hải hiểu, nếu đặt mình vào vị trí đấy, cậu sẽ làm gì?”. Lâm Sở đẩy một thùng bia tới.
“Mình ấy hả? Nói chung, người đã rơi vào tay mình rồi thì sẽ không thể chạy đi đâu được nữa”. A Mông nói dứt khoát.
“Đến lúc đó, không chừng cậu giết người ta luôn ấy chứ”. Tôi mở nắp lon bia. “Thực ra, nếu là mình, mình cũng thấy sợ, người đàn ông của mình không những không nhận ra mình mà lại thân mật với bạn gái cũ, chắc chắn phải rất khó chịu. Còn đứa con trong bụng nữa…”
“Cái này người ta gọi là “Người nhìn thấy phải nhỏ lệ, người nghe thấy cũng đau lòng” đấy! Chị ấy đáng thương thật, nhưng cái chính là cậu nghĩ thế nào thôi”. Lâm Sở nói. Chẳng biết cô ấy lôi đâu ra được một túi khoai lang sấy, bị A Mông cướp ngay.
“Cậu nghĩ thế nào?”. A Mông vừa cắn miếng khoai rồm rộp vừa hỏi tôi.
“Chẳng biết nữa. Mình chỉ mong anh ấy sớm nhớ lại để mình và Cố Đại Hải được sống yên ổn thôi”. Tôi đặt lon bia xuống rồi giật lấy túi khoai.
“Thế thì tốt! Trước đây, thế giới của cậu là Ngụy Tử Lộ, giờ thế giới đó chỉ có riêng Cố Đại Hải. Giúp Ngụy Tử Lộ cũng khó cho cậu, không giúp thì lại trở thành kẻ chẳng ra gì. Dù sao Triệu Bồi cũng không muốn cậu tiếp xúc nhiều với Ngụy Tử Lộ nên mình nghĩ, cậu cứ mặc kệ đi!”. Lâm Sở dựa lưng vào thành ghế. Dạo này, có bao nhiêu việc xảy ra, mấy đứa tôi trông chẳng ra hồn người nữa rồi.
“Ừ, mình không quan tâm nữa. Đợi chuyện Trần Lộ ổn thỏa, mình và Cố Đại Hải sẽ đi du lịch”. Tôi gác chân lên bàn.
“Không được! Mình nói cho cậu biết, ngoài đường nhiều đứa con gái lẳng lơ lắm đấy!”. A Mông lập tức phản đối.
“Cậu tưởng Cố Đại Hải giống Lý Triển Bằng nhà cậu chắc?”. Tôi liếc xéo cô ấy. Nghe nói lần trước đi Nội Mông, Lý Triển Bằng suýt không về nổi vì A Mông đùng đùng nổi giận, bỏ về trước, visa cô ấy cầm. Lý Triển Bằng ngốc quá, dám giao mấy giấy tờ quan trọng như vậy cho bà vợ có máu ghen, đúng là liều thật.
“Đấy là báo ứng! Ai bảo lão ấy dám theo gái chứ!”. A Mông bĩu môi.
“Thôi đi, suýt nữa thì Lý Triển Bằng bị đưa về nước theo dạng dân lưu manh rồi đấy!”. Lâm Sở cứ nghĩ tới chuyện đó lại thấy buồn cười.
“Lưu manh? Anh ta đâu có xứng!”
“Ha ha ha… A lô!”. Tôi đang cười thì chuông điện thoại bỗng vang lên, chẳng cần nhìn cũng biết chín mươi phần trăm là An Nguyệt. Giờ này chị ta vừa tan sở, chắc chắn gọi tôi để hỏi Thẩm Lãng đi đâu.
“Thẩm Lãng ở đâu?”. Chị ta không thèm khách khí, đi thẳng vào vấn đề luôn.
“Ai đấy?”. Tôi hỏi. Mũi tôi bị mái tóc mới nhuộn của A Mông chọc vào, vừa ngứa vừa khó chịu, nên ra hiệu cho cô ấy đứng xa ra.
