nói: “Tớ biết ngay năm nay vận đào hoa của cậu sẽ đến mà, haizzz, thực ra tớ vốn định giới thiệu Cố Đình Hòa cho cậu, nhưng thấy cậu của cậu…. Ôi, thôi đi. Cũng may không phí công tớ ban đầu nói khô cả nước bọt, để cậu có cơ hội õng ẹo trước mắt anh tóc bạc đẹp trai, vậy nên cực phẩm ‘ba có một không’ này, cậu nhất định phải túm chặt đấy!”.
Lại nữa… ba có một không: có tiền, có nhà, có xe, không vợ…
Giang Văn Khê bất lực lườm bạn: “Đừng nói linh tinh. Haizzz, tớ thấy năm nay phải là năm tuổi xui xẻo của tớ mới đúng”.
Tiễn hết khách rồi, Lý Văn sợ mấy đồng nghiệp của Châu Thành nghịch phá quá lại khiến Giang Văn Khê sợ, nên bảo cô về thẳng nhà mà nghỉ ngơi.
Đến khi về nhà rồi, nằm lên giường, Giang Văn Khê vẫn không thể xua nổi hình bóng Lạc Thiên ra khỏi đầu, có lẽ, điều khiến cô ngạc nhiên hơn là nỗi khổ trong lòng anh mà cô cảm nhận được từ nụ hôn ấy, một nỗi khổ không thể nói ra.
Thực ra, anh hôn cô có lẽ vì lòng tự tôn chăng, để che giấu sự hụt hẫng trống vắng trong lòng trước mặt người anh em và người yêu cũ, nên mới túm lấy cô lúc đó trùng hợp đi ngang. Nói cách khác là, nếu lúc đó người phụ nữ khác đi qua, anh cũng sẽ hôn thôi, chỉ có điều lúc đó lại trùng hợp là cô.
Đúng, sự thực là thế.
Tuy anh đã xâm phạm cô, nhưng từ đáy lòng, cô lại thấy có phần đồng cảm với anh, như thế cô cũng sẽ không quá để tâm. Còn sự hoang tưởng của Lý Nghiên hoàn toàn là thừa thãi. Anh và cô, cho dù Trái đất đảo ngược cũng sẽ không thể giao nhau. Thế mới nói, Lý Nghiên đã hoàn toàn hưng phấn quá mức. Đối với cô mà nói, lựa chọn tốt nhất là quên hết thảy mọi chuyện xảy ra tối nay. So ra thì, cái khiến cô mong đợi hơn chính là có thể giữ được công việc này.
Lý Nghiên chỉ vào đầu mắng cô ngốc nghếch, một nụ hôn có thể đổi được rất nhiều thứ.
Đúng, lần này cô thừa nhận mình hơi ngu ngốc, nhưng chuyện bán rẻ mình như thế cô không làm được. Cậu đã dạy cô “quân tử chỉ thích những vật có được một cách chính đáng, đường hoàng”. Tuy cô không phải quân tử, nhưng đạo lý vẫn là thế. Cô luôn kiên trì rằng, nếu nghĩ theo chiều hướng xấu thì xem như cô xui xẻo, nếu nghĩ theo chiều hướng tích cực thì giúp người làm vui cũng là một đức tính tốt.
Có lẽ, còn có một cảm giác không thể nói ra, trong khoảnh khắc ấy, cô thật sự cảm nhận được nội tâm anh rất đau khổ…
Đêm ấy, Giang Văn Khê ngủ rất sâu, thậm chí tiếng chuông báo thức vang lên cô cũng không nghe thấy, mở mắt ra đã bảy giờ rưỡi, vội vàng thay đồ rồi ra ngoài.
Giang Văn Khê biết tư chất của mình kém hơn người khác vài phần, nên chỉ vùi đầu vào làm, nói ít làm nhiều. Tuy chỉ là một cô tiếp tân nhỏ bé, nhưng dường như cô bận rộn hơn những người khác trong văn phòng rất nhiều. Lý Nghiên an ủi cô: “Cuộc đời giống như bị cưỡng hiếp vậy, không thể chống cự thì chỉ có thể nằm mà hưởng thụ”.
Phải, hưởng thụ.
Càng hưởng, càng “thụ”…
Nhà vệ sinh luôn luôn là địa điểm tuyệt nhất để phụ nữ nhiều chuyện.
Bận rộn cả ngày, Giang Văn Khê phải cố bớt thời gian ra để đi vệ sinh. Vốn dĩ họ nói chuyện không liên quan đến cô, cô cũng không muốn nghe, nhưng ba cô nàng ngoài kia từ lúc vào tới giờ đã hơn mười phút rồi mà vẫn không có ý đi ra, càng nói càng hăng, mũi dùi tự dưng lại chĩa vào cô.
