Không kìm chế được nỗi nhớ, anh lái xe đến nhà cô, sợ cô nhìn thấy, anh đậu xe ở một góc rất xa, đứng ở ngã rẽ ngốc nghếch nhìn lên ô cửa sổ sáng đèn của cô.
Nhưng điều khiến anh không ngờ là lại nhìn thấy tên cảnh sát đó. Anh cười lanh, hoá ra cô sống "rất tốt", tốt hơn anh quá nhiều, anh đúng là một tên ngốc.
Anh đấm manh lên cốp xe, giận dữ mở cửa xe, khởi động, lao đi.
Giang Văn Khê không bao giờ nghĩ rằng cô lại nhận được thông báo điều cô sang bên nhà hàng làm việc.
Cô nắm chặt tờ thông báo trong tay, tìm trưởng phòng Nhân sự. Trưởng phòng Nhân sự đã đoán chắc cô sẽ đến, chi nhún vai tỏ vẻ tiếc nuối, bảo rằng đó là quyết định của cấp trên, không thể làm gì được.
Cấp trên? Cấp trên nào?
Cuối cùng, anh cũng ra tay. Thực ra không cần đến tìm trưởng phòng Nhân sự, cô cũng đoán ra từ lâu. Tại sao không đuổi cô cho xong? Tại sao còn phải điều cô sang bên nhà hàng?
Về lại văn phòng, cô đứng trước bàn làm việc, nhìn cánh cửa đối diện đóng chặt, cắn môi rồi hạ quyết tâm, gõ lách cách thật nhanh vào máy tính, một lúc sau, đơn xin nghĩ việc đã xong, cô đẩy cánh cửa ngăn cách anh và cô ra.
Anh ngẳng lên, nhìn thấy cô với sắc mặt trắng bệch, không tỏ ra ngạc nhiên, tiếp tục vùi đầu vào làm việc.
Cô từ từ tiến đến bàn làm việc của anh, nói: "Em biết mấy hôm nay anh đang mâu thuẫn,giằng xé, để trốn tránh em mói chọn đến Y công tác dài ngày, đúng không?".
"Bây giờ là lúc làm việc, đừng nói những chuyện không liên quan đến công việc", anh không ngẳng đầu, lanh lẽo nói.
"Anh yên tâm, nói xong em sẽ đi ngay", cô hít một hoi thật sâu, đẩy tờ đơn xin nghi việc đến trước mặt anh.
Cuối cùng anh không còn tập trung vào đống công văn nữa, mà đờ đẫn ngẳng lên nhìn cô.
Cô nói tiêp: "Bây giờ, anh không cân phải làm gì nữa, cũng không cần phí sức điều em sang bên nhà hàng. Đến làm việc ở nhà hàng và rời khỏi Giang Hàng, em chọn thôi việc. Như thế, anh cũng không cần đến Y nữa".
Anh không còn kiềm chế được, đứng phắt dậy, nắm tờ đơn trong tay cười giễu cợt: "Rất tốt, rất tốt! Một mặt khác hoàn toàn lộ ra rồi, không cần viện cớ đã có thể tự phản kích". Anh ném manh tờ đơn lên bàn, hai tay chống lên mặt bàn, quát lên với cô, "Nhưng chớ tự coi mình là đúng, công ty có điều chỉnh bất cứ nhân sự gì cũng là nhu cầu của công ty. Điều một chương một trong sổ tay nhân viên Giang Hàng đã nói rõ, là nhân viên của Giang Hàng phải phục tùng vô điều kiện sự sắp xếp điều động nhân sự trong nội bộ công ty. Em ném một tờ đơn thôi việc vào đây là ý gì? Đang uy hiếp anh hả?".
"Em không uy hiếp anh, chỉ không muốn tiếp tục thế này nữa. Nếu nhìn thấy em thật sự khiến anh đau khổ đến mức đó, thì cứ đuổi việc em đi, hà tất phải điều em sang nhà hàng phiền phức như vậy? Nếu anh đã không thể hạ quyết tâm thì cứ để em quyết định", cô căn môi.
""Giang Văn Khê, em tưởng anh không dám ký?!", giọng nói trầm trầm nhẫn nhịn, báo hiệu cơn giận anh đã đè nén bấy lâu.
"Người hôm qua là anh, đúng không?" Nhất định anh đã nhìn thấy cảnh cô đưa cố Đình Hoà xuống lầu, nếu không hôm nay tuyệt đối sẽ không có tờ thông báo.
Anh siết chặt nắm tay, cụp mắt xuống, không nói gì.
Cô lại nói: "Anh ấy đến nhà em là vì vụ án của anh".
Anh ngước lên, vẻ mặt u ám, sắc mặt sa sầm đáng sợ: "Ai bảo em tìm hắn?! Ai cho phép em?! Chuyện của anh có liên quan gì đến hắn? Em tưởng em làm thế thì có thể bù đắp được tội lỗi của Giang Vĩnh Minh à? Lật lại vụ án thì sao? Trả lại trong sạch cho anh? Ai trả lại bốn năm đó cho anh? Giang Văn Khê, em nghe cho rõ đây, cho dù cả đời này không lật lại được vụ án, cũng không cần em lằng nhằng với tên cảnh sát đó!".
