dao vào cổ anh, ép anh làm không? Anh nói đi!”. Tôi đẩy anh ấy, Thẩm Lãng loạng choạng lùi ra phía sau mấy bước rồi ngồi phịch xuống đất.
“Này cô, không sao chứ?”. Mấy nhân viên trong sân bay chạy lại hỏi, họ không hiểu đang xảy ra chuyện gì.
“Không sao”. Tôi rút giấy ăn ra lau miệng, chảy máu rồi.
“Ha ha ha…”. Thẩm Lãng ôm mặt cười, cười đến nỗi nước mắt chảy ra, sau đó, anh ấy lặng lẽ bỏ đi.
“A lô, Cố Đại Hải à?”. Tôi vừa đi ra phía ngoài vừa gọi điện cho Cố Đại Hải.
“Sao thế em?”. Giọng Cố Đại Hải gấp gáp, chắc anh ấy tưởng đã xảy ra chuyện lớn.
“Tòa soạn có chút việc, em phải về xử lý gấp. Em và Thẩm Lãng đi trước đây, anh đưa bố mẹ về sau nhé!”. Tôi vẫy tay taxi.
“Ờ, OK! Em đi đi! Anh sẽ bảo bố mẹ”. Cố Đại Hải thở phào rồi cúp máy.
“Chị… đi đâu ạ?”. Nhìn bộ dạng của tôi, cậu tài xế hơi hoảng.
“Công ty XX”. Tôi bảo cậu ta đưa tôi tới chỗ A Mông.
15.
“Cậu sao thế?”. A Mông nhìn tôi chằm chằm.
“Đừng hỏi nữa!”. Tôi ôm miệng.
“Miệng cậu sao vậy?”. A Mông đúng là thô lỗ cô ấy kéo giật tay tôi ra làm miệng tôi đau nhói.
“Thằng nào đánh cậu hả?”. A Mông giận dữ.
“Cậu đừng hét nữa được không?”. Tôi vội ngăn.
“Thẩm Lãng đánh cậu?”. A Mông rót nước cho tôi. “Sặc, anh ấy dám làm thế á?”
“Chỉ dám với mình thôi…”. Tôi nhìn vào gương, lau miệng.
“Xem ra lần này là thật rồi”. A Mông châm thuốc.
“Chắc thế! Thẩm Lãng đúng là đồ khốn kiếp! Thế này thì làm sao mình gặp Cố Đại Hải được chứ?”. Giờ tôi chẳng biết phải về nhà kiểu gì đây.
“Đến chỗ Lâm Sở đi, cô ấy đưa chìa khóa cho mình rồi”. A Mông móc chìa khóa ra, ném cho tôi.
“Đành vậy”. Tôi nhặt chùm chìa khóa lên. “Bảo với Cố Đại Hải là… cậu muốn mình ở với cậu vài hôm nhé!”
“OK!”
16.
“Mẹ, con về rồi ạ”. Tôi đang đứng cởi giày ở ngoài cửa thì một con chó xông đến, sủa nhặng xị. “Đồ khốn! Chó ở đâu ra thế này?”. Tôi tiện tay lấy giày phang cho nó mấy phát.
“Về nhà rồi à?”. Mẹ tôi chạy từ trong bếp ra. “Trời ơi, mặt con làm sao thế? Cố Đại Hải dám đánh con hả?”
“Mẹ này, mẹ nhìn mọi việc theo chiều hướng tích cực được không ạ? Con bị va vào cửa”. Thật là… mẹ còn chưa nhìn thấy miệng tôi mấy hôm trước đấy, sưng to tướng.
“Trời ạ, thế Cố Đại Hải có biết không?”. Mẹ giúp tôi đặt túi xuống.
“Không ạ. Mẹ đừng nói với anh ấy nhé! Mà con chó này là thế nào vậy ạ?”. Tôi chỉ tay về phía con chó.
“À, mẹ bảo An Nguyệt mua đấy”. Mẹ nhìn tôi. “Tên nó là Đang Đang.”
“Xấu khiếp!”. Tôi còn hình dung ra nó đang lang thang ngoài đường tìm xương nữa.
“Anh con đâu ạ?”. Tôi chạy ngay vào trong bếp kiếm đồ ăn.
“Này, còn sống đấy!”. Mẹ vội đập thìa vào tay tôi.
“Con ăn một miếng thôi mà…”. Tôi giơ tay lên xuýt xoa.
“Đúng rồi, dạo này, thằng anh con cứ lẩn thẩn làm sao ấy”. Mẹ tôi hạ giọng.
“Bệnh nặng ạ?”. Nghe vậy, tôi hơi khó chịu, đánh tôi xong, anh ấy lại bị thần kinh thế này nữa! Sao tôi đen đủi thế không biết? Ông trời có mắt, tôi còn chưa tính sổ với anh ấy đây.
“Chẳng biết nữa, ghê lắm, cứ đờ đờ đẫn đẫn, gọi thì trả lời, còn nếu không, cả ngày chẳng nói câu nào, nếu không chơi với con chó này thì nó chẳng thèm để ý đến cái gì nữa”. Mẹ tôi thở dài. “Chả hiểu kiếp trước mẹ phạm tội gì mà kiếp này lại sinh được hai đứa con như chúng mày nữa.”
Thẩm Lãng vừa thấy tôi liền giật mình sợ hãi, sau đó cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Nhìn cái gì mà nhìn?”. Tôi quát.
“Xin lỗi!”. Anh ấy giờ mới mở miệng.
