Đúng như Giang Văn Khê nghĩ, họp xong đã là năm giờ rưỡi, vừa đúng giờ tan sở. Bảng dự toán kia, có làm với tốc độ nhanh nhất, cũng phải đến chín giờ mới xong.
Dọn dẹp xong đồ đạc trên bàn họp, mắt cô liếc thấy ly “cà phê đen” kia, nhân lúc mọi người chưa phát hiện bên trong là mực, cô vội bưng lên, ra khỏi phòng họp.
[1] Do Mã Lương Thành phát âm tiếng Anh kém, tách từng cụm trong Hotmail ra nên Giang Văn Khê nghe nhầm thành “phía sau không có” do phát âm tương tự.
Bộ ly đĩa cà phê này là của Lương Tiểu Linh phòng Kế hoạch, hiện giờ chỉ có Quỷ Tóc Bạc biết cô đã nhầm lẫn, cô không thể để những đồng nghiệp khác biết cô xem mực là cà phê được, cô phải xử lý bộ ly cà phê này, đến lúc đó lại mua một bộ mới lén lút trả lại cho Tiểu Lương là được. Nhưng, trước đó nghe Tiểu Lương đau xót cho bộ ly vì nó rất đắt, vả lại chạy hơn nửa thành phố mới mua được, cô lại nhăn nhó mặt mày, tại sao mình cứ phải lấy tiền để dập lửa vậy?
Nếu để cha mẹ đã mất biết hoàn cảnh khốn cùng hiện giờ của cô, nhất định sẽ ngẩng mặt lên trời bốn mươi lăm độ, kêu lên thảm thiết: “Tội lỗi quá! Chúng ta sao lại đẻ ra một đứa con gái ngốc nghếch như thế chứ!”.
Nghiêm Tố nhìn thấy Giang Văn Khê vẻ mặt kỳ quặc ra khỏi nhà vệ sinh thì quan tâm hỏi: “Sao vậy? Có phải là khó chịu ở đâu không?”.
“Ồ, không sao ạ”, Giang Văn Khê bước nhanh đến bàn làm việc, mở tập tài liệu ra.
Lúc nãy cô vứt ly cà phê kia đi, không ai phát hiện.
Xách túi lên, Nghiêm Tố thấy cô không định về thì tỏ ra nghi ngờ: “Chẳng phải em nói tối nay đi nhà thờ chơi với bạn sao? Tan sở rồi sao chưa chịu đi?”.
Nhắc đến chuyện này, Giang Văn Khê rất đau khổ, cô bĩu môi: “… Tại em không tỉ mỉ, sếp Lạc nói, bảng dự toán này tối nay không tính xong thì không cho về…”.
“Hả?” Vẻ kinh ngạc trên mặt Nghiêm Tố như nói lên cô không dám tin đó là sự thật, ngẫm nghĩ rồi nở một nụ cười mờ ám, “Vậy em cố lên nhé, chị đi trước đây. Bye bye”.
Giang Văn Khê nhìn chị Nghiêm với vẻ khó hiểu. Tại sao chị Nghiêm bình thường rất đáng yêu mà sau khi nghe cô nói tối nay phải tăng ca, lại cười đáng ghét như thế?
Tiếng cười đùa sung sướng của các đồng nghiệp tan sở cứ bay vào tai Giang Văn Khê, khiến cô thấy buồn bực vô cùng.
Haizzz, cô đúng là xui xẻo cả tám đời rồi.
Hai tay nắm chặt, rồi lại buông ra, hét to một tiếng “fighting” trong lòng, rồi vùi đầu vào đống con số phức tạp.
Văn phòng tĩnh lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy, Giang Văn Khê gõ xong con số cuối cùng, bèn thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cô có thể về được rồi, nhìn đồng hồ đeo tay đã chín giờ mười phút, cô lấy điện thoại ra, gọi điện cho Lý Nghiên, bảo với bạn rằng trước chín giờ rưỡi sẽ đến nơi.
