"Cậu đang nói gì?" Tự nhiên hỏi một câu không có đầu đuôi, Quý Ly không hiểu gì cả.
"Lúc trước không phải vì Giang Dĩnh Hồng mà cậu cùng Tào Dục Phong có chút cãi vã sao?" Tô Ý Gia nói.
Nhất thời Quý Ly hơi ngượng ngùng, "Không sao, anh ấy đã nói chuyện rõ ràng với Giang Dĩnh Hồng rồi". Nếu không phải Tào Dục Phong ở trong mơ gọi tên Giang Dĩnh Hồng, cô cũng không phản ứng thái quá như vậy.
"Vậy thì tốt". Tô Ý Gia yên lòng mỉm cười. "Người ta nói trước khi kết hôn phải mở to mắt, sau khi kết hôn thì chỉ mở một con và nhắm một con."
Quý Ly cười nói: "Người theo chủ nghĩa độc thân mà lại nói về gia đình xuôi tai như vậy thật đúng là không đủ năng lực mà."
Tô Ý Gia bất bình nói: "Đây gọi là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, cùng độc thân không có quan hệ."
Quý li cười chuyển đề tài. "Còn cậu, thời kỳ cùng quản lý mới đối đầu đã kết thúc chưa?"
Tô Ý Gia lắc đầu. "Vẫn còn giằng co, anh ta cả ngày mặt khó chịu, giống như mình thiếu anh ta mấy triệu,hôm nay mình xin nghỉ anh ta còn không vui, chẳng qua ai thèm để ý chứ?"
Quý Ly chỉ vào tấm thảm nhỏ màu xanh nhạt nói: "Cái này như thế nào? Rất giống một đồng cỏ."
"Có thể, chỉ là mình cảm thấy vàng óng ả của cây lúa cũng không tệ". Ý Gia chỉ vào một tấm thảm khác, cô muốn lấy màu vàng và xanh lá để trang trí phòng khách, quyết định màu sắc sau đó trang trí căn nhà thì dễ hơn nhiều.
Trong lúc Tô Ý Gia đang cân nhắc, thì di động của Quý Ly vang lên, sau khi nhấn phím nghe liền nghe thấy một âm thanh trong sáng và cởi mở.
"Học tỷ, là em, Hầu Dịch Khoan, còn nhớ chứ?"
Quý Ly cười. "Dĩ nhiên nhớ."
Không nghĩ tới anh sẽ gọi đến, còn tưởng rằng đó chỉ là lời nõi xã giao.
"Cuối tuần có rảnh không? Ra ngoài ăn một bữa cơm tâm sự."
"Em chờ chị một lát, để chị hỏi đã. . . . . ." Quý Ly che ống nói, nói với Tô Ý Gia: "Có nhớ mình đã từng đề cập với cậu chuyện của Hầu Dịch Khoan không?"
Ý Gia vuốt cằm. "Là cậu ta gọi?"
Cô và Quý Ly là bạn thời đại học, tất nhiên cũng biết đến học đệ Hầu Dịch Khoan, giao tình của hai người cũng không tệ lắm, chẳng qua là sau khi tốt nghiệp liền mất đi liên lạc.
"Đúng rồi, thứ bảy này không phải cậu muốn mời bạn bè đến ăn tân gia sao, có nghe thấy mình cùng cậu ta nói chuyện không? Vậy mời cậu ta cùng đi."
"Không thành vấn đề, gọi cậu ta cùng đi, thật lâu không gặp, nói chuyện cũ cũng tốt." Tô Ý Gia sảng khoái nói.
Quý Ly lập tức chuyển lời mời của Tô Ý Gia, Hầu Dịch Khoan vui vẻ nói: "Tốt, tốt, mọi người tụ họp". Lúc học đại học Tô Ý Gia cũng rất chăm sóc Hầu Dịch Khoan, hai người trò chuyện cũng rất hợp.
Sau khi hẹn thời gian và địa điểm, Quý Ly mới cúp điện thoại.
"Còn tưởng cậu ta chỉ nói xã giao, không nghĩ lại gọi đến". Quý Ly cười yếu ớt nói.
