“Thịt nướng thì thịt nướng! Ăn cho cậu khuynh gia bại sản luôn!”
21.
Cuối tuần rảnh rỗi, tôi thấy nên về nhà xem An Nguyệt có giở trò gì không, liền kéo Cố Đại Hải đi theo.
“Mẹ, con về rồi ạ”
“Ừ, hai đứa về rồi đấy à?”. Mẹ ra tận cửa đón chúng tôi.
“Hì, ở nhà có chuyện gì không mẹ?”. Cứ nghĩ tới việc mẹ ra đón, tôi lại thấy vui.
“Con vui cái gì hả? An Nguyệt giờ khó chịu lắm, mẹ cứ nhìn thấy là đau đầu”. Mẹ đánh yêu tôi mấy cái.
“Thấy con trai đau khổ, mẹ lại chẳng buồn hơn ấy chứ!”. Tôi rụt cổ, núp sau lưng Cố Đại Hải.
“Ha ha… Mẹ, đây là tôm con mua hôm đi công tác, ngon lắm đấy ạ”. Cố Đại Hải vội cứu nguy cho tôi.
“Ôi, to thật đấy!”. Mẹ tôi nhìn qua rồi bảo Cố Đại Hải mang vào bếp. Con chó tên là Đang Đang cứ gừ gừ ở phía sau mẹ tôi.
“Đáng ghét thật! Đi ra chỗ khác mau!”. Tôi cho nó một cước, liền bị nó giận dữ xông vào cắn.
“Làm gì đấy hả?”. Mẹ tôi chạy tới nhấc nó lên.
“Mẹ xem, con này xấu chết đi được, đúng là người nào mua chó nấy mà!”. Tôi thấy con Đang Đang này trông chẳng khác gì An Nguyệt.
“Khe khẽ thôi, nhỡ nó nghe thấy lại rách việc”. Mẹ tôi đặt con chó xuống. “Đi chơi đi!”
“Chỉ cần chị ta không động đến con là được!”. Tôi bật ti vi.
“Lát còn ăn cơm đấy!”. Mẹ đi từ trong bếp ra, thấy tôi đang ngồi gặm dưa liền bảo. “Con chỉ biết ăn thôi, giúp mẹ tí đi!”
“Không đâu, có Cố Đại Hải ở đây rồi còn gì? Cố Đại Hải! Nhớ bóc vỏ tôm cho em đấy! Để đến lúc ăn mới bóc phiền phức lắm”. Tôi nói vọng vào trong bếp.
“Tự đi mà bóc!”. Mẹ dí đầu tôi rồi quay lại bảo Cố Đại Hải không phải hầu hạ tôi đâu.
“Không sao ạ, con bóc xong rồi, lát mọi người ăn đỡ phải dính tay”. Cố Đại Hải thò đầu ra nói.
“Con xem, con nhà người ta ngoan thế chứ! Mẹ cứ tưởng sau này thằng Thẩm Lãng thật thà mới có phúc, không ngờ đứa sung sướng lại là con nhóc nghịch ngợm này”. Mẹ kéo tay tôi.
“Sao mẹ lại nói thế ạ?”. Tôi ngồi cạnh mẹ, hít hà mùi hương quen thuộc ở người mẹ. Mùi hương này khác với mùi hương của Cố Đại Hải, nó khiến tôi hiểu rằng, cho dù tôi có làm gì sai đi nữa, mẹ cũng không bao giờ bỏ mặc tôi.
“Mẹ, con về rồi ạ”. An Nguyệt đẩy cửa bước vào nhà, nhìn thấy đôi giày nam của Cố Đại Hải để đấy liền xông thẳng vào bếp làm Cố Đại Hải sợ gần chết, anh ấy đang định cho Đang Đang ăn miếng thịt vừa rơi xuống đất.
“Không… không sao chứ? Nó mới rơi xuống thôi, sạch lắm, lúc nãy em đã lau sàn rồi”. Nhìn gương mặt biến sắc của An Nguyệt, Cố Đại Hải vô thức lùi lại mấy bước.
“Chuyện gì thế chị dâu?”. Tôi chạy vào xem, chỉ sợ chị ta ăn hiếp Cố Đại Hải.
