gẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt anh ấy đang nhìn tôi âu yếm.
“Bọn mình đi ăn trộm hồng nhé!”. Cố Đại Hải đột ngột đề nghị.
“Có phải cây này không nhỉ?”. Nửa đêm, Cố Đại Hải còn kéo tôi đi quanh khu nhà để tìm cây hồng ngày xưa.
“Đúng rồi, anh xem này! “Cấm hái hồng, vi phạm sẽ bị phạt””. Tôi chỉ vào tấm biển dưới gốc cây.
“Động thủ thôi!”. Cố Đại Hải cười híp mắt.
“Anh trèo nhé! Em không được vận động mạnh mà”. Tôi nhắc lại lời dặn của bác sĩ.
“Khỏi, chúng ta có vũ khí rồi!”. Chẳng khác gì một nhà ảo thuật, Cố Đại Hải lập tức rút từ trong xe ra một cây gậy chuyên dùng để hái trái cây.
“Ôi trời ơi! Cái này mà anh cũng có hả?”. Tôi kinh ngạc.
“Anh chuẩn bị từ lâu rồi, ngày nào cũng để nó ở trong xe, chỉ đợi em về là mang đi hái trộm hồng thôi đấy”. Cố Đại Hải ưỡn ngực lên khoe. Sau đó, anh ấy nói mình làm được, bảo tôi ra xe ngồi chờ.
“Này! Cậu béo béo kia! Cái cậu đang ăn trộm hồng ấy… Đứng lại!!!”. Giọng người bảo vệ khu nhà vang lên làm tôi giật bắn mình.
“Chạy mau! Chạy mau!”. Cố Đại Hải xách một túi nilon chui tọt vào trong xe, vội vàng khởi động cho xe lao đi, để lại chú bảo vệ vẫn đang đứng hét ở phía sau. Biển số xe đã được chúng tôi lấy vỏ đĩa CD che lại từ trước rồi.
“Được đấy! Giờ anh còn lưu manh hơn cả em!”. Tôi không nhịn nổi cười.
“Hi hi, em xem này, anh bẻ cả cành luôn”. Cố Đại Hải hí hửng giơ lên cho tôi xem.
“Chúng ta đi một vòng chứ?”. Cố Đại Hải vừa lái xe vừa hỏi tôi.
“Vâng.”
“Ra bờ sông nhé!”
“Được.”
“Hả?”. Cố Đại Hải ngạc nhiên, trơn mắt nhìn tôi. “Sao cái gì em cũng bảo được thế?”
“Sau này, anh nói gì, em cũng đồng ý hết.”
“Vậy… bọn mình cưới lại nhé!”. Cố Đại Hải dè dặt.
“Được”. Tôi cười.
“Hí hí hí!”. Cố Đại Hải vẫn nhìn tôi chằm chằm.
“Nhìn đằng trước kìa! Có cột điện đấy!”. Tôi vội nắm lấy vô lăng.
32.
Sợ tôi ở nhà một mình buồn nhưng lại lo tôi ra ngoài chẳng may gặp phải Hoa Thiên (nghe nói anh ta đang tìm tôi khắp nơi) nên Cố Đại Hải gọi Cố Tiểu Khê đến chơi với tôi.
“Dạo này, em và Thẩm Lãng vẫn ổn chứ?”. Tôi hỏi.
“Rất tốt ạ”. Má Cố Tiểu Khê đỏ bừng.
“Chị sắp phải gọi em là chị dâu ấy nhỉ?”. Tôi mỉm cười.
“Suỵt!”. Cố Tiểu Khê bảo tôi trốn vào nhà tắm rồi khóa cửa lại (trước đây, chúng tôi lắp cái khóa này để Đu Đu không vào nhai giấy vệ sinh).
“Anh tìm ai?”. Cố Tiểu Khê chỉ mở lớp cửa bên trong chứ không mở cửa bảo vệ bên ngoài.
“Thẩm Ngư đâu?”. Hoa Thiên có vẻ rất tức giận.
“Anh tìm nhầm chỗ rồi, ở đây chẳng có Thẩm Ngư nào hết!”. Cố Tiểu Khê vẫn bình tĩnh.
