ng xảy ra chuyện gì." Anh kéo đầu cô xuống, cô hôn lên môi cô. "Bây giờ không phải anh rất tốt sao? Không nên suy nghĩ bậy bạ."
Cô hiểu được mình không nên suy nghĩ lung tung, nhưng không có cách nào khống chế suy nghĩ của mình, chỉ cần nghĩ đến anh cùng và Tử Thần lướt qua nhau, chính là một trận sợ hãi, nước mắt tràn ra khoé mắt.
"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao lại phát sinh tai nạn?" Cô nhíu mày.
Anh thở dài, cũng không lừa gạt cô, đem chuyện đã xảy ra kể cho cô nghe, nói đến cuối cùng, anh cũng không hiểu tại sao.
"Sau khi nói chuyện với Trương Vĩ Minh xong, cô ấy đột nhiên biến sắc nói muốn xuống xe, anh nói với cô ấy nơi này nhiều xe, nói cô ấy không nên cố tình gây sự, cô ấy nổi điên, cầm túi đánh anh." Đến bây giờ anh cũng không biết được nguyên nhân. "Có thể bốn chữ cố tình gây sự đã chọc giận cô ấy."
Quý Ly tức giận. "Đơn giản không giải thích được! Coi như là tức giận, cũng không nên cầm đồ đánh người, huống chi anh đang lái xe."
"Thôi, chuyện cũng xảy ra." Anh cảm thấy oan uổng, nhưng đã là sự thật, cũng chỉ có thể chấp nhận.
Anh cười một tiếng, động đến vết thương ở xương sườn khiến anh ngưng cười. "Đứa ngốc, tới đây." Anh kéo tay cô, ý bảo cô nằm trở lại.
Cô nén giận nằm xuống lần nữa, trong lòng buồn bã một hơi. "Sau này anh đừng để ý đến cô ấy nữa, cô ấy gọi điện đến cũng không cho nhận."
Lời nói ương ngạnh của cô khiến anh mỉm cười, từ lần đầu tiên bọn họ vì Giang Dĩnh Hồng mà tranh cãi, giận dỗi đến bây giờ, cô chưa từng nói không cho phép nhận điện thoại của Giang Dĩnh Hồng hoặc là đi gặp cô ấy, có thể thấy được cô giận thật.
"Được." Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, rồi sau đó hướng xuống dưới rúc vào giũa hai vú mềm mại của cô, a. . . . . . Thật tốt, anh thỏa mãn thở dài.
Quý Ly vốn định phát ra kiến nghị, lại thấy anh cọ xát với ngực mình, nhất thời đỏ bừng mặt.
"Nhức đầu." Anh buồn buồn nói.
Cô nghe thấy anh nói liền biết ý, ngón tay mát xa đầu anh, hiểu ý không hề nói đến Giang Dĩnh Hồng nữa, hiện tại điều anh cần nhất chính là nghỉ ngơi, chứ không phải nghe cô lải nhải không yên, lại nói anh còn đau đầu, cô cũng không muốn anh phiền lòng.
Mùi hương quen thuộc của cô và được xoa bóp, Tào Dục Phong từ từ buông lỏng, rất nhanh rơi vào mộng đẹp, nghe anh hô hấp trầm ổn, Quý Ly mới cẩn thận từng li từng tí dựng thẳng nửa thân thể tê cứng, ngồi trên ghế cạnh giường.
Cô nắm tay anh, nhìn anh ngủ, sợ hãi thiếu chút nữa đã mất anh khiến cô bắt đầu suy nghĩ, kể từ khi Giang Dĩnh Hồng xuất hiện, mình không phải quá bị động rồi sao? Nhưng giống như người phụ nữ chanh chua la lối om sòm cũng không phải cá tính của cô, làm sao mới có thể thoát khỏi Giang Dĩnh Hồng?
Nghĩ đến Tào Dục Phong mới vừa rồi không chần chừ đáp ứng cô không để ý đến Giang Dĩnh Hồng nữa, hơn nữa lại không quan tâm đến vết thương của Giang Dĩnh Hồng thương, ngay cả Trương Vĩ Minh báo lại cũng nhắm mắt lại giả bộ ngủ, cô bắt đầu tin tưởng Tào Dục Phong thật sự không có tình cảm với Giang Dĩnh Hồng.
Nếu như Tào Dục Phong vẫn chưa quên được Giang Dĩnh Hồng, cho dù cô đau lòng, cũng sẽ lựa chọn ra đi, lúc trước lại một lần nữa Tào Dục Phong bảo đảm anh cùng Giang Dĩnh Hồng chỉ là quá khứ, căn bản cô khó có thể hoàn toàn tin tưởng, chủ yếu vì anh từng gọi tên của Giang Dĩnh Hồng trong mơ.
