Trên đường về, tôi nghĩ mãi đến chuyện đám cưới. Thực sự tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai nữa, thậm chí chẳng hiểu là vì mình muốn thế hay là để trả thù Ngụy Tử Lộ.
Về gần tới nhà, tôi trông thấy một gương mặt rất quen thuộc – Ngụy Tử Lộ. Anh ấy đứng đợi tôi hệt như một tháng trước đây, không ngừng đi đi lại lại, hai tay đút vào túi quần. Trong phút chốc, tôi cảm thấy dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra, hai người chúng tôi vẫn giống như trước, khi đó, tôi chỉ mong quan hệ giữa chúng tôi cứ như vậy cho đến lúc già.
“Sao em về muộn thế?”. Giọng nói của Tử Lộ vẫn vô cùng ấm áp. Tôi để mặc cho anh ấy lại gần, đưa tay lên vuốt má tôi. Bên tai chợt đau nhói vì bị chiếc nhẫn đính hôn của anh ấy cứa vào, tôi liền tỉnh ngộ.
“Tôi chẳng có gì để nói với anh cả, cút đi!”. Tôi giơ tay tát anh ta rồi cứ thế bước thẳng về phía trước, không quay đầu lại.
Tắm xong, tôi ngồi trên giường đếm tiền. Tôi rất thích những lúc như thế này, việc sờ vào từng đống tiền khiến tôi thấy rất thú vị. Có lúc, tôi còn nghĩ, tiền chắc chắn là nhân tình trong kiếp trước của tôi, nếu không thì tại sao tôi lại thích thú như vậy chứ?
“Tiểu Ngư, em ngủ chưa?”. Thẩm Lãng đột nhiên đấy cửa bước vào, làm hỏng cả giây phút hạnh phúc của tôi với “tình nhân” bé nhỏ, tôi chưa kịp cất chúng đi thì anh ấy đã đứng trước mặt.
“Anh không biết gõ cửa à?”. Tôi chau mặt với tên “tội đồ”.
“Anh không biết em đang bận đếm tiền”. Anh ấy ngồi trên giường tôi. “Em nghĩ kỹ rồi chứ?”. Mắt Thẩm Lãng vẫn không rời tôi từ lúc tôi đếm tiền xong đến lúc cất vào ngăn kéo.
“Em nghĩ kỹ rồi. Sao thế?”. Tôi nghĩ chắc chắn là Ngụy Tử Lộ nhờ anh trai tôi đến làm thuyết khách đây. Anh ấy cứ nhìn tôi chằm chằm như thể một tên háo sắc vậy.
“Chỉ cần em cảm thấy tốt là được”. Anh ấy buông một câu rồi đi ra.
13.
Lý Triển Bằng đột nhiên tới tìm tôi rồi mời tôi đi ăn cơm.
“Đúng là kỳ lạ thật, tên ki bo kẹt xỉn như anh mà cũng mời em đi ăn cơ đây!”. Tôi bảo.
Lý Triển Bằng ngồi đối diện với tôi. Anh ta chẳng khác hồi đi học là mấy, nếu muốn tìm điểm khác biệt thì có lẽ là đống thịt ở bụng đã xệ ra, chảy cả xuống dưới, lại còn đeo thêm một cái thắt lưng rất chặt, tôi chỉ sợ một lát nữa, nó không chịu nổi rồi bục ra mất.
“May mà anh chưa nghèo tới mức không mời nổi em một bữa cơm”. Nụ cười của Lý Triển Bằng trông thật giống mấy bà già, lúc còn đi học, bọn tôi toàn gọi anh ấy là “bác gái”.
“Mời em đi ăn là để mừng hai người ly thân hả?”. Tôi đoán chắc chắn là có chuyện gì đó liên quan tới A Mông, vì quan hệ giữa tôi và anh ta chẳng đến mức phải mời tôi đi ăn thế này.
“Đúng là từ bé em đã rất nhanh nhạy rồi.”
