ành mạch rõ ràng, thái độ không khoan nhượng, hoàn toàn không giống chút nào với bộ dạng yếu đuối nhút nhát, người khác mới to tiếng mấy câu đã lại tỏ ra khổ sở muốn chết.
Cô như thế, anh đã gặp tổng cộng ba lần, lần cưỡng hôn cô, lần đưa tài liệu mẫu và cả hôm nay, tại sao một người có thể biến hóa nhanh như vậy trong một thời gian ngắn chứ?
“Nhân cách phân liệt”, bốn chữ này xuất hiện trong đầu Lạc Thiên khiến anh bàng hoàng.
“Anh à, đã đến rồi”, tài xế quay lại nói to, kéo dòng tư duy của Lạc Thiên quay về với hiện tại.
Trả tiền xong, Lạc Thiên vốn định gọi Giang Văn Khê dậy, nhưng nghĩ tối qua vì chăm sóc anh mà cả đêm cô không ngủ, anh liền từ bỏ ý định đó, bế cô ra khỏi xe.
Lạc Thiên bế Giang Văn Khê về văn phòng khiến bao người trong công ty sững sờ.
Đến khi anh bế Giang Văn Khê vào văn phòng thì mọi người mới dám nhảy ra khỏi ghế bắt đầu tám chuyện.
“Có gian tình! Tuyệt đối là có gian tình!”
“Ai có mắt cũng biết là có gian tình.”
“Chiều qua rõ ràng Tổng giám đốc Lạc đã rời khỏi công ty rồi, nhưng trước khi tan sở lại quay về văn phòng, các cậu nói xem, đó là vì sao?”
“Tối qua là đêm Bình An, chẳng lẽ quay lại đón Tiểu Giang?”
“Nhưng người phạt Tiểu Giang tăng ca tối qua cũng là anh ấy mà.”
“Đó gọi là tung hỏa mù đấy.”
“Đợi mọi người trong công ty về hết rồi mới tiến thêm một bước xây đắp gian tình.”
“Các cậu có chú ý không, quần áo hai người mặc y hệt hôm qua.”
“Lại cùng nhau đi làm nữa.”
“Mà còn bế nữa.”
“Cho nên, tối qua nhất định có…”
Chưa kết luận xong thì một giọng nói nhã nhặn vang lên sau lưng họ: “Tối qua nhất định là ngủ rất ngon nên bây giờ ai nấy mới có tinh thần như vậy nhỉ?”.
Nghiêm Tố vừa từ văn phòng tổng giám đốc đi ra đã thấy một đám người tụ tập bàn tán về đôi nam nữ nổi bật trong kia.
Mọi người thấy trợ lý Nghiêm đều im thin thít, rụt về bàn làm việc của mình.
Nghiêm Tố khoanh hai tay, lặng lẽ đảo qua trong đại sảnh mấy vòng, tìm một chiếc ghế ngồi xuống.
Sáng nay lúc đi làm thì không thấy Giang Văn Khê, chị nghĩ nhất định cô bé đó tối qua tăng ca rất khuya. Ai mà ngờ vừa nghĩ đến cô nàng đã thấy Lạc Thiên bế cô nàng vào văn phòng, đồng thời còn bế vào thẳng văn phòng bên trong.
Ánh mắt dừng lại rất lâu ở cánh cửa khép lại, Nghiêm Tố mới khống chế được cơn bồng bột muốn đưa chân đạp cánh cửa chướng mắt kia ra.
Xem ra tối qua đúng là có gì đó.
Nhưng cậu bé Lạc Thiên cũng đến lúc phải ổn định rồi, con bé Tiểu Giang khá thích hợp. Thế nên, để tạo không gian riêng tư tuyệt đối cho hai người, Nghiêm Tố quyết định nhường cả không gian bên trong văn phòng cho họ.
Nếu trẻ lại mười tuổi, hoặc bản thân không ở địa vị này, thì Nghiêm Tố nghĩ nhất định mình cũng sẽ tham gia vào đội quân buôn chuyện kia.
