Vì bài phỏng vấn chết tiệt mà tôi phải tới công ty Triệu Bồi mấy lần liền, lần nào cũng không hẹn mà gặp Ngụy Tử Lộ ở đó. Bây giờ, anh ta đã là giám đốc công ty rồi, có thể coi là có chút công danh. Tôi cũng thừa nhận anh ta là người có tài, lần này xem như gặp thời đi.
Còn nhớ mùa hè năm đó, anh ấy vui mừng báo với tôi là đã tìm được việc làm, từ đó về sau, không hiểu vì sao trong lòng tôi luôn có cảm giác bất an.
“Tổng giám đốc của bọn anh” dần dần đã trở thành câu cửa miệng của anh ấy. Lần đầu tiên tôi phát hiện ra vị trí của “tổng giám đốc” trong lòng Tử Lộ, tôi đột nhiên thấy sợ hãi, tình địch xuất hiện rồi! Thực ra trước đây, tôi đã biết qua về Triệu Bồi, anh trai tôi vẫn nói đó là người dám nghĩ dám làm, chỉ trong vòng vài năm đã đưa một công ty nhỏ phát triển thành doanh nghiệp lớn, hiện tại còn chuẩn bị niêm yết trên sàn chứng khoán nữa.
Tiếp đó, mọi chuyện xảy ra nhanh hơn cả tưởng tượng của tôi, Triệu Bồi nhanh chóng dụ dỗ được Ngụy Tử Lộ…
“Xin lỗi em, Tiểu Ngư. Anh biết anh có lỗi với em, nhưng em mạnh mẽ quá, lúc nào cũng phải sống trong sự bao bọc của em, anh không thích nghi được, thậm chí còn chẳng biết mình làm thế nào mới đúng nữa. Triệu Bồi rất ngưỡng mộ anh, hơn nữa không vì sợ anh làm sai mà ngăn cản anh mọi việc.”
“Chị ơi, tới rồi!”. Giọng nói của người lái xe đột nhiên vang lên làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của tôi. Lâm Sở đã đứng đợi tôi ngoài cổng từ lúc nào.
“Sao? Tìm mình có việc gì mà gấp thế?”. Không hiểu Lâm Sở có chuyện gì, bảo việc này chỉ có tôi mới giúp được.
“Mình sắp chụp một bộ ảnh mới, cần một ít đồ gốm sứ Thanh Hoa, không cần hàng thật, đồ giả cũng được, sau này mình sẽ trả lại”. Lâm Sở nhìn tôi với ánh mắt hi vọng. Tôi lập tức gọi điện thoại. “Có bao nhiêu đồ mang đến hết cho em, ờ ờ, mang tới…”
“Tiểu Ngư à, sao mình yêu cậu thế không biết!”. Lâm Sở vui mừng khôn xiết. “Đi, mình mời cậu ăn gì đó nhé!”
“Này, đó chẳng phải là Trần Lộ sao?”. Lúc tới cửa quán ăn, chúng tôi nhìn thấy Trần Lộ đang lôi lôi kéo kéo ai đó.
“Dương Siêu?”. Mắt của Lâm Sở tốt hơn tôi, ngay lập tức nhận ra đó là Dương Siêu.
“Có qua đó không?”
“Đừng, để họ nói chuyện đi!”. Lâm Sở liền kéo tôi vào trong quán.
Lúc chúng tôi đang ăn cơm, đột nhiên ngoài cửa sổ có rất nhiều người tụ tập lại, đang chỉ chỉ trỏ trỏ gì đó phía trên.
“Trên đó có gì vậy?”. Cửa sổ đã bị đóng chặt, nếu không, chắc chắn tôi sẽ ngó đầu ra xem.
“Mình không biết. Này! Cảnh sát tới kìa!”. Lâm Sở bảo.
“Bên ngoài có chuyện gì thế?”. Tôi kéo một nhân viên phục vụ lại hỏi.
“Hình như có người định nhảy lầu…”
“Chết rồi!”. Hai chúng tôi quay ra nhìn nhau, lập tức chạy ngay ra ngoài.
