ư vậy, quả thực là khinh người quá đáng. Trẫm quyết định lần này sẽ ngự giá thân chinh, tự mình ứng chiến, khiến cho những quốc gia man di này dùng cái giá đau đớn thê thảm để hiểu ra, uy nghiêm và sự thần thánh của thiên triều là không thể xâm phạm. Trấn Quan Đại Tướng quân Tư Đồ Giác đảm nhiệm chức vụ phó soái. Thời điểm trẫm không ở kinh thành, Đại Tể tướng Tư Đồ Thụy cùng Quân Cơ đại thần Tô Nghiên Cốc đồng thời giám quốc, thay mặt trẫm cai quản triều chính, trẫm sẽ triệu hồi hoàng thúc Tương Dương vương, để người dẫn dắt bộ hạ cũ – mười vạn binh mã Kiềm Xuyên doanh bảo vệ kinh thành!”. Hắn nói liền một hơi, không cho những người khác có cơ hội phản bác. Tất cả mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau một lát, mới chậm rãi nói: “Chúng thần tuân chỉ”.
Ta nhẹ nhàng lui về điện phụ bên cạnh, tâm tư trong lòng bắt đầu xoay chuyển: Thượng Quan Bùi muốn ngự giá thân chinh, Thượng Quan Tước sẽ lĩnh binh thủ thành. Phụ thân giám quốc, nhưng còn có Tô Nghiên Cốc ở bên hiệp trợ, Bộ Hộ, Bộ Binh đồng thời phụ trách binh mã lương thảo. Thượng Quan Bùi an bài như thế, hai phe thế lực cân đối, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không ai chiếm được nửa phần tiện nghi. Hiện tại ngoại địch trước mặt, ta muốn trước hết hóa giải chút mâu thuẫn đối với Thượng Quan Bùi, chuyện tranh chấp sau này hãy nói đi.
“Tiền cô cô, nhìn qua Hoàng thượng còn phải bận rộn một lúc lâu nữa, bổn cung trở về trước. Hoàng thượng quốc sự bận rộn, ngươi phải chăm sóc chu đáo sinh hoạt hàng ngày của người”. Vừa đi vào điện Cần Dương, ta liền bàn giao. Vừa mới đi vào nửa bước, liền nhìn thấy Lạc Nhi chạy tới trước mặt ta. “Nương nương”, nàng nhìn thấy ta đi tới, cuống quít quỳ xuống.
“Chuyện gì vậy? Đứng lên trả lời”. Từ sau lần trước Lạc Nhi thành công hoàn thành chuyện ta bàn giao cho nàng, nàng ở trong lòng ta đã không còn đơn thuần là một cung nữ, ta đối với nàng còn có chút lòng cảm kích. Chỉ thấy Lạc Nhi tiến lên vài bước, ghé sát vào tai ta nói mấy câu. Nét cười của ta chậm rãi hiện lên. “Ngươi nhìn thấy rõ ràng?” Ta nhỏ giọng hỏi. “Vâng, sẽ không sai”. Lạc Nhi hoàn toàn tự tin gật gù. “Bãi giá ngự hoa viên!”. Trong ngự hoa viên tuy rằng quét dọn rất sạch sẽ, nhưng vẫn không che giấu được sự tiêu điều của mùa đông. Trên cây, cành lá đều đã héo úa gần hết, trên ngự hồ cũng kết một tầng băng mỏng, ánh trăng sáng chiếu trên mặt băng, phản xạ lại ánh sáng lạnh lẽo thê lương, thì ra mùa đông thực sự đã tới rồi.
“Đa tình thùy tự Nam sơn nguyệt, đặc địa mộ vân khai. Bá Kiều yên liễu, Khúc giang trì quán, ứng đãi nhân lai [1]”. Giọng đọc của ta lanh lảnh vang lên, bóng người tinh tế ngồi giữa đình tạ bên hồ bỗng giật mình khẽ run lên, quay đầu lại. Nương theo ánh trăng, ta nhìn thấy hai hàng lệ trong suốt vương trên gương mặt kiều diễm. Người kia cũng nhận ra ta đến, vội vàng dùng khăn tay lau khô nước mắt, quỳ xuống trước mặt ta: “Dân nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương”.
——[1] Đoạn thơ trích trong bài từ “Thu ba mị – Thất nguyệt thập lục nhật vãn đăng Cao Hưng đình, vọng Trường An Nam sơn” (Thu ba mị – Chiều ngày mười sáu tháng bảy lên đình Cao Hưng, ngắm núi Nam tại Trường An) của Lục Du. Dịch thơ:
“Trăng đỉnh núi Nam đa tình mấy,
Vén mây đêm sáng ngời.
Rặng liễu Bá Kiều,
Đình hồ sông Khúc,
Riêng vẫn đợi người”.
(Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo).——
“Đứng lên đi, ngồi xuống cùng bổn cung trò chuyện, đều đã sắp thành người một nhà, không cần khách khí”. Ta trực tiếp ngồi xuống, chỉ vào một chiếc ghế tròn khác, ra hiệu cho nàng cũng ngồi xuống. Đinh Tử Nghi do dự một lát, mới hạ người ngồi xuống. “Trận chiến này đến thực sự không đúng lúc, mấy ngày nữa, vốn nên là ngày đại hỉ của ngươi”. Đôi mắt ta chăm chú nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của nàng, không bỏ qua bất kì chút thay đổi nào. Quả nhiên, không nhìn thấy vẻ mặt khổ sở, trái lại chỉ có giọng nói lạnh nhạt: “Dân nữ hiểu được đương nhiên phải lấy quốc sự làm trọng, không còn nước nói gì tới nhà?”. “Nói rất hay!” Ta khen ngợi nói: “Cô nương hiểu được đại nghĩa, tri thư hiểu lễ giống như ngươi, còn có nhan sắc hoa nhường nguyệt thẹn, gả cho nhị ca của bổn cung, thực sự là đáng tiếc rồi!”. Ta khe khẽ thở dài.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía ta, đôi mắt to tròn trong veo như nước tràn đầy nghi vấn. “Nhị ca vẫn nhớ mãi không quên nhị tẩu đã khuất, e rằng cả đời này sẽ không còn quan tâm tới bất kì nữ tử nào khác. Ngươi gả đi, bổn cung chỉ sợ ngươi từ đây phải trải qua tháng ngày cô đơn vô vị”. Ta nhẹ nhàng kéo tay nàng lại nắm trong lòng bàn tay mình: “Tuổi thanh xuân như vậy, thực sự là đáng tiếc”. Vành mắt ta không khỏi đỏ lên. Nàng vẫn im lặng không lên tiếng, nhưng đầu càng cúi thấp. Ta tiếp tục nói: “bổn cung cũng không biết Hoàng thượng dự định như thế nào, cứ muốn để cho hai người tâm đã có người các ngươi kết làm vợ chồng”. Lời này vừa nói ra, ta cảm giác được rõ ràng tay nàng khẽ run lên.
“Tâm đã có người? Dân nữ không hiểu ý của Hoàng hậu nương nương?”. Tuy nói vậy nhưng mặt của nàng đã đỏ lên.
“Không phải sao, Đinh cô nương?” Nét cười của ta càng thêm hòa ái: “Người cô nương thực sự yêu thích, chẳng lẽ không phải là Hoàng thượng sao?”. Ta quyết định đi thẳng vào vấn đề. nàng vội vàng giật tay khỏi bàn tay ta, lập tức quỳ gối trên mặt đất: “Nương nương, dân nữ không có. Dân nữ thực sự không có!”.
“Không sao, bổn cung không có ý trách ngươi. Ngược lại bổn cung có để cảm nhận được sâu sắc nỗi thống khổ của ngươi. Không dối gạt ngươi, bổn cung gả vào trong cung cũng là vạn bất đắc dĩ, vì lẽ đó tâm tình của ngươi như thế nào, bổn cung sao lại không hiểu được?”. Lời nói của ta ý vị sâu xa, tuy rằng ta nhỏ hơn nàng bốn tuổi, nhưng hiện tại nghiễm nhiên lại mang phong độ đại tỷ. Nàng cúi đầu, thân thể không ngừng run lên, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Nương nương!”, sau đó khóc, ngã nhào trên đùi ta. “Bọn họ người người đều biết tâm ý của ta, nhưng phụ thân ta, ca ca, tỷ tỷ, thậm chí tỷ phu, mỗi người đều ép buộc ta, ta cũng không có cách nào…”. Ta vỗ lưng nàng an ủi, gió đêm vù vù thổi bên ngoài đình tạ, ta nghĩ lúc này, trái tim của nàng so với đêm đông này hẳn là lại càng lạnh giá hơn.
“A tỷ của bổn cung, cũng chính là Hoàng hậu của Tiên Đế, vì Tiên Đế tuẫn tình. Bổn cung không có tỷ muội, rất cô đơn. Từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, bổn cung đã có cảm giác đặc biệt thân thiết. Không bằng bổn cung cùng Đinh cô nương kết làm tỷ muội khác họ, từ đây có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu” Ta đề nghị. “Nếu như ngươi đồng ý, bổn cung cũng đồng ý giúp ngươi đạt được tâm nguyện”. Ta nhẹ nhàng nâng gương mặt nàng, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ. “Bổn cung cũng không muốn nỗi khổ mình đã từng trải qua, lại đổ lên đầu một người khác”. “Cùng nương nương kết làm tỷ muội, dân nữ sao dám lỗ mãng?”. Nàng kinh hoảng cúi thấp đầu. “Tỷ tỷ!” Ta thốt lên: “Chuyện kết nghĩa kim lan, chỉ có trời biết, ngươi biết, ta biết. Khi có người ngoài, ta vẫn là Hoàng hậu, khi chỉ có hai chúng ta, ta lại là muội muội!”. Ngữ khí của ta ngọt ngào tựa như quế hoa cao tháng tám.
“Nương nương, nhưng tỷ tỷ nàng… Tỷ tỷ nàng sẽ không đáp ứng cho ta vào cung”. Nàng khóc tới đứt từng khúc ruột.
“Bổn cung có biện pháp để giấc mộng của ngươi trở thành sự thực. Đợi đến khi ván đã đóng thuyền, tỷ tỷ của ngươi cũng không thể nói gì được nữa. Mà người ngoài nhìn vào, lại là một đoạn giai thoại Nga Hoàng Nữ Anh. Ngươi nói tốt hay là không tốt?”. Nét cười của ta tựa như tỏa ra từ đáy lòng sưởi ấm tâm hồn người khác.
Nàng ngẩn ngơ nhìn ta, con ngươi lấp lánh tựa như ánh sao trên trời rơi vào trong đôi mắt nàng, mà nét cười của ta vẫn giống như gió xuân dịu dàng ôn nhu. Hai chúng ta cứ đối diện như vậy, ai cũng không nói lời nào. Hồi lâu sau, nàng rốt cuộc gật đầu với ta, sau đó nhẹ nhàng kêu một tiếng: “Muội muội tốt!”.