Giang Văn Khê ngần ngại, đờ đẫn nhìn Quỷ Tóc Bạc đã ngồi vào xe, vẻ mặt trên gương mặt nhìn nghiêng của anh không giống đang đùa.
“Cô còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Bảo cô lên xe có nghe thấy không?!”, Lạc Thiên nhướn mày nhìn Giang Văn Khê, cô có thể tỏ một vẻ mặt khác hay không?
Đến khi nhấc mông ngồi lên ghế bằng da thật, Giang Văn Khê không dám tin cô đã thật sự ngồi vào xe như thế.
Lần đầu ngồi trong một chiếc xe cao cấp thế này, cô căng thẳng đến độ hai chân hai tay không biết phải đặt ở đâu nữa.
Lạc Thiên liếc cô một cái, lạnh lùng ra lệnh: “Cài dây an toàn vào!”.
Giang Văn Khê nghe theo, vừa định bấm khóa thì chiếc xe đã quay đầu rồi lao đi như bay.
Cho dù chiếc xe này rất giống xe chuyên dụng của xã hội đen, nhưng cũng không cần thiết phải phóng bạt mạng thế chứ. Tàu vượt núi còn có đường ray, lại là nơi không có chướng ngại vật, còn đây là đường trong thành phố, đừng nói là xe bốn bánh, cho dù thứ không có bánh nào đi nữa cũng đầy rẫy khắp nơi trên đường. Còn nữa, vượt quá tốc độ sẽ bị phạt, dù ít nhất là hai trăm tệ nhưng cũng là tiền mà…
Chịu đựng đủ hành hạ về thị giác và tinh thần trong hơn mười phút, Giang Văn Khê cuối cùng cũng lăn xuống xe dưới mệnh lệnh của Lạc Thiên. Nếu không vì trước mặt có cây cột có thể ôm lấy, để cô có thể tĩnh tâm, kìm nén, thở phào nhẹ nhõm, cô chắc chắn sẽ chỉ còn là cái xác không hồn.
Cô chỉ muốn bảo vệ bát cơm của mình, sao còn khó hơn cả trúng vé số nữa?
“Có cần nhờ người khiêng cô lên không?”
Nghe giọng nói lạnh lẽo phía sau, Giang Văn Khê khẽ lầm bầm: “Không cần, tôi rất tự biết thân biết phận mà…”.
Khi ngước đầu lên nhưng chỉ nhìn thấy bóng anh, cô hít một hơi thật sâu, xách túi, sải đôi chân đã mềm nhũn ra theo sau anh. Vào đến thang máy, cô nép sát vào cửa, như thể chỉ cần ở gần anh là sẽ bị điện giật vậy. Nhưng do cô đứng quá gần cửa thang máy nên nó cứ đóng được nửa chừng thì lại mở ra.
Lạc Thiên ngỡ cô gái này sẽ tự giác nhích về phía sau, nhưng ai ngờ thang máy cứ mở rồi đóng, đóng rồi mở, cuối cùng anh không nhịn được mà đưa tay kéo cô lại, vươn tay qua người cô để nhấn nút đóng cửa.
Tuy chỉ tiếp xúc trong một tích tắc, nhưng lưng dựa sát vào lồng ngực anh, Giang Văn Khê đã ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng toát ra. Cô cứng người lại, gương mặt hệt như bị tạt “máu gà”, cứ đỏ đến tận mang tai.
Rốt cuộc là anh đang hành hạ cô, hay là cô đang hành hạ anh?
Lạc Thiên lạnh lùng chế giễu: “Chưa đi thang máy bao giờ à?”.
“Máu gà” đang lan rộng…
Quay lưng lại với anh, uy lực và cảm giác đàn áp không lời từ phía sau khiến da đầu Giang Văn Khê cứ tê dại, trong lòng không ngừng lầm bầm, “Vừng ơi mở ra!”.
“Ding” một tiếng, cứu thoát Giang Văn Khê ra khỏi bể khổ.
