Trong phòng riêng trên thư viện, Nam Cung Yến nhìn chằm chằm vào hình thể người không gian ba chiều trên laptop của mình , thân thể to lớn nhưng ruốt cuộc cô cũng chỉ nhớ được khung xương cùng những bắp thịt. Cô xoa xoa đôi mắt nhức mỏi, duỗi lưng một cái, "Ai, bây giờ tớ nhìn thấy ai cũng đều giống như những bộ xương có bắp thịt biết di động."
Đối diện với cô, là một đống sách chất cao kèm theo giọng nói buồn buồn của An Nhiên truyền đến: "Cậu vẫn còn khá tốt, trước mắt tớ tất cả đều là những thân thể không che đậy." Tiếp theo truyền đến âm thanh gõ phàn phím, còn cả tiếng lật sách.
Nam Cung Yến đứng lên, đi vòng qua phía đối diện ngồi xuống bên cạnh An Nhiên, nghiêng đầu nhìn bài mà cô đang viết."Không phải chỉ viết luận văn thôi sao, thế nào lại than ngắn thở dài như vậy, cậu nào có thảm như tớ."
An Nhiên thở dài: "Cô chủ nhiệm đã nói rồi, cô nói sẽ không vì cha tớ tài trợ cho trường mà cho tớ điểm luận văn A+ . Lần này nhất định tớ phải làm cho cô ấy không khép nổi miệng lại được!"
Nam Cung Yến nhìn chằm chằm vào đề mục luận văn, cười đến tà ác: " Bàn về tác dụng chủ yếu của phái nữ trong tình yêu. Tin tưởng tớ, cô chủ nhiệm Mary thuần khiết nhất định sẽ bị kích thích."
An Nhiên híp đôi mắt có chút sung vù quyét tới chồng sách ở trước mặt, lấy ra một quyển sách thật dày 《 Sinh Lý Học cơ sở 》, "Đây là quyển sách trọng điểm mà cô Mary giới thiệu, muốn cuối tuần này chúng tớ phải học xong, hơn nữa thứ hai phải đem luận văn nộp lên. Tớ bất quá cũng chỉ là từ góc độ chuyên môn tới nghiên cứu vấn đề thôi."
Hai người An Nhiên và Nam Cung Yến cùng chuyển đến trường trung học phụ thuộc đại học C mà không gặp bất kì trở ngại nào. Trung học ở nước Mĩ là từ lớp 9 đến lớp 12, đại khái tương đương với ở Trung Quốc là từ lớp 10 cho đến lớp 12. Trừ bỏ môn ngữ văn, môn toán đều là học ở bên ngoài, hàng năm còn nhất định phải học thêm môn tự chọn. An Nhiên nhất thời không nghĩ ra mình nên học cái gì, liền chọn khoa cũng không khác biệt lắm so với Nam Cung Yến, cơ hồ đều là phương diện lý hoá sinh.
Điều khiến An Nhiên phải giật mình là Nam Cung Yến ở phương diện sinh học rất có thiên phú. Cô ấy vừa đến liền chọn sinh học cao cấp, mà An Nhiên chỉ có thể chọn sơ cấp. Nam Cung Yến rất kiêu ngạo mà nói: "Đây là mình nguyện ý học, so với trong nhà ép học cảm giác không giống nhau, đặc biệt hăng hái ."
Trường trung học phụ thuộc đại học C cùng trường đại học C ở trung tâm bang C chỉ cách nhau có một bức tường, không gian thư viện của trường trung học rất eo hẹp, hơn nữa còn hạn chế về thời gian. Hai người lại tìm được vị trí tốt tại thư viện lớn đại học C, nơi này có đầy đủ các bộ sách chuyên ngành cùng những tài liệu mà họ cần tham khảo, thỉnh thoảng còn gặp được những sư tỷ( chị khóa trên) nhiệt tình hướng dẫn. Đại học C còn có cả viện nghiên cứu Y học, Nam Cung Yến ở chỗ này lăn lộn như cá gặp nước.