“Chị ơi, còn chưa trả tiền mà!”. Tiếng nhân viên phục vụ gọi. “Thương trường” chính là như vậy đấy, cho dù trời có sập xuống thì cũng phải đợi trả tiền xong đã.
Lâm Sở liền rút ra bốn trăm tệ vứt lên bàn, thực ra đồ ăn chúng tôi gọi còn chưa mang lên hết nhưng lúc này, ai còn tâm trạng để ăn uống gì nữa!
Tôi đã nhìn thấy cảnh tượng mà mình không muốn nhìn thấy nhất: Trần Lộ đang đứng trên thành sân thượng, Dương Siêu thì quỳ ở phía xa, giờ cô ấy như một con phượng hoàng chuẩn bị lột xác, không sống thì chết!
Trần Lộ nhảy xuống nhưng cảnh sát đã cứu được. Bây giờ, trông cô ấy không khác gì một con phượng hoàng cô độc, vẫn tiếp tục sống trong đau khổ.
Vì việc nhảy lầu làm ảnh hưởng tới an toàn nơi công cộng nên Trần Lộ bị cảnh sát phê bình.
Người nhà cô ấy cũng tới, họ không trách Dương Siêu mà quay ra mắng Trần Lộ, bảo rằng một người con gái như cô sao lại dám làm mấy chuyện đó, chẳng phải Dương Siêu đã xin lỗi rồi sao. Lúc đó, tôi thực sự muốn hỏi họ xem, có phải ở làng họ vẫn cho phép cưới vợ lẽ hay không, nhưng đã bị Cố Đại Hải kéo đi chỗ khác. Đây là đạo lý gì chứ?
Cùng thời gian ấy, An Nguyệt ngày nào cũng tới công ty Thẩm Lãng, khóc lóc ầm ĩ ở đấy.
Mẹ tôi thì ngày nào cũng tới tìm tôi rồi khóc, nhưng vấn đề là ai dám đùa cợt với mấy chuyện tình cảm cơ chứ? Tuy vậy, việc này cũng phải trách Thẩm Lãng, đã không thích người ta sao lại còn để người ta ở bên cạnh làm gì?
Thẩm Lãng đột nhiên mất tích, chẳng ai biết anh ấy đi đâu, điện thoại cũng tắt, không gọi về cho gia đình. Bị trói buộc bao nhiêu năm nay, cuối cùng anh ấy đã dám bước ra ngoài, tôi nghĩ chắc lần này, anh ấy đã dùng dũng khí của cả nửa cuộc đời còn lại để ra đi, không thành công thì cũng thành “nhân”.
“Em nghĩ xem, anh Thẩm Lãng có thể ở đâu được nhỉ?”. Buổi tối, Đại Hải không đi ngủ ngay mà ôm lấy Bội Bội, hỏi tôi.
“Sao? Chị An Nguyệt đã tìm tới anh hả?”. An Nguyệt dạo này cứ lẵng nhẵng theo chúng tôi như đỉa đói vậy.
“An Nguyệt tìm anh làm gì chứ, anh chỉ thấy hiếu kì thôi, không ngờ anh Thẩm Lãng cũng dám làm như vậy.”
“Ha ha, đến người thân như em mà còn chẳng biết, anh thì hiểu được gì chứ? Em nghĩ thế nào chị An Nguyệt cũng tới tìm em cho mà xem”.
Giờ thì tôi thực sự phục cái miệng của mình rồi, quả nhiên An Nguyệt tới tìm tôi, vẻ mặt hết sức bi thương, chắc chị ấy đang định quyết chiến với gia đình tôi đây mà. “Anh trai em đâu rồi?”
“Em không biết! Giờ em kết hôn rồi, rất ít khi về nhà”. Tôi thấy chị ấy lúc này rất giống nhân vật Tường Lâm[4] trong tiểu thuyết của Lỗ Tấn, chỉ có điều, anh trai tôi vẫn còn sống.
[4] nhân vật trong cuốn “Cầu phúc” của Lỗ Tấn.
An Nguyệt bắt đầu khóc lóc. “Tại sao đến em cũng lừa chị?’
“Thôi đi, chị thừa biết tính em rồi mà, bây giờ nước mắt của chị chẳng đáng một xu, hơn nữa, làm vậy thì có tác dụng gì chứ?”. Tôi dẫn chị ấy ra một quán cà phê gần đó.
