Anh vội vàng tóm chặt đôi tay “có ý đồ” của cô, vẻ mặt hoảng sợ: “Cô muốn làm gì?”.
“Tôi… tôi…” Cô ngượng ngập rút tay lại, ngước lên nhìn thấy một đôi mắt sâu thẳm đang tỏ ra bất lực, gần như là mắt đối mắt, mũi đối mũi. Cô bỗng nhận ra mình đã quá gần anh, cơ thể gần như đeo trên người anh, rất ư là mờ ám.
Bỗng ngượng đến độ gò má cô đỏ ửng lên.
Cô cắn môi, đang định đứng lên thì lúc này, “rầm” một tiếng, cửa phòng bị đẩy bật ra, một giọng nữ cao vút vang lên: “Khê Khê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.
“Nghiên Nghiên!”, cô hoảng hốt quay lại, thấy cô bạn thân Lý Nghiên.
“Hai người… hai người…”, Lý Nghiên bất ngờ bắt gặp gian tình của bạn thân và cấp trên, thầm hú hét trong lòng, “Oh my God!!!”.
Cô vừa về đến nhà, tắm xong trở ra thì nghe di động réo mãi. Sau đó thấy Giang Văn Khê gọi, cô gọi lại mới biết cô nàng xảy ra chuyện, vội vàng chạy đến đây. Sợ Văn Khê thiệt thòi, cô còn kéo thêm bạn trai Hùng Diệc Vĩ và Cố Đình Hòa đến cùng, ai ngờ lại thấy cảnh khiến người ta đau mắt như vậy. Tạo nghiệt!
Giang Văn Khê vẻ mặt kinh ngạc nhìn Cố Đình Hòa sắc mặt có phần tái nhợt đứng sau lưng Lý Nghiên, vội vàng đứng dậy, cách Lạc Thiên hơn một mét, giả vờ vuốt lại phần tóc rối hai bên má.
Cô bỗng hoảng loạn, có cảm giác bị bạn trai bắt quả tang.
Sau cuộc trò chuyện cả tối với Lý Nghiên, cô quyết định đón nhận tấm lòng của Cố Đình Hòa, nhưng chỉ trong vài tiếng đồng hồ mà đã gặp phải chuyện hiểu lầm này, đúng là đau đầu.
Giang Văn Khê đứng dậy khiến Lạc Thiên bỗng thấy trong lòng trống vắng, như thiếu đi thứ gì đó, có một tích tắc lạc thần. Anh ngước lên nhìn Giang Văn Khê đang đỏ ửng mặt, lại nhìn ba người đứng ngoài cửa, bỗng thấy không vui.
“Nếu bạn cô đã đến thì về sớm đi.” Anh đứng dậy đi ra cửa, nhìn Cố Đình Hòa một cái, đôi mày nhíu lại, quay người nói với Giang Văn Khê bằng giọng nói rất lạnh nhạt: “Về khoản thuốc men và bồi thường cho Lý Đại Hải thì công ty ứng trước, mỗi tháng trừ vào tiền lương của cô”.
Nói xong anh đi ra ngoài, biến mất ở đầu hành lang.
Sự lạnh nhạt bất ngờ của Lạc Thiên khiến Giang Văn Khê rất hoang mang khó hiểu.
Rõ ràng lúc nãy anh không như thế, sao trong chớp mắt đã như biến thành người khác, chẳng lẽ anh cũng giống cô? Nhân cách phân liệt…
Lý Nghiên chồm đến trước, kéo Giang Văn Khê đang đứng đờ người: “Đại tiểu thư ơi, chẳng phải cậu về nhà rồi sao? Sao lại chạy đến nhà hàng đánh người?”.
“Tại cậu chứ ai, lần nào đi với cậu, cậu đi vệ sinh toàn chọn nhà hàng cao cấp, tớ đang đi ngang nên quen, thế là vào thôi.”
Lý Nghiên vò đầu, tỏ ra suy sụp: “Tại tớ? Bao năm nay, tớ đi vệ sinh có ra tay đánh ai không?”.
“Làm sao tớ biết lại gặp phải tên háo sắc giở trò với cô phục vụ, còn làm vỡ hai bộ ly cà phê hôm nay mới mua nữa.” Cô kể lại chuyện gặp Lạc Thiên ra rồi xử lý chuyện này thế nào cho bạn nghe.
Lý Nghiên nghe xong tỏ ra đau lòng như cắt: “Chính vì hai bộ ly cà phê mà cậu ra tay đánh người ta hả?”.
“… Ừ”, cô xấu hổ gật đầu.
Lý Nghiên kéo cô lại, thì thầm: “Anh đẹp trai tóc bạc sao lại ở đây, hai người cậu còn ‘abc’ thế kia?”.
Bỗng nhiên mặt cô đỏ bừng, hạ giọng nói: “Cái gì mà ‘abc’, anh ấy cũng đang ăn cơm ở đây, giúp tớ giải vây. Tớ và anh ấy không như cậu nghĩ đâu”.
