không may, Nhập Hồng lại càng thêm để ý mọi hoạt động của An Nhiên, thời gian khóa cổng từ chín giờ tối đến tám giờ sáng, hơn nữa còn dặn dò cô đi chơi với Nam Tịch Tuyệt thì không được về quá muộn. Bà trái lo phải nghĩ, còn dặn dò bác Trần xế chiều đi đón An Nhiên về nhà. Mặc dù điều này khiến con gái mình sẽ cùng nhau ra vào với Khâu Thiếu Trạch, nhưng tính ra ít nhất lúc ở bên ngoài nếu có chuyện gì thì cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.
An Nhiên hiếm khi lại không phản đối, khiến Nhập Hồng yên tâm không ít. Thật ra thì sự lo lắng của bà có chút dư thừa, một tuần liền, mỗi ngày An Nhiên đều đúng hạn sau khi tan học, buổi trưa đến bệnh viện cùng Yến tử nói chuyện giải buồn, chỉ có điều bảy giờ liền về đến nhà. Làm bài tập, luyện đàn, trôi qua bình tĩnh lại đơn giản.
Nam Cung Quân Như theo lệ bị đưa đến đồn cảnh sát lấy lời khai, lấy lý do là tự vệ. Những lúc An Nhiên đến xem Yến tử, luôn nhìn thấy hắn ngồi một mình trên ghế dài ngoài phòng bệnh, nhìn chằm chằm vào vách tường màu trắng, giống như có thể xuyên thấu qua nó, nhìn thấy em gái em gái đang hồi phục ở trong phòng.
Chiều hôm đó, An Nhiên bảo bác Trần chở cô đi bệnh viện. Ngày mai cả nhà cô sẽ đi Hawai tổ chức sinh nhật cho Nhập Hồng, cô vội tới để chào Yến tử. Mới vừa lên lầu sáu, liền nhìn thấy Nam Cung Quân Như, còn có Trương Nghiên.
Một đoạn thời gian không thấy, bụng của cô ấy đã lộ rõ. Cô đang cúi đầu ngồi trên băng ghế, chỉ nhìn qua gò má trầm lặng của cô ấy, cũng đã khiến người khác phải đau lòng. Bên tay phải cô ấy đặt một cặp lồng cơm giữ ấm, tay trái đỡ hông mình.
Cách một khoảng, An Nhiên không nghe được chuyện mà bọn họ đang nói. Chỉ thấy Nam Cung Quân Như quỳ gối trước người Trương Nghiên, vùi đầu trên đùi cô, giơ tay ôm chắc cô.
An Nhiên đi đến gần, liền nghe được một tiếng thở dài nặng nề của Trương Nghiên, có nước mắt từ trong mắt cô lăn xuống, rơi vào trong mái tóc đen mềm mại của Nam Cung Quân Như .
Cô vốn không muốn quấy rầy đôi tình nhân đang tâm sự, nhưng Trương Nghiên bỗng gọi cô lại, "Đây là canh chị nấu cho Yến tử, chị đi lại có chút bất tiện, em mang vào đi, cho cô ấy nếm thử một chút, mùi vị cũng không tệ lắm ." Cô lảng tránh ánh mắt của An Nhiên, đem hộp giữ ấm đưa cho cô, từ từ đứng lên, "Chị cũng nên đi rồi."
Nam Cung Quân Như ôm cô ấy, "Anh tiễn em."
Hai người nắm tay rời đi, An Nhiên cảm thấy, khoảng cách của bọn họ lại càng trở nên xa cách. . . . . .
*****
Nhập Hồng cực kỳ hài lòng với chuyến du lịch Hawai này. Hai người An Nhiên và Khâu Thiếu Trạch đã từng trải qua cảm giác chết chìm nên đối với biển rộng lớn xinh đẹp không hề có hứng thú, chỉ ở bên bãi biển đi dạo một chút, ai cũng không muốn xuống biển.
Bất quá đến buổi trưa, bữa trưa là ở nhà hàng hải sản nổi tiếng, An Diệc Bác còn nổi bật đặt trước bánh ngọt hương vị biển cả đặc sắc. Nhập Hồng hết sức cảm động, ngay trước mặt hai đứa trẻ tặng An Diệc Bác một cái hôn, điều này khiến trong lòng An Nhiên càng thêm phức tạp.
Ăn cơm xong, An Diệc Bác dắt tay Nhập Hồng, thâm tình khẩn thiết mời bà cùng ông lên du thuyền đã được chuẩn bị từ trước, để cùng trải qua một đêm tuyệt đẹp. Hai gò má Nhập Hồng ửng hồng, khuôn mặt thẹn thùng như thiếu nữ mới lớn, cười gật đầu một cái.
