đó, cô không hỏi. Cô chỉ lén lút nhìn anh, dường như càng chắc chắn suy nghĩ trong lòng hơn.
Có người nói, pháo hoa rất cô đơn. Mà lúc này, cô cảm thấy còn có người cô đơn hơn cả pháo hoa, là anh và cô.
Cô chầm chậm dựa vào vai anh, anh chỉnh lại tư thế để cô tựa thoải mái hơn. “Còn một phút nữa, tiếng chuông đồng hồ chào năm mới sắp gõ rồi, có muốn đến đó ước nguyện không?”, tiếng anh rất khẽ. Cô quay sang nhìn chiếc đồng hồ nặng nề ở chính giữa quảng trường, bên đó có rất nhiều người đang xếp hàng, đợi lúc 0 giờ sẽ cùng chạy đến ôm lấy chiếc giá bằng gỗ để nghe tiếng chuông năm mới.
Ước nguyện? Cô ngẩn ngơ, từ khi người nhà qua đời, cô chưa từng ước mơ gì. Vì lúc đó nguyện vọng lớn nhất của cô là thời gian quay lại, gia đình cô vẫn còn. Nhưng đó là chuyện không thể. Thế nên có ước gì hay không, đối với cô cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.
“Không cần đâu, đông người quá. Em ở đây nhìn là được.” Ánh mắt cô rơi trên chiếc đồng hồ đó.
“Phụ nữ đều thích ước mơ, tại sao em không thích?”, anh tỏ ra thắc mắc.
“Đó là tự an ủi bản thân thôi, cho dù có ước cũng chưa chắc thực hiện được, việc gì phải khổ tâm cho bản thân hy vọng rồi lại thất vọng”, cô buồn bã nói.
“Anh ngỡ em là người theo chủ nghĩa mộng ảo ấu trĩ, không ngờ em lại theo chủ nghĩa hiện thực tỉnh táo”, anh cười khẽ.
“Em ấu trĩ chỗ nào…”, cô ngẩng lên trách móc vẻ bất mãn.
“Suỵt, nhắm mắt ước nguyện đi, tiếng chuông đồng hồ 0 giờ sắp gõ rồi.” Cánh tay anh vòng qua sau lưng cô, kéo cô vào lòng, hai tay ôm chặt lấy cô trong tư thế cầu nguyện.
Trong tích tắc, nghe tiếng hoan hô vang dậy ở trung tâm quảng trường vẳng đến, sau đó là tiếng chuông đồng hồ “tang – tang – tang” vang lên. Giang Văn Khê thẫn thờ nhìn những người đang ra sức lao đến chiếc đồng hồ, trên gương mặt họ là những nụ cười hạnh phúc. Năm mới đến rồi.
Cô từ từ nhắm mắt, trong một khoảng thời gian lại không biết ước gì, bây giờ dường như cô cũng chẳng cần thứ gì cả.
Trước kia, có rất nhiều đêm, cô gấp biết bao bướm giấy, ước rất nhiều điều, nhưng chẳng có gì thành sự thật, không có một con bướm nào có thể đưa người thân quay về với cô…
Bỗng, bên tai vang lên giọng nói trầm trầm: “Giang Văn Khê, năm mới vui vẻ!”. Cô mở bừng mắt, quay sang nhìn anh, chỉ sợ đó là ảo giác.
“Ước gì được nấy!”, là giọng anh, không sai. Anh đang mỉm cười nhìn cô. Trong lồng ngực, thứ chứa đựng mọi tâm sự của cô cứ co thắt rồi giãn ra, cảm xúc khó nói đang lan tỏa trong cơ thể. Giờ phút này, nói không cảm động là lừa dối.
Cô vốn ngỡ rằng việc cãi nhau hôm qua đã đặt một dấu chấm hết cho mối quan hệ kỳ quặc của hai người, ai ngờ anh lại chờ cô suốt ba tiếng đồng hồ trong một ngày đặc biệt lẽ ra nên ở nhà đoàn tụ cùng gia đình. Nếu không phải Lý Nghiên uống say, thì liệu anh có còn ngồi đợi mãi ở cầu thang hay không.