“Tiểu Ngư về nhà đấy à? Không có gì đâu. Chị vừa về còn mệt, đợi lát nữa chị nấu cơm giúp cho”. An Nguyệt vuốt tóc rồi quay đi.
“Không cần đâu, chị cứ nghỉ ngơi đi, bọn em sắp làm xong rồi”. Tôi nhìn theo, kể ra An Nguyệt cũng đáng thương, nhưng người đáng thương vẫn có chỗ đáng ghét.
“Làm anh giật cả mình, vừa nãy, trông chị ta như sắp nuốt chửng anh ấy”. Cố Đại Hải lau mồ hôi.
“Chắc nhìn thấy giày của anh, chị ta tưởng Thẩm Lãng về nhà”. Tôi bịt miệng cười.
“Đừng có cười, nhỡ chị ta trông thấy thì lại phiền phức”. Cố Đại Hải cốc đầu tôi. “Cho em con tôm này, ra chỗ khác ăn đi!”. Anh ấy nhón cho tôi một con tôm to.
“Hì, đáng ghét! Em có phải là Đu Đu đâu!”. Tôi cầm con tôm rồi đi ra.
Cả buổi tối, An Nguyệt chẳng mở miệng nói câu nào, chỉ cắm cúi ăn, ăn xong lại ngồi im, đợi mọi người dừng đũa thì bưng bát đi rửa, sau đó cho chó ăn rồi quay về phòng ngủ.
“Con xem, nó cũng tội nghiệp lắm”. Bố tôi hạ giọng bảo.
“Li hôn đi là xong”. Tôi nhíu mày.
“Hay là… thôi đi?”. Mẹ kéo tôi ra một góc.
“Thôi làm sao được?”. Trong đầu tôi thầm nghĩ, Thẩm Lãng đã tìm được tình yêu thực sự rồi, chẳng lẽ bây giờ lại vì An Nguyệt mà bỏ mặc Cố Tiểu Khê sao?
22.
“Mau lên, mau lên!”. A Mông bê thùng hoa quả, khệ nệ đi trước.
“Đưa đây cho anh!”. Lý Triển Bằng chạy theo sau.
“Không cần!”. A Mông chỉ lừ mắt rồi bỏ đi.
“Đáng đời! Ai bảo hôm đó anh uống rượu cho lắm vào?”. Tôi lấy dao rạch vỏ thùng rồi mang hoa quả ra ngoài bày.
“Anh đi tiếp khách đấy chứ!”. Lý Triển Bằng ấm ức.
“Này, em nói cho anh biết, A Mông đang định đi vác hành đấy, anh còn đợi nó gọi tận nơi nữa hả?”. Lâm Sở vừa lấy khăn giấy lau mặt vừa bảo.
“Được, anh đi bê hành đây”. Lý Triển Bằng vội chạy biến đi.
“Ha ha, biết đâu vì đống hày đó mà bọn họ nối lại tình xưa”. Lâm Sở cười ngặt nghẽo.
“Sao lại thế?”. Tôi đang lau cái giá để hàng bằng đồng vừa lấy được trong kho của Triệu Tam về. Đồ đạc trong cửa hàng này hầu hết đều lấy ở chỗ anh ấy. Thấy thế, Lâm Sở cười, bảo mấy thứ hoa quả này cũng trở thành đồ cổ cả rồi.
“Chỗ hành đấy nặng đến chục cân…”. Lâm Sở chỉ ra ngoài cửa, đúng lúc ấy, tiếng hét của Lý Triển Bằng vang tới.
“Sao vậy?”. Tôi vứt giẻ lau, lao vội ra ngoài.
“Ôi ôi… gãy rồi…”. Lý Triển Bằng chống tay vào hông, rên rỉ.
“Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?”. A Mông lo tái mặt.
“Mua lọ dầu bóp cho anh!”. Mặt Lý Triển Bằng đỏ bừng bừng.
“Em đi ngay đây!”. A Mông vớ lấy túi tiền rồi lao đi. Lý Triển Bằng đứng nguyên tại chỗ, liếc theo bóng vợ.
