Tần Thiểu Trân vừa đi công tác về đã nhạy bén nhận thấy tình hình khác thường, bởi chỉ với khoảng thời gian ngắn ngủi uống trà buổi trưa, cô bạn Lạc Ngôn ngồi đối diện đã liên tiếp thất thần, rõ ràng đang có tâm sự gì đó. Cuối cùng Tần Thiểu Trân không kìm được thở dài, “Này, cậu đang nghĩ gì vậy? u chóng trở về thực tại đi!”, nói rồi huơ huơ tay, mãi tới khi thu hút được sự chú ý của Nhiếp Lạc Ngôn mới thôi.
“Mình đi công tác vất vả lắm mới được về, lại tìm đủ mọi cách để chuồn khỏi công ty ra ngoài uống trà cùng cậu, lẽ nào cậu định không đoái hoài gì đến mình thế này sao?”
“Ồ xin lỗi! Xin hỏi Tần tiểu thư, gần đây công việc của cô có thuận lợi không? Có sắp xếp giải quyết được đống công việc bộn bề ấy không? Hay lại không biết phải giải quyết thế nào? Chuyến công tác lần này có những chuyện thú vị gì có thể chia sẻ cùng bạn không?”
“Này, Nhiếp Lạc Ngôn, mình phát hiện gần đây cậu mồm mép hơn rất nhiều đấy.”
“Có lẽ là gần mực thì đen thôi.” Nhiếp Lạc Ngôn vốn chỉ buột miệng cho vui, nhưng sau đó mới nhận ra mình lỡ lời, quả nhiên lập tức Tần Thiểu Trần nheo mắt, hồ nghi hỏi: “Người cậu ám chỉ là ai thế?”
Nhiếp Lạc Ngôn sững người một lát, tiếp đó đáp: “Giang Dục Phong”, rồi chủ động kể mọi chuyện xảy ra gần đây cho Tần Thiểu Trân nghe.
“Cậu nói xem phải làm sao bây giờ?”
Lúc này Tần Thiểu Trân lại tỏ ra tò mò với một chuyện khác: “Nghệ thuật nấu ăn của anh ấy liệu có ngang hàng với tài năng làm ăn của anh ấy không?”
“Không biết. Mình chỉ biết một điều, mức độ sùng bái của cậu còn ghê gớm hơn cả đám người hâm mộ các bé Loli đấy.”
“Đa tạ đã khen tặng.”
“Đừng khách sáo.” Nhiếp Lạc Ngôn cúi đầu uống trà sữa, cô bất giác nhớ tới những lời nửa đùa nửa thật hôm đó của Giang Dục Phong.
Phải nói thế nào nhỉ?
Sự thực là... rất tuyệt.
Không những thế, vì Nhiếp Lạc Ngôn là người rất dễ thích nghi với hoàn cảnh, nên số lần anh xuất hiện bên cô ngày càng nhiều thì cô đã dần dần thích ứng với sự tồn tại của anh mà ngay cả bản thân cô cũng không hề hay biết.
Từ khi chia tay đến giờ, tính ra cũng được một thời gian dài, thế mà cô lại một lần nữa quen với sự tồn tại của anh trong cuộc sống.
Rõ ràng biết trạng thái này rất nguy hiểm, nhưng người ta không thể kháng cự được.
Và một điều nữa khiến Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy không thể kháng cự được, chính là trong giờ làm việc thỉnh thoảng tranh thủ gửi tin nhắn trêu đùa. Bản thân cô cũng cảm thấy thói quen thú vị mới được nuôi dưỡng này hơi biến thái, có điều, mỗi khi có thời gian rảnh là cô lại nhắn tin, bởi chỉ cần khẽ động ngón tay bấm chữ thì cô đã có thể tưởng tượng được dáng vẻ của Giang Dục Phong khi bị cô quấy rầy. Điều này vô tình khiến trái tim cô lập tức trào dâng một khoái cảm y như trò đùa ác ý.
