“Không sao, chị không sao. À, em kết hôn chưa?”. Tôi nhìn cô ấy.
“Em thì cưới xin gì chứ?”. Tiểu Tạ cúi đầu, nói rồi liếc mắt nhìn lão Diêu. Hóa ra hai người này có tư tình với nhau.
“Về thôi, về thôi…”. Hoa Thiên uống hơi nhiều, chân bước loạng choạng, tôi đành dìu anh ấy. Anh ấy còn vui vẻ bye bye với lão Diêu nữa.
“Ha ha ha…”. Lão Diêu cũng uống say, còn nôn đầy ra đất, tởm thật! Tiểu Tạ phải đỡ anh ta về.
“Chị, bọn em đi trước đây ạ!”. Tiểu Tạ dìu lão Diêu đi, tôi cũng lo kéo Hoa Thiên về khu nhà ở.
“Mệt chết mất!”. Tôi vứt Hoa Thiên lên giường, lại nghĩ làm thế này vẫn chưa ổn, liền giúp anh ấy cởi áo khoác, tháo giày, đắp chăn, sau đó mới đi ra. Vừa bước được vài bước, nhớ ra điện thoại của mình để quên trong đó, tôi bèn quay lại lấy.
“Tại sao? Tại sao chứ?”. Hoa Thiên vừa nằm vừa lẩm bẩm.
“Em không biết, ngoan nào, có phải anh nằm đè lên điện thoại của em không?”. Tôi thò tay xuống dưới lưng Hoa Thiên mò mẫm một hồi, động tác này hơi nhạy cảm nhưng chẳng còn cách nào khác, tôi phải lấy điện thoại về, nhỡ tối Cố Đại Hải gọi tới thì sao?
“Nói cho anh biết, tại sao chứ?”. Hoa Thiên mở trừng mắt làm tôi sợ phát khiếp.
“Anh sao thế hả?”. Tội vội vàng rút tay ra, không ngờ lại bị anh ấy ôm chặt.
“Nói cho anh biết, rốt cuộc anh kém hơn Cố Đại Hải ở điểm nào?”. Mặt Hoa Thiên kề sát vào mặt tôi.
“Làm… làm gì thế? Anh định giở trò hạ lưu à?”. Tôi sợ muốn chết, nghiêng đầu tìm điện thoại.
“Anh thực sự, thực sự… muốn…”. Hoa Thiên lao vào định hôn tôi.
“Á!”. Tôi vớ lấy cái ống kính, đập cho Hoa Thiên một phát thật mạnh. Anh ấy hét lên rồi dừng ngay lại, ngồi yên không động đậy. Tôi nhặt điện thoại trong đống hỗn độn dưới đất lên, vội vàng chạy ra ngoài.
“Phù phù… Mẹ ơi, sợ chết mất!”. Dựa người vào lan can, tôi ôm ngực thở hổn hển.
Reng reng… Điện thoại đột ngột đổ chuông làm tôi giận bắn mình.
“A lô!”
“Vợ, sao em thở hổn hển thế?”. Giọng nói ấm áp quen thuộc của Cố Đại Hải vang lên đã giúp tôi bình tĩnh lại.
“Không sao, em vừa thấy chuột thôi, sợ quá!”. Tôi ngồi bệt xuống đất, bây giờ thấy dễ chịu hơn nhiều.
Tôi và Cố Đại Hải buôn chuyện đến tận nửa đêm, cúp máy rồi, tôi vẫn còn ngồi đó, tự nhiên lại nhớ tới Hoa Thiên. Dù sao đi nữa, anh ấy cũng rất tội nghiệp, nghĩ vậy, tôi liền chạy sang phòng anh ấy, trong đầu thầm nghĩ, không được động vào em, anh mà ôm em, em sẽ đánh chết anh đấy.
“Tại sao…”. Trên gương mặt của Hoa Thiên hình như có nước, anh ấy cứ ngồi lẩm bẩm một mình. Có lẽ chỉ mình tôi hiểu anh ấy đang nói gì. “Xin lỗi, anh tới muộn quá”. Tôi giúp anh ấy đắp chăn rồi lui về phòng.
