Chúng tôi đi đăng kí kết hôn một cách thần tốc rồi mới thông báo cho hai bên gia đình. Về cơ bản, gia đình Cố Đại Hải rất hài lòng về tôi, chủ yếu là vì trông tôi rất ngoan ngoãn, hiền lành, chẳng cần biết bên trong ghê gớm thế nào, nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì đúng là không ai nhận ra cả. Bên nhà tôi, mọi người cũng chẳng có ý kiến gì, chuyện tôi và Ngụy Tử Lộ từng sống chung, mẹ tôi cũng biết, thế nên trong mắt bà, tôi chẳng qua là tái giá với người khác, mừng còn không kịp thì trách gì tôi nữa?
Người duy nhất bị sốc nặng là gã ngốc Thẩm Lãng, anh ấy cho rằng trong lúc đi dã ngoại, tôi đã gặp tình yêu sét đánh với Cố Đại Hải. “Tiểu Ngư, em còn dụ dỗ cả bạn học của anh nữa à?”. Anh ấy dí tay vào mũi tôi.
“Dụ dỗ cái con khỉ ấy, anh dám nói em gái anh như thế sao?”. Tôi nhảy dựng lên. “Hơn nữa, chính Cố Đại Hải nhất quyết đòi cưới em đấy!”
“Em…em…em…em…”. Thẩm Lãng cứ bị kích động là lại nói lắp, hồi bé, anh ấy suốt ngày bị người khác chê cười vì chuyện đó.
“Em, em, em, em! Em lấy chồng đấy, vậy thì sao hả?”. Tôi nhảy lên cái bàn thấp dùng để uống trà, dù không thể đứng cao hơn anh ấy một cái đầu nhưng ở trên cao thì vẫn có thế hơn.
Sáng hôm sau, khi đi làm, tôi được phái đi phỏng vấn. Nghe nói đó là một doanh nhân IT từng du học ở Nhật Bản, vì tôi có bằng phiên dịch nên sếp mới cử tôi đi. Một người đã về nước rồi thì còn nói tiếng Nhật làm gì cơ chứ? Đúng là dở hơi!
“Xin hai vị đợi một lát, chủ tịch của chúng tôi sắp họp xong rồi”. Cô thư kí này trông rất yểu điệu, quả là có đủ tư chất làm một em bồ nhí.
“Cũng không biết là thuộc loại người nào nữa”. Tôi vừa quan sát vừa bĩu môi.
“Tiểu Ngư, lát nữa em hãy tự xoay sở nhé, anh không biết nói tiếng Nhật đâu đấy!”. Anh Trần đi cùng bảo tôi.
“Trời đất! Có ai về nước rồi mà lại còn nói tiếng Nhật không chứ? Người như thế không phải là Hán gian thì cũng bị thần kinh!”
9.
“Chắc tôi chưa tới mức ấy đâu”. Ngoài cửa bỗng có tiếng người nói.
Thôi xong, vụ phỏng vấn này chắc chắn là hỏng rồi, thể nào tôi cũng bị trừ lương. Tôi lo lắng quay đầu lại. “Hả? Cố Đại Hải, là anh sao?”. Đúng là không thể tin được, người đang đứng trước mặt tôi chính là Cố Đại Hải.
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại của tôi vang lên, tôi tranh thủ cơ hội trốn khỏi tình huống khó xử này. “A lô!”
“Thẩm Ngư, em điên rồi hả? Sao lại tùy tiện vơ bừa lấy một người để kết hôn chứ?”. Giọng nói trong điện thoại vô cùng đáng ghét, chính là tên khốn Ngụy Tử Lộ.
“Liên quan gì đến anh?”. Tôi tức giận đáp.
“Phải, anh biết, là tại anh nên em mới kiếm bừa một người để cưới như vậy, nhưng em cũng không thể mang cả cuộc đời mình ra để đùa được…”. Tiếng anh ta cứ vo ve bên tai tôi thật chẳng khác gì một con nhặng.
“Ngụy Tử Lộ, anh nghe tôi nói một câu được không?”. Tôi ngắt lời.
“Em nói đi!”. Anh ta nghĩ một lát rồi bảo.
“Anh là đồ khốn nạn!” Tôi hét lên rồi phi vèo cái điện thoại qua lan can tầng hai mươi hai xuống dưới.
Người ta nói nhảy lầu ở tầng hai và tầng hai mươi hai là hoàn toàn khác nhau. Tầng hai sẽ là “bịch, á” còn tầng hai mươi hai sẽ là “á, bịch”. Không hiểu trong điện thoại, Ngụy Tử Lộ sẽ nghe thấy tiếng “á” hay “bịch” trước đây.
“Ném đẹp lắm!”. Phía sau vọng tới một tiếng khen. Là Cố Đại Hải.
“Khiến anh phải chê cười rồi!”. Tôi lập tức đứng thẳng người, thực hiện nghi thức chào kiểu Nhật hết sức chuẩn xác.
Buổi tối, khi tôi về tới nhà, một chiếc điện thoại mới cứng và sim đã nằm yên vị trên mặt bàn của tôi.