“Nghe người trong tổng bộ tập đoàn nói, Tổng giám đốc Lạc gần đây như uống thuốc nổ ấy, ngày nào họ cũng làm việc đến chóng mặt, gấp rút…”
“Bọn mình cũng thế mà? Mấy hôm nay cậu có thấy ai dám thở mạnh đâu?”
“Hôm qua tớ còn nghe nói Tiểu Mã bị Tổng giám đốc Lạc giáo huấn suốt cả buổi trưa đấy.”
“Đúng là xui xẻo, chuyển đến chỗ này chẳng tốt lành gì mà suốt ngày căng thẳng thần kinh, thật chỉ nhớ đến quãng thời gian trước kia ở tổng bộ.”
“Đúng rồi, các cậu có biết không, nghe nói tâm trạng Tổng giám đốc Lạc không vui là vì cái cô tiếp tân đó đấy.”
“Hả, không phải chứ? Sao có thể được? Đừng nói với tớ là Tổng giám đốc Lạc với cô ta có gì nhé, nếu thế thì tớ không muốn sống đâu!”
“Mau nói nghe xem nào!”
“Tiểu Dương chẳng phải được điều từ bộ phận tiếp tân sang phòng Nhân sự đó thôi, cậu ấy nói Giang Văn Khê kia vốn là nhân viên thu ngân của siêu thị ở đây, về sau nơi này được Giang Hàng chúng ta mua lại, cũng không biết cô ta đã quen biết Tổng giám đốc Lạc như thế nào, mới làm xong thủ tục chuyển giao từ siêu thị sang chỗ chúng ta đấy.”
“Ái chà chà… tớ thấy tám phần là có gì mờ ám rồi.”
“Không phải tám, mà là trăm phần trăm. Mấy hôm trước phòng Nhân sự mới làm thủ tục chuyển sang nhân viên chính thức cho cô ta, cậu có thấy ai đi làm một tháng đã được tuyển làm nhân viên chính thức chưa? Ngoài việc đào góc tường vào. Mà các cậu còn nhớ chuyện quẹt thẻ giùm lần đó không, lúc ấy bao nhiêu người bị phê bình, ngay cả bên Nhân sự cũng xui xẻo lây, chỉ mỗi cô ta là yên lành.”
“Nhưng về sau người phòng Hành chính cố ý chơi cô ta, buổi trưa vừa đến thời gian ăn cơm là cả tầng lầu chẳng còn ai, văn phòng sắp xếp cho cô ta ở lại giữ phòng, có người ăn xong về thay thì cô ta mới được xuống mà.”
“Đúng, nhắc chuyện này, còn nhớ nửa tháng trước không? Phòng Hành chính tự dưng lại ra thông báo mới, ra lệnh nhân viên các văn phòng buổi trưa luân phiên đi ăn cơm. Nghe lão Mã ở nhà ăn nói, hôm đó Giang Văn Khê là người cuối cùng, không còn thức ăn, kết quả Tổng giám đốc Lạc trùng hợp cũng đến đó ăn cơm, còn bảo lão Mã nấu thêm hai món, sau đó hai người ăn chung bàn đấy.”
“Ôi trời, tớ ở Giang Hàng ba năm rồi cũng chẳng được ngồi cùng bàn ăn cơm với Tổng giám đốc Lạc bao giờ. Tạo nghiệt thật, các cậu ai có đậu phụ không, cho tớ đập đầu chết đi.”
“Đập vào người cô ta, đậu phụ ở ngực cô ta là to nhất.”
“Cút đi! Đừng pha trò. Về sau không biết hai người nói gì, giận dỗi nhau, nghe nói Tổng giám đốc Lạc còn đập bàn bỏ đi, cơm cũng chẳng ăn nữa.”
“Có chuyện ấy cơ à? Cô gái đó không phải là do vô gian đạo[1] phái lên đó chứ? Nếu không dựa vào đâu mà Tổng giám đốc Lạc lại đối đãi đặc biệt thế? Tớ thấy sau này chúng ta cứ nên cẩn thận cho lành.”
[1] Vô gian đạo: Một bộ phim hình sự, trinh thám nổi tiếng của Hồng Kông, sản xuất năm 2002. Bộ phim kể về những cuộc đấu tranh giữa cảnh sát và tội phạm khi cảnh sát được cài vào làm cảnh sát chìm trong băng đảng xã hội đen, còn tội phạm lại được cài vào trong hàng ngũ cảnh sát. Hư hư thực thực, trắng đen bất phân chính là cảm xúc mà Vô gian đạo đem lại cho khán giả. Về sau cụm từ “vô gian đạo” được dùng để chỉ những hành vi ám muội, lá mặt lá trái.
