đi, coi như chưa có chuyện gì xảy ra”. Tôi chỉ muốn khóc.
“Em thực sự không muốn gặp lại cậu ấy sao? Giờ Cố Đại Hải gầy tong teo, trông thương lắm”. Thẩm Lãng không quay đầu lại, bảo tôi.
“Gặp rồi thì sao chứ? Nói với anh ấy rằng em chuẩn bị lấy chồng à?”. Tôi cười đau khổ.
6.
“Này nhóc, còn nhớ dì không?”. Tranh thủ thời gian rảnh, tôi đến thăm con trai A Mông. Tuy bị bệnh máu trắng nhưng do ăn uống tốt nên nhìn bề ngoài, thằng nhóc này trông khá bình thường, còn hơi béo một chút nữa.
“Dì Ngư Ngư!”. Nó giương mắt nhìn tôi một hồi rồi reo lên.
“Thông minh quá! Con vẫn nhớ dì phải không?”. Tôi xoa đầu nó, đứa bé này hẳn phải là một thần đồng, giỏi hơn bố mẹ nó nhiều.
“Dì Ngư Ngư đừng đi nữa nhé! Dì đi rồi, mẹ con toàn khóc thôi…”. Nó kéo tay tôi, kể lể.
“Ừ, dì sẽ không đi đâu nữa”. Tôi bế thằng nhóc lên, giờ nó nặng hơn trước nhiều, còn biết ăn nói hơn cả A Mông.
“Ơ, em đến chơi à?”. Lý Triển Bằng xách một túi đồ ăn tới, tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi.
“Này, con trai anh thông minh quá, vẫn còn nhớ em đấy, hơn hẳn bố mẹ!”. Tôi cười.
“Đương nhiên! Lúc em không ở đây, mỗi lần nhớ em, A Mông lại kể cho thằng bé nghe về em”. Lý Triển Bằng bế con quay lại giường bệnh rồi đưa cho nó một túi khoai lang.
“Em định cưới thật hả?”. Anh ấy vừa gọt hoa quả cho con vừa hỏi.
“Mọi người mắc bệnh gì thế không biết! Hôm qua, A Mông cũng hỏi em câu này”. Tôi cắn một quả táo.
“Đều nghĩ cho em thôi mà. Cố Đại Hải vẫn đang đợi em đấy.”
“Đừng nói chuyện này trước mặt Hoa Thiên, anh ấy sẽ buồn lắm”. Tôi vứt hạt táo ra ngoài.
“Anh biết rồi. Em tưởng anh giống A Mông sao?”. Lý Triển Bằng ngẩng đầu lên, trợn mắt nhìn tôi.
“Giờ anh và A Mông mới giống vợ chồng đấy, tốt hơn mấy năm trước nhiều”. Tôi quàng tay ra sau ghế.
“Đúng vậy. Khi biết bệnh của con, A Mông khóc nhiều lắm. Lúc đó, trái tim anh như bị ai đó bóp chặt. Thật đấy! Đau đớn vô cùng, suýt nữa thì anh đã quay lưng bỏ đi rồi”. Lý Triển Bằng gọt táo xong rồi bảo con cầm lấy ăn. “Đau đến tan nát cả ruột gan… Đến khi ấy, anh mới hiểu tại sao ngày xưa anh lại lấy cô ấy. Thật sự không phải vì có con nên phải cưới mà bọn anh thực sự yêu thương nhau. Cái đó gọi là trách nhiệm, anh phải chăm sóc cho vợ và con mình, nếu không trong tim sẽ thấy rất đau.”
“Anh cũng đã hiểu chuyện như Thẩm Lãng vậy. Chà, xem ra lần này em đi là hợp lý, mọi người đều biết mình nên làm gì rồi”. Tôi cười.
“Anh nghĩ em không nên đi. Sao em phải chạy trốn chứ? Rõ ràng hai người còn yêu nhau…”. Lý Triển Bằng tỏ ra hơi kích động.