“Cô tưởng tôi không biết cô là ai sao? Các người giấu cô ấy ở đâu hả?”. Hoa Thiên lao vào phá cửa bảo vệ.
“Anh… anh làm gì thế? Tôi báo cảnh sát đấy!”. Cố Tiểu Khê sợ hãi. Tôi muốn bước ra ngoài nhưng không mở được cửa nhà tắm, chỉ biết ngồi đó cầu nguyện cho tôi và Cố Tiểu Khê thôi.
“Tại sao cậu lại tới đây?”. Giọng Cố Đại Hải từ xa vang tới, anh ấy đã về rồi.
“Thẩm Ngư đâu?”. Hoa Thiên lạnh lùng.
“Liên quan gì tới cậu chứ?”. Giọng Cố Đại Hải rất giận dữ.
“Cô ấy sắp kết hôn với tôi rồi, anh là cái quái gì hả?”. Câu nói của Hoa Thiên giống như phát súng bắn vào tim tôi.
“Cậu đang nói vớ vẩn cái gì đấy? Vẫn còn hoang tưởng sao?”. Hình như Cố Đại Hải đang cố gắng ngăn Hoa Thiên đánh mình, tôi nghe thấy tiếng hét của Cố Tiểu Khê.
“Bỏ tay ra!”. Hoa Thiên hét lên, tiếp đó là một loạt âm thanh hỗn loạn, hình như bọn họ đang đánh nhau.
“Anh!”. Cố Tiểu Khê hét khản cả giọng. Tôi cố gắng đẩy cửa ra mà không được.
33.
“Bọn anh tìm được cho em một chỗ rồi đấy, ở ngay gần nhà anh, nhỡ có chuyện gì thì bọn anh có thể tới ngay”. Lý Triển Bằng bảo khi đưa tôi và Cố Đại Hải tới nơi ở mới.
“Phiền hai người quá!”. Cố Đại Hải đưa cho Lý Triển Bằng một điếu thuốc.
“Thôi, em đang cai. Phiền phức gì chứ, bọn em có phải là người xa lạ đâu!”. Lý Triển Bằng ngước mắt nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
“Mình đã cho số của mình vào danh sách gọi nhanh rồi nhé, cậu nhấn phím 1 là được, biết chưa hả?”. Trên đường đi, A Mông cứ giữ điện thoại của tôi mãi.
“Ờ, biết rồi”. Tôi giật lại.
“Có chuyện gì thì nhớ gọi điện thoại, mình sẽ qua ngay, nghe thấy không hả?”. Cô ấy dặn đi dặn lại mấy lần liền.
“Sao cậu lắm chuyện hệt như Cố Đại Hải thế?”. Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
“Ơ, phải nói nhiều cho cậu chết luôn!”. A Mông lườm tôi.
34.
Cố Đại Hải còn phải quay về công ty xử lý công việc nên tối nay, tôi phải ở lại đây một mình.
“Anh đi nhé, có chuyện gì thì gọi ngay cho anh!”
“Anh yên tâm, em sẽ ở lại với nó”. A Mông ôm một cái túi to tướng tới chỗ tôi.
“Cậu ấy hả? Không cần đâu”. Tôi không nghĩ rằng A Mông lại qua đây.
“Thái độ gì thế không biết!”. A Mông đẩy tôi ra rồi bước vào nhà.
“Em nhớ ngủ sớm nhé!”. Vừa bước được ba bước, Cố Đại Hả đã quay đầu lại dặn.
“Anh đi cẩn thận!”. Tôi nhìn theo anh ấy, tới lúc chiếc xe đi xa hẳn mới vào nhà.
“Tình cảm quá nhỉ?”. A Mông dựa người vào cửa, nhìn tôi.
“Biến đi!”. Tôi lườm.
“Anh đến đâu rồi?”. Tôi thấy bồn chồn, liền gọi điện thoại cho Cố Đại Hải.
“Anh sắp tới nơi rồi, em vẫn chưa ngủ hả?”