"Mình thích cá tính của Hầu Dịch Khoan, thẳng thắn lại chân thành, nói gọi cho cậu liền gọi cho cậu, trước kia mình đã cảm thấy cá tính cậu ấy không tệ, đáng tiếc cậu không có cảm giác với cậu ta, đúng là lợi cho Tào Dục Phong." Tô Ý Gia cố ý nói.
Quý Ly cười đẩy bả vai của Ý Gia. "Nhớ, không được ở trước mặt người khác nói như vậy,sự việc cũng đã qua nhiều năm , nói ra không tiện."
"Biết, mình cũng không phải là người không có chừng mực, cậu cũng đã kết hôn, nói không chừng cậu ta cũng có bạn gái, nói những thứ này chỉ làm mất hứng." Ý của Tô Ý Gia là bảo cô yên tâm. "Chỉ là nhớ đến năm đó."
Hai người thuận miệng nói về những kỉ niệm thời đại học, vừa chọn mua đồ cần dùng, một giờ sau trời đổ mưa, hai người cũng mua gần xong, nhưng mà trời mưa, lại xách theo bao lớn bao nhỏ thì gặp ít khó khăn, cho nên liền ở lại công ty bách hóa chờ mưa tạnh.
Không ngờ đợi đã nửa tiếng mà mưa không có xu hướng chuyển nhỏ, Tô Ý Gia liền nói: "Hay chúng ta gọi taxi về đi, dù sao nhà mình cách đây mà cũng không xa."
Mặc dù nhà mới còn có chút lộn xộn, nhưng mưa không biết khi nào mới ngừng, cô không có kiên nhẫn ở công ty bách hóa chờ mưa tạnh.
"Được." Quý Ly gật đầu.
Hai người xách theo bao lớn bao nhỏ ra khỏi công ty bách hóa, bắt taxi trở về nhà mới, không đến hai mươi phút đã đến nhà của Tô Ý Gia.
Bởi vì hai người không có mang dù, Tô Ý Gia xuống xe liền theo bản năng chạy về trước, trên tay hai người cũng mang không ít đồ, hơn nữa trời mưa trơn trợt, Quý Ly đầu tiên là nghe được một tiếng hét thảm thiết, đi đến phía trước nhìn, thấy Tô Ý Gia bị trượt chân té trên mặt đất, về phần quá trình xảy ra vụ án cô căn bản không nhìn thấy.
"Ý Gia!" Quý Ly sợ hãi kêu lên, vội vàng chạy đến bên cạnh Ý Gia. "Cậu có sao không?"
"Thật là đau. . . . . ." Ý Gia gào khóc.
"Đứng dậy được không?" Quý Ly đưa tay muốn đỡ Ý Gia dậy.
Lúc này nhân viên quản lý toà cao ốc cũng nhìn thấy cách đó không xa, có hai người đang trong tình trạng bi thảm, liền che dù chạy đến. "Thế nào? Có nặng lắm không?" Anh ta tiến lên đỡ Tô Ý Gia dậy.
Tô Ý Gia chật vật đứng dậy, không chỉ cái mông đau, ngay cả chân cũng rất đau, cô bị đau nói: "Chân. . . . . . Chân thật là đau. . . . . ." Chân phải hình như bị trật, không thể nào bình yên đứng thẳng, chỉ có thể đem sức nặng toàn thân chuyển qua chân trái.
"Có thể đi sao? Có muốn đến phòng khám gần đây không?" Quý Ly hỏi.
"Đi về trước, mình còn có thể đi." Tô Ý Gia ý bảo Quý Ly nhặt những túi bị rớt dưới đất đưa cho cô, vừa nhờ nhân viên quản lý dìu cô vào trong thang máy.
Mặc dù tay chân luống cuống, nhưng thật may là có nhân viên quản lý và một hộ gia đình đi ngang qua giúp một tay, hai người cuối cùng cũng vào được nhà, toàn thân bị dính mưa ướt sũng không nói, túi dơ bẩn và bị phá hư, thật may là bên trong đồ trang trí đều có túi plastic bảo vệ , chỉ đánh vỡ một bộ chén trà ở bên ngoài, thì không có tổn thất lớn.