“Chu đáo quá nhỉ!”. Sau khi lắp sim vào, tôi gọi ngay cho Cố Đại Hải.
“Nếu đã gọi tôi là Hán gian thì cũng phải nịnh nọt thánh thượng một chút chứ!”. Giọng anh ta khá thú vị, không giống nhiều tên ngốc khác.
10.
Hôn lễ của chúng tôi được ấn định vào ngày mùng một tháng sau, mẹ Cố Đại Hải đã đi tới chỗ một ông thầy bói mù để xem ngày lành tháng tốt. Đúng là các bà già, lúc nào cũng mê tín như vậy, nhưng kể ra thì cũng có lúc tôi thấy tin tin, nếu không, tại sao lại có nhiều chuyện không thể giải thích nổi như vậy chứ?
Sáng sớm, nhận được điện thoại của Triệu Tam bảo tới lấy tiền hoa hồng, tôi vội vàng thu xếp công việc rồi gọi taxi tới đó.
“Tới Phan Gia Viên nhé!”. Tôi bảo tài xế, đó là chợ đồ cổ nổi tiếng nhất Bắc Kinh.
Triệu Tam là người bạn tôi quen từ khi còn ở khu tập thể, lớn hơn tôi năm tuổi, bằng tuổi với Thẩm Lãng. Từ bé, anh ta đã có đầu óc kinh doanh, ăn trộm xe mang đi bán, sau khi bị mấy chú cảnh sát bắt được thì đã ngoan ngoãn hơn, nhưng sau đó, không biết anh ta lại kiếm đâu ra một đống bút mực hỏng, dùng vũ lực bắt bạn bè phải mua, năm mươi tệ ba chiếc, không mua sẽ bị đánh một trận, cứ thế mà làm. Anh trai tôi chính là khách hàng đầu tiên của Triệu Tam.
Khi thấy Thẩm Lãng khóc lóc chạy về nhà, tôi điên tiết bảo anh mình dẫn đường, xách thêm một cây gậy to đi tìm hắn. Không may là lúc đó Triệu Tam chuồn mất rồi, chúng tôi chỉ tìm thấy người em song sinh của hắn là Triệu Tứ, liền đánh cho một trận. Quan điểm của tôi là: không đánh được đúng người thì đánh một người giống y hệt cũng được. Chuyện đó khiến Triệu Tam cực kì tức giận, hôm sau, tôi và Triệu Tam đánh nhau ở trường rồi bị đưa lên phòng giám hiệu, đợi phụ huynh tới.
“Ê, sợ không?”. Triệu Tam đưa mắt sang nhìn tôi, mắt anh ta bị tôi đánh cho thâm tím.
“Sợ cái con khỉ ấy!”. Tôi lẩm bẩm, đưa tay lên vuốt lại tóc, quần áo tôi bị hắn làm rách te tua, nhìn như đứa ăn mày.
“Được đấy! Thôi thế này, anh xin lỗi vì đã đánh anh trai em”. Hắn nói với tôi.
“Ừm… Em cũng đánh em trai anh mà, hòa nhé! Anh học lớp nào vậy?”
“Lớp 6/4. Em là học sinh mới à?”
“Phải, em học lớp 1/3.”
Từ đó, chúng tôi kết bạn với nhau cho đến tận bây giờ.
“Chị Ngư!”. Triệu Tam hiện đang mở một cửa hiệu bán đồ cổ, mới tuyển được một tên nhóc bán hàng khá mồm mép. Trông thấy tôi, hắn nhanh miệng chào.
“Triệu Tam đâu?”. Tôi đặt cái kính đen lên trên quầy.
“Anh Tam đang ở phía sau ạ”. Rồi hắn đến gần tôi, nói nhỏ: “Tiểu Lật cũng ở đây đấy ạ”. Đó là bạn gái mới của Triệu Tam, họ Lật.
“OK, để chị đi tìm!”. Tôi cầm túi đi ra phía sau.
Đằng sau có một cái sân nhỏ, trên đó bày đầy những tay nắm cửa, đồ sứ, đồ sắt, còn có cả một đống ngô phơi khô nữa.
“Triệu Tam! Ra đây cho lão nương!”. Tôi đập cửa, lập tức bên trong vang lên tiếng loảng xoảng, còn có giọng con gái: “Không biết quần lót của em đâu rồi nhỉ?”
“Tiểu Ngư, sao em cứ phá đám chuyện tốt của anh thế hả?”. Lát sau, Triệu Tam đẩy cửa bước ra.
“Là anh gọi em tới còn gì, đáng đời!”. Phòng anh ta trông chả khác gì cái chuồng lợn.
“Nào, em đi mua đồ về đây để anh uống rượu với em gái anh đi!”. Triệu Tam bảo Tiểu Lật.
“Sao? Nghe nói em sắp cưới hả?”. Lúc chúng tôi ngồi ăn ở cái bàn trong sân, Triệu Tam bỗng hỏi.
“Không được à?”. Tôi liếc anh ta.
“Ồ, được chứ! Ai dám ngăn cản em gái của anh sao?”. Anh ta lộc cộc nhai đậu phộng. “Đây, của em ba vạn”.