Sau khi đưa Nhập Hồng lên thuyền, An Diệc Bác liền quay trở lại , nhắc nhở Khâu Thiếu Trạch chăm sóc An Nhiên thật tốt, trước nửa đêm phải trở về khách sạn ngủ.
An Nhiên nhìn chằm chằm mặt biển tối như mực, lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Nhưng cô lại bị say tàu lợi hại, thấy du thuyền ở trên mặt biển đung đưa cũng đã cảm thấy ghê tởm rồi. Cô nghiêm túc cảnh cáo An Diệc Bác: "Cha nhất định phải đem mẹ bình an mang về!"
Vẻ mặt An Diệc Bác có chút buồn phiền, "Nhiên Nhiên, tha thứ cha được không?"
An Nhiên cúi đầu nhìn chằm chằm vào những hạt cát đã vùi hết một nửa chân nhìn.
"Cha thật lòng yêu mẹ con. Cha vẫn muốn gia đình mình, cũng không thể rời bỏ các con. Ngày đó. . . . . . Chỉ là gặp dịp thì chơi. Cha bảo đảm, sẽ không tái diễn chuyện đó nữa."
An Diệc Bác nói rất thành khẩn, nhìn thấy con gái rơi nước mắt, ông giơ tay lau đi nước mắt trên mặt cô, lại dùng sức ôm lấy cô, lúc này mới rời đi.
Sau khi An Diệc Bác và Nhập Hồng rời đi, An Nhiên ngơ ngác nhìn thật lâu, cho đến khi Khâu Thiếu Trạch không nói tiếng nào rời đi, cô mới xoay người vội vàng đi theo.
Khâu Thiếu Trạch lặng lẽ đi dọc theo bờ biển, An Nhiên theo ở phía sau, cứ đi một bước lại hất cát một lần. Đi một lát cảm thấy mệt mỏi, cô đem giầy cởi ra đeo vào trên cánh tay, tiếp tục đá cát.
Khâu Thiếu Trạch đột nhiên dừng lại, cúi người xuống vỗ ống quần phía sau mình. An Nhiên lúc này mới chú ý tới cô đá hắn một thân đầy cát, muốn làm ra dáng vẻ xin lỗi nhưng không được. Bên bờ biển có tiếng trống "tùng tùng tùng" , đi lên phía trước liền thấy đèn đuốc sáng trưng, có một nhóm các cô gái mặc váy bằng cỏ đang lắc mông nhảy múa.
Trong lòng An Nhiên nổi lên ác ý, từ phía sau chợt vỗ vào mông Khâu Thiếu Trạch một cái, lập tức đẩy hắn ngã xuống bờ cát. Hắn ngã cực kỳ nhếch nhác, ngậm một miệng cát, trong lỗ tai đều là tiếng cười hả hê của An Nhiên.
Hắn bò dậy vỗ vỗ cát trên người, căm tức nhìn cô: "Em làm gì thế?"
"Xem anh không vừa mắt!" An Nhiên cười giống như tiểu ác ma, trong bầu trời đêm tối chỉ lộ ra hai cái răng nanh trắng như tuyết. Cô cười híp mắt khom lưng lại gần, nhìn hắn dùng tay dính nước biển lau mặt của mình, nhưng chỉ làm cát dính lên nhiều hơn, lại càng lộ ra vẻ nhếch nhác tức cười.
Ai ngờ Khâu Thiếu Trạch lại kéo mắt cá chân của cô, An Nhiên"A" một tiếng liền bị hắn ném ngã trên mặt đất, cái ót đụng lên trên bờ cát, mặc dù mềm mại, nhưng vẫn làm cô có chút choáng váng.
Khâu Thiếu Trạch giận đến cả mặt đều đỏ bừng, đem cát ướt nhẹp bôi lên mặt cô. An Nhiên giơ chân đá hắn một cước, "Cho anh khi dễ tôi, khốn kiếp!" Cô đá một cước ngay giữa eo hắn, Khâu Thiếu Trạch đau đến mức che hông đứng thẳng người lên.
"Ngu ngốc, mặt trắng nhỏ tay trói gà không chặt!" An Nhiên nhanh nhẹn nhào qua đè hắn ngã xuống đất, chặt chẽ ấn hai vai hắn vai dính lên cát, hài lòng tự mãn, "Anh cử động nữa xem?"
Cô cưỡi đè ở trên người hắn, lại hoàn toàn không phát hiện loại tư thế này có gì không ổn. Bình dưỡng khí trên vai hắn bị cô kéo xuống ném qua một bên, hắn nặng nề thở hổn hển, lạnh lùng nhìn cô, "Rốt cục em muốn làm cái gì?"
