“Sẽ có lúc cần dùng tới!”. Tôi gạt tay Trần Lộ ra, chỉnh đúng cự ly, ánh sáng rồi hướng về đôi tình nhân đó, chụp ngay một tấm.
17.
“Tiểu Ngư về rồi đó hả?”. Khi tôi về đến nhà, bố mẹ vẫn chưa đi ngủ, nói vọng ra.
“A, chị Tiểu Nguyệt tới chơi ạ?”. Tôi đứng cới giày ngoài cửa, thấy có người trong nhà liền chào.
Đó là An Nguyệt, chị dâu tương lai của tôi, cũng là bạn thanh mai trúc mã của Thẩm Lãng. Chị ấy yêu thầm anh tôi nhiều năm rồi, may mắn nhờ sự trợ giúp của hai bên gia đình, cuối cùng đã đạt được ước nguyện. Thế nhưng, tôi luôn có cảm giác chị ấy giống như một cô con dâu được gả khoán từ nhỏ. Chị ấy và anh trai tôi cũng xấp xỉ tuổi nhau. Lúc này, tôi bỗng dưng lại thấy thương chị ấy, nếu chị ấy nhìn thấy bức ảnh trong máy tôi, chắc An Nguyệt sẽ lập tức quay lưng bỏ về.
Sáng hôm sau, lúc vừa ngủ dậy, tôi cố ý đứng ở cửa một lát. Giày của An Nguyệt vẫn còn ở đây, chứng tỏ tối qua chị ấy đã ngủ lại nhà tôi, chắc giờ đang nấu bữa sáng trong bếp. Sau khi tốt nghiệp đại học, chị ấy thường xuyên đến ở nhà tôi như một cô dâu mới về nhà chồng. Lúc trước, tôi cảm thấy rất khó chịu, không hiểu tại sao chị ấy cứ tới nhà tôi như vậy, nhưng giờ thì tôi đã hiểu tất cả.
“Tiểu Ngư, em dậy rồi à?”. Anh trai tôi đang đứng thắt cà vạt trước gương.
“Vâng. À, tối qua anh đi chơi đâu thế? Làm chị Tiểu Nguyệt chờ cả tối”. Tôi đứng ở cửa, cười tủm tỉm, khiến cho Thẩm Lãng giật mình, lấm lét quay đầu lại. Dáng điệu đó không làm tôi thấy ngạc nhiên.
“Anh… anh… hôm qua… hôm qua, anh đi gặp khách hàng”. Anh ấy lại bắt đầu lắp bắp.
“Sao? Khách hàng ấy hả? Nhưng em lại không thích không khí mờ ám trong nhà hàng đó lắm, chẳng thoải mái chút nào”. Nói xong, tôi quay người đi đánh răng.
18.
Hết giờ làm việc, tôi tới tìm Lâm Sở, một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, là bạn thân của tôi. Vì cô ấy thay đổi chỗ ở liên tục nên tôi phải đích thân mang thiệp mời tới.
“Tiểu Ngư đấy à?”. Lâm Sở đang bận chụp một loạt ảnh thời trang. “Cậu đợi mình một chút nhé!”
Lâm Sở trông giống con trai hơn, ngoài phần ngực ra thì mọi thứ chẳng khác bọn con trai là mấy.
Hồi trước, khi chúng tôi tập quân sự, Lâm Sở cũng từng bị người ta hiểu lầm.
Hôm đó, có một cô gái bước vào nhà vệ sinh thì trông thấy Lâm Sở, lập tức chạy vội ra ngoài. Lâm Sở nhếch mép cười rồi tiếp tục đi vào buồng vệ sinh, cô ấy đã sớm quen với chuyện này rồi. Lát sau, cô gái kia lại đi vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không sai mà, đây đúng là nhà vệ sinh nữ…”. Sau đó, cô ta chọn một buồng xa chỗ Lâm Sở. Những việc kiểu này xảy ra với Lâm Sở đúng là không thể nào kể xiết, nhiều như lá rụng mùa thu vậy. Nhưng chúng tôi cũng không để tâm lắm, vẫn thường thay quần áo, tắm giặt trước mặt cô ấy, thậm chí còn ngủ cùng nhau trên một chiếc giường.