“Có thể em thấy vô nghĩa. Nhưng chị không thể rời xa Thẩm Lãng được!”. Chị ấy gọi một ly sinh tố.
“Anh ấy có gì tốt đâu? Nhút nhát, ngờ nghệch…”
“Em biết không, từ nhỏ chị đã thích anh ấy rồi. Lúc học lớp 1, chị đã thề là sau này nhất định sẽ phải lấy anh ấy”. Thực lòng mà nói, An Nguyệt khá xinh đẹp, đôi mắt hai mí rất có hồn, mặt trái xoan, nhưng không giống trái xoan tây như tôi, chị ấy là xoan ta.
“Chị lớn rồi thì cũng nên tỉnh mộng đi, nếu không tỉnh sẽ thành mộng du cả đời đấy!”. Chẳng biết tại sao tôi cứ muốn cười.
“Không được!”. Khuôn mặt chị ấy đột nhiên trở nên rất dữ tợn.
33.
“Đúng là buồn cười thật đấy!”. Tôi kể với A Mông những biểu hiện của An Nguyệt.
“Haizz, cứ chờ xem, thế nào chị ta cũng bảo là có thai đấy!”. A Mông vừa ôm con vừa nói.
“Cục cưng ơi, ăn cơm chưa?”. Tôi nắm bàn tay mập mạp của đứa trẻ, đúng là béo thật, toàn là thịt, lại còn thích cười nữa, trêu một tí là cười, dễ thương quá!
“Nó ăn rồi, lát nữa Lý Triển Bằng tới đón đi”. A Mông bóp bóp vai.
Tôi nheo mắt nhìn cô ấy. “Hả? Hòa bình rồi à?”
“Quên đi! Mình nhường đấy, mấy hôm nay việc ở công ty nhiều quá, không có thời gian chăm sóc nó”. Xem ra kế hoạch của cô ấy bây giờ là biến đứa con thành “thú cưng” để nuôi chơi.
“Trần Lộ sao rồi?”. Tôi hỏi. Dạo này nhà tôi có nhiều việc đau đầu quá, không có thời gian để tới bệnh viện thăm Trần Lộ.
“Tinh thần khá hơn rồi, nhưng vẫn chưa cho Dương Siêu đến thăm, vừa bước vào là cậu ấy la hét inh ỏi cả lên”. A Mông châm thêm điếu thuốc nữa.
“Này này, con cậu đang ở đây đấy!”. Tôi vội vàng xua khói thuốc.
“Tiểu Lan, bế em lên gác đi!”. A Mông không bỏ điếu thuốc xuống mà gọi bảo mẫu bế con ra chỗ khác.. “Mình đang nghi ngờ thần kinh của Trần Lộ có vấn đề, lúc không gặp Dương Siêu thì vẫn bình thường, vừa nhìn thấy anh ta thì lập tức như người điên vậy. Cậu xem, mình thật sự không hiểu, vì một người đàn ông như thế có đáng không?”
“Đánh phải chịu thôi, cậu ấy vốn khác chúng ta mà. Bọn mình không có đàn ông thì chỉ thấy cô đơn một chút thôi, còn cô ấy không có Dương Siêu thì như trời sắp sập xuống đến nơi vậy. Mấy hôm trước, mình có đi phỏng vấn một chuyên gia tâm lý, để lúc nào mình đưa cô ấy tới đó xem sao”. Tôi với tay lấy điếu thuốc A Mông đưa cho.
“Ờ, đấy gọi là nghĩ không thông, An Nguyệt cũng thế, cậu cứ chờ xem, thế nào cũng có chuyện!”
“Thế không phải là chết mình sao? Không được, mình phải đi tìm anh Thẩm Lãng!”. Tôi đoán Thẩm Lãng chỉ trốn về quê thôi, tôi có cảm giác là anh ấy đang ở đó.
34.
Lâm Sở mua hết đống đồ gốm của Triệu Tam, chẳng nói qua với tôi một tiếng.
“Cậu tốn bao nhiêu tiền?”. Lúc tôi biết chuyện, điều đầu tiên tôi hỏi là giá tiền.