Khi mấy chữ to bằng đồng mạ vàng “Tập đoàn Giang Hàng” lọt vào mắt, khiến cô ngẩn ra rất lâu, thậm chí còn quên cả việc ra khỏi thang máy.
“Ngẩn ngơ gì đấy?!”, Lạc Thiên rút hai tay ra khỏi túi quần, vượt qua cô, ra khỏi thang máy, tiến thẳng đến văn phòng.
Từ đầu đến cuối, Giang Văn Khê đều ngỡ như đang nằm mơ, giống như Lữ Phi từng nói, cái số kiếp đen đủi như cô lại được điều đến văn phòng tổng giám đốc ở tổng bộ của tập đoàn, từ một cô tiếp tân quèn đã một bước lên trời, vào được văn phòng tổng giám đốc ở tổng bộ của tập đoàn, trở thành “trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc”.
Là trợ lý của tổng giám đốc là một chuyện rất vinh hạnh, nhưng thêm hai chữ “đặc biệt” thì trong mắt Giang Văn Khê, nó có một ý nghĩa rất sâu xa.
Chẳng lẽ Lý Nghiên nói đúng? Cô bắt đầu nghi ngờ rằng Quỷ Tóc Bạc có phải vì nụ hôn đó mà định có gì “mờ ám” với cô không?
“Sự kiện không thể” đó chỉ ngừng lại trong đầu Giang Văn Khê không đến ba phút, thì đã bị sự thực phũ phàng phá vỡ.
Nhìn chồng tài liệu dày cộp trước mặt, trán Giang Văn Khê bắt đầu xuất hiện những giọt mồ hôi lấm tấm.
“Tổng kết lại những tài liệu chi tiết của mấy sản phẩm mẫu này theo bảng biểu, ngày mai họp phải dùng”, người nói là một bà chị đeo mắt kính, đã có tuổi nhưng rất có khí chất.
Từ khi Lạc Thiên dẫn cô bước vào cửa văn phòng thì đã dặn bà chị này “Sau này mọi việc phải để cô ấy làm hết”, ngừng lại một giây rồi bổ sung, “Làm không tốt thì làm lại, đến khi làm xong mới thôi”, rõ ràng câu sau là nói với cô.
Giang Văn Khê lật mấy tập tài liệu sản phẩm, ngoài việc cô có thể nhận biết được chất liệu sản phẩm ra, còn lại cô hoàn toàn không biết tài liệu này nói những gì. Chuyên ngành chủ yếu cô học ở đại học là kế toán, không phải tiếng Anh! Còn tập tài liệu này nữa, tại sao cứ phải là chữ phồn thể?
Giang Văn Khê đau khổ ngước lên nhìn vị tiền bối đó, khó nhọc nhả ra một câu: “Em có thể nhờ phòng chuyên phụ trách không? Phòng Tài vụ cũng được…”.
“Có thể, chỉ cần cô có thể đổi mấy chữ Văn phòng tổng giám đốc thành phòng Tài vụ, thì tôi không phản đối.” Họ Nghiêm, tên chỉ có một chữ Tố, là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Lạc Thiên.
Nghiêm Tố, nghiêm túc?
Không ngờ bà chị trung niên này lại vui tính như thế, rất biết kể chuyện tiếu lâm nhưng lại khiến người ta thấy rét lạnh.
Giang Văn Khê cam chịu cúi đầu xuống xem tiếp tài liệu, sau ba phút lại ngẩng lên, cười gượng gạo: “À… có tự điển Hán – Anh hiện đại không ạ? Nếu không có thì tự điển Oxford cũng được. Không có? Vậy thôi, em hỏi chú Bách Độ[1] vậy…”.
