t mặt trông tự nhiên một chút, sau đó mới quay lại chờ đám người kia dần bước tới.
Giang Dục Phong mặc com lê sẫm màu đi ở giữa, có thể nhận thấy từ quần áo, kiểu tóc cho tới tác phong, cử chỉ đều rất phong độ, không còn thái độ chơi bời ngông nghênh nữa. Thì ra anh xuất hiện ở công ty trong bộ dạng thế này, khí chất phi phàm, nổi bật trong đám đông, khiến b kì ai nhìn thấy cũng phải thán phục. Thấy cô, anh hơi ngạc nhiên, dừng lại hỏi: “Muốn xuống à? Được thôi, cùng đi nhé!”.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì bên cạnh đã có người bấm thang máy.
Ở những nơi công cộng thế này, anh không hề tỏ ra thân mật với cô, ngoài nụ cười lịch sự xa cách kia ra, thậm chí còn rất đường hoàng đưa tay ra bộ “mời”, ngụ ý muốn cô vào thang máy trước. Với thái độ như vậy, có lẽ tất cả mọi người có mặt ở đó đều không thể nhận ra quan hệ giữa họ.
Tốc độ của thang máy rất nhanh, lại không phải dừng lại giữa chừng, các nhân viên đều đi thang máy khác nên trong không gian nhỏ hẹp này chỉ có ba người họ.
Các con số biểu thị số tầng trên cầu thang máy vẫn nhảy, bốn phía đều là tường kính trong suốt, Nhiếp Lạc Ngôn lại cảm thấy ngột ngạt khó tả. Trong không khí phảng phất hương thơm Eau De Cologne trên người ai đó, hương thơm ấy quyện với mùi nước hoa của cô khiến cô càng cảm thấy chóng mặt.
Nhiếp Lạc Ngôn hít sâu một hơi, rồi quay lại người đứng chếch phía sau: “Luật sư Nghiêm, đã lâu không gặp”. Dường như cô lên tiếng quá đột ngột khiến cả hai người đàn ông có mặt tại đó đều ngỡ ngàng. Giang Dục Phong là người rướn mày lên trước, phấn khích nói: “Sao, hai người quen nhau à?”.
Nghiêm Thành đẩy gọng kính trên mũi xuống, rồi lên tiếng: “Đúng thế”, sau đó quay ra nhìn Nhiếp Lạc Ngôn, trong giọng nói toát lên vẻ thành khẩn dễ nhận thấy: “Chào cô Nhiếp!”.
Thực ra Nghiêm Thành rất bất ngờ khi gặp Nhiếp Lạc Ngôn ở đây, lúc ra khỏi thang máy, anh vốn có mấy lời muốn nói với cô, nhưng do Giang Dục Phong đứng ngay bên nên nhất thời chẳng biết nên bắt đầu thế nào, đành dằn lòng nuốt những lời định nói lại. Sau một hồi lúng túng, cuối cùng cả ba cũng ra tới cửa lớn.
Xe đã tới, Giang Dục Phong hỏi: “Luật sư Nghiêm có đi xe tới không vậy? Nếu không ngại, tôi có thể tiện đường đưa anh về văn phòng”.
“Không cần đâu”, Nghiêm Thành vội vàng đáp, “Xe của tôi đậu ở gần đây. Vừa rồi mấy việc được đề cập trong cuộc họp, sau khi về tôi sẽ nói lại với chủ nhiệm”.
Giang Dục Phong gật gật đầu: “Vất vả cho anh quá”.
Chiếc xe đen chậm rãi rời đi, trên xe còn có Nhiếp Lạc Ngôn.
