cô ấy đi xem nhà ở, cô ấy nói thích căn nhà này rồi lại nói thích căn nhà kia, tiếp theo đó là muốn mình trả tiền. Làm ơn, mua cho cô ấy quần áo, túi xách là một chuyện, mình làm sao lại mua nhà cho cô ấy?. Dù sao đi nữa sẽ từ mua nhà chuyển thành kết hôn, cô ấy liền nổi điên bắt đầu lấy này nọ quăng mình."
Diệp Văn cầm lấy một cái sandwich đưa cho Tào Dục Phong, Tào Dục Phong lắc đầu.
"Mình ăn ở nhà rồi."
"Cậu thật đúng là tốt số, mỗi ngày đều có người làm bữa sáng cho." Diệp Văn cười nói.
"Cậu đó, có muốn nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện kết hôn không?"
Diệp Văn lắc đầu. "Hiện tại không muốn có lẽ qua vài năm nữa, nhưng hiện tại mình thấy có mấy bạn gái thì được, chứ lấy vợ về nhà thì mình không muốn, đến lúc đó có thể là mình sẽ làm bữa sáng cho cô ấy ăn."
Tào Dục Phong buồn cười nói: "Thế nào lại khoa trương như vậy?"
"Mình không giống cậu, có thể lấy được Quý Ly coi như cậu có vận may, đương nhiên mình đây là bà mối cũng không thể bỏ qua công lao." Diệp Văn cười nói.
"Mình đưa cho cậu lễ làm bà mối còn chưa đủ lớn sao? Cậu còn phải nói mấy năm nữa đây?" Tào Dục Phong chịu không nổi lắc đầu.
"Đương nhiên là có thể nói bao lâu thì nói bấy lâu." Diệp Văn vừa uống cà phê vừa nói: "Đúng rồi. . . . . . Có chuyện mình không biết có nên nói với cậu không, suy nghĩ một chút vẫn nên nói cho cậu thì tốt hơn, để cho cậu chuẩn bị tâm lý."
"Chuyện gì?"
"Uhm. . . . . ." Diệp Văn nhìn anh một lát rồi nói "Nghe nói hai tuần trước Giang Dĩnh Hồng đã quay về Đài Loan, mình hôm kia mới biết, vẫn còn suy nghĩ có nên nói cho cậu biết hay không."
Tào Dục Phong không nói chuyện, chỉ nhíu mày.
Thấy anh không hề ngạc nhiên, Diệp Văn cùng trợn mắt. "Cậu biết ?"
Tào Dục Phong gật đầu. "Ngày hôm qua lúc hết giờ làm việc mình muốn mua ít bánh ngọt mang về thì gặp cô ấy ở trên đường."
"Trùng hợp như vậy sao?" Diệp Văn trợn to mắt.
Tào Dục Phong nhún nhún vai, không nói gì.
Diệp Văn nhìn anh, thầm quan sát vẻ mặt của anh. "Còn để ý?"
Tào Dục Phong chần chờ lát sau mới nói: "Mình không biết. . . . . . Mình cũng không hiểu được mình có cảm giác gì với cô ấy? Ngày hôm qua quá đột ngột, chỉ cảm thấy bất ngờ. . . . . . Nói mấy câu, hai người cảm thấy rất xa lạ sau đó cô ấy có điện thoại, mình và cô ấy trao đổi danh thiếp liền rời đi , hai người cũng không nói đến cái gì."
"Cậu không nói với cô ấy là cậu kết hôn ?"
"Không có, không tìm được thời điểm thích hợp, chúng mình nói chuyện không quá 1 phút."
"Nói không chừng cô ấy cũng biết." Diệp Văn nhìn xuống tay trái đang đeo nhẫn cưới của Tào Dục Phong. "Cho dù không chú ý tới, tùy tiện hỏi bạn bè cũng biết được."
Bạn bè của bọn họ ở nước ngoài cũng không ít, khoảng mười mấy người tùy tiện hỏi thăm một chút sẽ biết.
Tào Dục Phong không nói gì, chỉ là trầm mặc.
"Nói không chừng từ một năm trước khi cậu kết hôn đã có người nói với cô ấy, mình khi đó còn lo lắng ngộ nhỡ cô ấy đột nhiên từ nước Mĩ trở về cậu có thể bỏ Quý Ly tại hôn lễ hay không?. Khi đó mình chỉ cần nghĩ đến chuyện này liền đổ mồ hôi lạnh." Diệp Văn cuối cùng nhịn không được lạnh run.
Tào Dục Phong liếc anh một cái. "Mình là người không chịu trách nhiệm như vậy sao?" Anh sao có thể làm ra chuyện không có suy nghĩ như vậy chứ?
