ời bạn của người đồng đội cũ của mẹ Đại Hải, chỉ nghe cái quan hệ lằng nhằng này thôi đã muốn cười vỡ bụng rồi.
“Vậy em nhờ chị nhé! Cảm ơn chị dâu!” Cố Tiểu Khê cười ngọt ngào như một cô búp bê.
“OK, đi đi, hắn ta sắp đến rồi đấy!” Tôi khoát tay, bảo Tiểu Khê.
“Cái tên khốn này lại đến muộn rồi…” Tôi ngủ gục xuống bàn đến nơi rồi mà vẫn chưa thấy ai tới.
“Chào em, em là Tiểu Khê đúng không?”. Một người đàn ông xuất hiện trước mặt tôi. Trời, không ngờ mẹ chồng tôi chọn người ổn ra phết. Cao ráo, đẹp trai, lại có khí chất nữa. Nếu không phải đã kết hôn rồi thì chắc chắn tôi sẽ không thể để một anh chàng như thế này thoát được.
“Dạ vâng ạ, mời anh ngồi!” Tôi đứng dậy, bảo.
“Xin lỗi, anh có chút việc nên đến muộn” Không ngờ anh ta còn rất tử tế, lịch sự nữa, ấn tượng của anh chàng này đối với tôi không tồi chút nào.
“Không sao, không sao ạ! Anh là nghề gì vậy ạ?” Tôi bắt đầu vấn đề theo đúng kịch bản.
Anh chàng này đúng là hàng cao cấp, hoàn mĩ không còng gì để chê nữa rồi. Hôm nay về, tôi phải kể lại cho Tiểu Khê nghe mới được, bảo nó “đá” ngay cái thằng nhóc ca sĩ hâm hấp kia đi, sao mà sánh được với anh chàng hào hoa, tuyệt vời này chứ, đúng là quý công tử, quý công tử…
Đang cao hứng, tự nhiên anh chàng kia lại nhìn về phía sau tôi. Tôi cũng giật mình, quay đầu lại. Chết tôi rồi! Cố Đại Hải đang ngó nghiêng ở cửa.
“Đại Hải!”. “Quý công tử” còn vui mừng gọi rất to nữa, tôi thấy có lẽ anh ta đang muốn gọi Đại Hải thành “anh rể” luôn.
“Ồ, anh cũng đang tìm hai đứa đây!” Cái tật ăn nói ầm ĩ ở chỗ đông người của Cố Đại Hải vẫn không sao sửa đuợc.
Giờ thì tôi chỉ mong có một kẽ hở nào đó mà chui xuống thôi.
“Hả? Vợ à? Em đến đây làm gì thế?” Cố Đại Hải quay qua, trợn mắt nhìn tôi.
“Cái gì? Sao lại… sao lại thế?” Mặt “quý công tử” trắng bệch ra.
“Cố Tiểu Khê! Em giỏi quá nhỉ?” Cố Đại Hải ngồi cạnh tôi, bắt đầu giáo huấn em gái mình.
“Ngay từ đầu em đã không muốn đi rồi. Anh muốn gì nào? Muốn đánh em hả? Anh thích thì cứ đánh đi!” Cố Tiểu Khê nói, con bé đã sớm nhận được tin tình báo từ tôi rồi. Tổi bảo nó cứ nói cứng rắn lên. Cố Đại Hải không dám mang chuyện này ra kể với bố mẹ đâu, anh ấy thế nào cũng sợ bố lên cơn giận.
“Thôi thôi, có chuyện gì thì hai anh em cứ từ từ mà nói…!” Tôi cố bênh Tiểu Khê.
“Em cũng lắm chuyện quá đấy! Kiếm chỗ nào đó ngồi yên đi!” Cố Đại Hải tức đến nỗi mặt đỏ bừng bừng như Quan Công. Nếu cứ thế này thêm mấy phút nữa, chắc anh ấy sẽ biến thành Bao Công luôn ấy chứ.
“Được được, hai người cứ từ từ nói chuyện! Em kiếm chỗ nào mát mẻ ngồi đây!” Tôi nháy mắt với Tiểu Khê rồi bế Bội Bội vào phòng xem ti vi.