"Anh đừng tự lừa mình dối người nữa được không? Bao hôm nay, em vân như trước, môi ngày làm bữa sáng chờ anh, nhưng ngày nào cũng chỉ có thể nhìn món cháo nguội đi từng chút một, tim em cũng dần dần nguội lanh. Em biết anh đau khổ, anh buồn bã, nhưng nỗi đau của em không ít hơn anh. Một người là người em yêu và muốn mãi mãi ở canh, người kia là người cậu đã nuôi em từ nhỏ đến lớn. Chuyện đó là chuyện em không bao giờ hy vọng nó xảy ra, nhưng đã thành sự thực rồi, em phải làm sao? Chuyện này là khúc mắc trong lòng anh, nếu một ngày không tìm ra hung thủ thực sự, chẳng lẽ chúng ta cứ tiếp tục thế này? Bây giờ xin anh hãy nói cho em biết, mấy ngày nay, anh không phải đang trốn em, chọn đi Y dài ngày cũng không phải vì không nhìn thấy em. Hãy nói em biết đi! Em phải làm sao? Em phải làm sao?"
Anh nghiến răng, từ từ ngồi xuống ghế, tránh né ánh mắt chất vấn của cô: "Anh chỉ cần thời gian yên tỉnh".
"Yên tĩnh? Bao nhiêu ngày rồi? Anh yên tỉnh thế vẫn chưa đủ hay sao? Cho dù anh có muốn hay không thì em vẫn sẽ làm. Em đã nói em tin anh, đồng thời cũng tin cậu của em. Em không muốn sau này mỗi ngày anh phải giằng xé khi nhìn thấy em, em cũng không muốn sau này em phải đối diện anh trong đau khổ." Tìm ra hung thủ, đó là lối thoát duy nhất giữa cô và anh. Cô sụt sịt mũi, nói: "Nếu anh thật sự cảm thấy khó chịu, muốn chọn cách từ bỏ, chỉ cần anh nói một câu thôi, em sẽ biến mất mãi mãi".
Biến mất mãi mãi? Lời như thế mà cô lại nói ra dễ dàng như vậy? Anh đã nói, anh thật sự muốn yên tỉnh, cô nôn nóng muốn rời khỏi anh đến thế hay sao? Anh là một sợi xích, trói buộc khiến cô không thể thở nổi, được, được, bây giờ anh trả tự do lại cho cô.
Anh măt anh là một cơn giá lanh khó tả, toàn thân toát ra một sự giận dữ sắp tuôn trào. Anh cầm bút, ký nhanh tên lên tờ đơn xin thôi việc: "Tuỳ em, như em mong muốn, bây giờ mời ra ngoài", một câu nói như rít ra từ kẽ răng.
Cơn đau như cắt da cắt thịt cuối cùng đã khiến giấc mơ cô bé Lọ Lem tan vỡ, đây mới là hiện thực, tình cảm yếu ớt không chịu nổi bất kỳ sự công kích nào. Khi đoá hoa cúc kiêu ngạo rơi xuống chân cô, cô nên biết cuối cùng sẽ là kết cuộc này, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Cô hít một hơi thật sâu, cố nở một nụ cười nhìn anh: "Vâng, Tổng giám đốc Lạc, cảm ơn sự quan tâm của anh trong thời gian vừa qua. Tạm biệt". Lồng ngực không ngừng co thắt, hơi thở của cô trở nên nặng nề, trước khi nước mắt kịp rơi xuống, cô đã nhanh chóng quay lưng bỏ đi.
Sau khi cô đi rồi, trong văn phòng tĩnh lặng như chết.
Anh vụt đứng dậy, hai tay giữ lấy mép bàn, "âm" một tiếng, bàn làm việc nặng nề bị lật tung, tư liệu văn kiện trên bàn, sổ viết, máy tính đều rơi xuống đất. Trong ly cà phê tính xảo chỉ còn lại một chút cà phê màu nâu đen, tấm thảm lông cừu trắng muốt bị nhuộm đen một mảng.
Tất cả đều không thể giải toả cơn giận của anh, tủ sách, chậu cây, đồng hồ lớn, tranh treo tường, toàn bộ đều là nơi để anh trút giận.
Nghiêm Tố vừa về đến văn phòng, nghe thấy tiếng động lạ bên trong thì bước nhanh vào, đẩy cửa ra, một đồ vật bay vèo ngang qua, cũng may mà chị tránh kịp, không bị ném trúng. Vừa hoàn hồn nhìn lại thì thấy hoá ra là một món đồ làm bằng thiếc. Lại nhìn vào trong phòng, chị bàng hoàng há hốc miệng, chị chỉ mới rời khỏi có nửa tiếng thôi, mà trong này đã trở nên thê thảm đến vậy, thực sự khó mà tín được sự phá hoại và sát thương của chủ nhân văn phòng này.
"Dù là ai thì cũng cút ra khỏi đây ngay cho tôi!", kẻ phá hoại đứng trước khung cửa sổ lớn, hai tay bám lấy lan can, gầm lên giận dữ.
Nghiêm Tố như không nghe thấy lời anh nói: "Tôi vừa đến công ty, nghe nói cậu đã mời Văn Khê \'đi\' rồi".
"Là chính cô ấy đòi đi! Còn nữa, sau này tôi không muốn nghe cái tên đó nữa! Mời ra ngoài cho!"
Lửa giận của Nghiêm Tố cũng bị anh nhen nhóm: "Cậu cứ từ từ nổi điên trong này đi, tôi mặc kệ! Còn nữa, văn phòng tự mà dọn dẹp lấy!".
"Rầm", Nghiêm Tố sập manh cửa lại.
Chị giận dữ ngồi xuống bàn làm việc, liếc nhìn chỗ ngồi bên phải vắng lặng, tiếc nuối thở dài. Chuyện năm ấy chị cũng biết, anh Thâm vì tên nhóc xấu xa này mà phí bao sức lực, nhưng vận mệnh hình như cứ thích đùa cợt cậu ta, người có dính líu đến vụ án ấy không chết thì cũng mất tích. Chị không phải người nhiều chuyện, không bao giờ nghĩ rằng cô bé ấy lại là cháu gái của Giang Vĩnh Minh.