“Là chị, An Nguyệt, chị dâu của em!”. An Nguyệt im lặng một lát rồi cất tiếng. Chắc chắn chị ta hiểu rằng trước giờ tôi rất ghét bị người khác nói trống không với mình.
“À, chuyện gì thế?”. Tôi dài giọng hỏi.
“Thẩm Lãng ở đâu?”
“Cái gì cơ?...”. Tôi kéo điện thoại ra xa. “Chị bảo gì? Hả? Tín hiệu yếu quá… A lô! Nói gì đi chứ!”. Lâm Sở vừa nhìn tôi vừa cười, tôi phải nhét miếng khoai lang vào mồm để cô ấy im đi.
“Chị tìm Thẩm Lãng!”. Chị ta hét lên ầm ĩ.
“Lát chị gọi số bàn nhà em đi! Em đang ở ngoài đường, tín hiệu kém lắm, không nghe thấy gì đâu!”. Tôi cũng hét trả lại rồi cúp điện thoại, thản nhiên ăn tiếp.
“Cậu ghê thật đấy!”. A Mông tự nhiên ngồi bật dậy. “Lần trước, Lý Triển Bằng nghe điện thoại cũng bảo tín hiệu kém, tên khốn đó chắc cũng lừa mình phải không?”
“Trời đất phù hộ, cuối cùng cậu cũng thông minh hơn rồi đấy!”. Lâm Sở làm ra vẻ mình vừa được chứng kiến một kỳ tích.
5.
“Tiểu Ngư, chị có chuyện này muốn nói với em”. Sáng sớm, Triệu Bồi đã gọi điện thoại cho tôi.
“Có chuyện gì vậy ạ? Em tới chỗ chị ngay đây!”. Tôi xách túi, chuẩn bị ra cửa.
“Không cần đâu!”. Chị ấy vội vã nói. “Nói qua điện thoại cũng được.”
“Chị nói đi!”. Tôi đến bên cửa sổ.
“Chị… chị chẳng biết nói thế nào cả, chỉ là… hi vọng sau này, hai người đừng tới thăm bọn chị nữa”. Chị ấy ngập ngừng. “Hiện giờ, tình trạng của Tử Lộ rất tốt, trí nhớ cũng có dấu hiệu phục hồi rồi. Sáng hôm qua, anh ấy còn bảo ngôi nhà này rất quen thuộc, chị vui lắm…”
“Em hiểu rồi, chị giữ gìn sức khỏe nhé, nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho Cố Đại Hải, anh ấy sẽ giúp chị”. Tôi nói một cách bình thản. Dạo này, tôi cảm thấy mình điền tĩnh hơn trước rất nhiều, không hay lên giọng với người khác nữa, ngay cả việc phá lên cười cũng quên mất phải làm thế nào rồi.
“Xin lỗi em, chị biết làm thế này là không đúng, nhưng mà…”. Hình như Triệu Bồi đang khóc, giọng chị ấy khàn khàn.
“Chị đừng khóc! Em không trách chị, cũng không trách Ngụy Tử Lộ đâu. Hơn nữa, anh Cố Đại Hải cũng không muốn em đến đấy. Thế thì việc gì em phải đến chứ!”. Tôi cố nuốt nước mắt vào trong, nếu không, nó sẽ trào ra mất.
“Xin lỗi, chị không thể đánh mất anh ấy một lần nữa được, càng không thể để con mình không có bố…”. Triệu Bồi sụt sịt rồi tắt máy.
Tôi đứng cạnh cửa sổ, chiếc túi xách trên tay đã rơi xuống đất từ lúc nào.
“A lô! Đồ mồm miệng thối tha, cậu đoán trúng rồi đấy!”. Tôi gọi điện thoại cho Lâm Sở.
“Sao? Có chuyện gì?”. Hình như Lâm Sở vừa ngủ dậy.
“Tối mình đến chỗ cậu ăn cơm rồi kể cho mà nghe”. Cúp máy xong, tôi chẳng biết làm thế nào mà mình tới được chỗ làm nữa.
“Sao rồi?”. Lâm Sở đã đứng đợi tôi ở bãi đỗ xe từ bao giờ, tay sắp đông cứng lại.
