói cô và Nam Tịch Tuyệt căn bản là chưa từng nói chuyện.
An Nhiên ăn cơm phát ra tiếng"leng keng", trên mặt biểu lộ vẻ mất hứng, Trương Nghiên lại ăn rất cẩn thận.
Nam Tịch Tuyệt dùng khủy tay đẩy đẩy cô, cô dứt khoát cầm bát cơm cách xa anh một chút.
Một mâm đầy món ăn mới, Bùi Anh nói: "Nhân lúc còn nóng ăn nhanh, đây là đặc sản Nghiên Nghiên mới giới thiệu cho mẹ."
Một mâm béo ngậy, giống như những miếng bánh ngọt nhỏ, kích thước bằng một quân mạt chược, rất dầy.
Trương Nghiên nói: "Vỏ bên ngoài là nấm đông cô, bên trong là thịt nạc tinh khiết, rán trong chảo dầu , rất thơm, ăn cũng không thấy nhiều dầu mở. Tiểu Nhiên, em nếm thử một chút đi, hương vị không tồi đâu."
Trương Nghiên dùng chiếc đũa của mình gắp cho An Nhiên một miếng đặt ở trong bát của cô, An Nhiên nhìn chằm chằm miếng gì đó thơm ngào ngạt một lúc lâu, sau đó dùng thìa gạt qua một bên, "Có nước miếng."
Trương Nghiên xấu hổ không biết làm thế nào cho phải.
Ánh mắt Bùi Anh tức giận nheo lại, liếc nhìn An Nhiên, sau đó an ủi Trương Nghiên: "Nghiên Nghiên đừng để ý, con bé còn nhỏ không hiểu chuyện, đợi lát nữa bác nói với nó. Ăn nhiều một chút. Tuổi nhỏ như vậy đã phải đi kiếm tiền, thật không dễ dàng."
Nam Tịch Tuyệt hoà giải: "Mẹ, thành tích của Trương Nghiên cũng rất tốt, mỗi lần thi đều đứng trong top ba."
Bùi Anh là giáo viên, trong lòng thích học sinh có thành tích tốt, nghe lời con trai vừa nói, hướng về phía Trương Nghiên cười lại càng thêm hiền từ, "Ba mẹ cháu có đứa con như cháu thật là hạnh phúc. Đừng ngại, ăn nhiều một chút. Còn có một năm nữa là thi lên trung học rồi, đến lúc đó chọn ban của bác nhé."
Trương Nghiên khéo léo gật đầu. Len lén nhìn Nam Tịch Tuyệt một cái, không ngờ anh biết cô. . . . . .
An Nhiên đẩy bát cơm: "Cháu không đói bụng, về trước."
Bùi Anh tiễn Trương Nghiên về mới trở lại phòng, phạt An Nhiên đứng úp mặt vào tường sám hối, đứng một giờ mới được đi chơi.
"Tiểu Nhiên, biểu hiện của cháu hôm nay khiến bác vô cùng thất vọng." Bùi Anh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Bác bình thường dạy cháu như thế nào? Nếu như ở trên bàn cơm, bác ở ngay trước mặt chị gái kia dạy dỗ cháu, cháu sẽ thấy thế nào? Một câu nói tốt ấm ba mùa đông, một lời cay độc hại người lạnh sáu tháng! Cháu tốt nhất suy nghĩ lại cho tốt. Nam tử, con cũng đi ra ngoài, để cho con bé ngẫm nghĩ lại thật kỹ mình đã làm sai ở chỗ nào."
Một canh giờ sau, bị phạt đứng xong An Nhiên hướng về phía Bùi Anh làm kiểm điểm, cam đoan về sau sẽ không tái phạm loại sai lầm nà