Nhưng hôm nay những điều này đều không quan trọng, mặc kệ Tào Dục Phong vẫn còn tình cảm với Giang Dĩnh Hồng, hoặc chỉ là mộng bình thường, hiện tại thái độ Tào Dục Phong mới là quan trọng nhất, nếu như còn tình yêu nam nữ với Giang Dĩnh Hồng, sao lại thờ ơ trước thương thế của cô ấy?
Quý Ly khẽ vuốt đôi tay thon dài của ông xã, trong lòng tràn đầy tình yêu và áy náy đối với anh, hôm nay thái độ của cô thật không tốt, nếu như có thể quay trở lại, cô sẽ ôm tay anh cùng lên lầu đón con gái, chứ không để anh đi làm tài xế cho Giang Dĩnh Hồng.
Chỉ là hối tiếc cũng vô ích, chuyện cũng đã xảy ra, may mắn bị thương không nghiêm trọng, nếu như Giang Dĩnh Hồng vì vậy mà biến mất, không tới quấy rầy thì thôi, nếu không đừng trách cô trở mặt phản kích.
Ngày thứ hai, tình trạng của Tào Dục Phong tốt hơn nhiều so với ngày đầu, lúc này Quý Ly mới yên lòng, mặc dù đầu và lồng ngực còn là đau, nhưng vẫn ở trong khả năng chịu được, tiếp đó anh lại bắt đầu đòi xuất viện.
Bác sĩ nói về nhà cũng không phải là không được, chỉ cần người chăm sóc phải tỉ mỉ quan sát phản ứng của bệnh nhân, giống như là có nôn mửa hay không, ngất xỉu là mức độ nghiêm trọng, không thể uống nước nhiều, cách vài giờ phải hỏi tình trạng của bệnh nhân vân vân, nếu như có bất kỳ điều gì không ổn, thì phải nhập viện liền.
Quý Ly hi vọng đợi một ngày nữa, nhưng Tào Dục Phong ghét bệnh viện, một phút cũng không nguyện đợi, cuối cùng đạt được thoả thuận chung, nếu như đến gần tối tình huống của anh vẫn ổn định như cũ, vậy thì xuất viện về nhà.
Mặc dù Tào Dục Phong không hài lòng, nhưng vẫn miễn cưỡng chấp nhận, ngoan ngoãn nằm ở trên giường kiên nhẫn chờ trời tối, mẹTào nấu chút cháo mang tới, Tào Dục Phong không có khẩu vị, chỉ ăn một chút.
Thừa dịp Quý Ly đi vệ sinh, mẹ Tào nhỏ giọng hỏi: "Giang Dĩnh Hồng như thế nào?"
Trước kia con trai quen với Giang Dĩnh Hồng, bà cũng đã gặp mặt mấy lần, tối hôm qua biết được con trai cùng Giang Dĩnh Hồng xảy ra tai nạn, có thể tưởng tượng trong lòng bà khiếp sợ như thế nào, nhưng ngại vì có mặt Quý Ly, bà cũng không tiện hỏi nhiều.
"Ngày hôm qua Trương Vĩ Minh đã tới, nói cánh tay đã gắn đinh thép , nếu như không có gì đáng ngại, hôm nay sẽ rời phòng chăm sóc đặc biệt." Tào Dục Phong nói.
Mặc dù xương cổ và xương sườn của cô bầm tím, nhưng sau khi bác sĩ kiểm tra kĩ lưỡng, nhận định không nghiêm trọng, cẩn thận điều trị là được, Trương Vĩ Minh nói trừ tay bó thạch cao ở bên ngoài, cổ là mang nẹp, sau đó điều trị cơ cổ và sức chịu đựng của cơ, cánh tay cũng phải tiến hành điều trị giống vậy, tổng cộng trước sau gì cũng mấy vài tháng mới tốt hơn.
Mẹ Tào liếc con trai. "Con hãy thành thật nói, con làm sao lại ở cùng chỗ với cô ấy?"
Tào Dục Phong thở dài. "Chuyện này nói rất dài dòng. . . . . ."
"Ta cho con biết, Quý Ly chính là không có một câu cằn nhằn với con, không phải con muốn học người ta làm quá ở ngoài chứ, chuẩn bị “xuất hiện hồ ly tinh” ở bên ngoài !"
"Mẹ, người nghĩ quá nhiều, không phải như vậy. . . . . ."
"Không phải là tốt nhất." Mẹ Tào trừng mắt nhìn anh. "Các con trẻ tuổi không hiểu chuyện, cũng đã là người kết hôn, không cần dây dưa không rõ với phụ nữ bên ngoài, con như vậy gọi Quý Ly nghĩ như thế nào? Ngày hôm qua mẹ thắc mắc tại sao có mình Quý Ly đến, nó nói gì mà con tăng ca, kết quả con căn bản không có tăng ca, thế nhưng lại cùng một chỗ với Giang Dĩnh Hồng. . . . . ."