Lần đầu làm việc này chỉ vì buồn chán, ngày hôm đó cô đang ngồi trong phòng, trưởng các phòng ban toàn thuộc loại lắm lời, không hề có tác phong ngắn gọn nhưng rất hiệu quả của các nhà Thiết kế, vì vậy Nhiếp Lạc Ngôn lặng lẽ ngồi nghịch điện thoại.
Cô đột nhiên nổi hứng chọn đại một cái tên trong nhật kí cuộc gọi, rồi tiện tay soạn tin nhắn: Anh đang làm gì vậy?
Giang Dục Phong rất ít khi gửi tin nhắn, có việc gì cũng gọi điện để giải quyết, thậm chí anh từng biểu thị thái độ khinh thường đối với phương thức giao lưu anh một câu em một câu gửi qua gửi lại thế này. Lúc đó, cô không ngờ sẽ nhận được tin trả lời, chỉ muốn nghịch một chút để giết thời gian mà thôi. Nào ngờ chỉ một lát sau, điện thoại của cô đột nhiên rung lên, trên màn hình xuất hiện đúng hai chữ: Đang họp. Nhiếp Lạc Ngôn như thể bất ngờ tìm được đồng minh, liền đưa hai tay xuống bàn, nhắn lại hỏi anh với tâm trạng cảm thông như mắc chung một loại bệnh: Rất vô vị phải không?
Một lát sau anh nhắn lại: Không thấy thế.
...
Trưởng các phòng ban còn đang thao thao bất tuyệt, họ nói từ tình hình làm tăng ca gần đây của phòng Thiết kế cho tới lực lượng mới vô cùng dồi dào trong năm nay. Nhiếp Lạc Ngôn khẽ cúi đầu, không hề để ý chỉ chăm chú vào công việc mới nhất của mình lúc này: nhắn tin với anh chàng họ Giang kia, nhân tiện quấy rối công việc của anh một chút.
Từ đó trở đi, mỗi khi rảnh, cô lại nghĩ ra một việc gì đó để gửi tin nhắn cho Giang Dục Phong. Mấy lần đầu anh có gọi lại, nhưng cô đều không nghe, khi gặp mặt còn không quên nghi ngờ hỏi lại: “Này, lẽ nào đám bạn gái anh từng qua lại đều không thích gửi tin nhắn sao? Thật chẳng thú vị gì cả...”.
Giang Dục Phong dường như không muốn tranh luận sâu hơn về những vấn đề thế này, anh liền dùng nụ hôn nóng bỏng hoặc một hành động mạnh mẽ nào đó để kết thúc vấn đề, nhân tiện trừng phạt cô. Sau này anh cũng dần quen với sở thích nhắn tin của cô, cũng có thể chỉ vì chiều theo ý cô, nên hầu như mỗi tin nhắn gửi tới đều được anh trả lời. Vì vẫn nhất quán với tiêu chí kiệm lời, nên tin nhắn của anh thường chưa tới mười từ. Có thể thấy anh gượng ép và không tình nguyện tới mức nào, nhưng điều ấy lại khiến Nhiếp Lạc Ngôn càng thêm hứng thú, cô coi hành động này là cách tốt nhất để giết thời gian những lúc chán nản. Đến cả Tần Thiểu Trân cũng phải lên tiếng: “Hứng thú của cậu có thể thanh tao hơn một chút được không?”
Cô vẫn cầm chặt điện thoại, chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ cười hì hì đáp lại: “Không”.
Sự việc kéo dài được một thời gian, một hôm, người thường xuyên bị cô quấy rối cuối cùng cũng không thể nhịn lâu hơn được nữa, liền thắc mắc: “Làm thế em thấy vui lắm sao?”
Nhiếp Lạc Ngôn vừa tắm xong, mái tóc còn ướt, xõa trên vai, bàn tay cầm khăn dừng lại một chút trong không trung, một lát sau mới trả lời: “Anh không xem ti vi à, chuyên gia nói thường xuyên động tay động chân sẽ giúp làm chậm lại quá trình lão hóa của đại não đấy”.