Diệp Văn cười đánh xuống bờ vai của anh. "Mình đương nhiên biết cậu không phải là người làm việc theo cảm tính bất quá lo lắng là khó tránh khỏi , đừng quên lúc cậu cùng Giang Dĩnh Hồng chia tay có bao nhiêu khổ sở, không biết mình phải say bao nhiêu buổi tối với."
"Đó đều là chuyện quá khứ." Tào Dục Phong cau chặt mày.
"Thật lòng mà nói cậu có còn tình cảm với cô ấy hay không?" Diệp Văn vô cùng tò mò hỏi.
Tào Dục Phong trừng mắt liếc anh một cái, đứng dậy nói: "Ăn bữa sáng của cậu đi!"
"Làm sao. . . . . . Chẳng lẽ cậu vẫn còn tình cảm với cô ấy?" Diệp Văn tò mò hỏi.
"Không nên nói bậy bạ!" Nói xong, Tào Dục Phong đi ra ngoài.
Diệp Văn nhìn bạn tốt đi ra văn phòng liền hiểu là anh đang trốn tránh.
Quên đi, vẫn là đừng quá nhiều chuyện. . . . . .
Diệp Văn cắn miếng sandwich, cảm giác bất an bỗng nhiên ập tới. Hẳn là sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Tào Dục Phong luôn rất lý trí sẽ không làm ra việc gì ngu ngốc đâu. . . . . . Đừng nói là có vợ ngay cả con cũng có rồi sẽ không ngu muội đâu.
Nhưng Giang Dĩnh Hồng không giống lúc trước, tình cảm của Tào Dục Phong dành cô ấy rất sâu đậm ngộ nhỡ hai người hợp lại, vậy Quý Ly và đứa bé phải làm sao đây? Anh bị kẹt ở giữa nên làm cái gì bây giờ?.
Ai…. mặc kệ , càng nghĩ càng phiền, chuyện lại không liên quan đến mình, mình khẩn trương cái gì?.
Diệp Văn quyết định quăng hết tất cả chuyện đáng ghét ra sau đầu, chuyện phiền của anh cũng đã đủ nhiều rồi làm sao ngay cả chuyện của người khác anh cũng quan tâm?. Cũng không phải là ăn no quá rồi rảnh rỗi!
Nhà hàng Nhật đơn giản lại bố trí trang nhã làm cho lòng người yên tĩnh, bình hoa thủy tinh trên bàn cắm một ít cúc phối hợp với màu xanh nhạt của khăn ăn và màu của bàn gỗ làm người ta cảm thấy hài hòa.
"Chỗ này cũng không tệ, rất yên tĩnh." Giang Dĩnh Hồng mỉm cười nói.
"Đồ ăn cũng rất ngon." Tào Dục Phong nói, hơn ba năm không gặp, cô không có gì thay đổi so với trước, vẫn xinh đẹp động lòng người.
Tóc dài đen nhánh xõa ở sau lưng, âu phục được cắt may tỷ mỉ tôn lên những đường cong lung linh trên cơ thể, rất có sức quyến rũ không chỉ khuôn mặt xinh đẹp, dáng người cũng tốt cá tính hoạt bát sáng sủa hơn nữa tích cực, chỉ cần muốn làm gì đó thì cô sẽ cố gắng thực hiện bằng được.
Bọn họ lúc trước gặp nhau có thể xem như nhất kiến chung tình, không thể nói kinh thiên động địa nhưng đều rất có tình cảm với nhau, họ quen nhau trong hôn lễ của bạn bè, anh là bạn nhà trai còn cô là bạn nhà gái.
Lúc ấy cô làm ở công ty quảng cáo tuy rằng công việc luôn bận rộn nhưng cô có tính thích khiêu chiến với công việc cho nên không thấy khổ, ngược lại làm cho cô có ý chí chiến đấu.
Hai người bởi đều có tình cảm với nhau nên rất nhanh từ bạn trở thành người yêu, tuy rằng cảm tình của hai người rất tốt nhưng cũng có lúc cãi vã, quan niệm, nhận thức và tâm tư của cô với sự nghiệp cũng không nhỏ, và trong lúc đó hai người bất đồng quan điểm.
Anh là lập trình viên, công việc không thoải mái, tăng ca cũng là chuyện thường, cô lại càng không cần phải nói bận đến tối mặt tối mày (trong bản CV là “trời đất u ám” ta đổi thành ” tối mặt tối mày” cho dễ hiểu), anh không phải loại đàn ông gia trưởng, cũng không phản đối phụ nữ có công việc, nhưng nếu công việc của hai người bận rộn như vậy thì đoạn tình cảm này làm sao duy trì?