Nghiêm Thành một mình tiến về phía bãi gửi xe ngoài trời phía đối diện, đột nhiên anh chợt nhớ ra cách đây rất lâu đã gặp Giang Dục Phong một lần. Lần đó, anh thay Trình Hạo tham dự một buổi tiệc sáu người, ăn xong, cả đám lại hẹn nhau tới câu lạc bộ chơi bi a. Chính lần ấy, Nghiêm Thành đã quen Nhiếp Lạc Ngôn, và cũng chính hôm ở câu lạc bộ ấy, cô gái xinh đẹp xem ra rất nho nhã và có khí chất kia đã hắt cả cốc nước lên người đàn ông này, khiến tất cả những người có mặt ở đó đều không thốt lên lời.
Lúc ấy, Nghiêm Thành đứng cách xa chỗ đó, anh không nhìn rõ mọi việc, thêm vào đó ánh sáng mờ mờ ảo ảo, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy gương mặt nghiêng của người đàn ông này. Nhưng anh thấy rất khâm phục người đàn ông ấy, bởi mặc dù rơi vào tình huống như thế nhưng anh ta vẫn không tỏ ra nhếch nhác chút nào. Sau đó hai người kẻ trước người sau đi về hướng nhà vệ sinh, tiếp sau đó thì không thấy xuất hiện nữa.
Tới giờ Nghiêm Thành đã nhận ra người đàn ông đó là Giang Dục Phong.
Chả trách Nghiêm Thành có cảm giác quen quen, lúc anh bạn cùng phòng Luật sư giới thiệu cho anh trở thành đại diện chính thức của công ty Giang Dục Phong giải quyết các sự vụ liên quan đến pháp luật, anh đã cảm thấy người này rất quen. Hôm nay, khi nhìn thấy Nhiếp Lạc Ngôn ngồi trong xe của anh ta, hai người dường như chẳng nói với nhau câu gì, nhưng sự phối hợp của họ lại vô cùng ăn ý, khiến một người ngoài cuộc như anh cũng lập tức nhận ra mối quan hệ đặc biệt của họ.
Nghiêm Thành lấy điện thoại ra, gửi cho cô một tin nhắn, vì sợ tin nhắn gửi đến đúng lúc không thích hợp nên anh cân nhắc cẩn thận từng chữ: “Nếu tiện, em hãy bớt chút thời gian tới thăm Trình Hạo, gần đây tình hình cậu ấy không ổn lắm. Anh nghĩ, có lẽ… có thể em sẽ có ảnh hưởng tích cực đối với cậu ấy.”
Nhiếp Lạc Ngôn cầm điện thoại lên, nhìn đi nhìn lại mấy dòng chữ ngắn ngủi kia, mãi tới khi nghe thấy giọng nói của Giang Dục Phong: “Sao lại chau mày thế?”, cô mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh, đáp: “Không có gì”, rồi lại để điện thoại vào túi.
Anh không hỏi gì thêm, chỉ nhìn cô một cái, có lẽ bản thân anh cũng cảm thấy vô vị nên rút một quyển tạp chí ra, tiện tay giở xem.
Một lát sau, như sực nghĩ ra điều gì, cô hỏi: “Anh định đi đâu đấy?”.
Anh không ngẩng đầu lên, đáp: “Bệnh viện.”
“… Đến bệnh viện làm gì?”.
“Sáng nay soi gương, em có nhận ra nếp nhăn giữa hai lông mày mình không vậy?” Anh liếc cô, đột nhiên nghiêm túc hỏi, tiếp đó lại cúi xuống đọc tạp chí.
Nhiếp Lạc Ngôn sững người trước câu hỏi của anh, cô liền đưa tay lên chạm vào giữa hai lông mày.
Khóe miệng khẽ nhếch, anh cười khì một tiếng, nói: “Tại sao em lại dễ bị lừa thế nhỉ?”.
Vì câu nói đùa của anh, mà mãi tới lúc xuống xe, cô vẫn quên không hỏi anh đến bệnh viện làm gì.
