Coca, thứ đồ uống này phản ánh rất chính xác cuộc sống lúc này của Thẩm Lãng – thật tức cười!
“Cảm ơn nhé!”. Anh ấy gật đầu.
“Nghe buồn nôn quá! Chẳng qua là em thấy đáng ghét quá thôi, nghề của em mà!”. Tôi cho anh ấy một cái tát nhẹ, đáng đời!
35.
Tối đến, mí mắt tôi cứ nháy mãi không thôi.
“Mắt trái hay mắt phải?”. Cố Đại Hải hỏi.
“Mắt phải”. Tôi giơ tay xoa xoa, từ lúc tắm xong đến giờ mí mắt cứ giật giật liên tục.
“Thế là xong rồi, trái phá sản, phải bị thiêu. À, không phải, phải phá sản, trái bị thiêu.”
Bị tôi véo vào đùi, Đại Hải đau đến mức không chịu nổi, phải hét lên. Tôi nói: “Ai bảo anh mồm miệng thối tha, đáng đời!”. Đúng là ăn nói lung tung!
“Cái gì? Anh không đùa chứ?”. Tôi giật mình. Nửa đêm, Thẩm Lãng gọi điện cho tôi, bảo là An Nguyệt gửi tin nhắn tới, nói rằng cô ấy có thai rồi.
“Có chuyện gì thế?”. Đại Hải nheo mắt hỏi.
“Cái miệng độc địa của A Mông đoán trúng rồi!”. Tôi liền kể hết cho Đại Hải nghe.
“Không đen đủi đến thế chứ?”
“Mau theo em, đến tìm bọn họ xem thế nào!”. Tôi vội vàng trở dậy mặc quần áo, chuyện này đúng là rắc rối thật.
Canh ba, chúng tôi lại tới chỗ của Lâm Sở, bên trong vẫn còn sáng đèn.
“Làm thế nào bây giờ?”. Tay chân Thẩm Lãng run lẩy bẩy.
“Còn làm gì được nữa?”. Tôi tức giận, việc đến mức này thì phải chịu thua rồi.
Cố Đại Hải nêu ý kiến: “Giờ thì nói gì cũng vô ích thôi, tốt nhất anh hãy suy nghĩ cho thật kĩ rồi nói chuyện rõ ràng với cô ấy!”
“Tôi nói rồi, nhưng cô ấy không chịu!”. Có khi Thẩm Lãng đã nghĩ đến việc chết đi cho xong rồi ấy chứ!
“Thôi, trước hết hãy thu dọn đồ đạc, anh hãy chạy đi đã!”
Chúng tôi đang bàn chuyện thì cửa đột nhiên bật ra, An Nguyệt và bố mẹ tôi, cả người nhà An Nguyệt nữa, tất cả cùng xông vào.
“Tiểu Ngư!”. Thẩm Lãng đưa mắt nhìn tôi.
“Trời đất chứng giám, không phải do em!”. Tôi lại đưa mắt nhìn Cố Đại Hải.
“Cũng không phải anh, anh thề đấy!”. Cố Đại Hải cũng thề thốt, thế là tất cả chúng tôi quay ra nhìn Lâm Sở.
“Mình có điên đâu! Người nào mà làm sau này đẻ con đui què mẻ sứt!”. Lâm Sở bảo.
“Đừng có đoán nữa, là tôi đi theo xe hai người tới đây!”. An Nguyệt đang giận dữ đứng ngoài cửa, ánh mắt như tóe lửa.
Xem ra An Nguyệt quyết tâm “bắt chồng”, chưa đạt được thì chưa chịu thôi, phen này Thẩm Lãng chết chắc rồi. Lúc đầu tôi định bảo đưa An Nguyệt đi bệnh viện khám lại, nhỡ lần trước khám nhầm thì sao, nhưng cuối cùng lại không dám mở miệng, bây giờ ai mà nói trước sẽ trở thành kẻ thù của tất cả mọi người ngay, thế nên tôi chỉ dám giương mắt nhìn.