6.
“Tỉnh chưa?”. Mười hai giờ trưa hôm sau, tôi mới tới gõ cửa phòng Hoa Thiên.
“Ờ, em đến rồi à?”. Hoa Thiên vừa mở cửa cho tôi vừa bóp trán, quần áo đầy nếp nhăn.
“Anh không sao chứ?”. Tôi chăm chú nhìn anh ấy.
“Không sao, hình như tối qua đập đầu vào cửa… Ha ha, say quá!”
“Cảm ơn anh vì tối qua giải vây cho em”. Tôi giúp anh ấy thu dọn đống đồ đạc đang vương vãi trên sàn.
“Lần sau cứ rót sang cốc của anh, con gái ra ngoài không nên uống nhiều rượu”. Hoa Thiên lau tóc, hình như anh ấy vừa tắm xong.
“Đúng, với những đứa con gái ngoan ngoãn thì thực sự không nên”. Tôi vừa dọn rác vừa nói. “Nhưng em lại không như thế, em chưa bao giờ ngoan hết.”
“Thực ra, cuộc sống của em rất đơn giản chứ không phức tạp như những gì anh thấy đâu”. Tôi đặt đồ xuống. “Anh biết không, em chỉ muốn yên ổn sống qua ngày thôi. Trước đây, cuộc sống của em rất hỗn loạn, ngày nào cũng gây chuyện, bây giờ, em chỉ muốn được bình yên bên người em yêu, có tiền thì tiêu, không có tiền thì không tiêu, thế thôi!”
“Nhưng cuộc sống chẳng có gì là tuyệt đối cả, em có thể sống với Cố Đại Hải đến đầu bạc răng long sao?”. Hoa Thiên run run châm thuốc.
“Em chưa bao giờ nghĩ xa xôi đến vậy”. Tôi giật điếu thuốc trong tay anh ấy. “Dù sao cũng chẳng biết tương lai thế nào, có thể bọn em sẽ được sống bên nhau mãi mãi, cũng có thể không, nhưng bây giơ, em chỉ nghĩ đến cuộc sống hiện tại thôi, hi vọng nó sẽ không thay đổi.”
“Em thật sự nghĩ vậy sao?”. Hoa Thiên nhìn tôi chằm chằm.
“Trong vòng mười năm nữa, em sẽ không thay đổi!”. Tôi đứng lên, bước ra ngoài. “Chiều nay, chúng ta đặt vé về nhé! Cũng chụp gần xong rồi mà.”
“Anh biết rồi”. Anh ấy ngồi bất động.
“Sao mới đến có mấy ngày mà đã lại đi ngay thế?”. Lão Diêu vội vàng chạy tới tiễn chúng tôi, may mà vẫn kịp, suýt nữa là bọn tôi lên tàu mất.
“Mọi việc xong xuôi rồi mà”. Hoa Thiên bắt tay anh ta.
“Vậy hai người đi cẩn thận nhé! Nếu chúng tôi tiếp đón có gì sơ suất thì xin bỏ quá cho!”. Lão Diêu cười hì hì. “Tiếp đón có gì sơ suất” ấy hả? Tại anh ép rượu nọ kia mà suýt nữa tôi mất đường về rồi đấy, tôi bặm môi nghĩ thầm.
Không khí trên đường về khác hẳn lúc đi. Hoa Thiên ngồi im, không nói câu nào, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. tôi cũng chẳng bận tâm tới chuyện anh ấy đang nghĩ gì nữa, động thái thích hợp nhất bây giờ là im lặng, im lặng… cho đến lúc xuống tàu.
Không ngờ vừa tới nơi, tôi đã thấy Cố Đại Hải đang đứng đợi ở sân ga. Lúc trước, tôi chỉ gọi điện bảo hôm nay sẽ về thôi chứ có nói thời gian cụ thể đâu nhỉ?
“Vợ!!!”. Cố Đại Hải lao tới ôm chầm lấy tôi, còn đưa cả Bội Bội theo nữa.