Khóe môi Nghiêm Tố liên tục giật giật, nhìn chằm chằm Giang Văn Khê trong ba phút rồi cúi xuống gõ bàn phím, in một bảng biểu ra đặt xuống trước mặt Giang Văn Khê: “Được rồi, hôm nay cô đối chiếu với số trên bảng dự tính công trình này, rồi tính ra lượng công trình và giá cả định mức, tham chiếu bảng biểu này”. Nghiêm Tố đưa một tập văn kiện dày cộp nặng trịch khác đến, mở ra, tay gõ lên một tờ bảng biểu nào đó, “Trước khi tan sở thì sửa trên máy tính xong xuôi rồi đưa cho tôi”.
Giang Văn Khê nhìn hai tờ bảng biểu, ngẩn người đến mấy giây.
Xi măng lót trần? Ống thép chịu lực? Vữa xi măng chống trượt? Mấy thứ này là cái gì đây???…
Nhưng chẳng sao, nếu thật sự là kế toán thì tên gì với kế toán cũng là một cả.
Nghiêm Tố nhìn vẻ mặt cô tỏ ra kinh ngạc, bất giác tim cũng run theo, đầu đầy mây đen: chẳng phải được điều đến từ phòng Tài vụ hay sao? Bảng biểu đơn giản như thế, chẳng lẽ cộng trừ nhân chia cũng không biết tính? Tốt nghiệp trường mẫu giáo ư?
“Có vấn đề sao?”, Nghiêm Tố thấy cô im lặng thì không kìm được, hỏi.
“Ồ, không có gì ạ.”
“Trước khi tan sở làm xong không?”
“Được ạ.”
Nghiêm Tố nghe câu trả lời chắc chắn thì thở phào, quay về chỗ ngồi, thầm nghĩ: Lạc Thiên có phải mấy hôm nay bận đến choáng váng đầu óc rồi không? Sao lại đưa một cô gái như thế về đây chứ?
Nghiêm Tố, ba mươi tám tuổi, độc thân.
Giang Văn Khê luôn miệng gọi là chị Nghiêm.
Chị Nghiêm là người tốt đầu tiên mà Giang Văn Khê gặp được trong công việc, cũng là người nhẫn nại chỉ dẫn cô nhất. Trong công việc, nếu cô làm đúng, chị Nghiêm sẽ khen ngợi, nếu làm sai thì cũng chỉ nói lần sau rút kinh nghiệm thôi.
Tuy Giang Văn Khê mang danh là trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc, kỳ thực phần lớn công việc vẫn do chị Nghiêm hoàn thành, cô chỉ có thể theo sau làm những công việc đơn giản.
Ở đây, không ai dám làm gì cô, trừ người đàn ông cách đó một bức tường.
Nhà ăn vẫn đang tu sửa, Quỷ Tóc Bạc bắt buộc phải chạy cả hai bên, tuy mỗi ngày có thể nhìn thấy anh, nhưng cũng may là thời gian gặp gỡ cộng lại cũng không quá một tiếng đồng hồ.
Sau nụ hôn ấy, Giang Văn Khê mỗi lần gặp anh đều không được tự nhiên, cũng không hiểu vì sao anh lại sắp xếp cho cô ở cạnh mình. Nếu nói rằng do anh hổ thẹn, nhưng qua tiếp xúc công việc thông thường, cô hoàn toàn không nhận ra rốt cuộc anh hổ thẹn ở chỗ nào.
Giống như cuộc họp ban nãy, cô cũng là lần đầu tham gia kiểu hội nghị này nhưng lại bị anh chỉ định ghi chép lại nội dung cuộc họp, mà cô căn bản chưa hề học qua tốc ký, anh nói quá nhanh, còn xen lẫn những thuật ngữ chuyên ngành, cả cuộc họp từ đầu đến cuối cô nghe mà ù ù cạc cạc như vịt nghe sấm.
Sau khi kết thúc cuộc họp, anh hỏi cô bản ghi chép, cô đành đứng trước mặt anh, cúi đầu, nhìn ngón chân mình mà chẳng nói gì. Mà cô lại đứng cả tiếng đồng hồ như thế, anh không bảo cô đi, cũng không bảo cô ở lại, chỉ lạnh lùng nhìn cô rồi vùi đầu vào đống tài liệu công văn.
