này rồi, căn cứ theo ‘Bộ luật Hỉnh sự’ đất nước điều 234, tội cố ý gây thương tích...”.
Phương Tử Hạ chưa nói xong, Giang Văn Khê đã ngước lên nhìn anh ta, lạnh lùng cắt ngang: “Đại luật sư Phương, đừng đọc ‘Bộ luật Hỉnh sự’ trước một người mắc bệnh tinh thần phân liệt không thể nhận biết đúng sai hoặc không thể kiểm soát hành vi của mình, cô ta nghe không hiểu”.
Phương Tử Hạ sững sờ, hoàn toàn không biết nên nói gì.
Châu Thiệu Vũ bước lên, đến gần Giang Văn Khê, nhìn chằm chằm cô, giọng khéo léo: “Giang tiểu thư, nếu Vương Hạo Lỗi có chỗ nào đắc tội với cô, tôi xin thay mặt cậu ta xin lỗi, xin cô tha được thì tha. Sự việc làm to lên đều không có lợi gì cho mọi người. Buông cậu ta ra nhé”.
Giang Văn Khê nhìn Vương Hạo Lỗi bị cô túm chặt gáy, chi cần ra sức một chút thì cả gương mặt hắn ta đều bị nhấn chìm trong nước.
“Văn Khê, hả giận đủ rồi, buông tay đi.”
Một câu nói như thần chú, cô ngẩn người, tay thôi dùng lực. Quay lại, cô thấy Lạc Thiên đứng sau lưng, chăm chú nhìn cô, đôi mắt đen nhánh sáng rực toát lên vẻ trầm tĩnh chín chắn thường có, khóe môi như vẫn còn nụ cười thoáng ẫn thoáng hiện.
Khóe mắt liếc thấy bên cạnh anh, bóng dáng yếu đuối mảnh mai kia giống như một cây kim chích mạnh vào trái tim cô.
Sở dĩ cô khó khống chế cảm xúc của mình là vì cô bất mãn thay cho anh, cô không cho phép ai sỉ nhục anh, nhưng khi cô bảo vệ anh, khi cô không kiểm soát được mình, thì anh lại lén lút gặp gỡ người yêu cũ. Cứ nhớ đến cảnh Châu Mộng Kha lao vào lòng anh khóc lóc, tay anh đặt trên vai cô ta, trái tim cô đau như bị xé nát.
Lạc Thiên, anh là đồ ngốc khờ khạo nhất thế gian, biết rõ ở đây có bao nhiêu người chờ đợi để cười cợt anh, thế mà anh vẫn chọn đến. Là vì cô gái kia ư? Tại sao một người không kiên định với tình yêu như cô ta, mười năm sau, vẫn khiến anh xót xa đến độ không nỡ nhìn thấy cô ta khóc.
Nước mắt của cô khi nãy đã luôn chảy trong tim, anh có nhìn thấy không? Khi cô phẫn nộ, anh ở đâu? Khi cô bất lực, anh ở đâu? Khi cô cần chỗ dựa, anh ở đâu? Tại sao nhất định phải ép cô tự bảo vệ bản thân, trở thành một đứa con gái xấu xí khiến người ta cười chê.
Trong tích tắc, cô bỗng thấy người thực sự ngốc nghếch là mình, ngốc từ đầu đến cuối. Anh gọi cô là “Cơm trắng”, cô từng hỏi Nghiên Nghiên thế nào gọi là “Cơm trắng”, hóa ra là ăn vào không có mùi vị gì, nhưng không ăn là không được, nếu trên thế giới này còn có lựa chọn thứ hai, có lẽ sẽ không chọn cơm.
Bỗng, cô rút tay lại, sức lực toàn thân như bị rút cạn.
Cô quay người, nhìn thẳng anh, cắn chặt răng, cố gắng kiểm soát không vung nắm đấm lên với anh. Nắm tay siết chặt một lúc sau cuối cùng cũng lỏng ra, cô thu ánh mắt lại, vẻ mặt lãnh đạm bước qua anh đi, đi về phía cổng khách sạn.