“Ha ha…”. Tôi nhìn cô ấy rồi cười phá lên.
“Đừng có dọa mình nữa, dạo này nhiều chuyện lắm rồi đấy!”. Chẳng hiểu vì lạnh hay tại thấy thái độ của tôi mà giọng Lâm Sở hơi run run.
“Vào trong rồi nói!”
“Cậu khó chịu à?”. Lâm Sở kéo tay tôi hỏi nhỏ.
“Không biết nữa. Giờ đầu óc mình như khúc gỗ, chẳng có cảm giác gì cả”. Tôi bóp trán.
“Có cần…”
“Đừng nói với Cố Đại Hải! Nhìn thấy mình thế này, chắc chắn anh ấy lại nghĩ rằng mình vẫn còn lưu luyến tình cũ với Ngụy Tử Lộ cho mà xem.”
“Cậu giận Triệu Bồi hả?”. Lâm Sở nhìn tôi.
“Điên à? Mình có tư cách gì mà giận chứ?”. Tôi cảm thấy hơi mệt, liền gối đầu lên đùi Lâm Sở.
“Thế thì đừng nghĩ nữa!”. Lâm Sở vỗ vai tôi. Tôi bỗng có cảm giác cô ấy rất giống mẹ tôi, hồi xưa, mẹ cũng hay ru tôi ngủ như thế này. Thường thì mẹ và Thẩm Lãng sẽ ngủ trước, còn mắt tôi vẫn mở to thao láo.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy Lâm Sở đang vuốt ve mặt tôi, bàn tay cô ấy mềm mại thật, nhìn người gầy thế mà… Tôi mở mắt ra, trông thấy người trước mặt thì giật bắn mình.
“Hi hi, vợ dậy rồi à?”. Cố Đại Hải đang quỳ bên cạnh tôi giống mấy con mèo thần tài trước cửa siêu thị.
“Anh? Lâm Sở đâu? Mất tích rồi à?”. Tôi ngồi dậy.
“Cậu không nghĩ tử tế hơn một chút được hả?”. Lâm Sở cầm thìa, chỉ thẳng vào mặt tôi.
6.
“Hôm nay, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải vừa xem ti vi vừa hỏi, tôi đang ngồi cắt móng tay ở bên cạnh.
“Em có chuyện gì được cơ chứ?”. Tôi đang bận nên không để ý tới anh ấy.
“Triệu Bồi gọi điện thoại cho anh đấy”. Cố Đại Hải ngoảnh đầu sang nhìn tôi.
“Ờ… không sao”. Tôi lấy giấy gói chỗ móng tay lại để mang đi vứt. “Chẳng phải anh vẫn muốn em không qua lại với Ngụy Tử Lộ nữa còn gì?”
“Có cần anh đi khuyên Triệu Bồi không?”. Có lẽ Cố Đại Hải sợ tôi buồn nên thỏ thà thỏ thẻ như gái mới về nhà chồng. Tôi thấy bây giờ anh ấy chẳng khác nào cô vợ không sinh được con nên chủ động kiếm vợ lẽ cho chồng, mới nghĩ tới đó, tôi không nín nổi, cười khúc khích.
“Em không sao chứ? Hay chúng ta đi viện nhé!”. Cố Đại Hải lo lắng nhìn tôi, chắc anh ấy đang tưởng tôi đã phát điên giống An Nguyệt.
“Ha ha…”. Tôi ôm bụng cười.
“Để… để anh đi tìm quyển sổ y bạ”. Cố Đại Hải không kịp xỏ dép, phi thẳng vào phòng ngủ.
“Ha ha… Quay lại đây!”. Tôi cười mệt quá, nằm lăn ra ghế.
“Vợ đừng lo, không sao đâu, chúng ta sẽ đi khám mà”. Cố Đại Hải ôm lấy tôi.
“Đồ ngốc, em có bị làm sao đâu!”. Tôi cốc đầu anh ấy. “Thật đấy, giờ em thấy hết buồn rồi”. Tôi dựa người vào khuôn ngực ấm áp của Cố Đại Hải. Mấy hôm trước, tôi còn trêu, nếu Cố Đại Hải béo thêm chút nữa thì chắc chắn phải mặc áo lót loại B làm anh ấy tức gần chết.
“Không sao là tốt rồi. Lúc nãy, không tìm thấy em, anh sợ quá, may mà A Mông cho anh số của Lâm Sở. Suýt chút nữa, anh ra bờ sông tìm đấy”. Cố Đại Hải hôn lên trán tôi rồi nói tiếp. “Nếu ra sông mà không thấy thì anh sẽ nhìn lên cây xem thế nào.”
“Không, chết kiểu đấy, lưỡi lè ra dài ngoằng, kinh lắm…”. Tôi vội đẩy anh ấy ra. “Này, Cố Đại Hải, anh muốn em chết phải không? Muốn kiếm bồ nhí chứ gì?”
“Ăn nói vớ vẩn!”
“Thế sao anh hết nghĩ em nhảy xuống sông lại nghĩ đến việc em treo cổ hả?”
7.
Cuối tuần, tôi và Cố Đại Hải cùng tới thăm Thẩm Lãng.
“Không có ai theo sau chứ?”. Thẩm Lãng bắt chước mấy ông đặc vụ, không mở cửa ngay cho bọn tôi mà hỏi với ra.
“Anh điên à?”. Tôi bê theo một túi đồ ăn, đang mệt gần chết mà anh ấy còn nhiều chuyện như thế.
Thẩm Lãng thò đầu ra, ngó nghiêng một hồi rồi nói: “Mau vào đi!”
“Anh làm gì mà lén lút như kẻ trộm thế?”. Cố Đại Hải bực dọc nói, anh ấy vừa bị Thẩm Lãng kéo vào, suýt nữa ngã xuống sàn.
“Không phải là anh lại thấy khó chịu đấy chứ?”. Cố Đại Hải và tôi cùng chau mày lại, căn bệnh tâm lí của Thẩm Lãng lẽ nào lại tái phát?
“Anh có thấy khó chịu ở đâu không?”. Tôi vội vàng sờ trán Thẩm Lãng.
“Anh vẫn khỏe. Chỉ sợ An Nguyệt lại đi theo hai người thôi”. Thẩm Lãng vừa nói vừa vỗ ngực chứng minh sức khỏe của mình, cuối cùng thì ho khù khụ.
“Thôi được rồi, vỗ ngực cái gì, trông như tinh tinh ấy!”. Tôi lườn anh ấy. “Mà tinh tinh cũng chẳng con nào xấu như anh.”
“Sao anh lại tắt điện thoại đi hả?”. Tôi bảo Thẩm Lãng. Điện thoại của tôi hết pin nên định lấy máy anh ấy gọi cho A Mông vì không muốn dùng máy Cố Đại Hải.
“Đừng bật!”. Thẩm Lãng mặt đỏ tía tai xông tới, suýt va trúng đầu tôi.
“Anh làm sao thế?”
Chiếc điện thoại trong tay tôi lập tức nhấp nháy, là An Nguyệt gọi tới. Giờ tôi mới hiểu tại sao Thẩm Lãng lại phải tắt di động.
“Dai thật!”. Cố Đại Hải vừa ăn cơm vừa liếc mắt nhìn màn hình điện thoại vẫn đang chớp tắt liên tục.
“Nhìn làm gì, ăn đi!”. Tôi đạp anh ấy.
“Số khác gọi kìa, anh có nghe máy không?”. Xem ra Cố Đại Hải rất hứng thú với vụ này. Mấy hôm nay, anh ấy đang vui vì Triệu Bồi không cho tôi tới gặp Ngụy Tử Lộ.
“Không! Có bị đánh chết, anh cũng không nghe!”. Thẩm Lãng lắc đầu quầy quậy.
“Cố Tiểu Khê gọi thì sao?”. Tôi nhìn Thẩm Lãng.
“Nếu là cô ấy thì sẽ gọi vào máy này”. Thẩm Lãng rút từ trong túi ra một cái điện thoại khác.
“Anh không được động tới em gái em đâu đấy!”. Cố Đại Hải nhảy lên, hét ầm ĩ.