“Thôi đi ông anh, đừng có nhòm nữa, người ta đi rồi”. Lâm Sở vỗ vai Lý Triển Bằng rồi cùng tôi quay vào cửa hàng.
“Hử? Hai người nhận ra à?”. Lý Triển Bằng chạy theo bọn tôi, hỏi.
“Chứ sao! Cái thân cậu ấm nhà anh nếu mà đau thật thì đã lăn đùng ra đất rồi”. Tôi nghịch một bó rau cần.
“Không chỉ vậy, chắc chắn anh còn khóc lóc ầm ĩ, đòi gọi cả xe cứu thương nữa!”. Lâm Sở châm thuốc.
“Hai đứa em đúng là thất đức, làm hỏng cả hình tượng đẹp giai sáng láng của anh!”. Lý Triểu Bằng chỉ tay vào chúng tôi.
“Xí!”. Tôi bứt một cọng rau ném anh ấy.
“A Mông về rồi đấy!”. Lâm Sở đột nhiên đứng dậy.
“Ôi… ôi… không đứng nổi nữa rồi… gãy xương rồi…”. Lý Triển Bằng lập tức gập người xuống, kêu khóc thảm thiết.
“Ha ha… Đồ ngốc!”. Lâm Sở cười ầm ĩ.
“Hử?”. Lý Triển Bằng ngẩng cổ lên nhìn, không thấy ai đi tới cả liền hét toáng lên. “Các em đúng là lũ bạn tồi!”
“Thôi, anh cứ giả vờ tiếp đi!”. Tôi trêu.
“Vui thật đấy nhỉ?”. Ngụy Tử Lộ bỗng nhiên xuất hiện như từ trên trời rơi xuống làm tôi giật bắn mình.
“Sao anh lại tới đây?”
“Triệu Bồi bảo anh tới xem có giúp được gì không, còn nấu cho bọn em ít canh để anh mang đi nữa, trời lạnh thế này, uống canh vào, ấm bụng lắm đấy!”. Ngụy Tử Lộ đưa cho tôi một chiếc cặp lồng to.
“Cám ơn nhé!”. Lâm Sở nhanh nhảu đỡ lấy.
“Dạo này hai người ổn chứ?”. Tôi hỏi.
“Cô ấy sắp vào viện chờ sinh. Anh nhớ lại được gần hết rồi. Xin lỗi em!”. Ngụy Tử Lộ gập người xuống. “Tại anh mà con em…”
“Em không thể nói là chuyện này không liên quan tới anh, cũng chẳng thể quy kết trách nhiệm cho anh được. Việc đã qua rồi thì để nó qua đi!”. Tôi nhìn vào mắt anh ấy. Bên ngoài chợt vọng tới tiếng thét đầy phẫn nộ của A Mông.
“Sao thế?”. Ngụy Tử Lộ định chạy ra.
“Không sao đâu, cứ để Lý Triển Bằng tự làm tự chịu, ai bảo anh ấy dám lừa A Mông là mình bị đau lưng”. Tôi mở cặp lồng ra. “Chà, thơm thật đấy!”
23.
Thẩm Lãng lại chuyển nhà, lần này, anh ấy nhất quyết ra tận vùng ngoại ô ở, chuyện công ty giao cả cho tôi và Cố Đại Hải, anh ấy cũng chẳng sợ bọn tôi chiếm đoạt tài sản nữa.
“Sao anh chẳng khác gì con chuột, cả đời chỉ lo tìm chỗ chui rúc thế hả?”. Tôi bảo. Cái thôn Thẩm Lãng mới chuyển tới điều kiện cơ sở vật chất rất kém, đã thế, nếu muốn lấy nước, người ta phải xếp hàng từ sáng sớm.
“Em tưởng anh muốn sống thế này lắm à?”. Thẩm Lãng mang một gáo nước tới cho tôi rửa tay.
“Còn hơn cảnh suốt ngày bị An Nguyệt bức hại, anh cứ coi như đây là đêm trường đau khổ trước ngày giải phóng đi!”. Cố Đại Hải đứng trong vườn, khảng khái nói.
“Ừ, xem như anh lên núi ở ẩn”. Thẩm Lãng đùa.
“Vợ, điện thoại của em này!”. Cố Đại Hải đưa điện thoại cho tôi.