Khi biết người sau lưng mình là anh, khoảnh khắc đó, trái tim cô bỗng đập mạnh, niềm vui sướng và xúc động khó kiểm soát tràn ngập trong lòng. Nỗi buồn một ngày một đêm cũng đã biến mất cùng với sự xuất hiện của anh. Anh đưa cô đến xem pháo hoa rực rỡ, cô luôn cho rằng mình đang nằm mơ, sợ mọi thứ chỉ là ảo giác, sợ sau khi tỉnh giấc thì sẽ như pháo hoa, tỏa sáng rực rỡ rồi biến mất một cách vô tình.
Nhưng, lời chúc mừng rõ ràng “Giang Văn Khê, năm mới vui vẻ, ước gì được nấy” của anh đã thực sự vang lên. Đêm nay, mọi thứ, không phải là mơ, cũng không phải là ảo giác, mà nó thực sự tồn tại.
Đó là đêm giao thừa đặc biệt nhất mà cô từng trải qua sau khi cha mẹ và cậu qua đời. Nếu nói rằng Lý Nghiên đã cho cô tình thân mà cô đã mất đi, thế thì thứ mà anh cho cô lại là tình yêu mà cô chưa từng nếm trải.
Cho đến đêm nay, cuối cùng cô đã thưởng thức được vị ngọt của tình yêu…
Dần dần, đáy mắt cô như phủ sương mù…
“Khóc gì chứ? Ngốc quá.” Anh cười, cúi xuống khẽ hôn lên mắt cô, dịu dàng hút hết những giọt nước mắt lăn ra.
Anh hôn dần xuống theo gương mặt cô, cuối cùng nhẹ nhàng như chuồn chuồn đậu mặt nước, khẽ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, rồi buông ra, không tiến thêm bước nữa.
Mắt đối mắt, mũi đối mũi, môi chỉ cách một, hai centimet, hơi thở hai người quấn quýt vào nhau.
“Cảm ơn anh…”, cô nghẹn lời, khẽ nói rồi từ từ nhắm mắt, hai tay vòng qua gáy anh, run rẩy hôn lên môi anh.
Khi hai đôi môi thân mật áp sát vào nhau, trong khoảnh khắc ấy cô đã ước một điều: Nếu có thể, cô hy vọng rằng khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại, đừng rời xa cô.
Tiếng chuông đồng hồ báo năm mới kích động lòng người đã kết thúc, trên quảng trường, pháo hoa lại rực rỡ, tiếng nổ vang dậy, cả bầu trời đêm trở nên huy hoàng, rực rỡ.
Hai người cứ ôm nhau thật chặt, đến khi đám người dần dần tản mác hết, màn đêm lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu, anh mới nắm tay cô đi về phía chỗ đậu xe.
Cô liếc nhìn chiếc xe đua với những đường nét hoàn hảo, logo hình như là một con ngựa đen, cô không biết đó là nhãn hiệu xe gì, nhưng chắc chắn là rất đắt tiền. Ngồi trên ghế phụ, cô không kìm được hỏi: “Sao tự dưng anh lại đổi xe? Chiếc bốn vòng trước kia chẳng phải đang chạy rất tốt hay sao?”.
“Bốn vòng?”, khóe môi anh giật giật, “Đó là Audi, không phải là Bốn Vòng”.
“Đúng là quái dị, tại sao ba góc và năm góc có thể gọi được như thế, cái kia không thể gọi là bốn vòng?”
“Chắc em không cho rằng chiếc này gọi là Hắc Mã đó chứ?”
“… Chẳng lẽ không phải?”, cô cười ngô nghê, tỏ ra bản thân thực sự nghĩ như vậy.
“Audi gọi là Bốn Vòng, Ferrari gọi là Hắc Mã, anh biết rồi.” Anh câm nín, giúp cô thắt dây an toàn, sau đó trả lời câu hỏi trước đó của cô, “Có người rảnh rang, cứ nằng nặc đòi tặng quà năm mới, anh không thể không nhận được”.
