n thuần là mời bạn bè đến chung vui, dù sao đều là người trẻ tuổi, cũng không cần chuẩn bị long trọng, ngoại trừ mua đồ ăn vặt và bánh ngọt ở tiệm, bữa chính họ định gọi pizza từ bên ngoài.
Vốn nghĩ cùng nhau ra ngoài ăn một bữa , nhưng chân Tô Ý Gia chân không tiện đi lại, vì vậy ở trong nhà nói chuyện phiếm là tốt rồi.
"Chờ một chút Tiết Dật Tề sẽ tới." Tô Ý Gia không vui cau mày. "Mình không muốn ở một mình với anh ta."
"Cậu làm sao vậy, quản lý như vậy cậu không vừa mắt?" Mấy ngày nay bởi vì vết thương ở chân mà Tô Ý Gia không có biện pháp đi làm, quản lý Tiết còn cố ý đến thăm cô ấy.
"Anh ta. . . . . ." Tô Ý Gia buồn bực nói một chữ ( tiếng Trung dùng hắn “他” nên có một chữ) liền ngừng. "Không muốn nói tới anh ta, dù sao mình với anh ta cũng không hợp."
Quý Ly khẽ cười không nói gì. Liếc nhìn trong phòng khách thấy bày trí các loại đồ ăn vặt và trái cây, cô nói: "Mình muốn đến sớm một để giúp cậu, không ngờ cậu đã chuẩn bị xong ."
Tô Ý Gia cười nói: "Đâu có gì quan trọng. Chỉ đem điểm tâm đặt ở trong mâm, gọt mấy quả trái cây mà thôi, mình là chân thọt, chứ không phải gãy tay."
Quý Ly cười nói: "Không phải bác sĩ dặn cậu phải nghỉ ngơi nhiều, không cần đi lại."
"Mình cũng nghỉ mấy ngày rồi, mình sắp buồn chết rồi." Tô Ý Gia thuần thục chống nạng trở về ghế sa lon ngồi xuống. "Chồng cậu đâu? Không phải anh ấy cũng muốn đến sao?"
"Khách hàng nói phần mềm hình như có chút vấn đề, hôm nay anh ấy phải tăng ca để tìm ra bug (Trong tin học bug là những lỗi nhỏ mà dựa vào đó người khác có thể can thiệp vô chương trình) ở đâu." Quý Ly lấy nước uống mới mua đặt lên bàn. "Anh ấy đã kiểm tra mấy ngày, nếu thuận lợi thì buổi chiều có thể đến đây."
Tô Ý Gia vô tình nói: "Anh ấy bận thì thôi, công việc quan trọng hơn, không đến cũng không sao, dù sao cũng là bạn bè gặp mặt mà thôi."
"Mình cũng nói vậy như vậy với anh ấy ." Quý Ly cười nói.
Tào Dục Phong đang duỗi lưng trên ghế làm việc, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, vui vẻ thở ra, rốt cục tìm ra bug ở đâu rồi .
Anh xoay bả vai cứng ngắc, đứng dậy rót chén Hồng Trà cho mình, thuận tiện khởi động gân cốt, cả phòng làm việc chỉ có mình anh, không gian yên tĩnh khiến anh thả lỏng.
Trừ anh ra, công ty còn hai lập trình viên nữa, nhưng họ cũng có chương trình phần mềm cần thí nghiệm, mặc dù bây giờ anh là ông chủ, nhưng anh vẫn thích viết lập trình, sửa đổi phần mềm, về phần công việc đối ngoại của công ty đều giao cho Diệp Văn, anh tập trung vào nghiên cứu và phát triển.
Nếu không phải Diệp Văn tìm anh hợp tác mở công ty, lấy tính tình của anh thì không thể một mình ra ngoài gây dựng sự nghiệp , mặc dù cá tính anh ôn hòa, nhưng hơi cô độc, muốn anh cùng người khác bàn chuyện làm ăn, không phải anh làm không được, nhưng anh không thích.
