“Hay em kiếm chỗ nào đó nằm nghỉ chút đi!”. Cố Đại Hải bảo tôi, làm như tôi là mẹ thứ hai của anh ấy vậy.
“Thôi thôi, anh ở yên đó đi!”.Tôi lườm.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, chúng tôi vội vàng vây ngay lấy, đầu Dương Siêu bị quấn băng kín mít, còn phải đeo ống thở nữa, trông rất đáng thương.
“Trời ơi”. Trần Lộ hét lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất.
“Bao giờ thì anh ấy có thể tỉnh lại ạ?’. Tôi qua phòng bác sĩ hỏi thăm.
“Cái này không thể nói trước được, còn tùy vào anh ta nữa, có thể là mấy ngày, cũng có thể là mấy tháng đấy”. Bà bác sĩ vừa rửa tay vừa trả lời.
25
“Mẹ ơi!”. Cuối tuần, tôi phi ngay về nhà chơi. Ở bên nhà chúng tôi, mẹ Cố Đại Hải suốt ngày cứ nói hết chuyện nó đến chuyện kia, nhức cả đầu.
“Sao thế? Con đắp chăn vào đi!”. Mẹ đưa cho tôi cái chăn lông dê mà bà vẫn nâng niu.
“Nóng lắm, con sắp chết vì ngạt thở rồi”. Tôi đạp chăn xuống đất.
“Cái con bé này, mẹ vừa thay vỏ đấy!”. Mẹ tôi vội vàng cúi xuống nhặt.
“Dương Siêu sao rồi?”. Mẹ ngồi trên sô pha, vừa xem ti vi với tôi vừa hỏi.
“Vẫn chưa tỉnh ạ”.
“Khổ thân, nó đen đủi quá…” Mẹ tôi vốn dễ động lòng, nước mắt sắp sửa trào ra.
“Sẽ ổn cả thôi mà! Họ còn phải tổ chức đám cưới nữa chứ!”. Tôi vỗ lưng mẹ.
Chẳng biết An Nguyệt vào từ lúc nào, đi tới hỏi tôi: “Tiểu Ngư, ăn táo không em?”.
“Không, cám ơn chị”. Tôi bảo. Ăn để chị ta hạ độc chết tôi chắc?
“Sao tự nhiên em lại lạnh nhạt với chị thế?”. An Nguyệt buồn bã đặt đĩa táo xuống.
“Sao cơ? Có gì đâu ạ?”. Tôi cười “hì hì” nhìn chị ta. Tôi đã bao giờ thân thiết với An Nguyệt đâu nhỉ?
“Thật là tốt quá! Tiểu Ngư nhà ta sắp làm mẹ rồi”. An Nguyệt chải đầu cho tôi, có người hầu hạ, ai mà chẳng thích chứ?
“Ha ha!”. Tôi cười trừ, cái bà này định giờ trò gì đây ?
“Tiểu Ngư à, sao dạo này tự nhiên anh trai em lại bận thế nhỉ?”. Buộc tóc cho tôi xong, chị ta đi ngay vào chủ đề chính. Đúng là chả biết diễn gì cả, nếu là tôi, tôi không bao giờ chủ động hỏi mà sẽ khiến đối phương phải nói ra trước.
“Em không rõ lắm, đợt này bên tòa soạn bọn em đang hợp tác gì đó với bên công ty anh Thẩm Lãng hay sao ấy?”. Tôi quay đầu lại, dùng đôi mắt ngây thơ nhất nhìn chị ta.
“À… Mấy hôm trước, hình như chị nhìn thấy anh ấy đi với cô em chồng của em đấy!”. Trong mắt An Nguyệt toàn là một màu đen, không thể đoán được chị ta đang nghĩ gì nữa.
“Không đâu! Tiểu Khê xinh đẹp như thế còn Thẩm Lãng xấu mù, ai thích nổi ông ấy chứ ?”. Tôi cúi xuống nghịch đuôi tóc.
“À, ý em không phải bảo chị xấu gì đâu…!”.
“Ha ha, chị biết, chị biết chứ! Vậy em nghỉ đi nhé, chị ra ngoài đã!”. Chẳng hiểu chị ta đang âm mưu gì trong đầu nữa, quay người đi thẳng.
“Biết điều thì biến luôn đi!”. Tôi nhìn theo, rủa thầm.
“Tiểu Ngư à… mình…”. Mấy hôm sau, Trần Lộ mới tới tìm tôi, vẻ mặt cô ấy trông rất mệt mỏi. Tuy Dương Siêu đã tỉnh rồi nhưng vẫn phải dùng thuốc, anh ấy mới hồi phục lại được một chút sức lực.
“Sao thế? Có gì cứ nói đi! Mình sẽ giúp”. Tôi rót nước cho Trần Lộ.
“À… tiền viện phí của Dương Siêu…” Mắt cô ấy đỏ lên.
“Ừ, mình biết, mình biết!”. Tôi vội vàng đi lấy ví, rút 1000 tệ ra. “Cậu cầm trước đi đã, lát mình sẽ bảo Cố Đại Hải đi rút thêm”.
“Thôi, thôi, cứu anh ấy quan trọng hơn mà!”. Tôi vỗ nhẹ lên vai, an ủi cô ấy.
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi đổ chuông.
“A lô!”.
“Chị dâu ạ”. Là Cố Tiểu Khê.
“Ờ, sao bỗng dưng lại nhớ tới chị thế?”. Tôi nhìn xuống dưới sân, thấy một chiếc xe trông rất quen, đó là xe Thẩm Lãng mà. Cái màu sắc đó, lại còn sơn hai màu lên nữa, xấu chết đi được, trông chẳng khác gì xe taxi cả.
“Chị dâu, mẹ bảo em mang đồ tới cho chị đấy ạ”. Cố Tiểu Khê nói trong điện thoại.
“Ờ, được rồi, em lên đi!”. Tôi vất vả lắm mới bảo được mẹ Cố Đại Hải về nhà nhưng không thể làm sụt giảm được sự nhiệt tình của mẹ chồng, gần như ngày nào bà cũng bắt Cố Tiểu Khê mang đồ ăn tới.
Vừa cúp máy, tôi liền trông thấy một cảnh hệt như trong phim, Cố Tiểu Khê đang bước ra từ xe của Thẩm Lãng. Tôi vội vàng đưa tay lên dụi mắt.