Lạc Thiên quay lại, nhìn thấy gấu váy của cô bị xé toạc đến đùi thì bỗng nhiên lửa giận dâng trào, anh lạnh mặt quay đầu, đạp thẳng vào Vương Hạo Lỗi vừa đứng lên, đang thở hổn hển một cái rơi xuống bồn phun nước.
Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh giận dữ bỏ đi, theo Giang Văn Khê rời khỏi đó.
“Xin lỗi, lúc nãy tạm thời rời đi một lúc, không ngờ em lại gặp hắn.” Lạc Thiên đuổi theo Giang Văn Khê, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
Giang Văn Khê trừng mắt nhìn anh, không chút nể tình hất tay anh ra, đi thẳng ra ngoài khách sạn.
Lạc Thiên biết lúc này là một bộ mặt khác của cô, anh từng trò chuyện với bác sĩ tâm lý Mục Thát Lâm về chuyện của cô, giải thích của Mục Thát Lâm là, ban đầu cô sợ hãi một điều gì đó không rõ, lại thêm chuyện qua đời của cha mẹ đã mang đến một cú shock tinh thần mạnh mẽ, để giải tỏa bất mãn trong lòng nên đã làm những điều quá khích. Chính vì thường xuyên muốn tìm chỗ giải tỏa đã dẫn đến việc cô thường ở trong trạng thái xung đột hoặc mâu thuẫn, một mặt phải đè nén tình cảm thật sự vì muốn tránh chuyện không hay xảy ra, mặt khác tình cảm bị đè nén chưa kịp biến mất mà cứ đòi phải giải tỏa, mới tạo nên trạng thái hiện nay của cô. Mục Thát Lâm còn nói với anh, một mặt dịu dàng như nước, một mặt hung dữ dễ giận, khả năng lớn nhất là sự ngụy trang của việc đè nén tình cảm quá độ của cô. Chung quy lại là, thực ra cô thiếu cảm giác an toàn. Điều anh có thể làm chính là mang lại cảm giác an toàn cho cô.
Anh lấy xe, lái xe theo, nhanh chóng đuổi kịp cô.
Anh thò đầu ra ngoài: “Lên xe”.
Cô căn bản không thèm nhìn anh lấy một cái, cứ mang đôi giày cao gót đi thẳng. Cho dù cô đi đến rách chân, gãy chân, cũng phải về lại N chứ không thèm lên xe của anh. Từ nay về sau, cô không muốn nhìn thấy anh nữa.
Không thấy cô trả lời, anh mím chặt môi, đành lặng lẽ lái xe theo sau cô.
Trên con đường phủ đầy cây xanh vào buổi tối, ngoài tiếng giày cao gót nện xuống mặt đất ra còn có cả tiếng động cơ xe.
Lạc Thiên theo sau Giang Vãn Khê khoảng ba phút, không thể chịu nổi bộ dạng ấm ức của cô nữa, đạp chân ga vượt lên trên rồi thắng gấp, chiếc xe dừng ngay trước mặt cô, cũng chặn bước chân của cô.
Anh mở cửa xe, kéo tay cô định nhét cô vào trong xe, ai ngờ cô vẫn giằng ra không chút nể vì, bước tránh sang bên tiếp tục đi, nhưng bóng dáng cao lớn đã nhanh chóng chặn trước mặt cô.
Lạc Thiên khan giọng xin lỗi: “Anh biết em đang giận anh, giận anh không nên bỏ em lại một mình, để em đụng phải loại người như Vương Hạo Lỗi”.
“Rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?”, cuối cùng Giang Văn Khê ngước lên nhìn thẳng Lạc Thiên, đôi mắt sáng rỡ nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi chuyện mà nãy giờ cô vẫn muốn tìm hiểu.
Lạc Thiên nhíu mày: “Sao lại hỏi câu này? Thích là thích, tại sao cứ phải có lý do?”.
“Tại sao không cần lý do?” Giọng cô bỗng cao vút, “Với thân phận địa vị tướng mạo của anh, tại sao lại thích em? Tại sao lại chọn một người không xinh đẹp, không khí chất, không gia thế, không học thức, chẳng có gì cả, suốt ngày chi biết mang lại phiền phức như em? Một người như em rốt cuộc có điểm gì thu hút anh? Anh nói đi, tại sao lại chọn người như em?’.