“Ai gọi thế?”
“An Nguyệt!”
Vừa nghe thấy câu trả lời của Cố Đại Hải, Thẩm Lãng lập tức co rúm người lại.
“Xem bộ dạng anh kìa!”. Tôi giật lấy cái di động. “A lô!”
“Chị muốn nói chuyện với em, có thời gian chứ?”. An Nguyệt nói một cách khách sáo.
“Hai chúng ta thì có gì mà nói?”
“Trong tay chị đang có thứ em muốn đấy!”. Chị ta thản nhiên nói.
“Cái em cần nhất là tiền, chị có mấy chục triệu hả?”. Tôi nhướng mày.
“Không dám tới à?”
“Có gì mà không dám chứ? Ngày mai gặp nhau ở quán cà phê trước cổng toà soạn đi!”. Tôi đáp rồi tắt máy.
“Chị ta muốn gì thế?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Chắc chị ta lại lên cơn ấy mà, bảo là có chuyện cần nói với em.”
“Em không ra ngoài với chị ta được đâu!”. Cố Đại Hải nắm tay tôi.
“Không sao đâu, em hẹn ở cổng tòa soạn rồi, em cũng sợ bà ấy đưa em đến mấy nơi hang cùng ngõ hẻm rồi hại chết em lắm chứ!”. Tôi vỗ má Cố Đại Hải.
24.
“Chị nói đi, có chuyện gì?”
“Thẩm Lãng ở đâu?”. Hôm nay An Nguyệt trang điểm nên nhìn mặt mũi đỡ nhợt nhạt hơn.
“Không biết”. Tôi đặt cốc nước xuống.
“Em biết mà không muốn nói cho chị thì đúng hơn”. An Nguyệt gọi một cốc cà phê đen.
“Ha ha…”. Tôi vỗ tay. “Chị thông minh đấy! Nhưng đã là người thông minh thì không cần phải giả vờ ngu dốt nữa.”
“Chị chưa bao giờ giả vờ cả. Có phải Thẩm Lãng vẫn đang ở cùng Cố Tiểu Khê không?”. An Nguyệt cầm cốc lên.
“Không biết, chuyện này em không quan tâm, anh ấy muốn yêu ai thì yêu”. Tôi dựa người vào ghế.
“Ha ha, nói đúng lắm! Em có biết tại sao chị hận em không?”. An Nguyệt cũng ngả người ra phía sau.
“Em không có hứng! Chị không được yêu nên đố kị với tất cả mọi người.”
“Tại em quá thông minh nên chị không thể không hại em được”. An Nguyệt bỗng cười phá lên. “Em biết không, ngay từ đầu, chị đã ghét em rồi, bởi em luôn coi thường chị, luôn muốn chị và Thẩm Lãng chia tay nhau. Thực ra, chị đã không muốn tính toán chuyện cũ làm gì nữa, nhưng không ngờ em lại đưa con bé Cố Tiểu Khê ấy về.”
“Mọi chuyện đều do chị gây ra cả”. Tôi đứng dậy. “Nếu không còn việc gì thì đừng tới làm phiền người khác nữa!”
“Ai bảo là không có?”. An Nguyệt kéo tôi ngồi xuống.
“Rốt cuộc là chuyện gì?”. Tôi đẩy tay chị ta ra.
“Được thôi, cứ đứng đấy mà nghe, lát nữa có muốn chạy trốn cũng tiện”. An Nguyệt xoay xoay chiếc nhẫn trên tay mình. “Chị phục em lắm, có thể vì bạn bè mà rút đao ra tương trợ, cho dù đó là bạn trai cũ. Nhưng bằng ấy chuyện vẫn chỉ chứng minh được một điều: em-còn-kém-lắm!”
“Chị định làm gì hả?”. Tôi nhìn người đối diện, nụ cười đáng ghét trên khuôn mặt ấy khiến tôi rùng mình.
“Hôm nay, Cố Đại Hải sẽ nhận được một bức thư quan trọng, trong đó có những chuyện mà anh ta chưa biết”. An Nguyệt bước đến cạnh tôi, thì thầm. “Nếu tao là mày, tao sẽ đi xem ngay”. Nói xong,