“Anh thử nghe tiếng ngáy của A Mông mà xem!”. Tôi dí điện thoại vào mồm A Mông.
“Mẹ ơi, đây là A Mông hay là Lý Triển Bằng thế?”. Cố Đại Hải giật mình.
“Lý Triển Bằng cái gì chứ? Ngày trước, A Mông toàn bị gọi là cái bễ lò rèn đấy!”
Cố Đại Hải còn nói chuyện với tôi một lúc rồi mới chịu cúp máy.
“Ngủ đi, sáng mai anh sẽ tới. Ngủ ngon nhé!”
“Á!”. Nửa đêm, tôi sợ hãi bật dậy làm A Mông cũng dậy theo. Đang nằm cuộn trong lòng tôi ngủ, Đu Đu nhảy ngay xuống đất.
“Cậu sao thế?”. A Mông nhìn tôi.
“Phù… Sợ quá! Sợ chết mất!”. Tôi vỗ ngực.
“Cậu không sao chứ?”. A Mông giúp tôi lau mồ hôi.
“Không sao, mình mơ thấy Cố Đại Hải gặp chuyện. Giấc mơ ngược lại với hiện thực, đúng không cậu?”. Tôi kéo áo A Mông.
“Đúng đúng, là ngược lại, ngược lại. Không sao đâu, không sao đâu!”. A Mông vỗ về tôi.
Suy đi tính lại, cuối cùng tôi vẫn quyết định gọi điện thoại cho Cố Đại Hải. Chuông reo một lúc, anh ấy mới nhấc máy.
“Anh đang ở đâu vậy?”
“Anh… anh đang ở bên ngoài, giờ vẫn chưa về được”. Cố Đại Hải ngập ngừng.
“Sao thế?”. Tôi cảm thấy như anh ấy có điều gì đó không thể nói với tôi.
“Không sao, anh không sao mà. Em cẩn thận đấy…”. Tiếng anh ấy bị đứt quãng, sau đó điện thoại ngắt luôn.
“Không có chuyện gì chứ?”. Tôi nhìn A Mông.
“Có lẽ tại tín hiệu không tốt thôi, cậu đừng lo”. A Mông há miệng ra ngáp rồi ngủ tiếp.
“Tít tít…”. Tiếng chuông báo tin nhắn của tôi vang lên.
“Anh không sao, tại tín hiệu không tốt thôi, em ngủ đi nhé!”. Cố Đại Hải nhắn tin cho tôi.
“Anh cũng ngủ sớm đi, không nhìn thấy anh, em hơi sợ”. Tôi nhắn lại, nhưng Cố Đại Hải không trả lời tin nhắn của tôi. Tôi ôm điện thoại, ngủ thiếp đi.
“Sao là sao? Hai người đến đúng lúc thật, mọi người đến đông đủ rồi, định mở hội hả?”. Tôi dẫn họ vào phòng khách, tất cả bạn bè của tôi đang ngồi ở đó, thậm chí Triệu Bồi và Ngụy Tử Lộ cũng tới.
“Trùng hợp quá!”. Cố Tiểu Khê cười nhạt.
“Không xảy ra chuyện gì chứ?”. Tôi vội hỏi.
“Cậu điên à?”. A Mông đá tôi.
“Không sao thật không?”. Tôi nhìn Ngụy Tử Lộ, trong số những người ở đây, chỉ có anh ấy là không biết nói dối. Ánh mắt của mọi người đều hướng vào Ngụy Tử Lộ.
“Không, không có chuyện gì cả!”. Anh ấy lắc đầu quầy quậy.
“Mọi người đừng gạt mình, không ai lừa được mình đâu!”. Tôi giận dữ chỉ vào mặt họ.
“Ai mà lừa được cậu chứ?”. Lâm Sở mím môi lại nói.
“Thật không?”
“Cậu nhạy cảm quá rồi đấy!”. Trần Lộ ôm tôi. “Người ta bảo chỉ có người mang thai mới hay nhạy cảm thôi.”