“Thôi! Anh đừng nói nữa! Em đi tìm Hoa Thiên đây, hôm nay là ngày đầu tiên anh ấy đi làm, bọn em hẹn nhau đi ăn rồi”. Tôi xách túi lên, bước ra ngoài.
7.
“Được, em sẽ đợi anh”. Tôi bảo. Hoa Thiên nói anh ấy còn đang sắp xếp đồ đạc nên tôi đứng chờ dưới sảnh. Một chiếc xe ở gần đó khiến tôi chú ý, hình như nó cùng loại với xe của Cố Đại Hải, màu sắc cũng y hệt. Bước lại gần, tôi thấy trong xe có một con chó Chihuahua rất giống Bội Bội của tôi.
“Gâu gâu!”. Vừa nhìn thấy tôi, con Chihuahua đó liền sủa ầm ĩ, lại còn không ngừng ngoe nguẩy đuôi nữa.
“Bội Bội à?”. Tôi nhìn nó.
“Gâu!”. Nó sủa lại như trả lời tôi.
“Bội Bội, ngồi xuống!”. Tôi thử bảo nó.
“Gâu!”. Con chó ngoan ngoãn ngồi xuống, giương mắt lên nhìn tôi.
“Đúng là mày hả?”. Nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra. Đồ quỷ nhỏ này, đã lâu như vậy rồi mà nó vẫn còn nhớ tôi.
“Đu Đu, lần sau không được ăn nhiều như thế nữa nhé!”. Một giọng nói quen thuộc vang lên từ góc đường, tôi vội nấp sau một chiếc xe khác.
“Gâu gâu gâu!”. Bội Bội không thấy tôi đâu nên sủa váng lên.
“Bội Bội, mày làm sao thế? Đu Đu về rồi còn gì”. Có tiếng mở khóa xe, sau đó là tiếng đóng cửa. “Ngoan nào, lát nữa, tao sẽ đưa chúng mày về nhà. Bội Bội, không được bắt nạt Đu Đu nữa! Nó vừa tiêm xong đấy”. Tiếng xe nổ máy khiến tôi không nghe được giọng Cố Đại Hải nữa. Run run đưa tay lên bịt chặt miệng, tôi cố gắng không thốt ra cái tên quen thuộc kia.
“Tiểu Ngư!”. Lúc Hoa Thiên ra, tôi đang dựa vào xe của người khác để hút thuốc.
“Hả?”. Tôi giật mình.
“Xe chúng ta ở bên này cơ mà!”. Hoa Thiên giật lấy điếu thuốc trên tay tôi.
“Ơ, em nhầm, em quên bẵng đi mất”. Tôi luống cuống, nếu biết chuyện tôi vừa thấy Cố Đại Hải, Hoa Thiên chắc chắn sẽ không vui.
“Lâu lắm không ăn đồ nướng rồi, chúng ta đi ăn nhé!”. Hoa Thiên hỏi tôi.
“Em ăn gì cũng được”. Tôi thắt dây an toàn.
“Mọi người nói… chị anh đã mất tích khá lâu rồi”. Lúc qua ngã tư, Hoa Thiên đột nhiên nói.
“Chị ta trốn rồi sao?”. Tôi di di ngón tay lên mặt kính.
“Nếu tìm được chị ấy, anh sẽ nói với chị ấy rằng không sao đâu, không cần phải trốn tránh nữa”. Hoa Thiên thở dài.
“Anh đã từng làm những chuyện không tốt mà”. Anh ấy khẽ nói.
“Vậy sao? Đối với em, anh luôn là người tốt”. Tôi mở mắt ra.
“Nếu như… anh nói là nếu như, nếu như anh làm một chuyện gì đó không tốt thì em có hận anh không?”. Anh ấy dừng xe lại hỏi tôi.