“Biến! Nói gì cũng vô ích, lo mà giải quyết chuyện của anh đi! Yên tâm, không ai biết chuyện này đâu.”
“Cám ơn em nhé!”. Thẩm Lãng cười cười, thà anh ấy không cười còn hơn, cười gì mà như khóc.
17.
Ăn cơm tối xong, đang định quay về chỗ Lâm Sở thì tôi nhớ ra giờ này, bên đó chẳng có ai, thà ở nhà vài hôm còn hơn. Lâu lắm tôi không được ngủ trên giường của mình rồi. Tôi leo lên giường, ôm laptop, vào mạng chat với Lâm Sở.
“Xoảng…!!!”. Một loạt âm thanh chát chúa vang lên.
“Ai thế?”. Tôi mặc áo khoác, bước ra ngoài. Phòng khách chẳng có ai cả. Quay lại, tôi thấy bố mẹ đang đứng ngay phía sau.
“Trời ạ, làm con sợ chết mất!”. Tôi ôm ngực.
“Bố làm gì thế ạ?”. Bố tôi đặt thứ đang cầm trên tay xuống chân tường, đó là cây gậy tôi vẫn dùng để tập võ hồi nhỏ. “Bố định “đại nghĩa diệt thân” đấy à?”
“Ăn với chả nói!”. Bố đá tôi một cái.
“He he, con đùa thôi mà”. Tôi định về phòng lên mạng tiếp, Lâm Sở vẫn đang đợi, nhưng đúng lúc đó, từ trong bếp lại phát ra tiếng loảng xoảng.
“Ai thế?”. An Nguyệt bước tới chỗ chúng tôi.
“Tới xem sao!”. Tôi đẩy An Nguyệt vào bếp. Cho dù đó là trộm hay là bọn lưu manh thì cũng chẳng sao, đã có An Nguyệt chắn trước tôi rồi.
“Ở đâu? Chạy đâu mất rồi? Sao lại không thấy nữa?”. Chẳng biết Thẩm Lãng đang tìm cái gì mà lôi hết đống chai lọ ra, hết nhấc lên rồi lại đặt xuống, mồ hôi anh ấy vã ra như tắm.
“Anh làm gì vậy hả?”. Tôi định đạp cho anh ấy một phát nhưng bị mẹ ngăn lại.
“Suỵt, nó đang mộng du đấy!”. Mẹ tôi huơ tay trước mặt Thẩm Lãng.
“Đâu rồi? Đâu mất rồi? Đang ở đâu thế?”. Thẩm Lãng vẫn mải mê tìm đồ.
“Anh tìm cái gì thế?”. Tôi quỳ xuống trước mặt Thẩm Lãng, mắt anh ấy không có chút thần sắc nào, hoàn toàn mơ hồ.
“Bác sĩ, anh ấy không sao chứ ạ?”. Tôi đưa Thẩm Lãng tới bệnh viện điều trị tâm lý. Sáng nay, khi tỉnh dậy, Thẩm Lãng chẳng có vẻ gì khác thường cả, lại còn ngạc nhiên nhìn cả nhà khi thấy chúng tôi vây quanh anh ấy.
“Cậu ấy bị ức chế một chút”. Bác sĩ vừa nói vừa nhìn bài test tâm lý của Thẩm Lãng.
“Quả là thế, dạo này anh ấy gặp nhiều chuyện”. Tôi kể lại cho bác sĩ nghe những việc đen đủi mà Thẩm Lãng vừa gặp phải.
“Uống ít thuốc vậy!”. Ông bác sĩ chẳng biết làm thế nào. Chuyện nhà tôi mấy năm nay chả khác gì trên phim, tình tiết lâm li, có lẽ tôi phải viết thành kịch bản rồi bảo Lâm Sở đi quay mới được.
“Anh hãy thả lỏng người ra! Nghe tôi nói đây, bây giờ, anh chỉ nghe được giọng của tôi thôi…”. Tôi đứng bên ngoài nhìn bác sĩ thôi miên Thẩm Lãng.
“Chị này, anh ấy chưa đến mức điên phải không ạ?”. Tôi hỏi chị bác sĩ ở bên cạnh.
“Mọi người phát hiện kịp nên không sao đâu.”
“Vâng.”
“Tiểu Ngư, mời anh đi ăn đi!”. Từ phòng điều trị đi ra, tâm trạng Thẩm Lãng khá hơn hẳn.
“Được, ăn uống no say rồi lại đánh em nhé!”. Nói xong, ngay lập tức tôi thấy hối hận, bác sĩ đã dặn tôi không được nhắc tới những chuyện khiến anh ấy bị kích động rồi mà tôi lại quên mất. Tôi vội nói, “Kiếm cái gì đó ngon ngon ăn đi!”
“Chúng ta tới quán “Lão Mạc” đi!”. Thẩm Lãng đề nghị.
“Tùy anh, ăn gì cũng được”. Tôi vòng xe lại.
Đây là lần đầu tiên tôi ngồi ăn với Thẩm Lãng lâu đến vậy, ăn từ lúc một giờ đến tận bốn giờ chiều mới xong, khi ăn còn cười nói vui vẻ. Thực ra, ngoài việc cứ để người ta ức hiếp ra thì Thẩm Lãng cũng không tồi.
“Em về nhà à?”. Ra đến cửa, Thẩm Lãng hỏi tôi.
“Em tới chỗ Lâm Sở ở, đợi vết thương khỏi hẳn mới về”. Tôi nhẹ nhàng nói.