Nghe anh ấy nói vậy, tôi chợt nhớ lại, đúng ra chúng tôi đã có thể coi là bạn thanh mai trúc mã vì hồi cấp một, chúng tôi từng học cùng nhau, nhưng lên đến cấp hai thì tôi lại vào học ở trường chuyên theo yêu cầu của bố mẹ. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
“Anh nói luôn đi, có chuyện gì?”. Tôi cắt một miếng bít tết cho lên miệng rồi nhấp một hớp rượu vang.
“Cũng không có gì đâu, em có thể phiên dịch tiếng Nhật được chứ?”. Triển Bằng ngúc ngoắc đầu.
“Thế mà cũng hỏi! Ngoài em ra thì anh còn tìm được ai khác nữa hả?”. Tôi nghiêm mặt bảo.
“Thế thì giúp anh việc này với, tuần sau bọn anh có buổi họp, đang thiếu một phiên dịch.”. Anh ấy mừng như bắt được vàng, mặt hớn ha hớn hở.
“Ờ, OK”.
“Đừng có quên đấy, thứ hai tuần sau nhé!”. Trước lúc đi, anh chàng không quên dặn dò tôi.
14.
Cố Đại Hải mang theo một đống mỹ phẩm, cầm đến nhà tôi hết túi lớn tới túi nhỏ. Tên này xem ra cũng có chút thành ý.
Mẹ tôi thì nhiệt tình không thể tả được, không ngừng pha nước rót trà.
“Không cần đâu cô ơi, cô để cháu tự làm ạ!”
“Đúng đấy mẹ à! Có phải anh ấy không có tay đâu!”. Tôi gác chân lên bàn, liền bị ông anh trai gạt ngay xuống.
“Này, Thẩm Lãng, anh giỏi nhỉ?”. Tôi cầm ngay quả táo, phi thẳng về phía Thẩm Lãng.
“Con không thể giống con gái một chút được à?”. Mẹ trừng mắt nhìn tôi.
“Này, anh không thấy hối hận chứ?”. Buổi tối, nhân lúc bị mẹ bắt dẫn Cố Đại Hải ra ngoài đi dạo, tôi tranh thủ xác định lại một chút.
“Sao phải hối hận? Em hối hận rồi à?”. Anh ấy vừa cười vừa hỏi tôi.
“Nhầm! Không bao giờ có chuyện đấy!”
“Vậy thì được rồi, giờ chỉ cần nghĩ tới chuyện hôn lễ thôi, nước đến chân rồi đấy!”. Đại Hải bảo tôi.
“Triệu Bồi và anh, cả anh trai em nữa, đều học cùng lớp đúng không?”. Trên đường về nhà, tôi không kìm được liền hỏi.
“Ờ, khi đó, cô ấy còn là hot girl của trường bọn anh đấy!”. Ánh mắt Đại Hải đột nhiên trở nên rất tình cảm, chả trách chuyện Triệu Bồi lấy chồng lại làm anh ấy buồn như vậy.
“Nhưng chị ta già rồi mà!”. Thực ra, cái bà Triệu Bồi đó nhìn qua cũng không xấu.
“Ha ha, em ghen hả?”. Lúc Đại Hải cười, lông mày nhếch lên trông rất giống Ngụy Tử Lộ.
“Thèm vào, em chả có cảm giác gì với mấy bà cô đó!”. Tôi trợn mắt.
“Cô ấy là người rất coi trọng sự nghiệp, cũng rất biết tính toán, không có ai hay việc gì có thể cản trở bước tiến của cô ấy”. Chúng tôi ngồi xuống vườn hoa trước nhà nói chuyện.
“Anh chính là trở ngại đó à?”. Tôi duỗi chân, lật qua lật lại dây giày.
“Đúng thế, anh chính là trở ngại của cô ấy, thế nên trong đám cưới đó mới nhặt được một cô vợ như em”. Đại Hải choàng tay qua vai tôi.
