>“Anh đến rồi nhưng không thấy cô ấy, ngày nào anh cũng đi tìm”. Thẩm Lãng xoay xoay ly cà phê.
“A lô!”. Chuông điện thoại của Thẩm Lãng đột nhiên reo lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng nãy giờ. “Không, anh có việc, em ăn trước đi!”
“An Nguyệt hả?”
“Ừ, cô ấy hỏi anh có về nhà ăn cơm không thôi”. Thẩm Lãng chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào túi áo, tiếp tục bàn với Cố Đại Hải xem nên đi đâu tìm.
“Có cần bọn mình giúp gì không?”. Một lát sau, Lâm Sở, A Mông và Trần Lộ xuất hiện.
“Sao các cậu lại tới đây?”. Tôi ngạc nhiên.
“A Mông gặp mẹ chồng cậu trong viện, bác bảo các cậu hẹn gặp nhau ở đây”. Lâm Sở kéo ghế ngồi cạnh tôi.
“Sao không nói với bọn mình hả? Thêm người thêm cách mà”. A Mông vỗ nhẹ lên tay tôi.
“Cảm ơn các cậu!”. Nước mắt tôi bỗng trào ra.
“Thôi ngay! Khóc cái gì chứ? Tìm được nó rồi khóc một thể!”. Trần Lộ vội vàng đưa khăn giấy cho tôi.
“Chúng ta phân nhóm ra tìm!”. Tôi và Cố Đại Hải, Lâm Sở và A Mông, Trần Lộ và Thẩm Lãng sẽ đi với nhau.
Những ngày sau đó, chúng tôi liên tục tìm kiếm nhưng Cố Tiểu Khê như thể đã bốc hơi khỏi trái đất này vậy, không thấy tung tích gì cả.
12.
Tôi dẫn một đoàn khách du lịch tới cửa hàng đồ cổ của Triệu Tam, vốn chẳng định nhận dẫn tour giữa lúc nước sôi lửa bỏng này nhưng nghĩ phải có tiền để giúp Trần Lộ, cô ấy đã khó khăn lắm rồi nên tôi lại đồng ý.
“Ớ. Mới mấy ngày không gặp mà em gái anh đã gầy đi rồi”. Triệu Tam dựa người lên quầy, bảo tôi.
“Thôi, đừng có trêu em, đang chán đây”. Tôi lườm.
“Sao thế?”
“Em chồng mất tích, giờ vẫn chưa tìm được, lo quá!”. Tôi gỡ mũ ra, quạt lấy quạt để.
“Ờ, thảo nào mà gần đây, bọn em cứ ủ ê như thế”. Triệu Tam vừa nói vừa lôi chiếc máy ảnh kỹ thuật số ra khoe với tôi. Thì ra mấy hôm trước, anh ấy đi chơi ở Cửu Trại Câu, còn mang theo rõ nhiều tiền và cả bồ nhí nữa, cuộc đời gã này quả là sung sướng!
“Đợi đã!”. Tôi vồ lấy máy ảnh của Triệu Tam.
“Sao thế? Không phải chứ, cái này còn kém hơn của em mà”. Triệu Tam tưởng tôi định chiếm đoạt máy ảnh của anh ấy.
“Bức này anh chụp ở chỗ nào?”. Tôi chỉ vào một bức ảnh, người trong đó chắc chắn là Cố Tiểu Khê.
“Cửu Trại Câu, phong cảnh ở đó tuyệt lắm!”. Triệu Tam ngơ ngác.
“Em lấy tạm nhé!”. Tôi vứt cái mũ lại rồi cầm cái máy ảnh, chạy biến đi.
“Này, này! Đừng có đi!”. Triệu Tam vội đuổi theo nhưng bị mấy người khác vây lại. “Đợi đã, đợi đã! Em coi chừng xe đấy!”
“Cậu có thể làm rõ người này hơn được không?”. Tôi tới phòng làm việc của Lâm Sở.
“Được, đợi tí!”. Lâm Sở phóng to bức ảnh đó trên máy tính.
“Làm đi, mình ngủ một tí đã!”. Tôi nằm ườn ra ghế, lúc nãy chạy vội quá, tim tôi suýt rơi ra ngoài.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ?”. Cố Đại Hải lấy khăn lau mặt cho tôi.
