“Anh ngồi xuống đi! Nhỡ có người nhìn thấy thì sao?”. Tôi cố giữ nụ cười, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
“Thẩm Lãng! Tiểu Khê bảo tôi mang cái này tới cho… cậu…”. Bỗng nhiên Cố Đại Hải xuất hiện trước mặt chúng tôi. Hoa Thiên ngay lập tức kéo tôi vào lòng.
“Thẩm… Lãng không có ở đây”. Tôi cố gắng lắm mới thốt nên lời, tim tôi như đang bị ai đó bóp chặt lấy.
“Ừ. Em về khi nào thế?”. Mắt Cố Đại Hải đỏ hoe, bàn tay run run.
“Được mấy hôm rồi. Anh gầy đi nhiều quá”. Tôi không biết mình đã nói gì nữa. Thậm chí tôi quên cả việc Hoa Thiên đang ở bên cạnh, trong mắt tôi bây giờ chỉ có Cố Đại Hải.
“Em… khỏe chứ?”. Anh ấy ngập ngừng.
“Em vẫn khỏe”. Tôi đáp. Hoa Thiên lại kéo tôi về phía anh ấy, ngón tay bấu chặt vào người tôi. Tôi khẽ nắm tay Hoa Thiên, ý bảo anh ấy cứ yên tâm.
“Mấy hôm nữa, chúng tôi sẽ đính hôn, lúc đó anh nhớ tới dự nhé!”. Cuối cùng Hoa Thiên cũng mở miệng. Tôi sững người. Đó là chuyện cuối cùng trên đời này tôi muốn để Cố Đại Hải biết.
“Hoa Thiên!”. Tôi quay sang nhìn anh ấy.
“Tôi sẽ tự tay đưa thiếp mời tới cho anh”. Anh ấy không nhìn tôi mà giương mắt lên, nhìn chằm chằm vào Cố Đại Hải.
“Vậy… chúc mừng nhé!”. Cố Đại Hải quay người bỏ đi. Dõi theo dáng vẻ đau khổ ấy, tôi thấy đau nhói trong lòng.
15.
Chúng tôi không nói gì với nhau cả, chỉ có những tiếng thở dài trên suốt đoạn đường về. Tôi không trách Hoa Thiên, anh ấy làm thế vì sợ bị tôi bỏ rơi, nhưng tôi cũng không thể tha thứ cho anh ấy được, vì Hoa Thiên đã làm tổn thương Cố Đại Hải – người đàn ông tôi yêu thực sự.
“Xin lỗi em”. Buổi tối, tôi đang ngồi trong phòng thì nhận được tin nhắn của Hoa Thiên. Từ sau lần gặp Cố Đại Hải, tôi chuyển sang ở trong phòng nhỏ, Hoa Thiên đã đồng ý cho tôi thêm thời gian để thích ứng.
“Muộn rồi, anh ngủ đi!”. Nhắn tin xong, tôi tắt di động.
Một lát sau, tôi khởi động lại máy rồi bấm số điện thoại mà tôi luôn khắc cốt ghi tâm.
“Em khỏe chứ?”. Giọng Cố Đại Hải nhẹ nhàng vang lên, vẫn thân thuộc và ấm áp như xưa.
“Vâng. Xin lỗi anh về chuyện Hoa Thiên, anh ấy…”
“Không sao, chỉ cần em hạnh phúc là được rồi”. Giọng Cố Đại Hải rất bình tĩnh.
“Thực ra, em luôn… Mà thôi, em vốn không muốn cho anh biết là em đã trở về, biết rồi thì ai cũng buồn”. Tôi cố gắng không để nước mắt trào ra.
“Em toàn như vậy mà, anh cũng quen rồi”. Cố Đại Hải thở dài.
Không chịu nổi nữa, tôi tắt máy luôn.
Xin lỗi, sáng nay anh phải ra ngoài chụp ảnh, em nhớ ăn sáng nhé!
- Hoa Thiên -
Sáng hôm sau, Hoa Thiên để lại cho tôi mảnh giấy rồi rời khỏi nhà. Tôi biết đêm qua anh ấy đã thức trắng, trên ghế sô pha toàn là tàn thuốc lá, đèn ngoài phòng khách đến sáng vẫn còn chong.
“Mẹ, mẹ xem cái này đi ạ!”. Tôi đưa cho bố mẹ tôi tờ thực đơn của khách sạn.
“Menu được đấy, Trần Lộ đang mang bầu, mình đừng đặt mấy đồ nóng!”. Thẩm Lãng nói.
“Cái đó còn cần anh nói hả? Em đương nhiên là biết rồi”. Tôi nhìn Thẩm Lãng.