Thời gian nghỉ trưa không dài, nhưng Nhiếp Lạc Ngôn vẫn theo địa chỉ mà Nghiêm Thành cho để đi tới khu thành phố mới. Chính là nơi trước đây Trình Hạo sống, khu vực ấy được quy hoạch đâu ra đó, nhưng vẫn không có vẻ phồn hoa náo nhiệt như trong khu phố xưa, thậm chí giờ này trên đường vắng vẻ không có lấy một bóng người.
Ấn chuông cửa một hồi, vẫn không thấy ai ra mở, cô đứng đó có vẻ chán nản. Để tranh thủ thời gian đến đây, cô chỉ ăn qua loa nên lúc này thấy khổ sở vì đói.
Đúng lúc cô sắp bỏ cuộc thì trên cầu thang vọng xuống tiếng Trình Hạo xách một túi đồ to, có vẻ cậu rất ngỡ ngàng, đứng ngây ra ở chiếu nghỉ giữa tầng một và tầng hai, một lúc sau mới lặng lẽ hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”.
Tới lúc này cô mới nhận ra, phải tới một tháng nay chưa gặp cậu. Trở về sau chuyến đi Ô Trấn, rồi thỉnh thoảng lại ở cùng Giang Dục Phong, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi như nước chảy.
Nay mới gặp lại, hình như cậu gầy hơn trước rất nhiều, mái tóc để hơi dài, tóc i trước trán cũng gần chạm vào lông mày, khuôn mặt xanh xao, khác hẳn với bóng hình người thiếu niên năm xưa đứng đón gió trên đỉnh Hoàng Sơn.
Cô hơi chạnh lòng!
“Nghe nói cậu xin nghỉ, mình tới thăm… tiện đường thôi mà”, đối diện với cậu, đột nhiên cô không biết phải nói gì.
Trước đó Nghiêm Thành còn kể rõ tình hình một lượt cho cô qua điện thoại, trên đường đến đây cô đã mường tượng ra trạng thái hiện giờ của cậu, nhưng khi gặp nhau rồi lại cảm thấy bất lực, dường như mọi điều định nói đều không thốt ra được. Đứng trước mặt cậu, cô giống như đứa trẻ mắc lỗi, vô cùng lúng túng.
“Ừm”, Trình Hạo gật gật đầu, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, “Cậu tới có việc à?”.
“Ừm”.
Cô không quen nói dối nên chẳng mấy chốc đã giống như bại trận, ánh mắt di chuyển từ trên mặt cậu xuống dưới, sau đó rất tự nhiên dừng lại ở chiếc túi trên tay cậu.
Như có một bàn tay vô hình chẹn họng, cô chỉ biết đứng ngây ra ở đó, còn cậu vẫn bình tĩnh, khiến cô có cảm giác xa lạ vô cùng.
Cậu nói: “Xin lỗi, bây giờ mình không rảnh để mời cậu vào nhà chơi được, mình phải đi ra ngoài có việc”.
Nhiếp Lạc Ngôn đã đoán được nơi cậu định đến, nhưng nghĩ một hồi, ánh mắt dừng lại trên chiếc túi đựng nến và tiền giấy kia, cẩn thận hỏi lại: “Mình có thể đi cùng cậu không?”.
Cô nghĩ, có người đi cùng vẫn hơn là để Trình Hạo đi một mình. Trong tình hình này, không thể bỏ mặc cậu ấy được.
Con đường cuối đông đầu xuân không có bóng người và xe cộ nên lạnh lẽo vô cùng, những cành khô chất đống bên đường, đến cả tùng bách vốn lúc nào cũng xanh tươi mà giờ cũng trở nên u ám. Nghĩa trang được xây trên đỉnh núi, bước chân Trình Hạo đi xuyên qua những dãy bia mộ thẳng hàng, cậu im lặng, cô im lặng theo, cũng có thể là căn bản cô chẳng biết nói gì. Chỉ muốn an ủi cậu nhưng Nhiếp Lạc Ngôn lại phát hiện vốn từ vựng trong đầu mình đột nhiên lại vô cùng thiếu hụt, bởi cô chưa bao giờ gặp phải việc như thế này, sức khỏe mấy vị bậc cha chú trong gia đình đều đang rất tốt.