“Ôi…” Giang Văn Khê nhắm nghiền mắt, hai chân duỗi thẳng ra theo quán tính, vươn vai một cái, bất cẩn ngã lăn quay xuống đất, “Á…”.
Nền nhà sao mềm thế này, mông không bị đau. Và cả giường sao tự nhiên lại nhỏ thế?
Giang Văn Khê mở choàng mắt, nhìn rõ tấm thảm lông cừu mềm mại dưới chân, đầu óc trống rỗng.
Mỗi đêm cơn ác mộng của cô chính là văn phòng có trải thảm này, người có một văn phòng như vậy, không nghi ngờ gì nữa, chỉ có Quỷ Tóc Bạc. A, tạo nghiệt, trên người sao lại đắp tấm thảm riêng của anh, sao tự dưng lại ngủ trên sofa trong văn phòng anh? Nếu hôm nay không đi làm thì có phải cô đã bò thẳng từ bệnh viện lên giường nhà anh hay không?
“Binh” một tiếng.
Đau đến nỗi nước mắt dâng lên trong khóe mắt, cô sờ phần gáy bị đập đau điếng. Xoa xoa nó, khi không nhìn thấy máu me gì trên tay, cô mới yên tâm rằng chưa tự làm vỡ đầu mình.
Cô nhanh chóng bò dậy, vội vàng gấp tấm thảm mỏng kia lại, cô phải mau chóng rời khỏi đây trước khi Quỷ Tóc Bạc quay lại, nếu không để anh ta bắt gặp cô tỉnh dậy, nhìn bộ dạng này của cô, nhất định sẽ lại châm biếm chế giễu. Thực ra đó chỉ là thứ yếu, thông thường theo định luật của tiểu thuyết ngôn tình, thư ký nếu ngủ trong văn phòng tổng giám đốc thì nhất định sẽ dẫn đến chuyện lửa gần rơm đại loại thế.
Kết cuộc như thế có hai loại, một loại tốt số thì thư ký sẽ gả cho tổng giám đốc, sung sướng mừng rỡ tiến vào nhà thờ; loại thứ hai số khổ, chính là thư ký bị vợ chính thức của tổng giám đốc hoặc bạn gái anh ta tát một cú văng ra khỏi cửa công ty.
Cho dù là số tốt hay số khổ thì hai loại này đều không phải điều cô mong muốn.
Thế nên cô phải nhanh chóng rời khỏi đây khi chưa có ai phát hiện.
Rón ra rón rén mở cửa văn phòng, cô nhìn ra ngoài, thấy một bóng người quen thuộc lập tức khẽ khàng khép cửa lại.
Chết thật, Quỷ Tóc Bạc đang đứng nói chuyện trước bàn chị Nghiêm, bây giờ phải làm sao? Nếu giờ ra ngoài, chị Nghiêm lại ở đó, thế thì ngượng lắm.
Phải làm sao?
Cô vò đầu bứt tai, tấm thảm mỏng trên sofa đột ngột nhảy vào tầm mắt.
Đột nhiên, đồng hồ lớn dựng trong góc phòng bỗng gõ mạnh năm tiếng “doong doong doong doong doong” khiến cô giật bắn mình, vỗ vỗ ngực. Liếc nhìn thời gian, đã năm giờ, cô cắn môi rồi quyết định nhảy lên sofa, tiếp tục giả vờ ngủ, gắng gượng qua năm giờ rưỡi thì cô sẽ được giải thoát.
Quyết định xong, cô bước nhanh về phía sofa, lại mở tấm thảm đã gấp gọn ra đắp lên người.
Lạc Thiên quay về văn phòng, thấy cô gái trên sofa vẫn đang ngủ thì nhíu mày.
Kim đồng hồ đã chỉ năm giờ năm phút chiều.