“Chưa đến mười vạn”. Cô ấy nói rất thản nhiên.
“Trời, cái tên khốn đó! Chẳng qua chỉ là mấy thứ đồ bỏ đi thôi mà!”. Tôi tức mình liền đi tới chỗ anh ta.
“Triệu Tam, anh muốn chết hả?”
“Ôi, em gái Tiểu Ngư của anh đến rồi đó hả, tiền của em anh đã chuẩn bị đủ rồi, đang định gọi cho em đây”. Anh ta đang được bạn gái mát xa cho, nghe nói cô gái này trước đây chuyên làm mát xa ở bể bơi.
“Sao? Đến bạn bè em mà cũng dám lừa hả? Mấy cái thứ vỡ nát đó của anh thì đáng mấy đồng chứ? Quá năm vạn em đi đầu xuống đất, mau, đưa hết tiền đây, có muốn mai đóng cửa luôn không hả?!”. Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế dài trong vườn, vì vừa chạy một mạch tới đây nên mệt đứt cả hơi.
“Ấy, đừng nóng! Sau này anh sẽ trả mà!”. Triệu Tam vội vàng ngồi dậy.
“Đưa tiền đây rồi nói chuyện!”. Tôi tiện tay cầm cái quạt nan lên, mùa này dùng quạt nan là tốt nhất, nhưng mấy thứ kiểu này ở Bắc Kinh không bán, chỉ mấy chợ bán buôn ở ngoại ô mới có.
“Tiền của cậu đây!”. Nửa tiếng sau, tôi lại hộc tốc chạy tới chỗ Lâm Sở, thấy tôi vứt nắm tiền lên bàn, cô ấy há hốc miệng vì kinh ngạc.
“Giật cả mình! Mình còn tưởng cậu tới đòi người chứ!”
“Người nào mà đòi?”. Tôi ngồi trên ghế sô pha, uống bia.
“Lâm Sở, vòi hoa sen nhà em không có nước!”. Thẩm Lãng bước xuống cầu thang, vừa đi vừa lau đầu.
“Trời đất! Gã ngốc này từ đâu chui ra vậy?”. Tôi chớp chớp mắt. “Lâm Sở, cậu thích đàn ông mình không có ý kiến, nhưng mà Thẩm Lãng thì không hợp đâu!”
“Còn lâu, mình thèm vào!”. Cô ấy giơ tay chỉ Thẩm Lãng. “Mau mặc quần áo vào đi, để bạn gái em thấy là chết đây!”
“Anh giỏi nhỉ? Trốn ở đây cơ đấy!”. Tối hôm ấy, tôi gọi cả Cố Đại Hải tới, bốn người cùng ngồi ăn thịt dê ở chỗ Lâm Sở, anh ấy còn đem cả Bội Bội theo nữa.
“Con chó này hay nhỉ, đây chính là con chó to lớn uy phong mà cậu kể với A Mông đấy à?”. Lâm Sở dung một tay nhấc Bội Bội lên.
“Cậu hỏi anh ấy đi, hỏi kĩ càng hộ mình xem có biết thế nào là chó ta không!”. Tôi chỉ sang Cố Đại Hải.
“Anh cũng định về quê, nhưng lúc đó tự nhiên lại gặp Lâm Sở”.
Ông anh trai quay sang liếc tôi một cái rồi lại ăn tiếp.
“Hôm đó, mình đi chụp ảnh ở gần công ty Thẩm Lãng…”. Thì ra dạo này, Lâm Sở đang chụp cái gì đó về thời trang cao cấp, lúc Thẩm Lãng đang chuẩn bị chạy trốn thì gặp cô ấy, liền bị đem về đây luôn.
Thẩm Lãng ăn xong mới hỏi tôi. “Ở nhà thế nào rồi?”
“Nhộn nhịp lắm, hôm nào cũng có gà bay chó nhảy”. Tôi ôm lấy Bội Bội, hôm nay nó rất ngoan, chơi đùa với Lâm Sở cả tối.
“Bố mẹ cô ấy lại tới gây chuyện hả?”
“Đúng thế, em cho một trận, sau đó đuổi đi rồi”. Tôi uống