Giai đoạn đầu đại học C chỉ có chuyên ngành y khoa, mấy chục năm gần đây mới chuyển sang hình thức đại học tổng hợp. Lúc mới đầu những sinh viên vừa tốt nghiệp sau khi ra ngoài xã hội, họ phát hiện mặc dù họ có kỹ thuật nổi trội, nhưng lại thiếu hụt một chút kỹ năng xã hội đời thường. Đại học C từng bị chụp cho cái danh hiệu " trại tập trung của các trạch nam" . Sau đó, hiệu trưởng đại học C đã mở rộng mô hình đạo tạo kỹ thuật mới, đổi thành hình thức mô hình quản lý tổng hợp người tài. Rất nhanh mọi người đều thấy được một nhóm những thương nhân làm mưa làm gió trên thị thường đều tốt nghiệp từ đây . Trong đó từ việc kinh doanh dược phẩm và chế tạo dụng cụ y tế thì An Diệc Bác và Nam Tĩnh cũng đều là những người nổi bật(xuất sắc).
"Dù sao học kỳ sau tớ cũng không chọn môn của cô Mary nữa, tớ muốn chọn một chút văn học giám định và thưởng thức ...." An Nhiên oán trách, liếm liếm đôi môi có chút khô khốc, "Yến tử, rót giúp tớ cốc nước ."
"Nha." Nam Cung Yến chậm dãi đứng lên, ánh mắt còn dừng lại ở một đoạn đầu trên bài luận văn của An Nhiên, "Thiếp ở Vu Sơn vầng mặt trời, núi cao ngăn trở, sáng có nắng mai, chiều có mưa rơi; sáng sớm đến hoàng hôn, dưới ban công. . . . . . . Có ý tứ gì?"
"Vu Sơn mây mưa cũng không biết, làm xấu hổ người Trung Quốc." An Nhiên khinh bỉ nói, "Nhanh đi lấy nước."
Nam Cung Yến suy nghĩ một chút, "Tớ hiểu rõ, mây mưa chính là làm yêu chứ sao. Cậu viết luận văn còn trích dẫn văn cổ vào làm gì."
"Cái này gọi là dẫn đề!"
Nam Cung Yến vẫn còn đang suy tư vấn đề mây mưa: "Thật ra thì, ở Trung Quốc ,người xưa liền thích dùng từ ngữ thuần khiết nhất để diễn tả ý tứ dâm loạn. Cậu nghĩ, làm yêu giữa nam và nữ không phải giống như mây và mưa sao, liền ở cùng một chỗ, ướt nhèm nhẹp mà phân không ra sao?" ( e phục chị @@)
Đầu óc An Nhiên có chút choáng váng, "Đây là nữ thần Vu Sơn đang quyến rũ Sở Tương Vương lên giường. Dùng để chứng minh cho luận điểm của tớ , giữa tình yêu và tình dục thực chất là do con gái nắm quyền chủ động , ngực và mông là những biểu hiện cám dỗ ban đầu, phản ứng sinh lý cùng tình cảm là không liên quan. Đồng thời, thân thể trẻ trung của người con gái tản ra loại kích thích giống như một loại mời gọi không tiếng động. Yến tử, cậu rốt cuộc có rót nước cho tớ hay không?”( e cũng phục chị lun)
Nam Cung Yến cầm cốc nước của cô, bĩu môi: "Tớ thế nào lại có cảm giác như cậu đang ở đây nói bậy."
"Cậu mới nói bậy!" An Nhiên căm tức nhìn cô, "Tớ chính là bỏ thêm yếu tố Trung Quốc vào bên trong, nhất định có thể được A+!"
Sau khi Nam Cung Yến đi, An Nhiên đau khổ tiếp tục vùi đầu làm tiếp, lại nghe thấy tiếng cười nhẹ nhàng từ sau lưng truyền đến: "Tớ là lần đầu nghe được loại ngôn luận như vậy, thật ly kỳ. Nam tử, không giới thiệu thêm cho tớ biết sao?"