“Hả? Thế nên mới chăm chăm nhằm lúc anh đang họp hoặc tiếp khách để kích hoạt các tế bào não của mình sao?”.
“...”
Nhận thấy mánh khóe của mình bị lật tẩy, cô liền ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, tỏ ra vô tội, thanh minh: “Em đâu cố ý, ai mà biết được lại trùng hợp vậy chứ”.
“Nhưng anh nhớ là ban ngày anh đã nói với em, tối anh phải đi ăn tiệc.” Anh tỏ thái độ hờ hững, chỉ khẽ rướn mày, thản nhiên nói: “Em nhằm lúc anh uống rượu hỏi anh màu áo ngủ nào đẹp, rốt cuộc em có ý gì?”.
“Ơ...” Thấy bóng đen trước mặt đang có xu hướng sát lại gần, Nhiếp Lạc Ngôn vừa ra tay chặn trước mặt vừa một mực phủ nhận: “Lúc đó em đang đi sắm đồ ở trung tâm thương mại với Tần Thiểu Trân, nhìn thấy thứ đó lên buột miệng hỏi cho vui thôi, em có dụng ý gì đâu”. Cô còn cố ra vẻ vô tội, chớp chớp mắt, gật đầu về phía anh bảo đảm: “Thật đấy!”
Mái tóc đen còn ướt càng làm nổi bật làn da trắng như ngọc, mong nh dễ vỡ, cổ áo tắm để lộ chiếc cổ cao thanh tú cùng “cảnh xuân” lúc ẩn lúc hiện trước ngực. Giang Dục Phong vốn chỉ nhất thời hứng thú muốn trêu cô, nhưng lúc này ánh mắt anh bất giác sâu thẳm, ngừng lại một lát liền dồn người về phía trước, chỉ bằng một tay dễ dàng túm chặt cổ tay cô.
Anh vứt luôn chiếc khăn lau tóc của Nhiếp Lạc Ngôn sang bên, các ngón tay khéo léo luồn qua vạt áo vào trong.
“Lạnh!” Nhiếp Lạc Ngôn thở mạnh, nhưng không thể né tránh được anh, nửa người bị đè xuống sô pha, hơi thở của anh khẽ lướt qua tai khiến cô cảm thấy ngưa ngứa, rồi bất giác cười phá lên.
“Rốt cuộc em có thừa nhận mình cố ý làm thế không?” Giang Dục Phong khàn giọng nói, còn Nhiếp Lạc Ngôn dường như không nghe ra, cô ngừng cười, nửa đùa nửa thật đáp: “Em cố ý đấy, em làm vậy là để nhắc anh một chút về sự tồn tại của em, tránh tình trạng anh uống quá chén rồi nhớ tới mấy cô gái xinh đẹp khác”.
Anh sững người một lát, cười xòa: “Lúc tiếp khách anh không đưa phụ nữ đi theo”.
“Không đời nào”, cô tỏ vẻ không tin, dường như rất ngạc nhiên hỏi lại: “Lẽ nào Giang đại công tử anh đột nhiên chuyển giới?”.
Nhiếp Lạc Ngôn chỉ định trêu đùa một chút, nào ngờ anh nghiêm túc nhìn cô, cuối cùng chỉ buông một câu: “Tin hay không tùy em”. Sau đó đứng dậy, quay người lấy quần áo đi vào phòng tắm.
Thấy anh có vẻ không vui, Nhiếp Lạc Ngôn chỉnh lại cổ áo rồi cũng ngồi dậy theo, định gọi anh nhưng cửa phòng tắm đã bị đóng chặt. Cô sững người, cảm thấy cụt hứng, cuối cùng vớ lấy điều khiển ti vi bật lên để tìm phim truyền hình dài tập mà tối qua mới xem.