“Sao ạ?”. Lúc ngồi dậy, tôi thấy đầu hơi váng.
“Sắc mặt cậu lúc nãy nhìn ghê quá”. A Mông sờ trán tôi.
“Chắc tại chạy nhanh quá ấy mà!”
“Được rồi!”. Lâm Sở vừa hét lên, tất cả bọn tôi liền chạy đến.
“Đúng nó rồi, đúng là Tiểu Khê rồi!”. Cố Đại Hải vui mừng.
“Có thể biết đây là chỗ nào không?”. Thẩm Lãng nắm vai Lâm Sở.
“Em in cảnh ra rồi, chỗ này là ở Cửu Trại Câu. Bọn họ đang nhìn đi đâu, đợi một lát sẽ biết!”. Lâm Sở làm thêm mấy động tác trên máy.
“Tốt quá! Cuối cùng cũng có phương hướng rồi”. Tôi chỉ muốn cắn Lâm Sở một cái.
“Này, không phải mình trù ẻo đâu, nhưng nhỡ lúc bọn mình tới, Cố Tiểu Khê đã đi chỗ khác rồi thì sao?”. A Mông lắp bắp một hồi mới nói xong, bọn tôi quay lại lườm cô ấy.
“Không đâu! Tiểu Khê đã từng nói, nếu chúng tôi không thể ở bên nhau, cô ấy sẽ tìm một nơi thật đẹp để sống một mình suốt đời. Nhất định cô ấy vẫn đang ở Cửu Trại Câu. Còn nếu như cô ấy không còn ở đó nữa, tôi sẽ đi khắp nơi để tìm bằng được cô ấy”. Nói xong, Thẩm Lãng bỏ ra ghế ngồi.
13.
Dạo này, A Mông không hay tụ tập với bọn tôi, thằng bé Lý Mông chẳng hiểu sao suốt ngày bị ốm.
“Cậu đang ở đâu đấy?”. Tôi gọi điện thoại cho A Mông. Hôm nay, cô ấy đưa con đi khám bệnh nhưng lại quên quyển sổ y bạ ở nhà, Lý Triển Bằng đang đi công tác nên nhờ tôi tới lấy.
“Vào cửa rồi rẽ trái!”.
“Nó không sao chứ?”. Tôi đưa sổ cho A Mông rồi sờ trán thằng nhóc.
“Cũng tạm, hết sốt rồi”. Cô ấy xốc Lý Mông lên.
“Nặng không? Nào, để dì Ngư Ngư bế con nhé!”. Tôi giơ tay đón đứa bé. Thằng nhóc đã gầy đi nhiều, sụt mất mấy cân.
“Chuyện tìm Tiểu Khê thế nào rồi?”. A Mông hỏi tôi.
“Phải đợi chỗ Lâm Sở đã, chắc chắn sẽ tìm được.”
Chúng tôi tới viện từ sáng mà đến trưa vẫn chưa khám xong, đành phải tới Mc Donald nghỉ một lát, đợi chiều vào khám tiếp. Đi khám bệnh kiểu này thì không ốm cũng thành ốm mất.
“Ya ya…!!!”. Lý Mông thích thú chơi ở khu cầu trượt của Mc Donald.
“Con trai cậu cũng nghịch ngợm đấy!”. Tôi vừa uống Coca Cola vừa nhìn thằng bé.
“Ờ, giống hệt Lý Triển Bằng, toàn làm khổ người ta”. A Mông chống tay vào cằm, ngắm con trai. “Thực ra, suốt ngày gây chuyện với Lý Triển Bằng cũng thấy thú vị. Mà nhớ lại những chuyện cũ làm gì chứ? Con đã lớn tướng rồi.”