Ngồi đối diện với tôi là bạn gái mới của cô ấy. Đúng, không sai, bạn không nghe nhầm đâu, là bạn gái. Lâm Sở là les. Cô ấy công khai giới tính của mình ngay từ lúc bắt đầu học đại học. Trong giới đồng tính, cô ấy thuộc loại đại gia phong lưu, nguyên số bạn gái đã là ba cô rồi.
“Sao tự dưng lại rảnh rỗi đến tìm mình thế?”. Gần ba tiếng sau, Lâm Sở mới kết thúc công việc, cô ấy đưa tay vòng qua eo tôi.
“Ờ, phải tới tìm cậu trước khi cậu chuyển nhà lần nữa, nếu không lại tìm không được”. Tôi lấy thiệp mời ra, tiện thể đẩy tay Lâm Sở qua một bên, bạn gái của cô ấy đang xị mặt ra. Đợi tới lúc cô gái kia đi ra ngoài rồi, tôi mới kéo Lâm Sở đi ăn cơm.
19.
“Thật hả? Sao cái số mình lại khổ thế không biết!”. Lâm Sở uống chút bia rồi nắm chặt lấy tay áo tôi. “Mình cũng muốn kết hôn! Tại sao mình không thể kết hôn chứ? Sao cứ phải lén lén lút lút như vậy hả?”. Cô ấy cứ thế tuôn ra một tràng, khiến tôi chẳng nói nổi câu nào.
“Có bút không?”. Vừa im lặng được một lúc thì cô ấy lại hỏi.
“Có!”. Tôi còn đưa thêm cho cô ấy một quyển sổ. Tôi suýt quên mất, mỗi lần uống nhiều, Lâm Sở lại thích viết, mà nội dung thì lần nào cũng như lần nào: “Nam nữ bình đẳng rồi, tại sao đồng tính nữ lại không được kết hôn chứ?”. Không có chỗ viết thì thế nào cô ấy cũng viết lên bàn, lên tường, thậm chí là cả lên người bên cạnh, tóm lại, kiểu gì cũng phải viết ra. Thế nên, để tránh phiền phức cho xã hội, mỗi lần đi ăn cùng cô ấy, chúng tôi đều phải mang theo bút và sổ, hoặc ít nhất là một tờ giấy.
Lâm Sở uống nhiều đến mức chẳng biết trời đất gì nữa, tôi đành phải bảo anh trai tôi tới đón, tiện thể đưa cô ấy về nhà luôn.
“Tiểu Ngư, em thấy anh và An Nguyệt có hợp nhau không?”. Trên đường về, Thẩm Lãng đột nhiên hỏi tôi.
“Hử? Ý anh là gì?”. Tôi đang lơ mơ ngủ.
“Không sao, anh chỉ hỏi thế thôi, mà… hôm đó em đã thấy anh đúng không?”. Thẩm Lãng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. “Em có thể giữ bí mật cho anh không?”. Anh ấy dừng hẳn xe lại, hỏi tôi.
“Em đã nói gì đâu”. Tôi nhìn qua cửa kính xe.
Về đến nhà, tôi tắm xong thì A Mông gọi điện tới, cô ấy khóc ầm lên trong điện thoại.
“Sao thế? Cậu nói đi, đừng khóc nữa!”. Tôi chạy ra tận ngoài hiên mà vẫn không nghe rõ gì cả. “Hay là thế này đi, giờ cậu tới nhà mình, biết địa chỉ chưa hả?”
“Biết, biết rồi!”. Tôi chỉ nghe được mỗi câu này.
“Tốt, qua đây đi, mình sẽ đợi!”
Vừa bước vào cửa, A Mông đã ôm chầm lấy tôi mà khóc, cứ thế khóc hơn nửa tiếng đồng hồ không dứt. “Anh ấy… hôm nay… Anh ấy nói là đồng ý tất cả, ngày mai tới tòa án để làm thủ tục ly hôn…”. A Mông nghẹn ngào nói được mấy câu.