Dọn dẹp xong đồ đạc, đang định đặt bảng dự toán vào văn phòng bên trong, vừa đi đến cửa thì cô nghe thấy bên trong vẳng ra tiếng động khiến cô giật bắn mình, tim cứ đập thình thịch không ngừng.
Lúc này cả tòa nhà ngoài cô ra, chắc chỉ còn lại bảo vệ thôi.
Chẳng lẽ trong văn phòng có ma?
Office có ma?!
Trong tích tắc, đầu cô hiện ra bộ phim tên Office có ma mà hồi học lớp Mười, Lý Nghiên đã kéo cô đi xem, lúc đó chỉ do hiếu kỳ, kết quả là xem xong đã khiến cô sợ đến mức ba ngày ba đêm không ngủ ngon nổi.
Hai tay ôm chặt tập văn kiện trước ngực, để tránh cho tim đập quá dữ dội mà nhảy cả ra ngoài, cô lấy hết can đảm đẩy nhẹ cánh cửa, căng thẳng đến mức lưng đổ cả mồ hôi lạnh.
Trong văn phòng tối đen như mực, cô run lẩy bẩy, hai chân căng cứng khó nhọc bước từng bước, đưa một tay ra sờ lên vách tường định bật đèn lên.
Đúng lúc này, cột đèn trên tòa nhà đối diện chiếu vào, cả gian phòng sáng bừng, cô nhìn thấy một bóng người nằm bất động bên bàn làm việc, sợ đến mức phải bịt chặt miệng, lùi ra phía sau, tập tài liệu trong tay rơi xuống đất.
Chỉ trong mấy giây cô đã nhận ra người gục trên bàn là ai. Hai tay chặn trước ngực, cô thở hổn hển, bật đèn lên.
Nhìn một đống tài liệu rơi đầy trên đất, cô hiểu ra âm thanh lúc nãy là gì. Trái tim đập cuồng loạn trong ngực dần bình tĩnh lại, cô thầm rủa một câu: Đúng là người dọa người, dọa chết người!
Nhìn Lạc Thiên vẫn đang nằm gục trên bàn, cô khẽ gọi: “Tổng giám đốc Lạc, bảng dự toán tôi đã tính xong rồi”.
Không nghe thấy tiếng đáp lại, cô nhíu mày, tên này định giở trò gì đây, tối nay là đêm Bình An, sao lại tăng ca đến giờ này, còn gục lên bàn ngủ nữa chứ.
Nhặt tập văn kiện dưới chân lên, cô tiến đến rồi đặt lên bàn.
Ngước lên nhìn Lạc Thiên vẫn nằm gục trên bàn, cô không kìm được lại gọi: “Tổng giám đốc Lạc?!”.
“… Ưm…”, rất khẽ, một giọng nói cực kỳ yếu ớt đáp lại.
Giang Văn Khê nghi ngại, nhận ra sự bất thường của anh, bước đến khẽ chạm vào anh rồi gọi: “Tổng giám đốc Lạc, anh không sao chứ?”.
“… Ưm”, lại một tiếng ậm ừ khẽ, đầu anh hơi nghiêng sang để lộ nửa khuôn mặt, mái tóc bạc dán sát vào má, làn da có vẻ đỏ ửng.
Trạng thái đó của Lạc Thiên khiến Giang Văn Khê nhớ đến mấy hôm nay anh ho rất dữ dội, giọng nói khàn đặc, sắc mặt cũng rất kém.
Cô lại dùng ngón tay khẽ chạm vào anh, thấy anh không phản ứng gì, cô nghĩ ngợi rồi dìu anh ngồi dựa vào ghế, nhìn rõ màu đỏ bất thường trên gương mặt anh, đôi mắt nhắm nghiền, hàng lông mày nhíu chặt, vẻ mặt trông rất đau đớn.
Cô không kìm được đưa tay lên sờ trán anh, hơi nóng khiến cô rụt phắt tay về.
Nóng quá! Anh đang sốt!