“Tốt nhất là đừng giấu mình chuyện gì!”. Tôi nhìn mọi người rồi qua sang Cố Tiểu Khê. “Anh trai em đâu? Sáng nay, lúc ra khỏi nhà, anh ấy quên mang theo điện thoại.”
Tôi nói xong, mặt A Mông liền biến sắc, cô ấy định mở miệng ra nói nhưng bị tôi lừ mắt chặn lại.
“Sáng nay, anh trai em vẫn ở đây ạ?”. Quả nhiên Cố Tiểu Khê đã mắc bẫy.
“Cố Đại Hải làm sao rồi?”. Tôi nhìn Cố Tiểu Khê.
“Anh ấy… anh ấy không sao”. Cố Tiểu Khê cúi đầu.
“Thôi đi! Các cậu còn định lừa mình sao? Mình chỉ hỏi thử xem sao thôi, chứ anh ấy rời khỏi đâu từ tối hôm qua rồi”. Tôi đứng bật dậy. “Nói đi chứ!”
“Bọn anh không tìm thấy anh ấy”. Lý Triển Bằng hạ giọng.
“Từ tối hôm qua đến giờ, không ai liên lạc được với anh ấy cả”. Dương Siêu nói thêm.
“Tối qua, lúc gọi cho anh ấy, mình đã cảm thấy có gì đó không bình thường rồi. Tóm lại là làm sao hả?”
“Tối qua, anh gọi điện thoại cho Cố Đại Hải để hỏi cậu ấy xem bọn em chuyển nhà thế nào rồi…”. Thẩm Lãng nhìn tôi rồi từ từ kể lại mọi chuyện.
36.
“A lô!”
“Cố Đại Hải à, Thẩm Lãng đây”. Thẩm Lãng nhìn đồng hồ.
“Ờ, sao thế?”
“Không có gì, hôm nay hai đứa chuyển nhà à? Ổn thỏa cả chứ?”. Thẩm Lãng dựa người vào lan can nói chuyện.
“Mọi chuyện ổn cả. Chỗ đó rất được, lại gần nhà A Mông, có chuyện gì cũng dễ xoay xở… Á!”. Điện thoại vọng ra tiếng hét của Cố Đại Hải rồi im bặt.
“Sao thế? Cố Đại Hải? Cậu không sao chứ?”. Thẩm Lãng lo lắng không yên.
“Không sao, em không sao”. Năm phút sau, giọng Cố Đại Hải mới vang lên.
“Cậu làm mình sợ quá, đang lái xe hả?”. Tim Thẩm Lãng khó khăn lắm mới đập bình thường trở lại.
“Thẩm Lãng”. Cố Đại Hải bỗng nhiên nói rất nhẹ nhàng. “Bảo với Tiểu Ngư là em vẫn ổn, đừng tìm em, đừng ra ngoài!”. Anh ấy nói một câu chẳng ăn nhập gì với cuộc trò chuyện vừa xong rồi tắt máy, Thẩm Lãng gọi lại mấy lần nhưng đều không liên lạc được.
“Bọn anh đã báo cảnh sát rồi”. Thẩm Lãng trấn an tôi.
“Là anh ta, chắc chắn là anh ta! Các người phải đi tìm hắn chứ!”. Tôi nắm chặt lấy vạt áo Thẩm Lãng, nhìn tất cả mọi người.
“Cảnh sát đã điều tra rồi nhưng anh ta có chứng cớ ngoại phạm”. Cố Tiểu Khê ôm tôi. “Chị đừng lo, không sao đâu!”
“Chắc chắn là hắn đấy, nếu không, Cố Đại Hải đã không bảo mình là không được ra ngoài!”. Tôi kéo áo từng người, nói với họ.
“Cậu bình tĩnh đã! Không có chuyện gì đâu”. A Mông cũng ôm tôi.
“Cậu bảo mình phải bình tĩnh thế nào đây?”. Tôi đẩy cô ấy ra.
Bốp! Nhận cái tát như trời giáng của Lâm Sở, tôi mới tỉnh ra. “Cậu cứ thế này thì bảo bọn mình phải làm thế nào hả?”. Lâm Sở mắng. Tôi ngã ngư