“Có phải lần đầu đâu, cậu sợ cái gì chứ?”. Đây không phải là lần đầu hai vợ chồng họ lôi nhau ra tòa.
Lần đầu tiên là lúc hai người vừa cưới nhau không lâu. Họ còn gọi cả tôi, Trần Lộ, Lâm Sở, Ngụy Tử Lộ cùng tới nữa. Khi chúng tôi đến tòa án thì cả hai đã ngồi trên chiếc ghế dài ở đó.
“Chia tay thật hả?”. Tôi ngồi xuống cạnh A Mông.
“Sao thế hả, anh giai?”. Lâm Sở đập đập vào vai Lý Triển Bằng.
“Ai mà biết được!”. Lý Triển Bằng cứ thế ngồi hút thuốc.
“Này, đây là cơ hội cuối cùng đấy, chúng ta nói chuyện lại đi!”. A Mông quay ra đá cho Lý Triển Bằng một cái.
“Nói cái gì chứ?”. Lý Triển Bằng quay ra nhìn cô ấy.
“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”. A Mông tự nhiên nhắc lại chuyện cũ.
Nói thật là cuộc hôn nhân của họ vô cùng kì quái, bắt đầu từ việc ăn cướp, sau tự dưng lại trở thành yêu nhau tha thiết.
Đó là năm chúng tôi học lớp mười một, mặc kệ gia đình phản đối, tôi nhất quyết chơi với A Mông. Chúng tôi hết đi đánh nhau lại trốn học. Rồi vào một buổi chiều hết sức buồn tẻ, chúng tôi chẳng cần biết làm thế là không đúng, bắt chước bọn trấn lột trên phim: tôi trông chừng còn A Mông sẽ ra tay cướp. Khi đó, trên phố không có một ai chứ đừng nói gì là bọn học sinh. Không ngờ đúng lúc chúng tôi định từ bỏ kế hoạch thì ông trời đã đưa Lý Triển Bằng tới.
“Tiến hành chứ?”. Tôi nhìn điệu bộ ốm yếu, bước chân xiêu vẹo của Lý Triển Bằng đang đi vào con ngõ nhỏ gần đó, hỏi. Cổng trường ở ngay ngã ba đường, sau khi tan học, mọi người thường tản ra các ngả đường khác nhau, trong đó có một con hẻm rất tối, thường là chỗ hẹn hò của mấy đôi học sinh. Lý Triển Bằng xui xẻo đang đi vào đúng con hẻm đó.
“Thế thì đi!”. A Mông liền đứng dậy, bước về phía con hẻm.
“Có tiền thì đưa đây!”. A Mông xông lên, cho cậu chàng xui xẻo một cái bạt tai.
“Không…”. Lý Triển Bằng mặt trắng bệch, chưa nói hết câu đã ngã lăn ra đất.
“Lại đây mau! Tiểu Ngư, Tiểu Ngư!”. A Mông kéo tôi lại phía Triển Bằng.
“Sao? Kiếm được món lớn rồi à?”. Tôi tưởng cô ấy cướp được nhiều tiền quá nên sợ, ai dè lại thấy Lý Triển Bằng đang nằm bất động trên mặt đất. “Cậu đánh hắn hả?”
“Không, không phải”. A Mông lắc đầu sợ hãi. “Hắn tự ngã.”
“Làm thế nào bây giờ? Hay là chúng ta trốn đi!”. Lúc đấy, trong đầu tôi chỉ nghĩ ra được cách này.
“Không được, nhỡ hắn chết thì làm thế nào? Có dùng nước sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được đâu, chúng ta đưa hắn tới chỗ giáo viên đi!”. A Mông nói ra những câu rợn người.