Thực ra, tôi vẫn cố căng tai ra để nghe xem họ đang nói gì. Cố Đại Hải chỉ nói đi nói lại có một chuyện, đó là kịch liệt lên án cậu ca sĩ kia. Tôi thấy anh ấy đúng là đồ ngốc. Khuyên người ta thì cũng phải có chiến lược một chút chứ! Giọng hai người càng lúc càng to, tôi nghe được một đoạn thì buồn ngủ qua rồi ngủ thiếp đi.
Lúc mở mắt ra, tôi thấy Cố Đại Hải đang nhìn chằm chằm vào tôi. “Á! Ma!!!” Tôi bật dậy, đập đầu ngay vào trán Cố Đại Hải.
“Có là quỷ chắc cũng bị em đập chết rồi!” Anh ấy không ngừng xuýt xoa.
“Anh có làm sao không?” Tôi lo lắng hỏi.
“Hí hí…” Anh ấy không nói gì mà chỉ ôm lấy chân tôi đùa nghịch.
“Điên à?” Tôi tiện chân đạp cho anh ấy một cái.
“Không! Chẳng phải anh đã nhận lỗi rồi sao?”
“Anh đừng có mong chờ em đi khuyên em gái anh! Chuyện của nhà anh, em không can dự đâu!”
“Ui ui, vợ anh đúng là thông minh! Cái gì em cũng biết! Nhưng em cũng không thể cứ ở đó mà nhìn em chồng mình đi vào chỗ nguy hiểm phải không?” Cố Đại Hải khẩn khoản nhìn tôi. “Hơn nữa, em cũng thấy rồi đấy, cậu ấy rất đẹp trai mà…”
“Cái đó thì đúng! Anh xem, người ta đẹp trai như thế chứ, còn anh chẳng khác gì mấy ông lực điền!” Tôi ngồi dậy, bảo.
“Anh là lực điền thì em là gì hả?”
“Là gì cái đầu anh ấy!” Tôi giơ chân lên, định đá anh ấy, Cố Đại Hải vội vàng lăn qua một bên.
“Để xem anh thu phục em thế nào nhé!” Cố Đại Hải lao tới, bế tôi đặt lên giường.
“Ha ha! Đáng ghét! Bội Bội đang ở đây này, anh đứng có mà giở trò lưu manh, em có “nhân chứng” đấy!”
“Nó dám sao? Anh cho nó vào nồi, nấu “rựa mận” luôn!” Cố Đại Hải chưa nói xong thì đã bị Bội Bội xông ra cắn cho một phát.
7.
Đây là lần thứ hai trong tháng này, Cố Đại Hải phải vào bệnh viện.
“Anh đừng nói với mẹ đấy, không thì anh chết với em!” Tôi đưa Cố Đại Hải đi tiêm phòng chó dại, nếu để mẹ anh ấy biết được, chắc tôi xong đời mất.
“Được rồi! Anh không nói! Anh sẽ bảo anh tự cắn mình”. Anh ấy nói lúc chờ ở bên ngoài. Ngón tay của anh ấy đã được bác sĩ băng lại.
“Cố Đại Hải!” Cô y tá bước ra, gọi to.
“Này. Anh có phúc đấy, cô y tá này xinh phết!” Tôi đẩy anh ấy lên trước.
Cố Đại Hải phỉa vào tiêm phòng còn mình tôi ngồi lại, nhìn quanh quẩn bên ngoài. Một bóng dáng quen thuộc hiện ra trước mắt tôi, là Trần Lộ. Cô ấy đang được một cô y tá dìu từ phòng sản khoa ra.
“Có chuyện gì thế?” Tôi tới bên cô ấy.
“Chẳng sao cả! Cậu vẫn còn quan tâm tới mình cơ à?” Sắc mặt Trần Lộ có vẻ không tốt.
“Chúng mình có làm gì cậu đâu mà cậu lại nói thế hả?” Tôi bực mình bảo.
“Đúng, các cậu chẳng làm gì cả. Trong lòng mình các cậu vốn đã khinh thường mình rồi.” Cô ấy cũng bực lên. “Đúng là mình rất nghèo, nhà mình cũng chẳng có quyền lực hay quan hệ gì hết. Nhưng mình thực sự không cần sự bố thí của các cậu. Chẳng qua là gia đình các cậu có điều kiện thôi, chứ tốt đẹp cái quái gì.”