“Bội Bội!”. Tôi hét lên.
“Này, em chỉ thấy mỗi nó thôi hả?”. Cố Đại Hải đưa tay chỉ vào ngực mình.
“Thấy rồi, thấy rồi! Ngoan nào!”. Tôi vỗ nhẹ lên má Cố Đại Hải.
“Hoa Thiên, về nhà tôi ăn cơm luôn chứ?”. Cố Đại Hải nhìn thấy Hoa Thiên ở phía sau.
“Cảm ơn, không cần phiền đến hai người đâu, em tự bắt xe về được, cũng còn mấy việc phải lo nữa”. Hoa Thiên cười rồi bước đi, mặt không chút biểu cảm.
“Tên nhóc đó bị sao vậy?”. Cố Đại Hải chỉ về phía Hoa Thiên, hỏi tôi.
“Anh quan tâm đến anh ấy làm gì? Không nhớ em đúng không?”. Tôi ôm con chó, quay lưng bước đi.
“Đừng, anh nhớ mà! Nhớ đến chết đi được ấy!”. Cố Đại Hải đẩy đám người xung quanh rồi chạy theo tôi. “Vợ, anh nhớ vợ lắm lắm!”. Cố Đại Hải còn hét rõ to nữa chứ, làm mọi người đều quay lại nhìn. Tôi vừa cười vừa sải bước đi, Tiểu Bội Bội nằm ngoan trên vai tôi, sủa gâu gâu cổ vũ Cố Đại Hải. Lúc tới bãi đỗ xe, tôi mới biết, thì ra Cố Đại Hải mang cả Đu Đu tới, con mèo đang nằm cuộn tròn trong xe đợi chúng tôi.
Về nhà đúng là tốt thật! Tôi nằm trên giường, nghĩ.
“A lô, Lâm Sở à? Cậu về chưa?”. Tôi gọi điện thoại cho Lâm Sở.
“Cậu là thầy bói à?”. Phía Lâm Sở rất ồn ào. “Mình vừa ra khỏi sân bay.”
“Thế thì đừng về nhà vội, tới chỗ mình ăn cơm đã!”. Tôi kéo tai Đu Đu.
“Thôi khỏi, mình không muốn làm kì đà cản mũi hai người, Cố Đại Hải lại mất vui”. Hình như Lâm Sở đã lên taxi, tôi nghe thấy có tiếng người hỏi đi đâu.
“Được, để sau, gọi cả A Mông nữa!”. Tôi cúp máy.
“Cố Đại Hải!”. Tôi nằm ườn trên giường, gọi to.
“Đến đây, thưa ngài!”. Cố Đại Hải cầm thìa lon ton chạy vào, lại còn quấn tạp dề nữa, nhìn anh ấy y như một ông đầu bếp thực thụ.
“Ha ha… Tối ăn gì?”. Thấy bộ dạng đó, tôi bật cười rồi chống cằm hỏi chồng.
“Toàn món ngài thích ăn đấy ạ: đậu xào, xương hầm, canh hải sản, món chính là cơm”. Cố Đại Hải xòe ngón tay ra đếm.
“Được, cho lui!”. Tôi khoát tay.
“Vâng!”. Cố Đại Hải cúi đầu, đi giật lùi ra cửa.
“Chuối quá! Đu Đu, mau nhìn điệu bộ ngốc nghếch của bố con kìa!”. Tôi đặt con mèo lên đùi, Bội Bội nhìn thấy thế liền ngóc đầu dậy. “Không được đánh nhau, con ngoan là không được đánh nhau đâu đấy!”. Tôi vỗ về cả hai rồi lấy báo ra đọc.
7.
“Các cậu chết đâu hết thế hả?”. Lúc nào A Mông cũng tới muộn nên tôi hẹn cô ấy bảy rưỡi tối gặp nhau ở trước của nhà hàng, còn tôi và Lâm Sở hẹn nhau lúc tám giờ, thế mà cuối cùng cô ấy cũng chỉ tới sớm hơn chúng tôi có năm phút.