Cuối cùng cậu cũng dừng lại trước một tấm bia mới sau đó ngồi xuống bày nến và hoa quả. Di ảnh của người chết được khắc trên cẩm thạch màu xám, người trong ảnh không trẻ, có thể nhìn thấy dấu vết của thời gian lờ mờ in trên khuôn mặt, nhưng những đường nét ngũ quan vẫn thanh tú khác thường, đặc biệt là đôi mắt, giống hệt Trình Hạo.
Phía sau sườn núi dài, nghiêng nghiêng chốc chốc lại có cơn gió nhẹ lướt qua, khiến những bóng cây rậm rạp dưới chân núi lay động. Nghĩa trang lớn nằm yên tĩnh dưới bầu trời rộng lớn, giống như bức tranh thủy mặc với những đám mây lờ lững trôi.
Nhiếp Lạc Ngôn hỏi: “Mình thắp cho cô một nén nhang, được không?”.
Mặc dù chưa một lần gặp mặt, nhưng cô biết, người đã yên giấc nghìn thu dưới lòng đất kia là mẹ cậu. Cô lặng yên, trịnh trọng quỳ xuống. Trên những bậc thềm bóng như gương kia dường như không hề vướng bụi. Trình Hạo cúi người lấy bó hoa bách hợp trong lọ hoa ra, rồi thay vào đó một bó hoa mới.
Bó hoa bách hợp trắng tinh khôi, thậm chí không hề có vết tích của sự khô héo, tươi mới như thể vừa được lấy ra từ cửa hàng hoa vậy. Cô nhìn động tác thành thạo mà trầm mặc của cậu, trong lòng bất giác dâng lên một ý nghĩ: Chẳng lẽ ngày nào cậu cũng tới đây thắp hương?
Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ lất phất mưa, quả nhiên trên đường họ về nhà, những hạt mưa đã rả rích rơi. Cửa xe nhanh chóng xuất hiện lớp sương mù dày đặc, những giọt nước nhỏ bé như dệt thành bức rèm mờ chỗ dày chỗ mỏng.
Nhưng Trình Hạo vẫn lái xe, như thể không hề hay biết, cậu không mở cần gạt nước, mắt nhìn thẳng về phía trước. Thực ra phía trước đã mờ mịt, thậm chí đến cả đường nét chiếc xe cũng trở nên mờ ảo dưới làn sương trắng.
Nhiếp Lạc Ngôn bỗng vô cùng lo lắng, không biết Trình Hạo đang nghĩ gì, cũng có thể chẳng nghĩ gì cả, bởi khuôn mặt nghiêng của cậu rất bình tĩnh, bàn tay nắm vô lăng cũng rất chắc chắn, như thể đang tập trung lái xe.
Đèn giao thông ở ngã tư phía trước đã tối màu, cả bốn làn xe đều dừng lại, cậu cũng dừng lại, giẫm mạnh phanh rồi quay sang hỏi cô: “Cậu làm ở đâu thế?”.
Đã hơn hai giờ chiều, cả đi lẫn về mất quá nhiều thời gian.
Cô nói địa chỉ, sau đó nghĩ ngợi một chút rồi đề nghị: “Mưa thế này lái xe sẽ không an toàn, cậu để mình xuống ga tàu điện ngầm là được rồi”.
Trình Hạo không nói gì, vẫn một mực chở cô tới công ty.
Lúc xuống xe, cô hỏi: “Gần đây cậu có hay ở nhà không? Nếu mình tới làm khách thì không có gì bất tiện chứ?”.
“Chỉ sợ không có gì ngon đãi cậu thôi”, cậu cười, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, sắc mặt cũng xám ngoét chẳng khác gì tấm bia đá, đôi mắt màu hổ phách sâu thăm thẳm, sâu tới mức dường như không có thứ gì có thể lọt vào được.