“Cậu im ngay đi! Bọn mình đã làm gì có lỗi với cậu nào? Cậu nói đi, mình và A Mông có lỗi gì với cậu hả? Thực ra mình cũng không định nói, nhưng cậu đâu có tốt đẹp với bọn mình!” Tôi giơ tay định đánh Trần Lộ nhưng liền bị cô ấy giữ tay lại. Chưa bao giờ tôi nghĩ cô ấy khỏe đến vậy.
“Mình chẳng làm gì sai hết! Đúng là các cậu đã từng cho mình chút đồ, nhưng đó là cái gì chứ? Hả? Toàn những thứ các cậu không cần nữa, không thích nữa! Mình không phải là ăn mày! Các cậu có biết mỗi khi ra ngoài, mình lại bị người ta chỉ trỏ rằng, xem kìa, đó có phải quần áo của Tiểu Ngư và A Mông không? Ha ha! Mình chịu quá đủ rồi!” Mắt Trần Lộ lóe lên những tia nhìn hết sức đáng sợ. “Mình không phục, không phục! Tại sao tất cả những gì tốt đẹp đều dành cho các cậu chứ?”
Những lời của Trần Lộ khiến tôi chẳng biết phải nói gì nữa. Cô ấy bỗng đẩy tôi sang một bên, ung dung bước đi, để lại mình tôi đờ đẫn đứng đó.
8.
Lần này, An Nguyệt diễn trò lâu thật, cứ giả điên giả khùng mãi ở nhà tôi. Thực ra cũng có lúc chị ấy hết sức tỉnh táo, chỉ khi nào nghi ngờ Thẩm Lãng có vấn đề thì mới phát bệnh ra. Cái bệnh trầm cảm này biết chọn đúng lúc thật đấy.
“Mẹ à, mấy quyển tạp chí của con đâu rồi? Tôi hỏi mẹ khi về nhà lấy đồ. Lần này, tôi phải đi phỏng vấn một nhân vật làm bên thẩm mĩ, nếu tôi nhớ không nhầm thì trước đây, tôi đã từng đọc một bài báo về người này trên tạp chí rồi.
“Mẹ không biết, lần trước An Nguyệt dọn dẹp mà.” Mẹ tôi lau tay vào tạp dề, bảo.
“Thế thì thôi, không cần nữa đâu ạ.” Tôi ngồi lên giường.
“Ừ, để cho anh con yên ổn mấy hôm cái đã!” Mẹ tôi quay lại vào bếp. “Con uống canh không?”
Tôi vừa mới bưng bát canh lên chưa kịp uống thì An Nguyệt đã xuất hiện trước mặt tôi như một con ma, trên tay chị ấy chính là quyển tạp chí mà tôi cần.
“Chị dâu, chị có xem quyển đó không? Nếu không để em mang đi nhé, em đang cần!” Tôi đưa tay ra, định cầm lấy.
An Nguyệt tự nhiên khóc ầm lên làm tôi đổ cả canh ra tay.
“Sao thế? Đang không có chuyện gì, bỗng dưng em lại chọc tức cô ta làm gì hả Tiểu Ngư?” Thẩm Lãng vội vàng chạy ra.
“Chọc tức cái đầu anh ấy!” Tôi đập cái thìa lên trán Thẩm Lãng. “Đồ của em, em không thể lấy đuợc à? Thế này thì còn sống làm sao được chứ?”
“Thôi, đừng nói nữa! Tiểu Ngư, con về nhà con đi!” Bố quay ra bảo tôi.
“Ông nói gì thế? Con nó còn chưa ăn cơm mà!” Mẹ tôi đi từ bếp ra.
“Đúng vậy! Con còn chưa kịp ăn mà. Bố mà nói thế, lần sau con không thèm về nữa đâu!” Nói xong, tôi liền núp ngay vào sau lưng mẹ.
“Đúng là chẳng ra làm sao cả!” Trên đường về nhà, tôi kể lại mọi chuyện cho Cố Đại Hải nghe.