“Cậu nghĩ thế là đúng đấy!”. Tôi dựa vào bàn, nhìn cô ấy. “Mình rất ngưỡng mộ cậu, có con trai, Lý Triển Bằng cũng thật thà, gia đình các cậu sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Chẳng như mình, có lúc mình nhớ đứa con kia kinh khủng, nếu nó được sinh ra, chắc giờ này đã biết chạy rồi, mình và Cố Đại Hải sẽ cũng đưa con đi chơi, mỗi người một bên dắt tay nó…”
“Ngưỡng mộ cái gì? Tranh thủ thời gian mà đẻ đi! Nhớ sinh một đứa con gái, sau này cho nó làm con dâu gả khoán cho nhà mình!”. A Mông cười hì hì.
“Giống An Nguyệt nhé!”
“Thôi đi, con trai mình vẫn còn muốn sống lắm!”. Cô ấy thở dài.
“Ha ha…”
“Nhưng mà nghĩ lại, Thẩm Lãng đúng là vượt ra ngoài dự liệu của mình đấy!”. A Mông gọi con trai tới mặc áo khoác cho nó.
“Ừ, mình cũng không ngờ Thẩm Lãng dám thừa nhận việc yêu Tiểu Khê… Cậu biết không, lúc đó, nhìn anh ấy thảm lắm, thế mà vẫn cố bảo chuyện này không liên quan gì đến mình”. Tôi dắt Lý Mông quay lại bệnh viện.
“Xem ra cậu không bằng Thẩm Lãng rồi, anh ấy mới đúng là hào kiệt!”. A Mông ngắt cho thằng bé cành cây rồi hai mẹ con thi nhau vung vẩy. 14.
Ngày hôm sau, tôi tới chỗ Triệu Bồi, chị ấy vẫn ổn, sắp sửa tới viện kiểm tra.
“Để em đưa chị đi, tối qua nhà em ăn cơm luôn!”. Tôi nói lúc giúp Triệu Bồi kéo khóa áo khoác. Giờ bụng chị ấy đã to lắm rồi, làm gì cũng khó khăn.
Nhìn Triệu Bồi, tôi lại nhớ đến A Mông. Đến tận bây giờ, tôi vẫn nghĩ, để Lý Mông có thể sinh ra một cách bình an như thế, chắc chắn kiếp trước cả nhà Lý Triển Bằng đã phải tu thân tích đức nhiều lắm. Cứ nghĩ tới lúc A Mông mang thai, tôi lại thấy buồn cười, khi đó, cô ấy giống như trẻ con đang chuẩn bị làm người lớn vậy. Vì muốn trốn ra ngoài chơi. A Mông học tôi cách trèo tường, không những thế, cô ấy còn suốt ngày gây chuyện, hết hút thuốc lại uống rượu. Thấy thế, Lý Triển Bằng tức phát điên, anh ấy bắt bọn tôi ở yên trong ký túc, cấm rượu, cấm thuốc, hi vọng A Mông sẽ nghe theo.
“À không, em nhớ lúc A Mông mang bầu, cô ấy vẫn còn nghịch ngợm đủ trò, thật đấy, em luôn bảo A Mông có thể sinh con ra đúng là một kỳ tích.”
“Ha ha, đúng là nhiều khi như thế thật, em càng lo lắng thì càng chẳng ra gì, nếu không nghĩ đến nó thì lại chẳng làm sao cả”. Triệu Bồi đưa tay lên xoa bụng, nơi đó đang có một sinh mệnh chuẩn bị chào đời. Tôi sẽ chúc phúc cho nó. Khi về nhà, tôi phải bảo với Cố Đại Hải nhận nó làm con nuôi mới được.
“A lô!”. Tôi chạy ra ngoài nghe điện thoại.
“Tối nay ăn gì hả vợ?”. Là Cố Đại Hải, hôm nay anh ấy về nhà sớm.
“Anh nấu món gì ngon ngon nhé, tối em đưa Triệu Bồi tới nhà mình ăn cơm đấy!”. Tôi quay sang nhìn Triệu Bồi, chị ấy đang ngắm đôi vợ chồng cùng dẫn con đi dạo phố ở ngoài đường.
15.
Ngày giỗ mẹ Ngụy Tử Lộ, tôi và Cố Đại Hải cùng tới thăm mộ dì ấy. Việc anh ấy đề nghị được đi cùng khiến tôi rất cảm động, nếu là người khác, tôi nghĩ chắc chắn anh ta sẽ không tới.