Lạc Thiên nhìn cô, mím chặt môi, im lặng.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, anh cau mày hạ giọng, nói: “Em... thực ra đang để tâm đến chuyện mười năm trước anh từng ngồi tù sao?”.
Câu nói đó như châm lên ngọn lửa giận dữ tích tụ trong lòng Giang Văn Khê, thoáng chốc tràn ngập trái tim, không ngừng xộc thẳng lên thần kinh trong đầu.
Lúc nãy vì anh đánh cho Vương Hạo Lỗi một trận nên thân, hóa ra chỉ là tự cô đa tình, hóa ra trong mắt mọi người, Giang Văn Khê cô là kẻ lao vào vì tiền của anh, thân phận của anh, địa vị của anh, một khi đã biết hoàng tử không phải là hoàng tử, cô nên tỏ vẻ khinh thường, sau đó một nhát dao cắt đứt tất cả. Hóa ra anh đã nghĩ cô như thế? Ngay cả điều cô để tâm đến là gì anh cũng không biết? Đúng là nực cười.
Tim đau đến mức gần như không thở nổi, hai vai cô run lên, bất giác cười thành tiếng, giây sau, cô hết sức hét lên với anh: “Em không phải Châu Mộng Kha! Em là Giang Văn Khê!”.
Hét xong, cô cương quyết quay người bỏ đi.
Cơn gió đêm lạnh lẽo ập đến, bộ lễ phục mỏng manh trên người không thể chống lại khí lạnh, cô ôm hai vai, lê những bước nặng nề bỏ đi
Tất cả đã kết thúc rồi.
Giấc mơ của cô bé Lọ Lem, xưa nay không phải là chuyện cô có thể làm. Cô phải về nhà, cô phải gấp bướm, cô phải đi thăm bố mẹ, thăm cậu.
“Giang Văn Khê, em đứng lại cho anh!” Lạc Thiên sải bước đến gần, kéo mạnh tay cô, cưỡng ép cô đối mặt với anh, “Rốt cuộc em có ý gì? Anh chưa bao giờ xem em là cô ấy. Nếu em giận anh bỏ rơi em, hại em bị Vương Hạo Lỗi bắt nạt thì anh xin lỗi,nếu em đang giận anh giấu chuyện mười năm trước ngồi tù, em muốn biết gì thì bây giờ anh sẽ kể em nghe. ”
Nhưng em thế này hết hỏi anh thích em vì điều gì, lại lấy bản thân em ra so sánh với Châu Mộng Kha, sau đó ném lại một câu rồi bỏ đi, là ý gì chứ? Trong lòng em có suy nghĩ gì, có gì không vui, em cứ nói ra, nói rõ hết đi! Anh không cho phép em giấu hết mọi tâm sự trong lòng!”.
Anh nắm chặt tay cô, không cho cô vùng vẫy.
“Không cho phép?” Cô ngước lên lạnh lùng nhìn anh, “Mười năm trước anh cũng nói thế này với Châu Mộng Kha phải không? Cũng không cho phép cô ta thế này, cô ta thế kia phải không? Anh thật sự chỉ đi một lúc thôi sao? Chứ không phải kể lể tâm sự với cô ta ở ngã rẽ hành lang? Nếu cô ta đã quay lại rồi, tại sao anh còn đuổi theo em, tại sao anh không đi tìm cô ta, tại sao không cướp cô ta lại từ tay Phương Tử Hạ? Vợ bạn thì không được đụng vào ư? Lẽ nào anh thật sự không hối hận? Nếu không hối hận thì tại sao trong hôn lễ Châu Thành, anh lại ôm một đứa vô tội là em, cưỡng hôn em? Lúc cô ta rúc vào lòng anh khóc lóc, anh có từng nghĩ rằng em sẽ bị quấy rối tình dục không? Hay là anh nghĩ tay chân em vô địch, không cần ai bảo vệ chăm sóc? Nước mắt em anh đã từng nhìn thấy, từng nghĩ đến cảm nhận của em không? Em là người, em có tình cảm, không phải vật phụ thuộc, càng không phải vật thay thế!”.