Quý Ly dìu Tô Ý Gia vào phòng tắm, còn mình thì cầm khăn lông lau khô tóc, thuận tiện thay luôn bộ quần áo ướt, mặc bộ đồ thể thao của Tô Ý Gia áo thun cùng quần ka-ki.
Quý Ly đi vào phòng bếp pha bình trà nóng,sau đó uống vài ngụm, cả người mới thanh tỉnh lại, nghe tiếng động phát ra từ phòng tắm, cô đi tới đỡ Tô Ý Gia đến ghế sa lon ngồi, rồi lấy túi đá chườm lên mắt cá chân của Ý Gia.
"Chờ mưa nhỏ lại, rồi đến phòng khám kiểm tra một chút."
Tô Ý Gia oán hận nói: "Làm sao lại xui xẻo như vậy?"
"Tay của cậu trầy da, có hộp cứu thương không?. . . . . ."
"Không sao, hiện tại mình chỉ đau mông thôi." Tô Ý Gia cau mày điều chỉnh lại túi đá trên chân .
Quý Ly lo lắng nói: "Hay là bây giờ chúng ta đi bệnh viện? Đi chậm một chút không cần vội vàng."
"Không cần, mặc dù đau, bất quá không gãy xương, chẳng qua là chân bị trẹo mà thôi." Tô Ý Gia lắc đầu. "Nếu là nghiêm trọng như vậy, mình căn bản không thể đứng được."
"Cũng đúng." Quý Ly gật đầu phụ họa.
"Cậu không phải muốn đến nhà cha mẹ chồng đón con gái sao?" Tô Ý Gia nhắc nhở.
Quý Ly mở túi xách lấy điện thoại di động ra. "Mình nói với họ tối nay đến." Cô rót chén trà nóng cho Tô Ý Gia, sau đó đi đến cửa sổ sát đất nói chuyện.
Sau khi nói rõ mọi chuyện với cha mẹ chồng, Quý Ly lại gọi điện cho ông xã, đợi hai giây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh quen thuộc.
"Sao vậy, cần anh mua cái gì sao?"
Cô cười khẽ. "Không có, sau khi tan việc anh có thể tới chỗ Ý Gia không, chân cô ấy bị thương." Cô kể lại chuyện Tô Ý Gia bị trượt chân cho anh nghe.
"Bên ngoài đang mưa, không muốn lại nhờ vả nhân viên quản lý, lại nhớ đến anh sắp tan việc , không bằng chúng ta đưa Ý Gia đi bệnh viện."
"Không thành vấn đề." Tào Dục Phong lập tức nói.
Quý Ly đang muốn cúp điện thoại, chợt nghe bên tai truyền đến âm thanh huyên náo. "Anh đang ở bên ngoài?"
"Đúng, cùng khách hàng. . . . . ."
"Dĩnh Hồng, bên này." Đột nhiên lời nói truyền đến bên tai, Quý Ly nghe được hai chữ "Dĩnh Hồng", tâm tình lạnh xuống.
Nhận thấy bà xã trầm mặc khác thường, Tào Dục Phong nói: "Mới vừa là tiếng của Diệp Văn". Mới vừa rồi gọi to Quý Ly nhất định nghe thấy.
"Ừ. . . . . ." Cô phát ra một tiếng từ cổ họng.
"Đừng hiểu lầm, hôm nay anh mới biết Diệp Văn giao mục quảng cáo của công ty cho cô ấy." Tào Dục Phong giải thích.
"Ừ, em biết." Âm thanh của cô cuối cùng cũng khôi phục như bình thường.
"Chờ một chút anh sẽ qua đón em."
"Không cần, công việc quan trọng hơn, em cúp máy đây."
Tào Dục Phong còn muốn nói gì nữa, nhưng Giang Dĩnh Hồng đã đi tới ngồi xuống bên cạnh bàn, anh không thể làm gì khác hơn là nói: "Lát nữa anh gọi lại cho em."
Quý Ly đáp nhẹ một tiếng sau đó cúp điện thoại, như đang suy nghĩ điều gì đó, nhìn chằm chằm mặt đất.