Con người lúc còn sống, chỉ cần có năng lực nuôi sống mình, cần gì phải miễn cưỡng mình làm chuyện mình ghét? Anh cũng không có tham vọng muốn đứng đầu Châu Á, đứng nhất thế giới, phát triển vững chắc mời là nguyên tắc anh tin tưởng và chấp hành.
Sau khi vận động đơn giản cơ bắp thả lỏng, Tào Dục Phong ngồi lại trên ghế tiến hành sửa đổi.
Nửa tiếng sau, điện thoại di động vang lên, anh nhìn số gọi đến, ngay sau đó chau mày nhấn phím trả lời.
"Anh đang ở công ty sao?" Âm thanh yêu kiều mềm mại của Giang Dĩnh truyền tới.
"Ừ, chuyện gì?" Tào Dục Phong trả lời, ngày hôm qua Giang Dĩnh Hồng đến công ty cùng Diệp Văn bàn về bản thiết kế chi tiết, cô sẽ biết hôm nay anh đến công ty tăng ca, có thể từ chỗ của Diệp Văn biết được, hoặc là thám thính từ miệng những đồng nghiệp khác.
Làm sao cô biết được cũng không quan trọng, anh muốn biết mục đích của cô hơn.
"Em vừa mới phát USB không có ở trong túi xách, anh có thể giúp em xem trong phòng họp có USB màu hồng hay không. . . . . ."
Tào Dục Phong đứng lên đi đến phòng họp kế bên, Giang Dĩnh Hồng còn đang giải thích. "Em đang vội muốn chết, tất cả tài liệu đều ở đây bên trong, nhớ rõ ràng là có bỏ vào trong túi xách. . . . . ."
"Em ngồi ở chỗ nào?" Tào Dục Phong vừa nghe vừa đi qua bên trái, trên bàn không có, anh kéo cái ghế ra tìm trên đất, rốt cục nhìn thấy một giống như USB màu hồng. "Tìm được!"
Giang Dĩnh Hồng thở phào nhẹ nhõm. "Thật tốt quá, tý nữa em qua lấy."
Tào Dục Phong cúp máy, đem USB đặt ở trên bàn làm việc của đồng nghiệp, trở lại chỗ ngồi tiếp tục sửa đổi lập trình, khoảng một giờ sau, Giang Dĩnh Hồng gọi điện thoại đến, Tào Dục Phong cầm USB, đi tới mở cửa điện tử.
Tào Dục Phong gật đầu, đưa USB cho cô, sau khi lấy USB cô không rời đi, mà đi vào trong phòng làm việc.
"Anh làm việc xong chưa?" Cô bỏ USB vào ba lô.
"Còn chưa xong." Anh đi vào trong.
"Anh không hỏi làm sao mà em biết anh ở công ty?" Cô mỉm cười nói.
"Nghe Diệp Văn nói?" Anh thuận miệng nói.
"Không phải, ngày hôm qua em nghe được lúc anh nói chuyện với Diệp Văn."
Cô đi theo anh vào phòng làm việc, khi anh sau khi ngồi xuống, cô mới cố ý "boong boong" (như tiếng chuông) hai tiếng, thần thần bí bí lấy một ly cà phê trong ba lô ra.
"Đây là tạ lễ (quà để tạ ơn), Latte không đường, em nhớ không sai chứ?" Cô đem ly giấy đặt ở trên bàn.
Anh bưng Hồng Trà lên uống một ngụm. "Bây giờ anh rất ít uống cà phê, nhưng mà vẫn cám ơn."
Cô nâng khoé miệng cười cười. "Xem ra sau khi chia tay, anh vứt bỏ không ít thói quen."
Anh nhàn nhạt nói: "Người luôn thay đổi."
"Hiện tại anh cảm thấy tốt không?" Cô thử dò xét hỏi.
Anh đặt chén trà xuống, gật đầu nói: "Anh cảm thấy rất tốt."
Cô xì mũi coi thường. "Em lại không cảm thấy vậy."
Anh liếc cô một cái, không nói gì.