“Liệu bệnh viện có khám nhầm không? Lần nào chúng con cũng cẩn thận lắm mà!”. Giờ thì Thẩm Lãng chẳng còn sợ trời sợ đất gì nữa, trong đầu nghĩ gì thì nói thẳng ra hết.
“Mày nói cái gì? Đúng là đồ khốn nạn, đã chiếm đoạt con gái nhà người ta rồi mà còn dám nói thế hả?”. Bố An Nguyệt xông lên cho Thẩm Lãng một cái tát.
“Sự thật như thế nào thì anh ấy nói như thế! Làm sao nào? Bác muốn đánh nhau hả? Cháu sẽ chơi với bác!”. Trong phút chốc, tôi không kiềm chế được, liền quát ầm lên, tuy lúc bình thường tôi hay bắt nạt Thẩm Lãng nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể cứ đứng đấy, giương mắt lên nhìn người ta bắt nạt anh trai tôi được.
“Vậy cô muốn thế nào?”. Thẩm Lãng rút bao thuốc ra, anh không thể chịu nổi nữa rồi.
“Chẳng thế nào cả, kết hôn đi, chúng ta bắt đầu lại, cùng sống hạnh phúc!”. An Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Lãng.
“Ha ha, đã như thế này rồi thì cưới nhau liệu còn tốt đẹp gì nữa chứ?”. Câu nói của tôi kéo theo một loạt ánh mắt hằm hè, đến Cố Đại Hải cũng quay ra cấu tôi một cái.
Sau đó, mọi người im lặng một lúc lâu, cuối cùng, Thẩm Lãng cũng nói ra quyết định của mình, anh ấy sẽ kết hôn. Tôi biết ngay mà, sự việc đến nước này rồi thì đành phải giải quyết như vậy thôi, là phúc hay là họa đều do ông trời quyết định.
“Này này, sao lại thế? Sao họ lại cưới nhau thế?”. A Mông hỏi khi bế cậu con trai tới tham sự buổi hôn lễ đau thương của Thẩm Lãng. Lý Triển Bằng vừa mới trả con cho cô ấy hôm qua.
“Cậu lo được chắc? Cứ ly hôn cho xong đi rồi hãy nói!”. Lâm Sở ở bên cạnh trêu. “À, đúng rồi, A Mông, cậu cho mình mượn con cậu chút được không? Chiều mình muốn chụp vài kiểu ảnh”.
“Bế đi đi, bế luôn đi!”. A Mông liền đưa đứa bé cho Lâm Sở. “Để lát nữa mình với Lý Triển Bằng đánh nhau cũng thấy đỡ vướng.”
An Nguyệt vừa bước ra, hôm nay, chị ấy trang điểm cực kì lộng lẫy, còn Thẩm Lãng đáng thương thì điệu bộ như một ông nông dân mất mùa vậy. Mọi người thay nhau chúc mừng nhưng trong lòng toàn những ý nghĩ không mấy tốt đẹp, người thì thương Thẩm Lãng đen đủi, kẻ thì nghĩ An Nguyệt đúng là ghê gớm. Lúc hai bên gia đình cùng nhau chụp ảnh thì rất vui vẻ, nhưng vừa buông cái máy ảnh xuống là chiến tranh ngay lập tức nổ ra, chẳng khác gì như nước với lửa, suýt chút nữa là lao vào đánh nhau đến nơi.
“Oa… oa…”. Con trai A Mông không hiểu tại sao đột nhiên khóc ầm ĩ làm Lâm Sở luống ca luống cuống.
“Đại ca của tôi, đừng khóc nữa được không? Xem này, xem này!”. Cô ấy tờ giấy ăn chơi đùa với thằng bé. “Người huynh đệ à, cho cô chút thể diện đi, đừng khóc nữa nhé!”