Hôm sau Giang Dục Phong đưa cô đi làm, cả đoạn đường hai người không nói với nhau câu gì, Giang Dục Phong dường như chỉ tập trung lái xe, còn cô thì hơi mệt, im lặng ngồi tựa vào ghế. Tối qua cô xem phim tới tận khuya, nên quá giấc, nằm trằn trọc mãi, không biết tới mấy giờ mới ngủ được.
Nhưng điều bực mình nhất là, Giang Dục Phong nằm bên cạnh có vẻ rất ngon giấc, hơi thở đều đều khiến người khác sinh lòng đố kỵ.
Thời tiết gần đây đã ấm dần lên, dường như chỉ trong tích tắc, cả thế giới đã trở nên rực rỡ sắc xuân, đám hoa cỏ dưới khu chung cư nơi Nhiếp Lạc Ngôn ở không biết từ lúc nào đã xanh tốt, mềm mại, căng tràn sức sống, quét sạch khung cảnh tiêu điều u ám của mùa đông lạnh giá. Do vậy, anh chàng Giang Dục Phong vốn hay ngủ nướng cũng dậy sớm hơn thường lệ một chút, thậm chí thỉnh thoảng còn lái xe đưa cô đi làm.
Tới công ty lại phải họp luôn, Nhiếp Lạc Ngôn khó khăn lắm mới trụ được tới lúc buổi họp kết thúc rồi tự đi rót cho mình một cốc cà phê. Tới lúc này, Nhiếp Lạc Ngôn mới thấy tinh thần tỉnh táo hơn một chút, cô đột nhiên phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng: chùm chìa khóa đã không còn ở trong túi xách nữa. Hiện giờ đến cả ngăn kéo bàn làm việc cũng không mở được, cô đành gọi điện hỏi: “Có phải chìa khóa của em bị rơi trong xe không?”.
Giang Dục Phong đang kí các văn bản mà cô thư ký ng đến anh nhìn đồng hồ nói: “Bây giờ anh không rảnh, em tự đến lấy đi”, giọng nói không quá nồng ấm cũng chẳng lạnh lùng, đây là cuộc đối thoại chính thức đầu tiên trong ngày hôm nay của họ.
Tuy Nhiếp Lạc Ngôn không biết bây giờ anh đang có tâm trạng gì, đến cả bữa sáng cô nấu nướng xong xuôi rồi bày trên bàn cẩn thận mà anh cũng không ăn, nhưng lấy chìa khóa là nhiệm vụ quan trọng nhất lúc này, cô chẳng nghĩ ngợi nhiều nữa, liền xin nghỉ rồi bắt tắc xi tới công ty anh.
Khoảng cách giữa hai công ty khá xa, lúc đi lại vừa đúng giờ cao điểm, cả đoạn đường gặp hết đèn đỏ này đến đèn đỏ khác, tới lúc lên cầu thang máy công ty anh để hỏi thì cô thư ký trẻ trung, xinh đẹp đáp: “Tổng giám đốc Giang đi họp rồi, đây là thứ ngài dặn dò tôi đưa cho cô”.
Nhiếp Lạc Ngôn nhận lấy chùm chìa khóa, ngỡ ngàng nhận ra cô nàng thư ký không những rất xinh đẹp mà mười ngón tay còn thon gọn, da dẻ mỡ màng, mịn tới mức không thể phát hiện ra một lỗ chân lông. Cô thầm thán phục, con mắt chọn người của Giang Dục Phong thật tốt, đến cả những tiểu tiết thế này cũng thập toàn thập mỹ.
Nhiếp Lạc Ngôn cười với cô thư ký, rồi nói: “Cảm ơn cô”. Nói rồi quay người định đi xuống tầng, đột nhiên có âm thanh vọng đến từ cuối hành lang. Cửa phòng họp được mở, tiếp theo đó là cả đám người ùa ra.
Nhiếp Lạc Ngôn đứng trước thang máy, cánh cửa kim loại trơn bóng từ từ mở ra, cô do dự không biết có nên vào hay không. Cuối cùng cô buông tay, nhìn lại bóng mình phản chiếu trên cửa thang máy trước khi nó đóng lại, cô cố gắng để n