Cái người rảnh rang mà anh nói, vừa hay chính là sếp lớn Giang Hoài Thâm.
Có tiền không biết tiêu vào đâu mà lại bịa ra lý do này, nói là cuối cùng anh cũng chịu có bạn gái chính thức rồi, cứ đòi tặng anh một chiếc xe, anh biết làm sao được? Huống hồ anh cũng không có lý do để từ chối ý tốt của trưởng bối.
“Quà năm mới?”, khóe môi cô giật giật.
Người giàu đúng là tạo nghiệt! Mừng bao lì xì là được rồi, thế mà còn tặng cả một chiếc xe. Tại sao đàn ông nhận quà của người khác lúc nào cũng khiến người ta nghĩ lệch lạc nhỉ.
Cô quan sát anh từ trên xuống dưới, sao nhìn kiểu gì cũng không giống như được bà nhà giàu lắm tiền nào đó bao nuôi nhỉ.
Anh vừa khởi động xe thì bỗng nghĩ ra gì đó, quay người lấy một hộp quà từ ghế sau, nói với cô: “Suýt thì anh quên, đưa điện thoại cho anh”.
“Điện thoại?”, cô tỏ ra ngạc nhiên. Tự nhiên lại bảo cô đưa điện thoại làm gì?
Cô lục túi, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, có vẻ khó xử đưa cho anh.
Anh nhìn chiếc điện thoại gần như sắp bong tróc hết màu, cau mày rồi tắt máy đi, rút thẻ sim ra, sau đó mở túi quà, lấy ra một chiếc điện thoại dành cho nữ màu tím rất đẹp và thời trang.
Khi anh định lắp sim vào chiếc điện thoại mới thì cô vội ngăn anh lại: “Di động của em chưa hỏng, vẫn còn dùng được”.
Anh nhướng mày: “Thế hả? Vậy tối hôm trước anh gọi điện thoại, di động của em đã ‘tự động tắt máy’, hơn nữa chính em cũng nói điện thoại có vấn đề, có vấn đề thì đổi”. Anh còn nhấn mạnh bốn chữ ‘tự động tắt máy’.
“…” Cô nhất thời nín thinh.
“Không nghĩ ra nên tặng em quà gì, hôm qua em nói điện thoại có vấn đề, nên anh đã mua cái này”, anh lắp thẻ sim vào điện thoại mới, nhét vào tay cô.
“Nhưng mà… nhưng mà…”
Lần trước nồi cơm điện anh đã mua hộ cô, mỗi lần ra ngoài ăn đều do anh thanh toán, và cả ly cà phê trong tủ văn phòng của anh, cô cũng lấy một bộ trả lại cho Tiểu Lương, bây giờ lại tặng điện thoại cho cô, cô không muốn anh nghĩ rằng vì tiền nên cô mới ở bên anh, khiến anh hiểu lầm rằng cô là một kẻ mê tiền.
“Nhưng nhị cái gì?” Anh biết cô đang băn khoăn điều gì, đáp thẳng, “Đàn ông tặng quà cho phụ nữ là điều rất bình thường, huống hồ anh là bạn trai em, có gì phải băn khoăn?”.
Cô im lặng rất lâu rồi nói: “Em cứ dùng cái cũ của em vậy, em dùng quen rồi…”, rồi đưa tay định lấy lại điện thoại cũ của mình.
Anh lườm cô, mở cửa sổ xe, ném mạnh điện thoại cũ của cô ra ngoài, “rắc” một tiếng, tiếng vỡ vụn của điện thoại hết sức hoàn mỹ.
Sắc mặt cô bỗng thay đổi: “Sao anh có thể ném điện thoại của em?”. Nếu không vì có dây an toàn giữ lại, e rằng cô đã lao ra ngoài. Điện thoại này theo cô ba năm rồi, là do cô bỏ ra hơn một tháng lương mua nó, rõ ràng vẫn sử dụng được.
