em và chị tối qua cũng nói chuyện với nhau rồi còn gì”.
Ninh nói xong thì cả hai người đàn ông có mặt đều tỏ vẻ khó hiểu.
Gia Ưu đã hiểu ra: “Hóa ra tối qua là em, sau đấy có mua được thuốc không?”.
“Mua được chứ. Em đã chặn một chiếc tắc xi lại leo lên ai ngờ xe qua khúc cua là tới”.
“Chuyện gì thế?”. Quan Thiếu Hàng nhìn Mạn Ninh hỏi xem ra anh không biết chuyện.
“Tối qua anh không mang theo thuốc đau đầu còn gì? Em đi mua nhưng không quen đường, vì thế em lên mạng hỏi chị Hảo”.
“Tiếc là chẳng giúp được gì em”. Gia Ưu vội nói.
Chủ đề này không đúng lúc tẹo nào, cô không đoán được suy nghĩ của Chân Mạn Ninh. Ông Niên nhìn cô nở nụ cười như bỡn cợt, cô thấy lúng túng quá chỉ muốn tìm lỗ chui xuống đất.
Rất may Thiếu Hàng nhanh chóng bỏ qua câu chuyện này, anh nhìn ông Niên nói: “Anh Niên à, chúng ta tranh thủ trao đổi về dự án Phi Nguyên được không?”.
“Được chứ”.
Hai người sánh bước đi ra ngoài, ánh mắt của Gia Ưu như dán chặt vào người Thiếu Hàng chẳng khác gì keo con voi. Chân Mạn Ninh tò mò hỏi: “Chị Hảo à, chị và anh họ em đang yêu nhau à?”.
Gia Ưu sững người: “Ôi không phải, em đừng hiểu nhầm”.
“Lạ nhỉ, anh họ em hiếm khi đưa bạn gái đi cùng. Biết là anh ấy rất nhiều bạn gái, nhưng toàn là chồng hờ vợ tạm thôi. Hôm nay lại đi cùng chị đến đây, điều đó cho thấy chị khác hẳn mọi người”.
Gia Ưu cụt hứng nói: “Chị không quan tâm đến đời sống riêng của sếp. Giữa chị và anh họ em chỉ đơn thuần là quan hệ giữa sếp và nhân viên. Ninh à, chị mệt rồi muốn về trước. Nhờ em chuyển lời nói với anh Niên nhé”.
“Vâng. Hy vọng có dịp gặp lại chị”. Vẻ mặt và ánh mắt của cô như một, nếu không phải lời nói thật thì cô ấy diễn quá giỏi.
Trước khi đi Gia Ưu buột miệng hỏi: “Em cũng ở đường Hoa Nam à?”.
Mạn Ninh gật đầu: “Vâng, em mới chuyển đến mấy bữa trước”.
Ánh mắt cô ủ ê, dù trang điểm đẹp đẽ cũng không làm nó tươi sáng.
Ra khỏi bữa tiệc, cô vẫy một chiếc taxi. Vừa bước lên xe cô thấy ngột ngạt bởi cái mùi quyện lẫn giữa mùi nước hoa và mùi xăng. Người cô nôn nao cả lên. Cô gắng sức chịu đựng được hơn hai mươi phút thì lái xe bỗng phanh gấp. Thế là bao nhiêu axit trong dạ dày trào ngược hết lên thanh quản. Cô đòi dừng lại, vội vàng mở cửa xe lao ra ngoài, chạy vào vệ đường nôn thốc nôn tháo.
Lái xe tìm chỗ đỗ xe sát vỉa hè xong, chạy đến hỏi han cô.
Gia Ưu mệt mỏi, rút giấy ra lau mồm, rồi móc ví lấy tiền trả cho lái xe. Lái xe định tìm tiền trả lại, Gia Ưu mệt đến độ không muốn nói gì nữa, xua tay ra hiệu bảo lái xe đi đi.
Cô mặc chiếc váy liền quây màu đen, bên ngoài chỉ khoác một chiếc áo mỏng bằng polyeste. Lúc này mới ngấm lạnh, người run bần bật, không còn chút hơi sức nào để đi. Nhưng cô không muốn vẫy xe, cứ nghĩ đến cái mùi lúc nãy cô lại rùng mình.
Cô quyết định đi bộ.
Đi chưa được bao xa, một người đàn ông mặc áo da màu đen đi ngược chiều, liếc nhìn cô chằm chằm. Thấy cô trông có vẻ hoảng hốt, bước đi loạng choạng, hắn liền giơ tay giật phắt chiếc túi xách màu đen của cô. Vì không muốn khoác lên vai nên cô buộc sợi xích vào tay mình. Chính vì thế nên hắn chững lại nhưng rồi vẫn quyết giật bằng được.
Trong nháy mắt, Gia Ưu trấn tĩnh lại được, bám chặt lấy cánh tay của hắn và hét toáng lên: “Cướp... cướp...!”.
Hắn văng tay, xô cô ra rồi co chân chạy một mạch.
Gia Ưu bị xô ngã xuống đất. Cô đi giày cao gót, không nói không rằng tháo phăng giày ra, chân trần đuổi theo hắn.
Gã đàn ông thấy cô theo sát không rời, đột ngột đổi hướng chạy băng qua phố về phía cầu vượt.
Con đường vắng lặng, còn trên cầu vắng tanh không bóng người. Hắn ta đang chạy bỗng dừng phắt lại, quay người nhìn cô với ánh mắt thù hằn.
Hắn buông mấy câu chửi tục tĩu, cười gằn: “Con này không muốn sống rồi. Ông mày hôm nay sẽ dạy cho mày một bài học!”. Hắn rút từ trong người ra một con dao găm sáng quắc chỉ chỉ vào cô.
Cơn giá lạnh thổi ào tới làm cô run run.
“Lấy hết tiền trong túi, những thứ khác trả lại cho tôi”. Gia Ưu nhượng bộ.
Hắn cười nghe rợn cả người: “Đừng nằm mơ, cút đi tao còn tha cho. Nếu không ông mày...”.
Gia Ưu tức bầm gan tím ruột, cô nắm chặt nắm đấm, nhổ bãi nước bọt về phía hắn: “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Giờ bà sẽ đưa mày đến công an phường nghỉ ngơi”.
Hắn tức điên người, xông lại tóm tay cô. Hai người túm lấy nhau, trong lúc xô xát cô bị dao găm của hắn cứa vào tay. Cô thấy mu bàn tay tê tê, nóng hôi hổi chứ không cảm thấy đau. Hắn ta thấy rõ ràng cô đang chảy máu, ấy thế vẫn cứ lao vào như con thiêu thân, thầm nghĩ thôi quả này gặp phải Chí Phèo rồi nên vội vã giũ ra. Hắn nắm chặt cái tay bị thương của cô.
Lúc này cô mới cảm thấy đau đến tận xương tủy, toàn thân toát hết mồ hôi, cơ thể nhũn ra. Hắn nhân cơ hội ấy đạp mạnh vào bụng cô, cô đau quá kêu thất thanh.
Hắn đang mừng rỡ vì được thoát thân, bỗng một bóng đen ào đến. Hắn chưa kịp hoàn hồn thì tay đã bị trói giật ra đằng sau. Hắn gào lên rồi lớn tiếng chửi đổng.