“Sau này, chúng ta cứ mặc kệ chị ta đi!” Cố Đại Hải vỗ nhẹ vào lưng tôi.
“Mặc kệ chị ta ấy hả? Còn lâu nhé! Anh cứ đợi đấy mà xem em xử lý chị ta thế nào!” Tôi tức không chịu nổi.
“Ừ, thì xử lý vậy!”
“Hả? Anh lạ thật đấy!” Tôi véo tai Cố Đại hải. “Sao hôm nay anh lại ngoan ngoãn nghe lời em thế? Lại làm chuyện gì xấu xa sau lưng em rồi phải không?”
“Vớ vẩn! Á… Nhưng thực ra thì anh cũng có chuyện này…” Cố Đại Hải bắt đầu ấp úng.
“Nói đi! Ngay thẳng chính nghĩa thì cứ nói!”
“Thực ra là.. công ty của Triệu Bồi mở tiệc… anh… à…” Cố Đại Hải lắp ba lắp bắp.
“Anh muốn đi chứ gì?” Tôi nheo mắt nhìn anh ấy.
“Ừ, ừ!” Cố Đại Hải gật đầu lia lịa.
“Em lại tưởng chuyện gì to tát lắm. Cứ đi thôi, em sẽ đi cùng anh!” Tuy là Triệu Bồi không mời tôi nhưng lão nương sợ gì chứ? Tôi vừa nghĩ vừa nhìn Cố Đại Hải, ông chồng tôi đang tỏ ra cảm kích, sung sướng vô cùng.
9.
Dạo này, tôi đang giúp Lâm Sở chuẩn bị cho một kế hoạch lớn. Lâm Sở sắp tham gia một cuộc thi nhiếp ảnh quan trọng nhưng bên tổ chức lại có chút vấn đề, vì đó là chỗ quen thân của Trần Lộ. Làm việc này hơi mệt vì chúng tôi phải giấu A Mông, mà để giấu được cô ấy thì đâu có dễ dàng gì khi mà Lâm Sở muốn mượn con cô ấy để chụp ảnh.
“Cậu đã nghĩ kỹ xem nên nói gì với A Mông chưa?” Tôi hỏi.
“Mình nghĩ rồi, mình sẽ bảo là sắp tham gia thi nhiếp ảnh nên mượn con cậu ấy làm mẫu thôi.”
“Ôi, sao rồng lại đến nhà tôm thế này.” A Mông ngạc nhiên bảo. Chúng tôi đến đúng lúc A Mông đang ở nhà.
Lý Triển Bằng cũng đang ở đó, mỉm cười nhìn chúng tôi. “Đúng thế, hai “quý nhân” đến thế này chúng tôi biết phải tiếp đãi sao đây nhỉ?”
Tôi chỉ cười rồi ôm lấy bé mập nhà họ. Thằng nhóc lại béo lên nữa, cổ toàn ngấn là ngấn.
“Được rồi, đợi anh đi rót trà đã nhé!” Lý Triển Bằng quay người, đi vào bếp.
“Xem ra bọn mình đến không đúng lúc rồi, làm phiền các cậu đang sum họp.” Lâm Sở lấy cái kính đen ra, trêu đùa thằng bé.
“Sum họp cái con khỉ ấy! Anh ta đến thăm con thôi!” A Mông vẫn cứng đầu cứng cổ nói.
“Đúng, đúng, lỡ mà ly hôn thật thì không thể tới thường xuyên được nữa. Thế nên giờ phải đến nhiều một chút!” Tôi trêu. Thấy Lý Triển Bằng đang tìm cốc chén, tôi hỏi: “Bảo mẫu nhà cậu đâu?”
“Đi chợ rồi! Nếu không, mình gọi Lý Triển Bằng đến đây trông con làm gì?” Nghe A Mông nói thì có vẻ hợp lý lắm, nhưng tôi đoán chắc là cô ấy đã bắt bảo mẫu ra ngoài, còn hai vợ chồng họ ở nhà làm gì thì ai mà biết được.
“Thế thì để mình giúp cậu cho! Mình tới mượn thằng cu nhà cậu đi làm mẫu chụp ảnh đây, tối mình đưa nó về!” Lâm Sở tranh thủ đề nghị luôn.