“Cái cũ không đi thì cái mới làm sao đến, với cá tính rùa bò của em, băn khoăn đến tận tết Nguyên Tiêu cũng chưa chắc có kết quả, thế nên anh đã quyết định thay em.” Lạc Thiên nói xong khởi động xe, nhanh chóng lái ra xa “hiện trường phạm tội”.
“…” Trước đó anh còn dịu dàng như nước, bây giờ lại hồi phục bản chất ngang ngược vô lý. Người này sao có thể trong chớp mắt thay đổi còn nhanh hơn khi cô bị kích thích vậy nhỉ.
Tội lỗi quá! Người lắm tiền làm sao có thể vung tiền ra như nước vậy. Cô cảm giác tim mình đang rỉ máu.
“Trời sáng thì đến nhà anh ăn cơm nhé”, đi được nửa đường, Lạc Thiên bỗng lên tiếng.
Nhưng Giang Văn Khê vì chuyện anh ném điện thoại cũ của mình mà sau khi xe chạy, cô đã quay mặt ra ngoài cửa sổ, nhắm mắt, ấm ức, có lẽ là do quá mệt mà ngủ thiếp đi mất.
Mãi không thấy cô trả lời, anh quay sang mới phát hiện ra cô đã dựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi, phát ra hơi thở đều đặn. Anh cười tủm tỉm.
Chiếc xe lao đi như bay, không phải hướng nhà Giang Văn Khê mà là hướng về Cảnh Hồ Sơn Trang ở khu ngoại ô phía nam thành phố.
Về đến biệt thự Cảnh Hồ Sơn Trang thì đã là hai giờ khuya. Lạc Thiên bế Giang Văn Khê say ngủ vào trong, bốn người còn đang chơi mạt chược thâu đêm đều quay lại nhìn anh.
Giang Hoài Thâm nhìn Nghiêm Tố ngồi đối diện, giọng bình thản: “Em thua rồi, đưa người về rồi đấy”.
Nghiêm Tố nhếch môi: “Anh quay lại xem đồng hồ đi, đã hai giờ rưỡi rồi, anh cược với em là trước mười hai giờ. Thế nên, vẫn là em thắng”.
“Nhất Điều”, Giang Hoài Thâm rút ra một quân, “Chúng ta có cược thời gian à?”.
“Đương nhiên là có, không tin thì anh hỏi mẹ em đi.” Nghiêm Tố liếc nhìn mẹ đang đắp mặt nạ, “Mẹ, mẹ có thể gỡ mặt nạ xuống được rồi, cái này đắp mười lăm phút thôi, mẹ đã đắp một tiếng rồi đấy”.
“Ồ ồ ồ”, bà cụ nghe xong thì tháo kính lão xuống, mặt nạ cũng rơi ra, “Đúng là hành hạ nhau quá, con còn bắt một bà lão sắp bảy mươi đắp thứ này lên mặt”.
“Chẳng phải là sợ mẹ ngủ muộn, không tốt cho da hay sao.” Nghiêm Tố liếc nhìn Lạc Thiên đang bế Giang Văn Khê, “Ai bảo cái người kia mấy hôm trước đã nhận lời đưa thêm một người về đây chơi mạt chược thâu đêm, nhưng vừa ăn cơm xong đã ném đũa chạy mất”.
Giang Hoài Thâm cười phì: “Anh và nó còn ngồi trên sân thượng một lúc, không khoa trương như em nói đâu”.
Nghiêm Tố lườm ông: “Quan trọng không phải ở đó”.
Giang Hoài Thâm lại cười: “Được rồi, ngày mai tiếp tục đánh cũng thế, về là được rồi”.
“Hừ! Em rất là nghi ngờ chuyện Tiểu Giang có phải bị đánh thuốc mê rồi không đấy.” Nghiêm Tố không bỏ qua cơ hội sỉ vả Lạc Thiên. Chị càng nghĩ càng tức, cái tên nhóc chết tiệt, dám nói chị già? R