"Mẹ, người nói đi đâu vậy!" Anh đau đàu sờ mi tâm. "Người xemTV quá nhiều, toàn nói lung tung, nhà Giang Dĩnh Hồng bị ăn trộm, con chỉ đưa cô ấy đến khách sạn."
Mẹ Tào cười lạnh. "Bên cạnh cô ta không có bạn bè nào khác hay sao mà lại tìm con? À con cũng ngoan ngoãn đến đó, ném bà xã của mình sang một bên. . . . . ."
"Mẹ, không phải như người nghĩ. . . . . ." Anh thở dài. "Dù sao người cũng đừng tưởng tượng lung tung."
Muốn giải thích rõ ràng với mẹ, nhưng đầu anh lại bắt đầu đau đến nỗi mặt không còn chút máu.
Thấy bộ dáng nhức đầu của con trai, mẹ Tào đau lòng nói: "Được rồi, không nói."
Quý Ly từ phòng rửa tay đi ra, mẹ Tào tự nhiên cũng không đề cập đến đề tài này nữa, đợi một lát liền về trước .
Quý Ly ngồi ở mép giường gọt táo, Tào Dục Phong hỏi: "Không phải em cần đi làm thủ tục xuất viện sao?"
Cô cười nói: "Hiện tại mới buổi trưa, không phải nói chờ đến gần tối xem tình trạng của anh rồi mới quyết định."
"Anh không có vấn đề gì cả, hiện tại làm cũng giống như vậy. . . . . ."
"Không được." Cô cắt đứt lời anh, lấy một miếng táo nhét vào miệng anh.
Tào Dục Phong thừa dịp cắn tay của cô, chọc cho cô kêu nhỏ, thấy cô giật mình, anh mới đắc ý buông ra, hài lòng ăn trái cây.
Tóc mái trên trán dài tới lông mày, khiến anh trẻ hơn và có tính trẻ con so với bình thường, làm cô nhớ đến đoạn thời gian khi học đại học, lúc ấy cô liền thích anh, nhưng hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, sau khi tốt nghiệp gặp lại, cô vui mừng cực kỳ, trong lòng dấy lên hy vọng nhưng khi Giang Dĩnh Hồng sau xuất hiện hy vọng đó rất nhanh bị dập tắt.
Lúc ấy cô cho rằng hai người không có duyên, cũng từ bỏ ý định cùng anh kết giao, nhưng không thể vượt qua vẫn để cho mình động tâm với anh, không nghĩ tới đi một vòng, cho là vô duyên nhưng tình cảm chợt toát ra tia lửa, cuối cùng còn kết hôn, bây giờ giữa người với người duyên phận rất kỳ diệu,
"Nghĩ cái gì?" Tào Dục Phong huơ tay ở trước mặt cô.
"Nghĩ đến chuyện trước kia."
"Chuyện gì?"
Quý li còn chưa kịp trả lời, một âm thanh xa lạ chen vào.
"Anh Dục Phong."
Bởi vì là ban ngày do đó Quý Ly không có thả rèm cửa, cho nên quay đầu là có thể nhìn thấy khách đứng ngoài cửa, là một nữ sinh chừng hai mươi, buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo sơ mi sọc caro cùng quần jeans.
Tào Dục Phong thoáng kinh ngạc, nhưng rất nhanh khôi phục bình thường, quay sang Quý Ly nói: "Cô ấy là em gái Giang Dĩnh Hồng."
Quý Ly đứng dậy gật đầu chào với cô ấy, Giang Dĩnh Kỳ đi vào, cũng không nhìn Quý Ly một lần, chân mày nhíu chặt. "Em có chuyện muốn hỏi anh."
"Chuyện gì?"
Lúc này Giang Dĩnh Kỳ mới liếc nhìn Quý Ly, mặc dù Tào Dục Phong không có giới thiệu, nhưng cô cũng hiểu được phụ nữ trước mắt là vợ của Tào Dục Phong.
"Em đi làm thủ tục." Quý Ly nói, nguyên nhân khiến Giang Dĩnh Kỳ đến tìm Tào Dục Phong không khó đoán, thật ra thì cô không muốn đi, nhưng cô ở đây, sợ là Giang Dĩnh Kỳ rất khó mở miệng.
Tào Dục Phong cùng Quý Ly có cùng ý nghĩ, anh cũng cảm thấy Quý Ly không cần thiết phải tránh, nhưng có cô ở đây, Giang Dĩnh Kỳ sợ là rất khó mở miệng.
Quý Ly ra khỏi phòng bệnh, may mắn bệnh nhân chung phòng và người nhà của họ đã đi dạo, không có trong phòng bệnh, nếu không thật không tiện để nói.
Chẳng qua Quý Ly không đi xa, cô đứng bên ngoài phòng bệnh, chờ xem Giang Dĩnh Kỳ nói chuyện gì.
"Anh và chị em đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại xảy ra tai nạn?"