“Hôm qua, em đã gặp Cố Đại Hải”. Tranh thủ lúc Thẩm Lãng gọt hoa quả trong bếp, tôi bảo.
Tiếng dao chạm vào thớt bỗng ngừng lại. “Sau đó thì sao?”
“Hoa Thiên nói với anh ấy chuyện bọn em sắp đính hôn, Cố Đại Hải có vẻ rất buồn”. Tôi nhìn Thẩm Lãng.
“Ừ, em nghĩ thế nào?”
“Giúp em khuyên anh ấy nhé! Em không muốn anh ấy buồn như vậy”. Tôi nhìn ra phòng khách, Hoa Thiên đang vui mừng bàn bạc chuyện đặt món ăn với bố mẹ tôi. Trong ba năm ở Nhật Bản, chưa bao giờ tôi thấy anh ấy vui như vậy. “Em chẳng thể làm gì được. Nếu em nói ra dù chỉ một câu thôi, niềm vui của Hoa Thiên sẽ bị hủy hoại. Em không có quyền làm như vậy.”
“Anh thực sự không hiểu tại sao hai đứa lại trở thành thế này nữa”. Thẩm Lãng không quay đầu lại, chăm chú gọt hoa quả.
“Tiểu Ngư, chúng ta đi ăn cánh gà nhé!”. Hoa Thiên ngoảnh đầu lại, bảo tôi.
“Được ạ. Hồi ở bên Nhật, em vẫn muốn ăn mà không thấy bán. Trước thì thấy ngấy, vậy mà không hiểu sao bây giờ lại thấy ngon vô cùng”. Đến lúc này, tôi đã hoàn toàn nắm bắt được mọi niềm vui nỗi buồn của Hoa Thiên rồi.
16.
Lâm Sở hoan hỉ bảo tôi đến chỗ cô ấy.
“Có chuyện gì thế?”. Thấy tôi bước vào, Ngư Ngư vẫy đuôi rối rít. Con chó này rất thích tôi, lần nào tôi tới cũng như vậy, Hoa Thiên bảo đó là vì tên của tôi và nó giống nhau.
“Việc tốt đây, mình dẫn cậu đi chơi nhé!”. Lâm Sở cười toe toét.
“Đi đâu?”. Tôi ngồi xuống ghế sô pha, con Ngư Ngư sán ngay đến, liếm tay tôi, lại còn rên ư ử nữa.
“Tới Hồng Kông lĩnh thưởng! Ban tổ chức bao ăn bao ở, còn cho đi tham quan nữa.”
“Hết sảy! Thế con chó của cậu thì tính sao?”
“Mang tới nhà cậu đi!”. Cô ấy đáp rất dứt khoát.
“Em đi Hồng Kông nhận giải thưởng với Lâm Sở được không?”. Tối về đến nhà, tôi hỏi Hoa Thiên.
“Chỉ có hai người thôi à?” Hoa Thiên đang bận lau kính.
“Vâng, Lâm Sở bảo có thể tranh thủ chơi vài ngày”. Tôi uống trà.
“Ừ, em đi đi. Khi em về, chắc anh đã lo xong hết mọi chuyện rồi, thiếp mời cũng gửi đi rồi”. Anh ấy cười bảo, dạo này Hoa Thiên rất vui vẻ.
“Anh hứa với em một chuyện được không?”. Tôi nhìn anh ấy.
“Gì thế?”
“Đừng đưa thiếp mời cho Cố Đại Hải”. Tôi nghĩ mãi, cuối cùng vẫn thấy mình phải nói ra câu này. Nghe tôi bảo vậy, Hoa Thiên liền đặt dụng cụ trên tay xuống sàn.
“Anh đừng hiểu lầm, chỉ là em không muốn gặp anh ấy thôi. Anh ấy mà tới dự, mọi người sẽ không vui”. Tôi ngồi xuống trước mặt Hoa Thiên, anh ấy cúi đầu nên tôi không thể nhìn rõ nét mặt anh ấy lúc này.
“Anh đồng ý. Cho anh xin lỗi chuyện lần trước nhé!”. Hoa Thiên gật đầu.
“Không đâu, em cũng sai, em nên dặn lễ tân không được cho Cố Đại Hải vào mới phải”. Tôi dựa đầu lên đùi Hoa Thiên, tim đau như bị dao cứa vào. Cuối cùng tôi đã hiểu tại sao An Nguyệt lại điên khùng như vậy. Có lẽ chị ta là người thực sự hiểu thế nào là điên vì tình, riêng về chuyện tình cảm, chẳng ai trong bọn tôi bằng chị ta cả.