“Được, ở trước mặt em, anh có thể nhớ tới chị ta, nhưng nhất định phải nói cho em biết tất cả những suy nghĩ của anh!”. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy như đã quen anh ấy từ lâu lắm rồi, thậm chí có cảm giác rằng cả đời này anh ấy sẽ đối tốt với tôi. Thẩm Lãng cũng vậy, mặc dù tôi luôn bắt nạt anh ấy nhưng tôi biết, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, anh trai tôi vẫn luôn ở bên cạnh, ủng hộ tôi.
“Cảm ơn em!”. Anh ấy đặt môi lên tóc tôi.
“Nhưng anh cũng phải cho em nghĩ tới Ngụy Tử Lộ đấy!”. Tôi dựa vào anh ấy, nhẹ nhàng nói.
“Ừ, anh đồng ý”. Bờ vai của Cố Đại Hải rất vững chắc, bỗng nhiên tôi muốn yêu thực sự người đàn ông này.
“Vậy em cũng cảm ơn anh!”. Tôi đẩy anh ra. “Anh về nhà đi, ngày mai còn phải đi làm nữa!”
“Ngày mai chúng mình đi ăn cùng nhau được không?”. Anh ấy gọi với theo.
“Để xem tâm trạng em thế nào đã, mai nhớ hỏi em sớm một chút!”. Tôi không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy.
15.
Tôi gọi A Mông và Trần Lộ cùng tôi đi thử váy cưới, tiện thể gọi luôn cho em chồng tương lai – Cố Tiểu Khê, tính tình rất dễ chịu, khá hợp với tôi. Chúng tôi thân thiết đến vậy là nhờ một người phụ nữ, đúng, cả hai đều ghét ả đàn bà tên Triệu Bồi đó.
Thử váy mấy cả một buổi sáng, sau đó chúng tôi tới Pizza Hut ăn trưa. Bốn người ăn hết hai cái pizza lớn, thêm cả một “núi” salat đi kèm. Phải gọi là một “núi” salat vì Trần Lộ ăn nhiều khủng khiếp, giống hệt một con dế cỡ bự.
Tôi vẫn còn nhớ cảnh tượng lúc ấy. “Bà chị hai” Trần Lộ, bước đi với điệu bộ như thể một lão phật gia, trên tay bưng một khay salat lớn, trước khi bước đi một bước còn cẩn thận nhìn một cái, thần thái đó đến Từ Hy thái hậu sống lại cũng phải “chào thua”.Vì lo đồ ăn sẽ rơi mất nên bên cạnh cô ấy còn có hai người hộ giá, Tiểu Khê và A Mông. “Núi” salat mà Trần Lộ bưng lên càng nhìn càng thấy khủng khiếp, cao tới hơn mười phân, ai trông thấy cũng tránh xa, chỉ sợ sẽ va phải.
“Trời đất ơi, không phải các cậu định ăn hết chỗ này đấy chứ?”. Sau khoảng mười lăm phút di chuyển nhàn nhã, ung dung, “núi” salat cuối cùng đã được bê tới trước mặt tôi.
Bảo Trần Lộ giỏi thật không ngoa. Khay salat đó chứa bao nhiêu là thứ, vòng dưa chuột bên ngoài to hơn cả miệng khay, bên trong còn có một đống dưa gang cao như tường thành, phía trong là các loại hoa quả, đậu trộn với nhau, trên cùng còn có một lớp sốt trứng gà nữa.
“Nhìn đi, ăn thế này mới là ăn chứ!”. Trần Lộ đắc ý lau tay.
“Chị thật lợi hại!”. Miệng Tiểu Khê vẫn là ngọt ngào nhất, cô nàng không ngừng nháy mắt với tôi. Nếu không phải cửa sổ tầng hai bị đóng chặt, chắc tôi là người đầu tiên nhảy xuống mất. Xấu hổ quá! Mấy người phục vụ trong quán chỉ nhìn khay salat của chúng tôi thôi cũng thấy phát sợ rồi.