“Anh không bao giờ làm điều xấu cả, em tin là thế!”. Tôi nhìn Hoa Thiên. Thực ra trước đây, chúng tôi đã nói chuyện với nhau rất lâu, anh ấy bảo nếu vì một phút bồng bột mà tôi đồng ý kết hôn thì anh ấy có thể cho tôi thêm thời gian. Điều này làm tôi rất khó nghĩ, nhất là khi nhìn vào mắt anh ấy, đôi mắt vừa chứa chan hy vọng vừa thấp thỏm lo âu, lại có cả nỗi xót xa, chua chát.
“Cám ơn em!”. Anh ấy khởi động lại máy.
“Hôm nay em ở lại đây được không?”. Hoa Thiên hỏi khi tôi đưa anh ấy về nhà, lúc nãy anh ấy uống hơi nhiều rượu. Ngôi nhà này là tài sản duy nhất mà bố mẹ Hoa Thiên để lại nên anh ấy không nỡ bán đi.
“Mai anh còn đi làm mà, em cũng phải tới chỗ Thẩm Lãng nữa”. Tôi nhẹ nhàng đẩy tay anh ấy ra.
“Mỗi buổi sáng không nhìn thấy em, anh đều cảm thấy lo lắng”. Anh ấy vẫn không muốn buông tay.
“Em sẽ gọi điện thoại cho anh”. Tôi dìu anh ấy lên nhà, đỡ vào giường rồi đắp chăn lau mồ hôi trên trán cho anh ấy. Xong xuôi tất cả, tôi mới yên tâm về nhà.
“Phù…”. Tôi dựa vào tường. Dạo này, tôi toàn bị mất ngủ, có khi thức trắng đêm. Như mọi lần, tôi lại mở máy tính ra, viết nhật ký. Tôi đặt mật khẩu là ngày sinh của Cố Đại Hải, chẳng hiểu tại sao khi đó, tôi lại chọn dòng kí tự đó nữa, nhưng thế cũng tốt, sẽ không có ai biết mà đọc trộm được nhật kí của tôi.
“Cố Đại Hải, hôm nay em đã gặp Bội Bội rồi. Nó còn nhớ em, vẫn y như trước đây, thấy em không mở cửa xe ra là lo cuống cuồng lên. Còn nhớ lần đầu tiên ngồi ô tô, Bội Bội đã rất sợ hãi, cứ cào vào cửa, bắt em bế nó ra, xước hết cả kính. Tha lỗi cho em vì em đã trốn tránh! Em không dám gặp anh bởi trong tim em vẫn còn chỗ của anh, ở đây này, anh vẫn còn chiếm một khoảng rất lớn. Nhưng em không thể không lấy Hoa Thiên được, em đã nợ anh ấy quá nhiều, em không muốn làm tổn thương anh ấy thêm nữa. Có lúc em từng nghĩ, tại sao khi ấy, em lại không nghe lời khuyên của mọi người? Nếu em không tham dự hôn lễ của Ngụy Tử Lộ thì chúng ta đã không phải chịu đau khổ nhiều đến như vậy.
Hoa Thiên, em thực sự không muốn quay lại Nhật Bản. Ở đây có quá nhiều thứ mà em không thể từ bỏ được: bố mẹ em, Thẩm Lãng, A Mông, Lý Triển Bằng, Tiểu Lý Mông, Lâm Sở, Trần Lộ, Dương Siêu, vợ chồng Ngụy Tử Lộ, cả đứa con nuôi em mới gặp một lần… Nhưng em không thể làm anh bị tổn thương nữa, càng không thể khiến anh đau khổ.
Em khó chịu lắm, trong lòng rất đau đớn, có lúc em rất sợ hãi phải tỉnh dậy, bởi vì cứ mở mắt ra là những ngày em ở đây lại ít đi một ngày.”
Tôi gập máy tính lại, ngước mắt nhìn không gian đang sáng dần lên, mặt trời đã mọc rồi. Lại một ngày mới bắt đầu.
8.
“Tiểu Ngư, lại đây! Đây là phòng làm việc của em, thấy được chứ hả?”. Thẩm Lãng dẫn tôi lên tầng.