Cô thầm nguyền rủa: Đúng là báo ứng! Đáng đời! Ai bảo buổi chiều anh dạy bảo cô, còn bắt cô tăng ca trong đêm Bình An đến tận giờ này, lúc nãy còn dọa cô suýt chết. Xem kìa, thiện ác rồi cũng có báo ứng, không phải không báo, mà là thời khắc chưa đến.
Trừng mắt nhìn anh, cô nhìn đồng hồ đeo tay, nếu không đi thì không kịp mất.
Quay người, chưa kịp cất bước thì người sau lưng đã phát ra một tiếng rên rỉ.
Khựng lại, Giang Văn Khê nhăn nhó, lẩm nhẩm: “Anh ta bệnh thì liên quan gì đến mình? Hơn nữa anh ta bệnh đến mê sảng rồi, chắc chắn là không biết mình biết anh ta bệnh, mình đi thế này chắc không sao đâu”.
Chân tiến lên một bước, đang định đi bước thứ hai thì một giọng nói khác trong lòng lại vang lên: Không được đi, nếu cứ bỏ mặc anh ta sốt cao thế này, sốt thành một tên ngốc thì tổng giám đốc là anh ta sẽ không còn tồn tại, còn cần đến trợ lý là mày làm gì nữa? Vì bát cơm, mày không thể đi!
Đặt chân xuống, một tiếng nói khác trong lòng lại cất lên: Sao có thể sốt thành tên ngốc được, anh ta có phải trẻ con lên ba đâu. Huống hồ đây là báo ứng của anh ta, ai bảo anh ta cứ thích bắt nạt chủ nhân của chúng ta, có sốt thành tên ngốc đi nữa thì cũng đáng đời.
Giọng thứ nhất: Hưởng thụ sự sảng khoái nhất thời có thể khiến mày ăn no được à?
Giọng thứ hai: Có lúc con người ta sống, không ăn bánh bao thì cũng phải tranh đấu với đời chứ1.
Giọng thứ nhất: Đưa anh ta đi bệnh viện.
Giọng thứ hai: Không đưa.
Giọng thứ nhất: Đưa!
Giọng thứ hai: Không đưa!
…
Hai tiếng “đưa” và “không đưa” cứ xoay mòng mòng trong đầu Giang Văn Khê khiến cô phát điên.
Cắn môi, cô quay lại nhìn anh đang ngồi dựa trên ghế, vẻ mặt đau đớn vô cùng, nếu không phải vì bệnh thì trên gương mặt anh mãi mãi cũng sẽ không xuất hiện vẻ yếu đuối như thế.
“Anh ta bất nhân, nhưng mình không thể bất nghĩa”, nghiến răng, giậm chân, cô quyết định đưa anh vào bệnh viện.
Quay lại cạnh anh, cô dùng ngón tay khẽ đẩy đầu anh, cô không dám đẩy mạnh, chỉ sợ người đàn ông này ghi thù. Tỏ vẻ cao thượng, cô nói: “Tuy anh đối xử tệ với tôi, tối nay còn bắt tôi tăng ca, nhưng nể tình anh cho tôi công việc, tôi không tính toán với anh nữa. Vậy, nói trước nhé, anh phải trả tôi tiền tăng ca, còn cả tiền xe lát nữa đi bệnh viện, phí khám chữa bệnh, phí thuốc men thì anh tự chi trả, có điều là tôi trả trước cho anh thôi, nhưng anh nhất định phải trả lại cho tôi”.
“… Ưm.” Ai đó sốt li bì, ngoài phát ra tiếng “ưm” thì không còn âm thanh nào khác nữa.
Giang Văn Khê xem như anh đã đồng ý liền đẩy nhẹ anh: “Có ngồi dậy tự đi được không?”. Vừa nói xong, cô liền cắn môi, đúng là ngốc thật, nếu anh tự đi được thì lúc này còn nằm gục ở đây như một con ỉn không?
1 Đây là một câu thành ngữ ý chỉ việc làm người phải có cốt khí, có dũng khí, phàm là những việc người khác nói mình làm không được, mình càng phải làm tốt.
Thôi, bỏ đi, cô lại chịu thiệt thòi dìu anh vậy.
