ứng đối diện một người đàn ông to béo, không cao lắm, mặt đỏ gay vì rượu, ánh mắt hung tợn. Người đó anh biết, là Lý Đại Hải, giám đốc công trình của tập đoàn xây dựng X, có hai sở thích trên đời là phụ nữ và rượu.
Anh nhíu mày, đưa tay lên xem giờ, muộn thế này rồi mà ngọn cỏ ngốc nghếch ấy lại có mặt ở đây, còn chọc tới loại người đó.
“Phiền cho qua một chút”, đẩy đám người ra, anh vội vàng tiến đến chỗ cô.
Quản lý đại sảnh nhà hàng lựa lời khuyên nhủ: “Giám đốc Lý, ở đây có quá nhiều người, chúng ta đến văn phòng nói chuyện được không?”.
“Không được, đây là hiện trường đầu tiên, phải giải quyết ở đây”, Lý Đại Hải trợn con mắt bị đánh rất đau lên, kiên quyết nói.
Quản lý đại sảnh nhà hàng giật giật khóe môi, hiện trường đầu tiên, vị này xem phim Thám tử của đài TVB nhiều quá rồi.
“Hiện giờ mắt tôi đau như vậy mà con ranh này không chịu nhận. Không nhận cũng được, vậy tôi sẽ đấm cho cô một cú”, Lý Đại Hải giơ nắm đấm lên định đánh Giang Văn Khê.
Khi bàn tay của Lý Đại Hải chưa kịp chạm vào người Giang Văn Khê, Lạc Thiên đã kịp thời đẩy cô ra sau mình, giọng lạnh tanh: “Giám đốc Lý, xảy ra chuyện gì mà anh nổi giận thế?”.
Anh chú ý thấy mắt trái của Lý Đại Hải xanh tái, cau mày, quay sang nhìn cô gái nấp sau lưng mình, lại nhìn thấy một cảnh thảm hại, trong phòng đầy những mảnh vỡ gốm sứ, mà những mảnh vỡ đó hình như rất quen mắt.
Quản lý thấy Tổng giám đốc Lạc của Giang Hàng thì lập tức thở phào: “Tổng giám đốc Lạc, tình huống là thế này, Giám đốc Lý bảo cô gái này đã đánh ông ấy, còn cô gái này thì kiên quyết nói là không phải”.
Tình huống đơn giản như thế.
“Tổng giám đốc Lạc, tôi thật sự không đánh ông ta…”, Giang Văn Khê kéo áo anh, vẻ mặt vô tội.
Khóe môi Lạc Thiên giật giật, thầm nghĩ: Cô gái này chắc không phải là đánh người xong lại quên đấy chứ?
“Cái gì mà không đánh tôi? Anh nhìn mắt tôi này.” Lý Đại Hải nhìn vào gương, chỉ vào con mắt bên trái, rõ ràng xanh tím một vòng, sau đó lại chỉ vào Giang Văn Khê nấp sau lưng Lạc Thiên, gầm lên: “Con ranh chết tiệt này ra tay nặng như thế, nói cho cô biết, hôm nay nếu cô không nói cho êm tai tôi thì cô đừng mơ ra khỏi đây”.
Lạc Thiên đưa tay tóm lấy nắm đấm vung vẩy loạn xạ của Lý Đại Hải, bình thản kéo xuống rồi mỉm cười: “Giám đốc Lý, cô gái này là nhân viên công ty tôi, xin hãy nể mặt tôi, chúng ta có chuyện gì thì tìm một phòng riêng để nói”.
Nghe Lạc Thiên nói, quản lý nhà hàng cũng lựa lời: “Đúng thế, giám đốc Lý, ở đây quá nhiều người, hay là chúng ta tìm một nơi yên tĩnh để ngồi, được không ạ?”. Ánh mắt quản lý nhìn rất lâu cô gái gây chuyện đang nấp sau lưng Tổng giám đốc Lạc, nhận thấy một chút gì đó lạ kỳ, thực ra anh ta rất muốn nói với Lạc Thiên rằng, cô gái này nom rất yếu đuối, làm sao có thể đánh Giám đốc Lý được.