“Để vào túi đi!”. Tôi chỉ nhìn qua chứ không cần đếm, chắc chắn anh ta không dám lừa tôi đâu. Hôm đó, tôi làm hướng dẫn viên du lịch cho một gã, đưa tới cửa hàng của Triệu Tam, gã ta mua ngay một đôi tay nắm cửa sổ. Nhờ có sự giúp đỡ của tôi, Triệu Tam thu được một đống tiền. “Thôi, không nói nữa, em phải đi tìm A Mông đây, dạo này nó lại muốn ly hôn rồi!”. Tôi bảo.
11.
Tôi còn chưa kịp gõ thì cửa đã bật mở, một cái túi lớn bị ném thẳng ra ngoài. “Lữ Tiểu Mông! Cô giỏi lắm, cứ đợi đấy!”. Sau đó, một người đàn ông chạy ào ra.
“Sao thế hả?”. Tôi chặn anh ta lại, đó là Lý Triển Bằng, chồng của A Mông.
“Ơ, Tiểu Ngư hả? Em hỏi cô ta xem! Thật là ghê gớm!”. Anh ấy lập tức kể lể, bắn cả nước bọt vào mặt tôi.
“Ngồi đi, cậu đợi tý, mình bế con xuống liền!”. A Mông đang đứng trên tầng hai, vẫy tay gọi tôi.
“Ờ, bế xuống đây đi!”. Tôi đi vào trong, ngồi trên bộ sa lông bằng da xịn.
Lữ Tiểu Mông là bạn thuở nhỏ của tôi, từ cấp một đến đại học đều học chung một lớp, nổi tiếng là nghịch ngợm. Chẳng hiểu vì sao anh ấy lại yêu một anh chàng có thành tích học tập cao nhất khối như Lý Triển Bằng. Không chỉ tôi thắc mắc mà đến cả các thầy cô giáo cũng coi đó là chuyện kì lạ. A Mông đã mất hai năm triển khai kế hoạch “vây bắt” Lý Triển Bằng, còn tôi, trong lúc cô bạn không để ý đến, cũng yêu Ngụy Tử Lộ.
A Mông là một người có cá tính mạnh, có lúc còn hơi kì dị. Hồi học đại học, cô ấy là người can đảm nhất khoa, dám chụp ảnh tốt nghiệp với cái bụng mang thai năm tháng, để rồi trở thành nhân vật truyền kì trong lịch sử của trường. Đến bây giờ, cô ấy vẫn tự hào kể với con: “Con nhìn xem, mẹ con từ lúc học đại học đã mang thai con rồi đấy.”
“Con chào dì Tiểu Ngư đi!”. A Mông bế thằng nhóc mập mạp tới chỗ tôi.
“Ôi, mập quá!”. Cu cậu béo đến nỗi chẳng nhìn thấy mắt đâu nữa.
“Con tớ mà lại, đương nhiên là toàn ăn ngon rồi”. Đúng thế, nhà A Mông vốn rất giàu, nhà Lý Triển Bằng cũng không thua kém, cả hai đều là con của những gia đình có thế lực.
“Oa… oa…” Không hiểu tại sao thằng bé bỗng dưng khóc ầm lên, càng lúc càng to, mãi không ngừng.
“Khóc khóc cái gì? Còn khóc nữa tao đánh chết bây giờ!”. A Mông bắt đầu dọa dẫm đứa con mà vừa nãy, cô ấy đã coi như bảo bối để mang đi triển lãm.
“Thôi, thôi, đừng đánh nó nữa!” Tôi thấy A Mông đánh đến nỗi mông thằng bé đỏ hết lên nên ngăn lại.
“Tiểu Lan! Bế nó lên gác đi!”. A Mông bảo cô bảo mẫu đang đứng bên cạnh.
“Cậu thấy đấy, ngày nào cũng gây chuyện, có lúc mình thực sự muốn bóp chết nó luôn”. A Mông châm một điếu thuốc. “Sao hả? Định kết hôn à?”. Cô nàng nhả khói thuốc ra thành một vòng tròn.
“Ờ”. Tôi vừa uống trà vừa bảo.
“Để mình nói cho cậu biết, cưới thì OK, nhưng đừng có sinh con đấy!”. Dáng vẻ của A Mông bây giờ nhìn như đã từng trải lắm, truyền lại kinh nghiệm cho tôi.
“Cậu chịu đủ rồi hả?”. Tôi cười.
“Đừng có cười, thật đấy! Nếu không có đứa con đen đủi này, mình và ông xã vẫn còn tốt đẹp lắm, đâu đến nỗi phải ly hôn”. Cô ấy than thở với tôi chuyện mãi mà chưa ly hôn được.
Thực ra, chuyện của họ chẳng có gì to tát cả, chủ yếu là do hai người không chịu nhượng bộ, toàn là các công tử, tiểu thư nhà giàu nên mới vậy. Việc ly hôn chưa thể giải quyết xong chủ yếu là vì vấn đề đứa bé sẽ ở với ai, cả hai bên đều muốn nuôi con nên mới lằng nhằng đến tận bây giờ.