“Cái gì? Lý Triển Bằng! Anh có còn là người nữa không hả? Con tôi không theo tôi thì theo ai? Anh muốn nuôi nó hả? Anh có sữa không?”. Đang ăn uống vui vẻ thì A Mông nhận được điện thoại của Lý Triển Bằng, liền cầm túi, lao ngay đi tìm anh ta nói chuyện.
“Bye bye!”. Chúng tôi để mặc A Mông chạy đi, đợi cô ấy xuống tới tầng một thì tất cả đồng loạt ngó qua cửa sổ, chỉ thấy A Mông vội vàng mở cửa xe rồi đóng sập một cái, xe lao vút đi, người trông xe ngoài cổng vội vàng đuổi theo đòi tiền, cửa xe liền mở, tờ một trăm tệ bay vèo ra ngoài.
“Trời, nếu sớm biết thì mình đã đổi tiền cho cậu ấy rồi, mình có tiền lẻ mà”. Lời của Trần Lộ vang lên phía sau làm tôi suýt chút nữa phun cả đống thức ăn trong miệng ra.
16.
Ăn cơm xong, vốn định ai về nhà nấy nhưng Trần Lộ chẳng mấy chốc đã đuổi kịp tôi, rủ rê: “Đi Hậu Hải chơi không?”
“Xì, mình là ai cơ chứ!”. Tôi đưa tay ra vẫy một chiếc taxi.
Chúng tôi tới một quán bar, bên trong toàn là khói thuốc.
“Có chuyện gì thế?”. Tôi giơ ly lên.
“Thì vẫn là chuyện tên Dương Siêu đáng ghét đó thôi”. Cô nàng mệt mỏi chạm ly với tôi.
Dương Siêu là bạn trai của Trần Lộ, hai người đó yêu nhau được ba năm thì cãi nhau hết ba năm, chủ yếu là xích mích vì những chuyện nhỏ như con muỗi và hầu hết đều liên quan đến tiền bạc. Lần nào họ cũng cãi vã thừa sống thiếu chết nhưng chỉ được một lúc lại làm lành ngay. Vậy nên chúng tôi đã quen với chuyện đó rồi.
“Nói xem, lần này lại là chuyện gì nữa?”. Tôi vừa nghe nhạc vừa nhai bắp rang bơ.
“Mình nghi là anh ấy có người khác”. Mặt Trần Lộ đột nhiên xịu xuống.
“Hâm à, cậu đang đùa đấy hả?”. Chuyện này tôi tuyệt đối không tin. Tên Dương Siêu đó vốn thật thà đến mức khó chịu, không bước chân ra khỏi cửa bao giờ, hàng ngày, ngoài đọc sách thì chẳng còn việc gì khác, nói chuyện với con gái thì mặt đỏ tía tai, gặp bọn lưu manh thì co rúm sợ hãi, chẳng được điểm nào cả. Ngày trước, có lần tôi hỏi Trần Lộ thích anh ta vì cái gì, cô ấy chỉ nói một câu: “Thật thà!”
“Thật đấy, dạo này anh ấy lạ lắm, nghe điện thoại toàn lén lén lút lút”. Vẻ cười cợt của tôi khiến Trần Lộ bực tức.
“Dù sao cũng sắp tới sinh nhật cậu rồi, biết đâu anh ấy muốn bí mật mua quà cho cậu thì sao?”. Tôi vội tỏ ra nghiêm túc, bảo với cô ấy.
“Thật không?”. Nét mặt căng thẳng của Trần Lộ dịu đi trông thấy.
“Này, đó có phải là anh trai cậu không thế?”. Trần Lộ ngạc nhiên như thể vừa phát hiện ra châu lục mới.
“Ôi trời, mình không nhìn nhầm đấy chứ?”. Tôi thấy Thẩm Lãng ngồi cách chỗ chúng tôi không xa, lại còn đang ôm ấp một cô em nữa chứ!
“Chúng ta có nên qua đó không?”. Trần Lộ hỏi trong khi tôi đang tìm cái máy ảnh kĩ thuật số. “Cậu định làm gì thế?