An Nhiên thò tay vào trong túi quần cụt, lấy ra chiếc nhẫn nho nhỏ, kéo tay của hắn qua, lung túng đeo vào ngón áp út của hắn , "Cái này trả lại cho anh, về sau tôi cũng không nợ anh cái gì!"
Mượn ánh đèn, Khâu Thiếu Trạch híp mắt nhìn cái nhẫn bé nhỏ trên tay mình. Chiếc nhẫn bạc được gắn đá, đã qua nhiều năm như vậy, mặc dù chiếc nhẫn được gắn đá này không thể so được với kim cương nhưng vẫn còn nguyên như cũ rất đẹp.
Chiếc nhẫn này là di vật của mẹ hắn để lại, từ căn phòng cho thuê cũ rách cho đến cô nhi viện chật chội, rồi đến An trạch xa hoa, hắn vẫn giữ gìn đeo trên tay, cho đến khi hắn lớn, không thể đeo vừa nó nữa, mới đem nó cùng tấm hình kỉ niện kia để ở chung một chỗ, khóa vào trong ngăn kéo.
Chỉ là, buổi tối ba năm trước, hắn lần nữa mở ngăn kéo ra lại phát hiện chiếc nhẫn không cánh mà bay, tấm hình hắn và mẹ chụp chung bị xé thành những mảnh vụn nằm ở trong ngăn kéo, bên trong chỉ còn lại những mảnh vụn tán loạn.
Một khắc kia, trong lòng hắn cực kỳ hận, hận không được, liền đem tất cả đều hủy diệt. Nhưng việc cuối cùng mà hắn làm được cũng chỉ có thể là đỡ cái bàn há miệng to để hít thở oxi.
"Nó tại sao lại ở chỗ em?"
Vẻ mặt An Nhiên rối rắm, "Là tôi cầm. Bây giờ là anh." Khi ánh mắt lạnh lẽo của hắn nhìn cô chằm chằm, cô buông lỏng cổ tay đang siết chặt áo hắn ra, có chút lo lắng, "Lần đó tôi và anh gây gổ, liền thừa dịp anh không ở trong phòng trộm cầm chiếc nhẫn của anh. . . . . . . Như thế nào, anh trừng tôi xong rồi sao? Tôi chính là chán ghét anh, hận không thể giết chết anh! . . . . . . Chỉ là, nhìn cha tôi như vậy, tôi cũng cảm thấy anh thật đáng thương. Tôi xin lỗi, tôi không nên tùy tiện làm lộn xộn đồ vật của anh. . . . . ."
Khâu Thiếu Trạch khổ sở nhắm mắt lại, "Ngăn kéo tôi đã khóa lại, làm sao em mở ra được?"
"Ai biết, dù sao lúc em lấy ngăn kéo không có khóa lại." An Nhiên do dự nói, " Hiện tại cảm thấy anh cũng không xấu xa như vậy nữa, nó cũng hoàn hảo không tổn hao gì trở lại, hai chúng ta liền thanh toán sạch sẽ rồi."
"Ha ha. . . . . ." Khâu Thiếu Trạch đột nhiên bật cười, lại nghe được trong lòng An Nhiên mao mao.
Hắn nhìn bầu trời, cơ hồ là cắn răng nghiến lợi: "Làm sao em lại hư hỏng như vậy? ! Rốt cuốc coi tôi là cái gì, coi là cái gì?"
An Nhiên nhìn ẻ mặt không bình thường của hăn, sợ hắn phát bệnh, đứng dậy muốn đi tìm bình dưỡng khí của hắn, bắp đùi lại bị hắn giữ lại.
Móng tay của hắn cơ hồ là giắt vào trong thịt của cô, cô đau đến mức"Ai u" một tiếng.
An Nhiên cực kỳ tức giận tách tay của hắn ra, không ngờ hắn lại đột nhiên giữ hông của cô, một tay đè ót của cô xuống, làm cả người cô đều đè lên người hắn.
Hai người hô hấp đều dồn dập, lời mắng chửi của An Nhiên còn chưa ra khỏi miệng, Khâu Thiếu Trạch liền hôn lên . Ánh mắt của cô bởi vì kinh ngạc mà mở đặc biệt lớn, ý thức được không đúng liền liều mạng phản kháng.
"Anh điên rồi!" An Nhiên cố gắng tránh đôi môi đang cắn nuốt của hắn ra, muốn chạy trốn. Lại bị Khâu Thiếu Trạch lật người đè xuống phía dưới, hắn đè chặt hai tay của cô, rơi vào trong bùn cát ướt.
An Nhiên rất sợ, Khâu Thiếu Trạch không cho cô cơ hội kêu cứu. Hắn liền dán chặt lên thân thể co, cách quần áo, chậm chạp lại nặng nề đụng chạm cô.