“Không được dỗ nó như thế!”. Mẹ tôi từ đâu đi tới ôm lấy thằng bé dỗ dành.
“Đứa bé này đáng yêu quá!”. Mẹ An Nguyệt cũng xúm vào, nhờ đứa con của A Mông mà không khí giữa hai gia đình đỡ căng thẳng hơn nhiều.
***
“Mời ra giá!”. Tôi kéo tấm thẻ bài lại phía mình, bảo Lý Triển Bằng và A Mông ra giá.
“Căn nhà trị giá hai trăm vạn!”. A Mông ngay lập tức rút ra tờ bìa đất, đúng là rất đáng giá.
“Bốn mươi phần trăm cổ phần của công ty!”. Lý Triển Bằng cũng không hề do dự, hai người bọn họ đúng là ngang tài ngang sức.
Hai bọn họ nghĩ ra cách mới để quyết định quyền nuôi con, kiểu như là đánh bạc, ai thắng người ấy được nuôi, tất cả đều dựa vào ý trời. Vừa khéo lúc ấy, Lâm Sở có một cái bàn mạt chược, hoàn toàn tự động mà rất sang trọng nữa.
“Lý Triển Bằng! Công ty đó là của hồi môn của tôi đấy!’. A Mông cướp lấy tờ chứng nhận tài sản: “Đó là tài sản của tôi!”, sau đó tiện tay dúi đầu Lý Triển Bằng một cái.
“Cô bị điên à? Công ty đó nhờ tôi nên mới có ngày hôm nay. Cô đã làm được gì hả?”
“Cái gì cơ? Anh muốn chết à?”
Tôi chạy một mạch lên trên tầng, đặt phịch người lên cái ghế sô pha của Lâm Sở. “Trong phòng cậu không có thứ gì quý giá chứ hả?”.
“Đừng lo! Mình đã dọn hết đồ lên đây rồi.”. Lâm Sở giơ tay chỉ đống đồ đạc trên bàn.
“Thế thì yên tâm rồi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm!”. Tôi thở phào rồi giơ tay véo má Lâm Sở.
“Cô là đồ đàn bà thối tha!”.. Tiếng Lý Triển Bằng gào lên.
“Cảm ơn nhé! Không ngờ anh lại còn khen tôi, nếu không tôi lại tưởng mồm anh chỉ nhét toàn côn trùng thôi đấy!”
“Còn mồm cô thì dùng để ăn cơm chắc?”
“Đừng nghĩ ai cũng thích làm mấy việc giống như anh, ngoài việc nuốt côn trùng ra, anh còn biết làm gì nữa hả?”
Chúng tôi đi ăn về rồi mà hai bọn họ vẫn còn chửi nhau ở trên tầng mãi không dứt. “Thôi thôi, ăn cơm đã, ăn xong lại đánh nhau tiếp, trong bụng không có gì thì chẳng còn sức mà đánh nhau đâu!”. Tôi kéo bọn họ ra trong khi Lâm Sở trút thức ăn trong hộp ra đĩa.
“À, Lâm Sở này, nhà cậu có tỏi không?”. A Mông vừa nhai vừa bảo.
“Để làm gì?”
“Mình muốn ăn, lát nữa còn hà hơi cho tên khốn kiếp này chết sặc”. A Mông trợn mắt lên nhìn Lý Triển Bằng.
“Tiểu Ngư, mua hộ anh ít đậu phụ thối về đây, để anh xem ai sẽ phải khốn khổ hơn đây!”. Lý Triển Bằng móc mấy tờ tiền ra, đặt lên bàn.
“Con người anh sắp biến thành đậu phụ thối đến nơi rồi, còn bắt Tiểu Ngư đi mua làm gì nữa?”. A Mông cầm một cục xương ném vào đầu anh chàng.
“Cô làm cái gì thế hả?’. Lý Triển Bằng gắp ngay một cái đầu cá phi trả lại.