Cô đưa tay ra, một tay nhấc cánh tay anh đặt lên vai mình, tay kia đỡ lấy cơ thể anh, mong anh có chút phản ứng, nhưng người đàn ông ấy vẫn trong tình trạng cũ. Cô ngửa mặt lên, đôi môi mím chặt của anh rơi vào trong tầm mắt, đường cong đôi môi gợi cảm khiến mặt cô nóng lên, lắp bắp: “Anh… anh cũng phải nhúc nhích chứ, nặng thế này làm sao tôi đỡ anh được?”.
Lạc Thiên đang mê man thấp thoáng nghe thấy một giọng nói dễ thương dịu dàng bảo anh nhúc nhích, anh từ từ mở mắt, nhìn thấy ngay một đôi mắt to trong vắt sáng rỡ như đã từng gặp ở đâu đó. Anh không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cảm giác toàn thân nóng rực, cơ bắp đau nhức, tứ chi rã rời, đầu óc nặng nề không làm chủ được cơ thể.
“Anh nhúc nhích một chút đi mà.”
Trong đôi mắt to đen sáng rỡ ấy chứa đầy sự trách móc, như thể nếu anh không nhúc nhích thì nơi đó nhất định sẽ rơi ra những giọt nước mắt khiến người ta phải xót xa.
Anh không thích phụ nữ khóc, không thích.
“Á…”, Giang Văn Khê hét lên.
Chết thật! Tên này sao đến lúc sốt cũng biến thái thế, dám đưa tay sờ lên mắt và mặt cô.
Cô không hề nương tình, đưa tay gạt bàn tay hư hỏng của anh ra.
Cuối cùng, Lạc Thiên đứng dậy.
Đúng lúc Giang Văn Khê mừng rỡ thì chân anh đứng không vững, cả người mềm nhũn đổ ập lên người cô, hai người cùng ngã nhào xuống tấm thảm bằng lông cừu trắng tinh dưới đất, thể hiện rõ tư thế mờ ám “nam trên nữ dưới”.
A! Nặng quá! Nặng chết được!
Mặt anh áp vào hõm cổ cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô khiến cô vừa đau khổ vừa xấu hổ nhắm nghiền mắt lại.
Rõ ràng là anh ta cố ý, ngay cả lúc bệnh cũng không quên lợi dụng cô.
Bị đè phía dưới, cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên trên, nghiến răng, vận hết toàn lực đẩy anh ra. Cô phẫn nộ đánh lên ngực anh mấy cái, giây sau đó mới nhận ra anh đã sốt đến mức mất đi tri giác rồi.
Tạo nghiệt! Nếu lúc nãy bỏ rơi anh thì không chừng bây giờ cô đã đến nhà thờ rồi.
Cô nhăn nhó, nhìn Lạc Thiên rồi cắn răng, nhanh chóng bò dậy, gọi số nội bộ, tìm một người bảo vệ vác Lạc Thiên cao to lên taxi.
Giang Văn Khê vốn còn lo rằng đến bệnh viện rồi, chỉ với sức một mình cô thì làm sao khiêng ai kia như một con ỉn chết rồi vào trong được.
Kết quả là, cô đã đánh giá thấp sức hấp dẫn của ai kia, ngay cả ai kia khi phát sốt như một con ỉn đã chết rồi, thì vẫn có thể phát ra sự cám dỗ tỏa ánh hào quang dài vạn trượng. Ngoài việc nhờ bác tài xế taxi giúp khiêng ai kia vào phòng cấp cứu ra, thì những việc khác hoàn toàn không cần đến Giang Văn Khê nhúng tay. Theo lời cô y tá trực ban là: “Cô chỉ cần chịu trách nhiệm trả tiền, còn những việc khác giao cho chúng tôi là được”.
Đến khi cô trả tiền rồi, lấy thuốc giao cho y tá, dưới sự chỉ dẫn của cô ta, thấy ai kia đã yên ổn nằm trên giường bệnh. Trong phòng tuy ba người một gian