"Thế nào?" Tô Ý Gia nhìn về phía cô.
Quý Ly lắc đầu một cái, đi trở về ghế sa lon ngồi xuống. "Không có gì, Diệp Văn giao cho Giang Dĩnh Hồng dự án quản cáo của công ty."
Tô Ý Gia kinh ngạc mở to mắt, tùy tiện nói: "Cậu cũng không cần suy nghĩ nhiều, cũng không phải là Tào Dục Phong tìm cô ấy ."
"Mình không nghĩ cái gì. "Quý Ly than thở". Chẳng qua là cảm thấy phiền, nghe thấy tên của cô ấy liền thấy không thoải mái. Thật ra thì Dục Phong đã nói rõ ràng , Mình cũng không tin với cá tính của anh ấy sẽ giấu mình chuyện của Giang Dĩnh Hồng, nhưng chỉ là cảm thấy không thoải mái. . . . . ."
Tô Ý Gia cười ha ha. "Đây là gì? Chính là ghen sao! Ghen cần gì đạo lý? Chính là không thoải mái!"
Quý Ly bất đắc dĩ nói. "Mình ghét loại cảm giác này không để ý tới tính chất của hành động, hơn nữa ghét ghen với Giang Dĩnh Hồng, cô ấy giống như quỷ, trốn thế nào cũng không thoát."
"Tào Dục Phong và cô ấy có chung vài người bạn, khó tránh khỏi sẽ gặp mặt, cậu. . . . . ."
"Mình hiểu ý của cậu là không cần lo lắng." Quý Ly uống một ngụm trà. "Mới vừa rồi chẳng qua là mình quá kinh ngạc , yên tâm, mình sẽ không giận Dục Phong, luôn vì Giang Dĩnh Hồng mà gây gổ, anh ấy không phiền thì mình cũng phiền."
"Cũng đúng, đàn ông bình thường sẽ xem hành động này của phụ nữ là cố tình gây sự." Tô Ý Gia cũng nói.
"Không nói những thứ này nữa, chân cậu như thế nào rồi? Hình như là rất sưng."
Thấy Quý Ly không muốn nói nữa, Tô Ý Gia hiểu ý đổi chủ đề khác.
Tào Dục Phong nhẫn nại ngồi nửa giờ, đang muốn tìm lý do thích hợp rời đi, Diệp Văn và trợ lý của Giang Dĩnh Hồng đứng dậy đi rửa tay, nhất thời chỉ còn lại anh cùng Giang Dĩnh Hồng mắt to trừng mắt nhỏ, không khí có chút quái dị.
"Thế nào, không muốn nhìn thấy em?" Giang Dĩnh Hồng miệng uống cà phê.
"Anh không có ý này." Tào Dục Phong nhàn nhạt nói.
Cô cười châm biếm. "Em dĩ nhiên hiểu được ý của anh, ngày đó ở khách sạn anh đã nói rất rõ ràng."
Thấy anh trầm mặc không nói, cô để ly cà phê xuống, thở dài nói: "Mặc dù em không muốn giải thích, nhưng hợp tác với công ty anh là việc đã bàn trước đây, em không biết rằng Diệp Văn lại không nói với anh, cũng không biết anh ta sẽ kéo anh tới, thật ra thì Diệp Văn đang giúp đỡ em, dù sao phòng làm việc vừa mới mở, rất nhiều cơ hội đều là bạn bè giúp đỡ, em không thể bởi vì anh không muốn nhìn thấy em mà để tuột mất công việc, như vậy cũng không chuyên nghiệp, lại không hợp với tác phong của em."
Tào dục phong vẫn trầm mặc, im lặng như cũ, không phải là anh cố ý "Làm bộ làm tịch" hoặc nhỏ mọn, mà là không biết nên nói cái gì.
Việc tiêu thụ của công ty luôn là Diệp Văn phụ trách, anh ít khi hỏi tới, chẳng qua Diệp Văn luôn đối tốt với phụ nữ nhân, Diệp Văn ưu ái cho Giang Dĩnh Hồng, anh cũng không ngạc nhiên.