Nghe được Nam tử, An Nhiên lập tức ưỡn thẳng lưng. Cô đứng lên thay đổi tư thế, nhoài người lên phía trên tấm vách ngăn phòng phía sau, Nam Tịch Tuyệt thế nhưng lại chỉ ngồi cách cô có một tấm vách ngăn! Anh ngồi đối diện một nam sinh, một tay chống cằm đang nhìn cô cười: "Xin chào, là đồng học cũng không sai biệt lắm."
Người con trai với ngũ quan cũng không được coi là xuất chúng, nhưng khí chất lại đặc biệt hơn người, nhìn một lần liền khiến người ta khắc sâu ấn tượng.
An Nhiên nhớ tới có một lần cô đã từng xem qua: "Dịu dàng Như Ngọc" . Người con trai như thế khiến người ta có cảm giác thanh tao, nhã nhặn, giống như đang ngâm thơ làm phú.
"Chào anh." An Nhiên có chút ngượng ngùng.
"Anh tên là Nam Cung Quân Như, là anh trai của cô ấy." Nam sinh chỉ vào Nam Cung Yến đang bưng nước trở về nói.
Nam Cung Yến trừng mắt liếc hắn một cái, không lên tiếng.
Ở giữa bàn của Nam Tịch Tuyệt và Nam Cung Quân Như bày ra một đống tài liệu, An Nhiên cố vươn cổ qua xem, Nam Tịch Tuyệt xoay người đỡ bả vai của cô, "Cẩn thận ngã sang đây, muốn xem thì qua đây xem."
An Nhiên do dự một chút, cuối cùng vẫn vui mừng ngồi vào bên cạnh Nam Tịch Tuyệt. Nam Cung Yến có chút không được tự nhiên, ôm laptop của mình bỏ lại một câu"Tớ có hẹn đi trước".
Nam Cung Quân Như đưa cho cô một tờ đơn tuyên truyền: "Tiểu Nhiên, xem một chút, có cảm thấy hứng thú với cái này không? Thế nhưng lần này Nam ca ca lại làm người phụ trách trọng yếu nha."
Nam Cung Quân Như cười híp mắt, giống như con hồ ly.
An Nhiên nhận lấy rồi nhìn xuống, là một phần hợp đồng về trại nghỉ hè, hạng mục cụ thể cô cũng không để ý, chỉ thấy bên B là Nam Tịch Tuyệt ký tên.
Nam Cung Quân Như nhiệt tình giải thích: "Đây đặc biệt là nhằm vào trại hè của học sinh trung học . Đi công viên rừng rậm đóng dã ngoại, có các loại hạng mục khảo nghiệm năng lực. Mỗi tiểu đội có bốn người, tương ứng sẽ có một sinh viên chưa tốt nghiệp học viện y khoa làm đội trưởng, phụ trách sự an toàn của mọi người trong đội. Đăng ký trước tiên sẽ được ưu đãi nhiều hơn nhé."
An Nhiên hào hứng nhìn về phía Nam Tịch Tuyệt: "Anh làm ông chủ sao?"
Nam Tịch Tuyệt thấp giọng trả lời: "Anh dự định thuê địa điểm, chỉ là muốn thử một lần."
"Nam tử, cậu quá khiêm tốn rồi ." Nam Cung Quân Như khích lệ vỗ vỗ bả vai Nam Tịch Tuyệt, hướng An Nhiên cười nói, " Nam ca ca của em thế nhưng lại đang làm chuyện lớn của đàn ông, cậu ta chính là tự mình xây dựng sự nghiệp trong truyền thuyết. Thật ra cậu ta đang khuyên anh gia nhập nhóm của cậu ấy đấy."
Nam Tịch Tuyệt nói: "Bình thường trại hè không hiếm thấy, nhưng chỉ là chữa bệnh và chăm sóc, nhưng do ý thức kém nên thường có sự việc ngoài ý muốn xảy ra. Nguyên nhân là do sinh viên học viện y khoa hướng dẫn không đúng cách. Cho nên, năm nay tớ phải tuyển chọn thật kỹ càng."
An Nhiên giơ hai tay đồng ý: "Em nhất định tham gia."