“Im ngay! Có lần nào cậu không đến muộn cơ chứ? Ai không biết, chắc lại tưởng cậu sợ bị siết nợ đấy!”. Lâm Sở chỉ vào A Mông nói.
“Đúng, chả có tí khái niệm thời gian gì hết!”. Tôi gật đầu.
“Bên kia, mau gọi món đi, đói chết mất!”. A Mông đã đặt bàn từ trước rồi.
“Này, nói thật đi, Hoa Thiên không làm gì cậu chứ?”. A Mông cởi chiếc áo vest đẹp tuyệt của cô ấy ra.
“Mua bộ này chắc phải dùng hết cả năm tích góp của Lý Triển Bằng hả?”. Lâm Sở sờ vào chiếc áo. “Dạo này cũng khá nhỉ, không để Lý Triển Bằng nộp tô nữa mà chuyển sang hiện vật cơ đấy!”
“Mình thì có chuyện gì được chứ? Hoa Thiên và mình chỉ là quan hệ công việc bình thường thôi”. Tôi vừa uống bia vừa nói, cố gắng che giấu chuyện đêm hôm đó.
“Nhưng mà, mình đang nghĩ, thực ra Hoa Thiên cũng được phết đấy”. Lâm Sở chép miệng.
“Cậu thích người ta rồi hả?”. Tôi nhớ ra chuyện mẹ Lâm Sở rất để ý tới Hoa Thiên, liền toét miệng cười.
“Cười cái gì? Điên à?”. Thấy tôi như thế, Lâm Sở cáu tiết.
“Cậu nghĩ ra cái gì hay ho cả?”. A Mông vỗ vai tôi.
“Ha ha… Không có gì, mình vừa nhớ đến cuộc điện thoại lần trước mẹ Lâm Sở gọi cho mình ấy mà”. Tôi nháy mắt.
“Ờ, đúng rồi!”. A Mông chỉ tay vào Lâm Sở. “Mẹ cậu thích Hoa Thiên lắm, định gả cậu cho lão ấy nữa đấy!”
“Gả cái con khỉ!”. Lâm Sở giận, mặt đỏ ửng lên.
“Ha ha ha, không phải đỏ mặt đâu, ha ha!”. Lâm Sở dễ thương thật, mặt cô ấy càng lúc càng đỏ.
“Há há há…”. Ba chúng tôi kề vai bá cổ đi khỏi cửa hàng.
“Ôi, sung sướng làm sao!”. Lâm Sở khoác vai hai đứa tôi. “Cuối cùng mình cũng được sống trong cảnh hai tay ôm hai em rồi.”
“Ha ha, đồ điên, ôm người yêu mới coi là ôm chứ!”. A Mông dí tay vào trán Lâm Sở.
“Đúng đúng đúng, các cậu đều không phải là người của mình!”. Cô ấy tự nhiên buông chúng tôi ra. “Mình thì có gì chứ? Chẳng có gì hết cả! Mẹ nhà nó nữa!”. Lâm Sở ngồi phịch xuống cạnh đường.
“Sao thế?” Tôi ngồi cạnh Lâm Sở. “Đồ ngốc này, chẳng phải cậu có bọn mình sao?”
“Ha ha…!”. Lâm Sở ôm mặt cười, cười mãi, cười mãi, cười đến khi chảy cả nước mắt.
“Cậu khóc cái gì chứ?”. A Mông cũng ngồi xuống, không thèm đứng dậy nữa.
“Khóc đâu mà khóc!”. Lâm Sở không thừa nhận.
“Khóc rồi, khóc rồi…”. Tôi kéo tay Lâm Sở ra.
“Ha ha ha, mình chỉ khóc trước mặt các cậu thôi!”. Lâm Sở kéo A Mông ngồi lại cạnh mình. “Bởi vì chẳng ai biết tại sao mình khóc, chỉ có các cậu thôi, các cậu mới hiểu tất cả…”
“Không phải chết rồi chứ?”
“Mau gọi cảnh sát, gọi cảnh sát đi!”
“Này, tỉnh lại đi! Này!”
Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi bị âm thanh hỗn l