“Ồ…” Lý Nghiên dài giọng, cô nghĩ rằng nếu lời nói cuối cùng trước khi đi của anh đẹp trai tóc bạc là ghen tuông, thì mọi chuyện đều dễ giải thích. Cô liếc nhìn người bạn thiếu EQ[1] của mình, cười mờ ám: “Được, đều là lỗi của tớ”.
Giang Văn Khê thấy Lý Nghiên cười rất kỳ dị thì da đầu cứ tê rần rần, vùng thoát ra khỏi cánh tay cô nàng, đẩy bạn một cái rồi đi về hướng Cố Đình Hòa và Hùng Diệc Vĩ ngoài cửa, vẻ mặt hổ thẹn: “Xin lỗi, muộn thế này rồi còn gây phiền phức cho các anh”.
Hùng Diệc Vĩ cười nói: “Chuyện của em là chuyện của Nghiên Nghiên, chuyện của Nghiên Nghiên chính là chuyện của anh, khách sáo cái gì?”.
“Chỉ cần em không sao là được.” Cố Đình Hòa cười nhẹ, đưa tay nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ, anh lại nói, “Khuya quá rồi, anh đưa em về”.
“Không cần đâu, tự em có thể về được”, Giang Văn Khê khoát tay.
Lý Nghiên kêu lên: “Đại tiểu thư ơi, cậu để bọn này yên lòng cái đi, cho Tiểu Cố đưa cậu về, tớ không muốn lát nữa cậu lại gây chuyện nữa đâu”.
Chẳng nói chẳng rằng, Lý Nghiên cầm túi xách trên sofa nhét vào lòng cô, rồi lôi xềnh xệch cô ra ngoài.
Cô im miệng, ngoan ngoãn ra khỏi nhà hàng, lên xe của Cố Đình Hòa.
Trên đường, Cố Đình Hòa mím chặt môi, không nói câu nào, chăm chú lái xe.
Đêm khuya, không khí bỗng bức bối khó tả.
Giang Văn Khê đan hai bàn tay vào nhau, không ngừng cắn môi dưới.
Dường như cảm thấy sự bất an của cô, Cố Đình Hòa cười, lên tiếng: “Muốn nghe nhạc gì?”.
“Ơ, tùy ạ.”
Anh khẽ nhếch môi cười, mở CD, âm nhạc lập tức vang lên những giai điệu nhẹ nhàng êm ái, đó là bài Hoa rơi nước chảy:
Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người
Biển người mênh mông chẳng biết mình đang ở chốn nào, cứ cảm thấy thiếu vắng một tình yêu
Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người
Biển người mênh mông tìm kiếm một tình yêu, cứ cảm thấy thật khó dò đoán
Em đã lang thang từ sớm, buổi tối cũng lang thang, lang thang trong biển người mênh mông
Em đã trải qua sương gió, chịu đựng cái lạnh cắt da, người em yêu ở nơi nào
Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người
Nghe bài hát này, Giang Văn Khê bất giác giật mình. Hoa rơi nước chảy? Tức là ám chỉ hoa rơi có ý, nước chảy vô tình chăng?
“Hay đừng nghe nhạc nữa, anh cứ lái xe đi”, cô hơi hoảng loạn, đưa tay tắt nhạc.
Cố Đình Hòa không kìm được cười thành tiếng, quay sang nhìn cô ngồi cạnh, nói: “Lý Nghiên nói với anh hai bộ ly cà phê em mua, trong đó có một là tặng cho anh?”.
Má cô hơi nóng lên, trong lòng thầm mắng đồ nhiều chuyện Lý Nghiên.
“Vâng, nhưng tiếc là đã làm vỡ rồi…”, cô mím môi.
“Vì vỡ nên mới đánh người kia à?”, Cố Đình Hòa nhìn thẳng phía trước.
Thực ra cô muốn nói bản thân mình cũng không biết mình khi đó thực sự đã nghĩ gì, nghĩ ngợi rồi vẫn gật đầu: “Vâng”.
Cô quay sang, vừa hay nhìn thấy khóe môi Cố Đình Hòa hơi nhướn lên, dường như tâm trạng anh rất tốt.
“Tối cuối tuần có rảnh không?”, Cố Đình Hòa lại hỏi.
“Ưm?”, cô không hiểu.
“Nghe nói dạo gần đây chiếu rất nhiều phim hay.”
“…” Cho dù ngốc cách mấy, cô cũng hiểu ý của anh, hơi xấu hổ, cô ấp úng đáp, “Vậy em mời anh ăn cơm nhé”.
“Ừ”, Cố Đình Hòa mỉm cười dịu dàng.
Một lúc sau, xe đến dưới khu nhà cô ở.
Cô chào tạm biệt anh, đến khi không nhìn thấy xe của anh nữa mới quay người lên lầu.