Anh trầm mặc khích lệ cô. "Em cảm thấy anh bây giờ có vẻ trầm lặng, hơn so với trước kia."
Anh nhíu mày. "Phải không?"
Cô gật đầu
"Em chính là nghĩ nói cho anh biết những điều này?"
Giọng điệu của anh bình tĩnh, vẻ mặt cũng không có thay đổi gì, Giang Dĩnh Hồng có chút chần chờ, mặc dù anh không tức giận, nhưng hình như cũng không thấy hứng thú, bước kế tiếp nên đi như thế nào, cô cần phải tính toán. . . . . .
"Muốn cùng đi ăn một bữa cơm không?" Cô liếc đồng hồ đeo tay. "Cho dù tăng ca, cũng phải ăn gì chứ."
Anh suy nghĩ mấy giây, gật đầu một cái. "Chờ anh một lát." Trước tiên anh phải cần chấm dứt công việc trên tay đã.
Giang Dĩnh Hồng xoay người, không nhịn nhếch miệng cười, xem ra kế hoạch tác chiến của mình đã thành công, thời gian này cô từng bước dò xét, không dám nóng vội, chỉ cần anh có thái độ hoặc nét mặt không vui không, cô liền thức thời lùi một bước, sau đó sẽ đi lên phía trước, không dám làm bừa.
Tất cả đều đang ở bước thử nghiệm (trong bản gốc là "Thử nước ấm"), bắt lấy điểm mấu chốt, trên danh nghĩa chỉ là mập mờ trong công việc, không dám trêu đùa quá trớn, nếu anh hơi mất hứng, cô cũng có thể lấy nhu chế cương, khiến anh không bắt được sai lầm, sau đó sẽ từ từ nói chuyện tăng thêm độ sâu, thỉnh thoảng trêu chọc vài lời.
Cô biết mình đang đùa với lửa, nếu không tốt sẽ bị lửa tự thiêu, ai bảo anh và Quý Ly chọc giận cô, cô vốn là không muốn tham gia quá sâu vào tình cảm vợ chồng bọn họ, nhưng họ một mực đề phòng cô giống như đề phòng cướp thật sự làm cho cô muốn nôn mửa, làm cô muốn trả thù.
Dĩ nhiên, cô cũng không muốn quậy cho vợ chồng bọn họ ly hôn, chính là muốn cho Quý Ly một bài học. Nếu cô muốn giành đàn ông, Quý Ly ngăn cản được sao?
"Đi thôi!" Tào Dục Phong đứng dậy đi ra ngoài.
Giang Dĩnh Hồng mỉm cười theo sau, Tào Dục Phong có nguyên tắc của anh, không phải là người dễ dàng xuống tay được, cô đã hết sức trêu chọc, nhưng anh vẫn không lạnh không nóng, mặc dù như thế, cô đã cảm thấy rất có tiến triển, đàn ông dù sao vẫn là đàn ông, cho mồi là sẽ ăn.
Cô cũng không tin anh không biết cô cố ý làm rơi USB, sau đó gọi điện thoại cho anh, nhưng anh lại không bắt bẻ điểm này, còn để cho cô vào phòng làm việc, thậm chí còn đồng ý cùng cô ăn bữa trưa. . . . . .
Cô cười khẽ ở trong lòng, lúc ở khách sạn còn có vẻ mặt muốn phủi sạch quan hệ với cô, không phải bây giờ đã bị cô nắm trong lòng bàn tay sao?
Hai người đi ra toà cao ốc, thì đúng lúc Hầu Dịch Khoan đang ngồi ở trong xe mở khóa, chuẩn bị đến nhà Tô Ý Gia ăn tân gia, ngước mắt lên vừa đúng lúc nhìn thấy Tào Dục Phong và Giang Dĩnh Hồng đi ra từ cao ốc.
Ban đầu anh cũng không có để ý, mấy giây sau mới nhớ tới người đàn ông kia nhìn rất quen mặt. . . . . . Không phải là chồng Quý học tỷ sao?
Tào Dục Phong cũng không có nhìn thấy anh, tự nhiên đi về phía trước, Giang Dĩnh Hồng bước nhanh đuổi theo.