Nhưng phàm là người vào văn phòng tổng giám đốc đều liếc nhìn cô, không hẹn mà cùng tỏ ánh mắt thương hại.
Có điều, nếu biết anh chẳng có “ý đồ bất lương” gì với mình thì thần kinh cô được thả lỏng rất nhiều, chí ít cũng không cần lo rằng sẽ bị lợi dụng lần nữa.
Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên, lén nhìn người đàn ông có sắc mặt lạnh lùng ấy.
Đột nhiên trở thành trợ lý đặc biệt của anh cũng được mấy ngày rồi, cô để ý thấy mái tóc bạc của anh không phải là nhuộm mà căn bản đã như vậy, còn về mái tóc bạc của anh thế nào cũng là chuyện mà cả công ty thích bàn tán nhất.
Thỉnh thoảng trong nhà vệ sinh, cô nghe thấy những nữ đồng nghiệp nói rằng lúc làm việc, trông anh quyến rũ nhất, tư duy nhanh nhẹn, thái độ nghiêm túc, mắt nhìn độc đáo, làm việc nhanh gọn, cho dù gân trán có hằn xanh nhưng anh cũng dặn dò cấp dưới làm việc ra sao bằng giọng nói cực kỳ bình tĩnh.
Hiện giờ, từ góc độ của cô nhìn sang, anh đang toàn tâm vào công việc, lại thêm dáng vẻ tuấn tú, thực sự là rất hấp dẫn. Nhưng có tốt đẹp như bọn họ nói đâu, cái gì mà hiếm khi tức giận, mỗi lần gặp cô chẳng phải đều trợn mắt nhướng mày, bộ dạng như sắp ăn thịt người không bằng. Cô không thể nào quên được chuyện anh cài bẫy cô lúc vừa vào Giang Hàng.
Tục ngữ nói rất hay, con người chết vì tài lộc, con chim chết vì miếng ăn. Nay cô vì một đấu gạo mà cúi lưng, có thể thấy người như anh đạo mạo chững chạc đến nhường nào!
Chân thật sự rất đau, cô hơi nhúc nhích chân phải, liền nghe thấy người đàn ông đang ngồi đối diện khẽ ho mấy tiếng, cô giật mình vội vàng đứng thẳng lại, không dám động đậy nữa.
Mấy hôm nay không khí lạnh bất ngờ ập đến, có lẽ vì bị cảm nên Lạc Thiên thấy cổ họng ngưa ngứa, cầm ly lên muốn uống miếng nước nhưng ly lại trống không.
Anh đứng lên, đi qua Giang Văn Khê, đến trước máy nước rót một ly nước nóng, uống một ngụm.
Đột nhiên anh quay lại, nhìn chằm chằm Giang Văn Khê đã đứng được khoảng một tiếng đồng hồ, cau mày, hỏi: “Trồng cột điện ở đây lâu như thế, không muốn làm việc à?”.
“A?” Giang Văn Khê ngẩng phắt đầu lên, nhìn đôi mắt đen nhánh của Lạc Thiên rồi cụp mắt xuống, nghĩ ngợi mấy giây rồi nhỏ giọng đáp: “Anh không bảo tôi ra ngoài…”.
Lại ánh mắt đó, lại giọng điệu đó…
Ho liền mấy tiếng, Lạc Thiên bực bội quay về bàn làm việc, đặt ly nước xuống rồi đột ngột quay lại, gằn giọng: “Giang Văn Khê, có phải cô cố ý không?”.
Giang Văn Khê ngước lên, tỏ ý thắc mắc nhìn Lạc Thiên đang nổi giận, mấp máy môi ngờ vực: “Hả? Cố… cố ý?”.
[1] Bách Độ chính là Baidu, trang web tra tìm phổ thông nhất của Trung Quốc, tương tự Google ở Việt Nam.
Anh đang nói giọng gì vậy? Cứ như cô là đồ ngốc ấy. Tại sao cô phải cố ý đứng ở đây một tiếng như một con ngốc chứ? «12