Cô nàng này đúng như một con ỉn, lần nào cũng ngủ ngon như thế, đồng hồ báo giờ năm phút trước cũng không gọi nổi cô ta dậy. Lần trước trong quán bar, sau khi nôn hết lên người anh, cô nàng cũng ngã xuống sofa ngủ như chẳng có gì xảy ra, nếu không nhờ bảo vệ khiêng cô nàng ra thì với tư thế sét đánh cũng không tỉnh đó, bạn cô ta ắt là chết chắc rồi.
Niệm tình tối qua cô chăm sóc anh cả đêm mới dẫn đến chuyện trốn làm hôm nay, anh quyết định không tính toán. Anh quay về bàn làm việc, tiếp tục xem tài liệu trong tay.
Giang Văn Khê nghe thấy tiếng chân Quỷ Tóc Bạc vào văn phòng, giẫm lên tấm thảm lông cừu, tuy âm thanh nhẹ như lông hồng nhưng cô biết anh đã ngồi trước bàn làm việc rồi.
Cô nhắm chặt hai mắt, không dám động đậy, thầm cầu khấn ông trời mau cho tan sở.
Khi sự “kiên trì” của Giang Văn Khê đã kéo dài được nửa tiếng đồng hồ, bỗng đồng hồ lớn gõ “doong” một tiếng, khiến cô giật bắn mình ngồi thẳng dậy.
Lạc Thiên ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, nhìn cô đang ngồi, bất giác cau mày.
“Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi?” Buông bút xuống, Lạc Thiên đứng lên, từ từ tiến về phía cô, “Xem ra cô cũng khá hài lòng với bộ sofa của tôi”.
Đối diện với Quỷ Tóc Bạc, mặt Giang Văn Khê như vịt bị quay chín, lắp bắp mãi không nói được câu nào.
Lạc Thiên quay người về bàn làm việc, cầm một gói kẹo cao su ném lên người Giang Văn Khê, bộ dạng cao ngạo nhìn từ trên xuống: “Sau này nhớ ăn kẹo cao su nhãn hiệu này, ngon hơn kẹo cao su vị cà phê sáng nay cô cho tôi”. Nói xong lại quay về ngồi trước bàn làm việc.
Giang Văn Khê há mồm trợn mắt nhìn chiếc kẹo cao su cà phê Wrigley trong tay, ban nãy anh nói sáng nay cô có đưa cho anh kẹo cao su cà phê? Kẹo cao su cà phê mà cô ăn chỉ có một loại, chắc chắn là hiệu “Lotte”.
Hậu… hậu quả tự chịu! Sáng nay sao cô có thể ngốc đến mức chủ động tặng kẹo “Lotte” cho anh được? Cái gì mà mùi cà phê không ngon, rõ ràng là anh quá quen với suy nghĩ thật sự của cô. Làm gì có cấp trên nào lại quản cả việc cấp dưới ăn kẹo cao su nhãn hiệu gì chứ?
Giang Văn Khê trốn tránh ánh nhìn của anh, cúi thấp đầu, ngồi dậy, cẩn thận gấp tấm thảm lại, liếc nhìn đồng hồ rồi khẽ nói: “Tổng giám đốc Lạc, tôi xin phép về trước”.
“Ra về?!”, Lạc Thiên ngước lên, “Trợ lý Giang, hôm nay hình như cô không đi làm mà”.
Một câu trần thuật sự thật đơn giản ngắn gọn khiến chân Giang Văn Khê đang nhích đến cửa phải khựng lại, chỉ hai giây, sau lưng lại vẳng đến tiếng nói như của ma quỷ: “Hôm nay trốn việc một ngày, trừ vào lương hay trừ vào bốn trăm tệ kia, cô nghĩ kỹ đi, ra ngoài”.
Sét giữa trời quang!
Giang Văn Khê quay lại, ác quỷ không thèm ngẩng đầu lên lần nào. Cuối cùng, cô không biết mình đã bay ra ngoài bằng cách gì.
Đến khi cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Lạc Thiên mới ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, có vẻ suy nghĩ.
“Tiểu Giang, cuối cùng cũng dậy rồi à?”, là Nghiêm Tố.