"Đừng đi nhanh như vậy." Cô ở phía sau kéo cánh tay anh. "Chậm một chút."
Tào Dục Phong cau mày liếc về hướng tay của cô, Giang Dĩnh Hồng buông tay anh ra, nói: "Không cần đề phòng em như vậy, em chỉ muốn kêu anh đi chậm một chút."
"Đến kế bên ăn đi!" Tào Dục Phong lười nói lý do với cô, chung quy cô đều lựa lời có lợi cho mình để nói.
Cô lắc đầu. "Mấy ngày gần đây đến công ty anh họp, đều ăn những thứ này, đổi khẩu vị khác đi!"
Anh áp chế sự không kiên nhẫn, hỏi: "Em muốn ăn cái gì?"
"Phía sau có nhà hàng bò bít tết cũng không tệ lắm." Cô nói.
Tào Dục Phong trầm mặc hai giây sau mới vuốt cầm nói: "Vậy thì đi thôi!"
Anh nhượng bộ khiến cô không nhịn được hiện lên vẻ đắc ý, cao hứng ôm cánh tay của anh. "Đi thôi!"
Thấy anh không vui nhăn chân mày, cô cười cười thu hồi tay. "Nhất thời cao hứng. . . . . . Cũng không cần nghiêm mặt như vậy?"
Đợi hai người đi xa, Hầu Dịch Khoan mới xoay vô-lăng lái về phía trước, vừa suy đoán Tào Dục Phong có quan hệ gì với người phụ nữ kia. Hôm nay đến công ty tra tài liệu khách hàng, không nghĩ tới lại nhìn thấy một màn này. . . . . . Có nên nói cho học tỷ hay không?
Mặc dù vừa rồi anh không có nghe thấy hai người nói cái gì, nhưng từ hành động tay chân có thể cảm thấy Tào Dục Phong có quan hệ mập mờ với đối phương, đừng nói người phụ nữ kia vừa xinh đẹp, vóc người lại chuẩn.
Anh cũng là đàn ông, dĩ nhiên hiểu được thỉnh thoảng ra ngoài xã giao, khó tránh khỏi sẽ lôi lôi kéo kéo với phụ nữ, nói thật ra, thì cũng không có gì, đàn ông mà, có vẻ mặt nhát gan chiếm đa số.
Theo cá tính của anh chắc canh sẽ không chõ mõm vào , nhưng anh thích Quý học tỷ, thật lòng cảm thấy cô là người phụ nữ tốt, không cô cô bị thương tổn. . . . . . Chẳng qua là, nếu nói ra không phải trở thành ngòi nổ phá hoại hôn nhân của người khác? Anh cũng không muốn làm người xấu.
Nhưng anh cũng không muốn học tỷ chịu thua thiệt, anh biết có một số phụ nữ hi vọng không biết gì, nhưng Quý Ly không phải người như vậy.
Dọc đường đi đấu tranh suy nghĩ, nhưng không cách nào đưa quyết định, chờ anh đến chỗ Tô Ý Gia, gặp bạn cũ thời đại học, liền tạm thời áp chế chuyện này xuống cùng mọi người nói chuyện, ánh mắt lại thỉnh thoảng lại nhìn về phía Quý Ly, khiến Tô Ý Gia không chịu được nhỏ giọng nói với Quý Ly.
"Cậu có phát hiện Hầu Dịch Khoan luôn nhìn cậu hay không?"
Quý Ly ăn một quả nho, gật đầu một cái.
"Có phải đối với cậu chuyện cũ khó quên hay không?"
Quý Ly thiếu chút nữa bị sặc. "Cậu không cần nói lung tung."
Tô Ý Gia cười nói: "Được rồi, cứ xem như mình nói lung tung đi, chẳng qua được một tý cậu ta lại nhìn cậu, chẳng lẽ có lời muốn nói với cậu?"
Một người bạn nữ đi tới ngồi xuống bên cạnh hai người, khiến cuộc nói chuy