Anh đề nghị cô đổi công việc khiến cô kịch liệt phản đối, nói anh chủ nghĩa sô-vanh, cô cho rằng anh không giống mấy người đàn ông khác kết quả anh cũng chỉ muốn một “thiếu phụ luống tuổi có chồng”. Nghe thấy lời này anh cũng phát hỏa, chịu không nổi lời của mình bị xuyên tạc, cũng chán ghét bị mắng là heo đất.
Vòng vo một hồi cô nói nếu như chỉ có mình cô thay đổi công việc như vậy không công bằng, dù sao công việc hai người đều giống nhau nếu nói thay đổi liền cùng nhau tìm công việc làm đến chiều thôi, anh lập tức nói không thành vấn đề, vậy thì cùng nhau đổi công việc. Cô lại chần chờ bởi vì cô rất thích lĩnh vực quảng cáo này, cô không muốn đổi sang lĩnh vực khác, ít nhất trước mắt khôngmuốn.
Khi đó anh chỉ biết là vấn đề này là không giải quyết được rồi, cô làm nũng với anh muốn anh cho cô thời gian khoảng chừng một hai năm chờ cô làm được chủ quản sẽ không cần bận rộn như vậy .
Anh còn có thể nói cái gì? Chỉ có thể gật đầu, ai biết được hơn một năm sau cô bởi vì có thể đến nước Mĩ công tác mà vui sướng không thôi, ngay cả tình cảm của bọn họ đều có thể để lại.
"Xem ra anh một chút cũng không thay đổi." Giang Dĩnh Hồng bình thản nói , đã không giống bộ dạng lạnh nhạt hôm qua.
"Em cũng vậy." Anh trả lời.
"Nghe nói công ty hiện giờ của anh là cùng Diệp Văn hùn vốn mở." Cô hỏi.
Anh gật đầu. "Còn công việc của em hiện giờ như thế nào?"
"Cũng không tệ lắm, em mở phòng làm việc ở nước Mĩ ba năm này đối với em rất quan trọng."
"Anh cũng tin là vậy."
"Khuyết điểm duy nhất là quá bận rộn." Cô hạ khóe miệng. "Công việc bận rộn ngay cả hôn lễ của anh cũng không có biện pháp trở về tham gia."
Không khí nhất thời có vẻ có chút quái dị, anh không biết phải trả lời như thế nào, chỉ có thể nói: "Không sao."
"Em làm cho anh lúng túng". Cô cười nói.
"Không sao, chỉ là không biết nên nói cái gì."
Ngay lúc hai người đang nói chuyện thì tại phòng kế bên có mấy người vừa vặn đi tới. Trong đó có một cô gái dừng lại đang định cởi giày đi vào phòng thì khóe mắt thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Cô tự nhiên quay đầu liếc mắt một cái, đầu tiên là hoang mang rồi sau đó đi vào phòng. Một phút sau, ngay khi mọi người đang gọi món ăn thì cô đột nhiên lóe lên ý tưởng.
"A" cô kêu một tiếng. Cô nghĩ tới!
"Ý Gia cậu làm sao vậy?" Bên cạnh bạn bè hỏi cô.
"Không có việc gì, không có việc gì. . . . . . Mình chỉ là muốn gọi điện thoại thôi các cậu cứ gọi món ăn đi, đừng để ý mình." Tô Ý Gia lấy di động từ trong túi xách , đi ra ngoài gọi điện thoại.
"A lô ?"
"Là mình, là mình."
"Mình biết." Ở đầu dây bên kia Quý Ly bật cười. "Làm sao? Nghe giọng cậu giống như rất gấp."
"Mình nhìn thấy ông xã của cậu. . . . . . Ừ. . . . . ."
"Làm sao vậy?"
"Không có, mình nghĩ cũng không có chuyện gì lớn cả. "Vừa rồi nhất thời xúc động mới gọi điện thoại, hiện tại mới nghĩ đến nói ra có phá hư tình cảm vợ chồng của họ hay không ?.
"Rốt cuộc có chuyện gì?"
"Không có gì , mình chỉ là gặp ông xã của cậu cùng một cô gái đang dùng cơm, mình cũng không thấy được cái gì, dù sao thời đại này nam nữ ăn một bữa cơm cũng không có gì, nhưng là cô gái kia thoạt nhìn có vẻ quen mắt. . . . . ."
"Cậu rốt cuộc muốn nói cái gì? Không cần ấp a ấp úng." Bên kia Quý Ly nhíu mày.
"Mình cũng không muốn ấp a ấp úng, mình chỉ là không muốn cậu mất hứng. . . . "
Quý Ly bỗng nhiên cảm thấy ngực có chút buồn bực. "Cậu đang nói gì!"
"Được rồi. . . . . . Là Giang Dĩnh Hồng !"
Lòng Quý Ly trầm xuống cơ hồ chân đứng không vững, ống nghe trong tay rơi xuống mặt đất.