17.
“Đi đường cẩn thận đấy! Tới nơi nhớ gọi điện cho anh!”. Ở sân bay, Hoa Thiên lưu luyến không muốn rời tay tôi.
“Em biết rồi”. Thấy Lâm Sở đang bĩu môi, tôi liền lườm cô ấy.
“Chà, thực sự Hoa Thiên không nỡ rời xa cậu đâu”. Lâm Sở vừa ngồi xuống đã bắt đầu nói linh tinh.
“Cậu đi chết đi! Bọn mình sắp cưới rồi còn gì!”
“Mình nghĩ cậu nên nói chuyện với Cố Đại Hải, anh ấy đau khổ lắm đấy”. Lâm Sở nhìn tôi.
“Không được, mình sợ làm vậy sẽ có lỗi với Hoa Thiên”. Tôi không nhìn cô ấy.
“Chỗ ngồi của anh ở bên này”. Cô tiếp viên hàng không dẫn một người tới ghế bên cạnh tôi, trong phút chốc, cả tôi và Lâm Sở đều ngẩn người ra.
“Cố… Đại Hải?”. Lâm Sở lắp bắp, trông cô ấy lúc này không khác gì một gã ngốc.
“Hai người định đi đâu thế?”. Cố Đại Hải mỉm cười, nhưng vẻ đau thương, buồn bã trong mắt anh không thể nào che giấu nổi.
“Hồng Kông, đi lĩnh thưởng”. Lâm Sở đáp gọn lỏn. “Còn anh thì sao?”
“Anh cũng có một buổi họp ở Hồng Kông”. Cố Đại Hải để chiếc túi nhỏ đang cầm trên tay lên ngăn để hành lý.
“Trùng hợp thật!”. Ba chúng tôi cùng cười gượng gạo.
“Chúng ta còn cơ hội gặp nhau nữa không?”. Ngồi ngay bên cạnh nhưng Cố Đại Hải lại gửi tin nhắn cho tôi.
“Em đã nợ Hoa Thiên quá nhiều, không thể không bù đắp cho anh ấy”. Tôi nhắn tin trả lời.
“Cho anh mấy ngày thôi, anh từng bảo sẽ đưa em đi du lịch, hãy cho anh một kí ức vui vẻ!”. Tôi chợt nhìn thấy thứ gì đó sáng lấp lánh trên màn hình điện thoại của Cố Đại Hải, dường như đó là một giọt nước mắt.
“Được”. Tôi vừa khóc vừa nhìn anh ấy.
“Cám ơn em!”. Anh ấy nghẹn ngào nói.
“Xin lỗi cậu nhé, Lâm Sở!”. Tôi để đồ đạc ở khách sạn xong rồi tạm biệt Lâm Sở, chuẩn bị ra ngoài với Cố Đại Hải.
“Ừ, đi đi! Nếu không, cậu sẽ mãi đau khổ đấy!”. Lâm Sở ủng hộ.
“Vợ ơi!”. Cố Đại Hải hí hửng gọi.
“Đáng ghét, bao nhiêu người thế này”. Tôi trách yêu. Lúc trước, tôi vẫn còn lo lắng về chuyện đối mặt với Cố Đại Hải nhưng tiếng gọi quen thuộc đó đã khiến tôi vứt bỏ được tất cả những gánh nặng trong lòng.
“Ở đây chẳng ai hiểu được đâu, em vừa nghe là biết anh đang gọi em mà, làm gì có ai khác là vợ anh nữa đâu”. Cố Đại Hải cười hì hì hệt như ba năm về trước. Tôi có cảm giác thời gian dường như chưa bao giờ trôi đi cả, mọi thứ đều quay trở lại như lúc ban đầu.
“Em nhìn cái này đi!”. Cố Đại Hải kiếm được một cái mũ ở Disneyland, sung sướng đội lên đầu cho tôi xem.
“Ha ha ha, Trư Bát Giới!”. Tôi ôm bụng cười.
“Em đã bao giờ thấy Trư Bát Giới nào đẹp trai thế này chưa hả?”. Cố Đại Hải bĩu môi.
“Được rồi, anh là đại mĩ nhân!”. Tôi cười rồi đẩy Cố Đại Hải lên phía trước. Tôi nấp sau lưng anh ấy đi vào nhà ma.
“Ma!”. Tôi nhảy lên, ôm chầm lấy Cố Đại Hải.
“Bình tĩnh, bình tĩnh! Cái này là giả, là giả thôi!”
“Đi chưa? Nó đi chưa?”. Tôi vẫn không dám mở mắt ra.