“Dì ơi, con đến thăm dì đây”. Tôi đặt bó hoa trà lên mộ. Khi còn sống, mẹ Ngụy Tử Lộ thích nhất là hoa trà, đặc biêt là loại màu trắng, khi xưa, đã có lần tôi cắt trộm hoa trà mà bố tôi trồng để tặng dì ấy.
“Tử Lộ vẫn chưa về nhà, nhưng dì đừng lo, thật đấy ạ, sớm muộn gì con cũng sẽ đem được anh ấy trở về”. Tôi cầm chai nước khoáng và Cố Đại Hải vừa đưa, thấm ướt khăn rồi lau bia mộ.
“Đúng đấy dì ạ, Tiểu Ngư lợi hại lắm, chắc chắn sẽ tìm được cậu ấy cho dì”. Cố Đại Hải lấy hoa quả ra, bày lên mộ.
“Dì ơi, đây là Cố Đại Hải, tên béo con đã cưới đấy ạ.”
Cố Đại Hải đi ra xa hút thuốc, tôi đặt miếng vải trên tay xuống, lặng nhìn bức ảnh mẹ Ngụy Tử Lộ.
“Dì ơi, thực ra con nên nói lời xin lỗi với dì mới phải. Đều tại con hết, nếu con sớm nói với Ngụy Tử Lộ rằng con không trách anh ấy hoặc sớm biến mất trước mắt anh ấy thì đã không xảy ra nhiều chuyện như vậy. Con vẫn chưa nói được điều đó với Tử Lộ”. Tôi ngoảnh đầu ra phía sau, nhìn Cố Đại Hải. “Kia mới là người đàn ông con yêu, trước đây con còn trẻ con, chẳng hiểu gì, chỉ cảm thấy đồ của mình bị người ta cướp mất nên mới khóc lóc gây chuyện… Giờ con đã hiểu con thực sự cần cái gì. Người đàn ông này khiến con cảm thấy ấm áp, yên tâm.”
“Tiểu Ngư, chúng ta đi chứ?”. Cố Đại Hải vẫy tay gọi tôi.
“Em đi ngay đây! Dì ơi, bọn con đi đây ạ. Chị Triệu Bồi sắp sinh rồi, mấy nữa, con sẽ đưa đứa bé tới thăm dì”. Tôi nhặt túi lên rồi quay người bước đi.
Khi xuống núi, tôi nhìn thấy một người đang bước về phía chúng tôi, chân đi xiêu xiêu vẹo vẹo, làm đổ cả giỏ hoa quả.
“Này, theo em, người kia có phải là dân xã hội đen không?”. Cố Đại Hải kéo áo tôi.
“Quan tâm làm gì, dù sao nhìn cũng không giống người tốt”. Tôi chẳng muốn để ý.
“Anh cũng nghĩ thế đấy, biết đâu lại là phạm nhân”. Cố Đại Hải ngoác miệng cười. Lúc đó, tên kia đã tiến sát đến chỗ chúng tôi.
“Tiểu Ngư hả? Anh đang bảo sao trông quen quen”. Thì ra là Triệu Tam.
“Anh đến thăm ai vậy?”. Tôi nhớ bố mẹ anh ấy không nằm ở nghĩa trang này.
“Mẹ Ngụy Tử Lộ. Trước đây, em và cậu ta đã giúp anh rất nhiều, giờ Ngụy Tử Lộ mất tích, anh sợ bác phải ở chỗ bẩn nên tới dọn dẹp”. Triệu Tam vừa cười vừa kể.
“Được lắm! Người anh em thật có nghĩa khí! Em đợi anh ở dưới chân núi nhé, hôm nay, em nhất định phải mời anh một bữa!”. Tôi vỗ vai Triệu Tam rồi kéo Cố Đại Hải đi.
“Triệu Tam cũng không tồi nhỉ?”. Cố Đại Hải xuýt xoa.
“Miễn bàn!”. Nói rồi tôi gọi cho Triệu Bồi, hỏi xem chị ấy thế nào rồi. Chị ấy bảo hôm nay lại đi kiểm tra, mấy tháng nữa là sinh rồi, y tá trong bệnh viện ai cũng đoán là con trai vì bụng nhọn.