“Chà, không tồi đâu! Thẩm Lãng à, anh không sợ em làm anh bị thua lỗ sao?”
“Sao em lại nói vậy? Lỗ anh vẫn vui”. Thẩm Lãng trợn mắt nhìn tôi.
“Thẩm Lãng, có chuyện phải bàn với anh đây”. Ngụy Tử Lộ đẩy cửa bước vào phòng. Anh ấy béo hơn trước nhiều, nhưng gương mặt thì vẫn thế.
“Hi!”. Tôi ló mặt qua lưng Thẩm Lãng.
“Tiểu Ngư! Em về lúc nào thế?”. Ngụy Tử Lộ đẩy Thẩm Lãng sang một bên rồi lao tới, ôm chầm lấy tôi.
“Này, Ngụy Tử Lộ, anh học được cái tính kích động ấy từ bao giờ vậy?”. Tôi hỏi khi đi ăn cơm trưa cùng Thẩm Lãng, Ngụy Tử Lộ.
“Gặp em nên anh vui quá. Nếu không có em, chắc giờ này, anh đã không còn gia đình nữa rồi”. Nói đến đây, Ngụy Tử Lộ khóc sụt sùi.
“Thôi thôi!”. Thẩm Lãng đưa giấy ăn cho Tử Lộ.
“Đúng đấy, anh không thấy Thẩm Lãng đã bỏ được cái tật khóc lóc rồi à?”. Tôi quay ra trêu Thẩm Lãng.
“Trật tự!”. Thẩm Lãng lườm tôi.
“Ha ha…”. Ngụy Tử Lộ vừa lau nước mắt vừa cười. “Tối tới nhà anh ăn cơm đi, con trai anh muốn gặp mẹ nuôi của nó đấy!”
“Được, nhưng em phải đi đón Hoa Thiên trước đã”. Từ khi về nước, tôi vẫn chưa có thời gian đến thăm mẹ con Triệu Bồi.
“À, anh nghe nói em sắp kết hôn với Hoa Thiên hả? Em nghĩ kỹ chưa?”. Ngụy Tử Lộ nhìn tôi chăm chú.
“Trời đất ơi! Chắc sau này em phải viết ba chữ “Nghĩ kỹ rồi” lên trán mất. Mấy hôm nay, ai cũng hỏi em câu này đấy”. Tôi vừa húp canh vừa cười.
Nhìn thấy tôi, Triệu Bồi sững người trong giây lát rồi ôm lấy mà khóc, quý tử nhà chị ấy cũng khóc theo. Nhóc con này nghĩa khí thật!
“Con yêu, gọi mẹ nuôi đi!”. Ngụy Tử Lộ đẩy cậu con trai đến trước mặt tôi. Thằng nhóc này trông giống hệt anh ấy, nhìn mặt cũng thật thà như vậy. Nó cứ níu lấy áo Ngụy Tử Lộ, chắc là cu cậu đang sợ.
“Mau gọi đi con!”. Triệu Bồi lại đẩy nó lên.
“Thôi, không sao đâu! Trẻ con thấy người lạ nên sợ ấy mà”. Tôi xoa đầu thằng bé. Đến cái khoản dễ tính này nó cũng giống y chang bố, ai muốn xoa đầu thế nào cũng được.
“Đợi bệnh tình của con trai A Mông ổn định đã chị ạ. Lần này cũng vì nó mà em về đây, em không yên tâm được. Không có em, mọi người như bị mất đi trụ cột vậy, A Mông bảo thế đấy”. Tôi xếp bát lên kệ.
“Anh ấy có biết em về không?”
“Có lẽ là không. Em dặn mọi người không được nói mà”. Tôi gượng cười. “Em không dám gặp Cố Đại Hải… vì em vẫn còn yêu anh ấy.”
“Thực sự chị thấy rất đáng tiếc”. Mắt Triệu Bồi ươn ướt.