Thế là tôi và A Mông khiêng hắn quay về trường. Tên đó không hiểu ăn gì mà nặng khủng khiếp, suýt nữa đè chết tôi rồi. Nhưng đúng là trong cái rủi có cái may, chẳng những không bị mắng vì chuyện trốn học mà chúng tôi còn được nhận giấy khen, trên đó viết dòng chữ “Tuyên dương thiếu niên anh hùng”. Sau đó, tôi mới biết, thì ra Lý Triển Bằng thấy khó chịu trong người nên xin cô giáo cho về sớm, không ngờ bị tôi và A Mông phát hiện. Nhưng chuyện chúng tôi vì định trấn lột mới gặp cậu ta thì chẳng ai nói với thầy cô và bố mẹ cả.
Bố mẹ của Lý Triển Bằng còn mời chúng tôi tới nhà ăn cơm nữa. Điều lạ lùng là hai người đó bỗng nhiên quấn lấy nhau, thành tích học tập của A Mông cũng bắt đầu khởi sắc. Người duy nhất thấy không vui là tôi, tự nhiên lại mất đi một người bạn “hợp cạ”, đã thế còn bị bắt học hành chăm chỉ nữa.
Đúng vậy, chuyện đó rất kì lạ, tuy nhiên tôi vẫn không hiểu tại sao bỗng dưng A Mông lại nhắc tới chuyện đó vào lúc này.
“Chuyện từ đời thuở nào rồi, cô còn nhắc lại làm gì?”. Mắt Lý Triển Bằng hơi đỏ.
“Không phải!”. A Mông quay ra nhìn chồng, đôi mắt lấp lánh nước. “Em đang nghĩ, nếu khi đó, em cứ để mặc anh thì giờ đã không phải thế này.”
Trái tim yếu đuối của Lý Triển Bằng không thể chịu nổi nữa, anh chàng sụt sùi một hồi, cuối cùng hai người lại ôm nhau mà khóc.
Hai tiếng sau, chúng tôi rời tòa án, tới một nhà hàng gần đó ăn cơm. Trên đường đi, A Mông lại níu chặt lấy cánh tay Lý Triển Bằng, trông chẳng khác gì hai người vừa đi đăng kí kết hôn về vậy.
“Số hai mươi tám, hai mươi tám!... Hả? Người đâu rồi?”. Trong tòa án, chỉ còn lại cô nhân viên mẫn cán vẫn đang gọi ầm lên.
Sau đó, chúng tôi còn được chứng kiến mấy lần như thế nữa, vậy nên chẳng biết lần này là thật hay đùa.
20.
Hôm sau, chỉ có mình tôi đi cùng A Mông tới tòa án, những người khác đã chán vở kịch này rồi, còn mỗi tôi là khán giả trung thành, bị vai nữ chính ép phải tới xem.
“Anh ấy vẫn chưa đến, ngồi xuống đây đợi một lúc đi!”. Tôi và A Mông ngồi xuống băng ghế dài. Đó là loại ghế dành cho năm người, nếu có hai đôi ly hôn ngồi vào thì vẫn còn thừa một chỗ, không lẽ chỗ còn lại là dành cho em bồ nhí sao?
Nhưng hôm đó, mặc cho chúng tôi chờ tới tận trưa, khi tòa án đã đóng cửa, Lý Triển Bằng vẫn không tới. Thực ra chuyện này tôi cũng đoán ra từ trước rồi, Lý Triển Bằng vốn dĩ không muốn ly hôn mà.
“Cạn ly!”. Dường như đã quên hẳn vẻ buồn bã lúc trước, A Mông phấn khích quá độ, luôn mồm chửi anh chồng, sau đó bốc thịt dê lên ăn, tay dính đầy mỡ.
“Này, cậu có thể ăn uống tử tế một chút được không hả?”. Tôi nhắc. Nếu không phải là đang ở trong nhà hàng thì chắc cô ấy đã cởi luôn cả giày ra rồi.
“Mình đang vui mà! Tên Lý Triển Bằng đáng chết, dám lừa mình!”. Cô nàng ngoạm một miếng thịt to, dùng cả bàn tay còn nguyên dầu mỡ cầm lấy chai bia.
“Cậu ăn đi! Vài hôm nữa là đến đám cưới của mình rồi đó, cấm cậu với Lý Triển Bằng nhắc đến mấy chuyện li hôn kiểu này nữa