Nam Cung Quân Như cười híp mắt: "Em thật đáng yêu."
Nam Tịch Tuyệt có chút chán nản, khe khẽ thở dài.
Buổi trưa, An Nhiên lấy lời mời của Nhập Hồng ra nói, muốn mời Nam Tịch Tuyệt đến nhà cô ăn cơm, anh lấy lý do bận rộn để từ chối. An Nhiên mặc dù thất vọng, nhưng lại lần nữa dặn dò anh ngày giỗ của Bùi Anh năm nay nhớ gọi cô trở về nước, cùng nhau bái tế Bùi Anh.
Sau một cuộc thi liên tiếp, An Nhiên chờ đợi thật lâu ruốt cuộc kỳ nghỉ hè cũng đến. Tối hôm trước khi khởi hành, cô mới biết Khâu Thiếu Trạch cũng đi cùng. Hắn ôm em gái Phỉ Phỉ béo ú, dựa vào khung cửa phòng cô hả hê nói: "Lần này anh chính là đội trưởng đội y tế, Nhiên Nhiên, nhớ đối với học trưởng phải có lễ phép nha."
Em gái Phỉ Phỉ cũng rất cho hắn mặt mũi"Meo meo" hai tiếng, hình như đang bày tỏ đồng ý.
An Nhiên liếc hắn một cái, đem một vài vật phẩm cần thiết nhét vào trong ba lô, "Anh tốt nhất nên cầu nguyện mình không có bị té xỉu ở trong rừng núi. Ngàn vạn lần đừng kéo chúng tôi tụt lại."
Khâu Thiếu Trạch thu lại nụ cười: "Em quá lo lắng."
Nhập Hồng từ lầu ba đi xuống, thấy Khâu Thiếu Trạch đứng ở cửa phòng của con gái, theo thói quen nhíu nhíu mày. Khâu Thiếu Trạch không chút biểu cảm lên tiếng "Dì" , sau đó liền ôm em gái Phỉ Phỉ hướng một đầu khác của hành lang đi về phía phòng của hắn.
Nhà An Nhiên tổng cộng có ba tầng. Vợ chồng An Diệc Bác ở lầu ba, lầu thứ hai ở phía đông là phòng của An Nhiên, phía Tây là phòng của Khâu Thiếu Trạch, gian phòng lớn nhất ở giữa thì chia làm hai, một nửa làm phòng luyện đàn của An Nhiên, một nửa làm thư phòng. Trong ngày thường khi xuống lầu, An Nhiên cùng Khâu Thiếu Trạch đều từ cửa phòng của mình xuống ngay cầu thang bên cạnh, may nhất là đều không chạm mặt nhau.
Khâu Thiếu Trạch đối với An Diệc Bác vẫn là thái độ tức giận, đối với Nhập Hồng vẫn còn tương đối tôn trọng, chỉ là thân phận của hắn lại khiến Nhập Hồng không có cách nào để thích hắn.
Nhập Hồng muốn giúp An Nhiên kiểm tra những thứ cần thiết, lại không yên tâm đem hành lý mà cô đã sắp xếp cũng mở ra nhìn một lần.
Nhập Hồng muốn giúp An Nhiên kiểm tra những thứ cần thiết, lại không yên tâm đem hành lý mà cô đã sắp xếp mở ra nhìn một lần.
"Để mẹ xem, buổi tối các con cũng có hoạt động, nhất định phải nhớ mặc quần dài, cẩn thận rắn độc cắn, mang theo nhiều bột hùng hoàng một chút( bột có màu vàng dùng làm thuốc có thể giải độc). Đồ lót lấy thêm hai bộ, ở chỗ đó tắm rửa cũng không dễ dàng. Đèn bin cầm tay mang chưa? . . . . . ."
"Mẹ, con chỉ đi một tuần, mẹ nhét quá nhiều rồi." An Nhiên không để cho Nhập Hồng gia tăng thêm đồ đạc của cô.
Nhập Hồng nhìn hai bên một chút vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó, "Đúng rồi, cầm cái