“Được, hôm nay Lý Đại Hải này nể mặt anh đấy, Lạc Thiên.”
Quản lý thầm vuốt mồ hôi, xem như đã mời được Giám đốc Lý say khướt này đi chỗ khác, phải biết rằng nhà vệ sinh cũng là bộ mặt của nhà hàng chứ.
Tìm một gian phòng, mọi người đều ngồi xuống, Lý Đại Hải mắng nhiếc Giang Văn Khê gần mười phút. Giang Văn Khê co rúm người nấp sau Lạc Thiên, gục đầu, không dám nói câu nào.
Lúc này di động của Lạc Thiên đổ chuông, những người ở phòng trên kia thấy anh biến mất hơn hai mươi phút, tưởng anh bỏ chạy giữa đường nên gọi điện giục về.
Lạc Thiên lấy lý do nghe điện thoại, ra ngoài giải thích với những người trên kia.
Nhân cơ hội đó, anh tìm phục vụ nhà hàng để tìm hiểu sự việc, mới hiểu thì ra là Lý Đại Hải uống say nên định giở trò với một cô gái phục vụ, lại đụng trúng Giang Văn Khê đi ngang qua. Đồ trong tay cô văng ra, vỡ tan tành. Giang Văn Khê quỳ xuống nhìn những mảnh vỡ ngổn ngang, nổi giận đứng lên rồi đấm cho Lý Đại Hải một cái. Lý Đại Hải không thể buông tha cho cô, sau đó hắn gây chuyện lớn như vậy. Nhân viên phục vụ kia thấy sự việc nghiêm trọng, lại không dám đắc tội với khách quen của nhà hàng là Lý Đại Hải nên đành bỏ trốn khỏi đó.
Một nhân viên phục vụ khác chứng kiến toàn bộ sự việc nói rằng, Giang Văn Khê vốn đang hung dữ thì không biết vì sao lại không nhận là đã đánh Giám đốc Lý, mới có việc xảy ra sau đó.
Hiểu ra ngọn nguồn sự việc, Lạc Thiên đại khái cũng biết lúc đó đã xảy ra chuyện gì, anh có thể chắc chắn con mắt gấu trúc kia của Lý Đại Hải là nhờ “phúc” của Giang Văn Khê. Nhớ lúc đầu anh bị cô tát một cú, sau đó cũng đau rất lâu, lực tay của cô gái ấy, anh hiểu rõ.
Quay lại gian phòng đó, thấy Lý Đại Hải đang lồng lộn, nếu không phải quản lý đại sảnh ngăn lại thì đã chồm đến xé nát Giang Văn Khê ra rồi.
Anh hẹn Lý Đại Hải ra nói chuyện riêng, chuyện Lý Đại Hải giở trò với cô phục vụ, anh không nói rõ, tiền thuốc men và bồi thường tổn thất cho ông ta đều do anh chi trả.
Lý Đại Hải sau khi tỉnh rượu cũng hiểu chuyện xấu này không nên để lan rộng, nhận lời nể mặt anh mà tha cho Giang Văn Khê.
Qua một tiếng đồng hồ hòa giải, trong phòng chỉ còn lại Lạc Thiên và Giang Văn Khê.
Dưới ánh đèn vàng, sự trầm mặc bao phủ hai người.
Lạc Thiên khoanh tay, nhìn chằm chằm Giang Văn Khê vẫn đang sụt sịt.
“Người đó thật sự không phải do tôi đánh…”, Giang Văn Khê nức nở, khẳng định rằng cô không đánh Lý Đại Hải kia, “Tôi thật sự không đánh ông ta…”. Cô vốn định về nhà, chỉ trùng hợp đi qua nhà hàng này, vì gấp rút quá nên tìm vào nhà vệ sinh, làm sao có thể tự dưng đánh người được.
Lạc Thiên nhíu mày, im lặng mấy giây rồi nói gọn: “Giang Văn Khê, chẳng lẽ cô không nhận ra bản thân cô rất có vấn đề sao?”.