Thượng Quan Bùi dự định ba ngày sau sẽ khởi giá thân chinh, đây là lần thứ ba trong tám mươi năm lịch sử kiến quốc của Hoàng triều Thượng Quan, Hoàng Đế ngự giá thân chinh. Người đầu tiên là Hoàng Đế Thượng Quan Đạt vào năm thứ hai mươi hai sau khi đăng cơ, vì bình định phản loạn Vân Quý mà quyết định tự mình xuất chinh, giành thắng lợi hoàn toàn nhưng sau bởi vì vết thương bị nhiễm trùng nên đã qua đời trên đường trở về. Vị Hoàng Đế thứ chín Thượng Quan Úy quyết ý chiếm đoạt Ô Lan, đánh bao lâu vẫn không xong, trái lại bị đại pháo thần vũ của phe địch bắn trúng, mất mạng ngay tại chỗ. Tuy rằng cuối cùng Ô Lan vẫn bị Tân Đế kế vị đánh bại, thế nhưng cái giá phải trả cũng là quá lớn. Ngự giá thân chinh từ đó trở về đối với các Hoàng Đế Hoàng triều Thượng Quan mà nói chỉ còn là một giấc mơ. Sau đó là những năm tháng thái bình hoặc dẫu có khói lửa chiến tranh, cũng không có một Hoàng Đế nào đồng ý lấy thân thử nghiệm phá tan ma chướng, mãi cho tới tận bây giờ. Từ miệng Thượng Quan Bùi lại xuất hiện bốn chữ “ngự giá thân chinh”.
Khó trách triều thân nhìn nhau, có khổ mà không nói ra được, khuyên Thượng Quan Bùi từ bỏ ý niệm này không thể nghi ngờ chính là làm nhiễu loạn quân tâm trong khi đại chiến đã ở ngay trước mắt, thế nhưng để hắn tự mình xuất chinh, có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn không may này hay không, ai cũng không dám chắc. Bởi vậy trong vòng ba ngày này, toàn bộ triều đình đều bị bao phủ trong một bầu không khí ảm đạm. “Hoàng thượng giá lâm!”. Nội thị cao giọng thông báo Thượng Quan Bùi đã tới. Đây là lần đầu tiên kể từ sau khi hồi cung từ phủ Tể tướng, ta và Thượng Quan Bùi chính thức gặp mặt. “Thần thiếp cung nghênh thánh giá”. Ta nhìn thấy hắn khoan thai bước tới gần, mới hạ thấp người hành lễ. “Hoàng hậu miễn lễ”. Hắn mặc một thân áo bào màu tím nhạt, khẩu khí ôn nhu một cách lạ kỳ, vươn tay tự mình dìu ta đứng dậy, cử chỉ không thích hợp này không khỏi khiến ta lén nhìn trộm hắn.
“Trẫm mấy ngày gần đây quốc sự bận rộn, không có thì giờ quan tâm tới thân thể Hoàng hậu. Xem tình hình này, độc tên người Hoàng hậu hẳn là không có dấu hiệu muốn phát tác”. Hắn ngồi vào chỗ của mình bên cạnh ta, gần tới mức ta có thể nhìn thấy một giọt nước đọng trên mi mắt hắn. Bên ngoài đã bắt đầu đóng băng kết sương rồi. “Nhờ có bảo bảo bảo vệ, thần thiếp mấy ngày nay vẫn tốt”. Ta nói rất đơn giản, thực sự không hiểu hắn đột nhiên xuất hiện lấy lòng, đến tột cùng là muốn làm gì. Mà hắn sau khi đối lập cùng ta, xé rách mặt mũi rồi, còn có thể giả bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, ta ngược lại cũng bội phục “trí nhớ tệ” của hắn. “Vậy thì tốt! Chuyện thuốc giải, trẫm nhất định sẽ lưu tâm!”. Hắn nhẹ nhàng nói, sắc mặt của hắn rơi vào trong mắt ta lại hoàn toàn là nghĩ một đằng, nói một nẻo.
Ta dùng khóe mắt liếc hắn một cái. Hắn bị ta lườm như thế, sững người trong giây lát, sau đó lập tức quay đầu đi. Nét cười của ta trong nháy mắt lại hiện lên trên gương mặt, đã không để ý tới sinh tử, ngược lại đối với chuyện gì cũng thản nhiên. Trong lòng cũng không có mấy hi vọng hắn có thể đem thuốc giải tới cho ta. Chỉ cần để ta có đủ thời gian an bài tất cả mọi chuyện, vậy ta cũng không có gì hối tiếc. “Nguyễn Văn Đế này thực sự là quá gian trá, đầu tiên là mưu toan đoạt lấy a tỷ của nàng, hiện tại còn mơ tưởng muốn cướp nàng đi. Trẫm lần này không tiêu diệt Bắc Triều, thề không bỏ qua!”. hắn đột nhiên nói sang chuyện khác, có thể là vì tức giận, hàm răng bị hắn nghiến tới mức vang lên tiếng ken két.
“Vậy thần thiếp ở đây cầu chúc Hoàng thượng xuất quân liền chiến thắng, khải hoàn trở về!”. Đôi mắt của ta chỉ chăm chú nhìn mặt đất, lần này tên của mình xuất hiện ở điều kiện của Nguyễn Văn Đế trong chiến thư, thực đúng là một chuyện khiến người ta dở khóc dở cười. “Hoàng hậu”, hắn nhích người lại gần, tay của ta không đề phòng đã bị hắn nắm trong lòng bàn tay: “Khoảng thời gian này trẫm viễn chinh ở bên ngoài, phiền Hoàng hậu quản lí chuyện hậu cung. Có câu “Gia hòa vạn sự hưng [1]”, huống chi hiện tại nạn nước trên đầu, mọi người chỉ có đoàn kết nhất trí, mới có thể vượt qua cửa ải khó khăn này!”. Khẩu khí của hắn rất dịu dàng, hơi thở phả ra tán loạn sau gáy ta. Hóa ra là như vậy! Khom người lấy lòng như vậy, chỉ là vì để cho ta không ở trong lúc hắn không có ở nơi này, có hành động đối phó với Đinh Phu nhân. “Ha ha, Hoàng thượng nói rất đúng. Gia hòa vạn sự hưng. Những ngày Hoàng thượng không có ở đây, thần thiếp nhất định sