“Em quá đáng thế đấy! Anh muốn làm gì hả?”. An Nguyệt chống nạnh.
“Được lắm, tôi định từ từ sẽ nói cho cô biết, nhưng giờ chính cô ép tôi đấy nhé!”. Thẩm Lãng rút một tờ giấy từ trong ngắn kéo ra, đưa cho An Nguyệt. “Chúng ta ly hôn!”
“Anh nói gì hả? Đừng có mơ!”. An Nguyệt giật ngay lấy rồi xé nát tờ giấy đó ra.
“Vậy thì tôi sẽ đơn phương xin ly hôn. Cô biết luật “Hôn nhân gia đình” chứ? Lần đầu đơn phương ra tòa thì vô hiệu nhưng nửa năm sau, nếu tiếp tục gửi đơn lên thì sẽ được chấp thuận đấy!”. Thẩm Lãng chỉ thẳng tay vào mặt An Nguyệt, nói rõ ràng.
“Tuyệt vời!”. Nghe tôi kể lại chuyện đó, Lâm Sở đập tay vào đùi.
“Đúng! Ông anh cậu khá ra phết đấy!”. A Mông cũng rất hứng thú.
“Tất nhiên! Còn phải xem ai là người dạy dỗ ông ấy nữa chứ!”. Tôi đắc ý, chờ đợi bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng có ngày Thẩm Lãng khiến tôi nở mày nở mặt.
“Nhưng chuyện này cấm kể trước mặt Trần Lộ đấy, nếu không, cậu ấy dám tới tòa án lắm”. Lâm Sở vừa lấy một chai rượi trên giá xuống vừa nói.
“Thế nên mình mới kéo các cậu đi siêu thị chứ! Thấy mình thông minh không?”. Tôi bảo. Vừa nãy, hai người bọn họ còn không vui khi tôi tới bắt đi. Dạo này A Mông ở cùng Lâm Sở, ban ngày đi làm, đến tối hai người họ lại tới khuyên Trần Lộ. Thỉnh thoảng tôi mới đi cùng được vì vẫn đang phải để tâm tới chuyện của Ngụy Tử Lộ.
“Ở đây có tờ giấy này!”. Tôi thấy một tờ giấy được kẹp ngay ngắn trên bàn.
Mình đưa Dương Siêu tới quán “Thiên đường hạ giới” xem công việc mới của mình.
-Trần Lộ-
“Thiên… đường hạ giới?”. Cả ba chúng tôi cùng ngẩn người.
“Mau đi tìm đi! Còn đứng đó làm gì nữa?”. Lâm Sở lao ra cửa, tôi và A Mông tất tưởi chạy theo sau.
“A lô! A Thi à?”. Tôi vội gọi điện thoại cho A Thi.
“Bà cố tổ của tôi ơi, mau tới đây đi!”. Giọng của A Thi có vẻ không bình thường.
“Tới…tới ngay đây, A Thi, chị…”. Tôi lắp ba lắp bắp.
“Biết rồi, biết rồi. Chị đợi ở đằng sau.” A Thi đúng là thông minh, đã giúp tôi nói nốt nửa câu còn lại.
“A Thi đâu?”. Tôi kéo tay một cô gái ở gần đó, hỏi.
“Ở đằng sau ạ”. Cô em này trang điểm trông như quỷ hiện hình, xấu phát khiếp lên được.
“A Thi!”. Chúng tôi đẩy cô ta ra rồi chạy đến phía sau quán.
“Bên này!”. A Thi từ một phòng nhỏ chui ra.
Ba người chúng tôi cùng xông vào làm chật cả phòng nên bị A Thi đạp ra ngoài.
“Dương Siêu, Trần Lộ, hai người không sao chứ?”. Tôi chỉ nhìn thấy Dương Siêu đang ngồi đờ đẫn trên ghế, trên người khoác một tấm khăn lông, Trần Lộ thì ngồi trang điểm bên cạnh, mặc váy ngắn, áo hai dây.
“Đến rồi hả? Ngồi xuống đi! Mình sắp xong việc rồi”. Trần Lộ ngoái đầu lại nhìn chúng tôi rồi nói.
“Trần Lộ, cậu làm cái quái gì thế hả?”. A Mông giật cây cọ trong tay Trần Lộ.
“Cậu điên rồi à?”. Tôi chỉ muốn đánh cho cô ấy một trận.
“Các cậu kêu ca gì chứ? Mình đang kiếm tiền mà, không có tiền thì lấy gì mà chữa bệnh cho Dương Siêu?”. Trần Lộ giật lại cây cọ rồi trang điểm tiếp.
“Trần Lộ, bọn mình đi về đi, đừng để Dương Siêu ở đây nữa, chắc anh ấy khó chịu lắm đấy!”. Lâm Sở khẽ nói, tôi có thể nhận ra cô ấy đã phải kiềm chế nhiều lắm.
“Trước sau vẫn phải làm vậy, khi nào đi làm, mình sẽ dẫn anh ấy theo, giờ không đủ tiền để đưa vào viện điều dưỡng nữa”. Trần Lộ vừa dứt lời, Lâm Sở đã tát cho cô ấy một cái thật mạnh.
“Cậu có còn là người không hả? Bọn mình muốn tốt cho cậu mà cậu lại không biết điều sao?”. Lâm Sở đánh Trần Lộ liên tiếp khiến A Thi sửng sốt.
“Này này, các chị em, có gì thì từ từ nói!”. A Thi ôm lấy Lâm Sở, kéo cô ấy ra ngoài, tôi vội vàng ngăn Trần Lộ, A Mông cũng chặn Lâm Sở.
“Chết tiệt!”. Trần Lộ nhổ nước bọt. “Lần sau muốn đánh thì đánh lên người, bị thương ở mặt thì làm sao mình kiếm tiền được nữa hả?”
“Im ngay!”. Tôi hất thẳng cốc nước vào mặt Trần Lộ.
“Các chị em, từ từ nói chuyện nào, làm gì thế hả? Lộ Lộ à, thôi em về đi!”. A Thi đẩy Lâm Sở lên ghế rồi quay ra nói với Trần Lộ.
“Chị A Thi, em làm được mà!”. Trần Lộ lau mặt rồi trang điểm lại.
“Không cần đâu, người của chị còn nhiều, thiếu em cũng chẳng sao cả.”
“Chị, chị không định cho em kiếm miếng cơm à?”. Trần Lộ đứng dậy. “Chồng em còn đang tàn phế kia kìa!”. Cô ấy chỉ tay vào Dương Siêu.
“Đừng… nói… nữa!”. Đang ngơ ngẩn ngồi im nãy giờ, bỗng dưng Dương Siêu đúng bật dậy.
“Anh, sao lại…”. A Mông ngạc nhiên.
Dương Siêu đã đứng lên được nhưng lập tức khuỵu xuống.
“Dương Siêu, Dương Siêu, anh sao thế?”. Trần Lộ vội gạt chúng tôi ra rồi xông tới, ôm lấy Dương Siêu, khóc nức nở. “Đừng làm em sợ, đừng làm em sợ mà!”
“Còn đứng ngẩn ra đó là gì? Tới viện mau!”. Lâm Sở đẩy A Mông ngã lăn xuống đất.
2.
“Sao rồi?”. A Mông đứng ngoài cửa, hỏi chúng tôi.
“Bác sĩ bảo chỉ cần luyện tập là có thể đứng lên được”. Tôi báo tin mừng.
“Tốt quá!”
“Bọn họ thế nào rồi?”. Lâm Sơ nhìn qua cửa kính.
“Cũng ổn, Trần Lộ không chịu rời Dương Siêu lấy một bước”. A Mông lén nói.
“Hi!”. A Thi mặc một bộ váy ngắn cũn cỡn đi đến, vừa nhìn là biết chị ấy vừa hết giờ làm.
“Suỵt!”. Ba đứa tôi cùng giơ tay lên miệng.
“Biết rồi, biết rồi mà”. A Thi gật dầu lia lịa rồi nói nhỏ. “Không sao chứ?”
“Không có gì nghiêm trọng cả. Chuyện bọn em nhờ chị điều tra thế nào rồi?”. A Mông kéo A Thi ra ghế ngồi.
“Tìm ra rồi, là một ông chủ nhỏ, Trần Lộ vay của lão ấy tám vạn. Tên này cứ giao cho Triệu Tam xử lý, hắn sợ anh ấy lắm”. A Thi dương dương tự đắc.
“Vậy để mình đi, các cậu ở lại với bọn họ nhé! A Thi, chị đi với em được không?”. Tôi định đi trả nợ hộ Trần Lộ.
“Cầm lấy này!”. A Mông rút mười vạn ra, đưa cho tôi.
“Trời, lúc nào cậu cũng mang theo nhiều tiền thế hả?”. Lâm Sở kinh ngạc.
“Còn lâu ấy! Mình định đưa cho Trần Lộ đấy”. A Mông lườm Lâm Sở.
“Thôi, bọn này đi đây!”. A Thi kéo tôi đi.
Người cho Trần Lộ vay tiền là một gã trọc đầu, tôi đã bảo bọn đầu trọc toàn là người xấu rồi mà. Tất nhiên trừ Triệu Tam ra, chẳng qua là đầu anh ấy hơi ít tóc thôi.
“Anh Tam, em nể mặt anh lắm đấy!”
“Cảm ơn nhé, anh thay mặt em gái anh cảm ơn chú!”. Triệu Tam đưa tay ra bắt rồi uống cạn cốc rượu trên bàn.
“Có gì đâu ạ, lần này bọn em nể mặt anh, mấy nữa còn phải nhờ anh nhiều mà”. Tên trọc kia cười tít mắt lại.
“Sao lại không có gì được? Lần sau mời anh tới chỗ em, em giảm giá cho!”. A Thi õng ẹo dựa vào bàn làm tên kia càng thích chí hơn.
“A Thi, từ giờ em đừng mặc như thế nữa, không thấy lạnh à?”. Ra tới ngoài đường, Triệu Tam nói rồi cởi áo khoác, choàng lên người A Thi.
“Thì đi làm ăn mà, phải vậy mới được việc chứ!”. A Thi thản nhiên nói.
“Thôi, em mau về đi, anh về cửa hàng đây!”. Giữa đường, Triệu Tam bảo tôi rồi xuống xe.
“Cảm ơn anh nhé, sau này em sẽ mời anh đi ăn!”. Tôi vẫy tay với anh ấy.
“Chị A Thi, hai người lại cặp với nhau hả?”. Tôi nhìn A Thi vừa nâng niu cái áo vừa ngân nga hát.
“Không phải việc của em!”. Chị ấy lườm tôi.
3.
“Dạo này hai người thế nào ạ?”. Tranh thủ lúc bên Trần Lộ không có chuyện gì nữa, tôi chạy qua nhà Triệu Bồi.
“Bọn chị vẫn ổn!”. Sắc mặt chị ấy đã tốt lên nhiều.
“Thế thì được rồi.”
“Tiểu Ngư!”. Ngụy Tử Lộ vừa nhìn thấy tôi liền vui mừng, cười tít mắt, chắc là tưởng tôi sắp đưa anh ấy đi thăm mộ mẹ. Chúng tôi mất khá nhiều công sức mới khiến Tử Lộ nhớ lại chuyện mẹ anh ấy đã qua đời, nhưng tới giờ anh ấy vẫn chưa nhớ ra Triệu Bồi là ai.
“Anh thế nào rồi?”. Tôi hỏi. Ngụy Tử Lộ định ngồi xuống cạnh tôi nhưng tôi liền tránh sang một bên, nhìn mặt Triệu Bồi có vẻ không vui.
“Vẫn tốt. Nhưng anh muốn tới thăm mộ mẹ”. Ánh mắt anh ấy trở nên buồn bã.
“Được, nhưng phải đợi một lát đã, Cố Đại Hải sắp tới rồi”. Tôi nắm tay Triệu Bồi, ý bảo chị ấy hãy yên tâm, tôi sẽ không ra ngoài một mình với Ngụy Tử Lộ đâu. Thấy thế, sắc mặt chị ấy mới ấm áp lại một chút.
“Tại sao người đó cứ theo chúng ta mãi thế?”. Ngụy Tử Lộ đột nhiên hỏi.
“À, anh ấy là bạn thân của em”. Tôi thấy hơi ngại, kể ra cũng thấy buồn cười, chồng của mình cơ mà, ngại cái gì chứ?
“Anh không muốn chia tay với em”. Ngụy Tử Lộ cúi đầu. Tôi cảm thấy bàn tay Triệu Bồi nắm lại thật chặt.
“Ngụy Tử Lộ, anh chưa nhớ ra à? Chúng ta đã chia tay nhau từ lâu rồi”. Tôi thấy đã đến lúc phải nói cho anh ấy biết điều này, bác sĩ cũng bảo anh ấy đang dần nhận thức được hiện trạng của mình.
“Thật sao?”. Ngụy Tử Lộ rơi nước mắt.
“Đúng. Tại anh quên đó thôi, thực ra… chúng ta đã chia tay nhau”. Tôi nhắc lại, không dám nhìn anh ấy, tuy từ lâu, anh ấy đã chẳng còn là gì đối với tôi nữa song tôi cũng không nỡ nhìn thấy anh ấy đau lòng thế này.
“Sao tự dưng hôm nay Ngụy Tử Lộ lại ngoan ngoãn vậy?”. Cố Đại Hải hỏi tôi.
“Em nói cho anh ấy biết chuyện bọn em chia tay rồi”. Tôi thắt lại dây an toàn.
“Thật à? Tốt quá!... À… ý anh là cũng nên cho cậu ta biết”. Cố Đại Hải phấn khích quá nên phun ngay điều đang nghĩ trong đầu ra ngoài.
“Đồ ngốc! Nói điều đó với anh ấy thì em cũng thấy thoải mái hơn mà. Với lại, có Triệu Bồi tận tình chăm sóc như vậy, sớm muộn gì Ngụy Tử Lộ cũng nhớ ra tất cả thôi”. Tôi cười với Cố Đại Hải, nếu không làm vậy, chắc anh ấy sẽ không vui.
“Ừ! Đúng rồi, Thẩm Lãng bảo chúng ta tới giúp anh ấy chuyển nhà đấy”. Cố Đại Hải vừa nắm tay tôi vừa lái xe.
“Anh ấy chuyển thật hả?”. Sau vụ cãi nhau với An Nguyệt lần trước, Thẩm Lãng liền dọn sang phòng tôi ngủ, hại tôi về nhà là phải nằm ở ghế sô pha. Mới được mấy hôm, anh ấy đã quyết định chuyển ra ngoài.
“Chuyển chứ! Nghe nói anh ấy thuê được nhà rồi, ngay gần công ty.”
“Nơi này cũng được đấy!”. Tôi nhìn căn hộ mà Thẩm Lãng mới thuê. Tuy nó nhỏ nhưng được bố trí rất hợp lý, bước vào cửa là tới ngay phòng khách, bên cạnh là phòng ngủ, nhà vệ sinh khá tiện nghi, nhìn chung là ổn, ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái, dễ chịu.
“Bây giờ, đối với anh, chỉ cần không có An Nguyệt, chỗ nào cũng được hết”. Thẩm Lãng lôi một chồng sách ra, cẩn thận xếp lên giá.
“Đúng đấy! Sớm rời khỏi cái ổ của bà ấy có phải tốt hơn bao nhiêu không? Em đã bảo anh làm vậy từ đời nào rồi còn gì!”. Tôi vỗ vai Thẩm Lãng. Tôi nhận thấy anh ấy đã thay đổi hẳn, hấp dẫn hơn ngày trước rất nhiều. Lâu lắm rồi chúng tôi mới thân thiết như thế này.
4.
“Mình thực sự không hiểu tại sao Triệu Bồi lại tỏ ra như vậy”. A Mông ngồi trên ghế, ca cẩm.