“Tớ không thể chấp nhận sự thực này. Tội lỗi, đúng là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.”
“Cậu bớt mê trai đi. Đi thôi.”
Đến khi không nghe thấy tiếng bước chân ba cô đồng nghiệp kia nữa, Giang Văn Khê mới dám mở cửa phòng vệ sinh bước ra.
Thì ra sau này mỗi ngày cô đều được ăn cơm nóng canh nóng là do mệnh lệnh của anh. Về chuyện nhân viên chính thức, lúc nhận được thông báo của phòng Nhân sự, cô cũng giật mình. Còn nữa, lúc phát lương tháng này, cô nhìn màn hình máy ATM một lúc lâu, lương chẳng hề thiếu, cũng tức là tiền bộ quần áo ấy căn bản không trừ vào lương của cô. Về sau nghĩ lại, có lẽ vì nụ hôn đó mà anh cảm thấy mắc nợ cô chăng, như thế, cô cũng không thấy ngượng, nhưng cũng đâu đến nỗi giống lời ba cô nàng nhiều chuyện nói khó nghe vậy.
Nghe ba cô nàng đó nói, gần đây anh rất nóng tính, hơn nữa vẫn còn đang tiếp diễn, nhưng cô nghĩ người nên giận đáng ra phải là cô, người thua thiệt trong bữa tiệc đó rõ ràng là cô mà. Hơn nữa cô đâu có gì linh tinh với anh, luôn bị anh đàn áp, nếu có tiếp xúc cơ thể thì cũng là bị ép…
Lời đồn, chính là từ miệng ba cô nàng lắm điều này mà ra.
Đoán chừng thế nào các đồng nghiệp cũng đều nhìn cô bằng con mắt khác cho mà xem.
Giang Văn Khê vừa quay về quầy tiếp tân thì thấy Lữ Phi phòng Thiết kế tìm cô: “Tiểu Giang, mau mang catalog tường mẫu xuống quảng trường đối diện, Tổng giám đốc Lạc đang đợi đấy”.
“Hả? Tôi mang á?” Giang Văn Khê kinh ngạc nhìn Lữ Phi, bởi phàm là những việc tiếp cận Quỷ Tóc Bạc đều không thể đến lượt cô làm, chỉ hơi có gió động cỏ chút thôi là những đàn bướm bên trong đều lao vào như điên ngay.
“Ừ, nhanh lên, xuống dưới đưa cho Tổng giám đốc Lạc là được.” Lữ Phi đưa quyển catalog dày cộp cho Giang Văn Khê, thở phào nhẹ nhõm. Gần đây Tổng giám đốc Lạc vui buồn bất định, lúc nãy gọi điện thoại còn nổi giận một trận, lát nữa cô ta phải xuống đưa catalog thì chắc chắn sẽ bị giáo huấn, nên chuyện xui xẻo như thế thì cứ để “người nhàn rỗi” như Giang Văn Khê đi là được.
Đón lấy quyển catalog mẫu nặng trịch dày cộp, Giang Văn Khê như muốn run lên.
Cái thứ gì thế này, sao nặng vậy?
“Xe của Tổng giám đốc Lạc cô biết chứ?” Giang Văn Khê lắc đầu, Lữ Phi đọc số xe, “Mau xuống đi”.
Lữ Phi nói nhanh như súng bắn laser, Giang Văn Khê đang định hỏi kỹ hơn thì đã bị đẩy vào thang máy.
Cô bĩu môi, ôm quyển catalog, trong đầu cứ lặp đi lặp lại biển số xe mà Lữ Phi nói, đọc mãi đọc mãi, chỉ còn nhớ hai số cuối cùng – 8 và 6.
Ra khỏi thang máy, mùi vị khó chịu xộc vào mũi. Nhà hàng đang đập gõ sửa chữa, khoan điện, máy cắt… bao nhiêu tạp âm hành hạ ý chí con người, trên đất đầy những phế liệu. Giang Văn Khê nhăn mặt, một tay bịt mũi, tay kia ôm tài liệu, nhón chân đi qua chỗ sửa chữa này.
Ra khỏi cổng, đứng bên đường gần quảng trường, cô nhìn trái ngó phải tìm chiếc xe màu đen có biểu tượng là bốn cái vòng, bảng số xe có hai số cuối là 8 và 6.
Cô nhìn những chiếc xe qua lại, đợi khoảng năm phút cũng chẳng thấy chiếc xe mà Lữ Phi nói đâu cả.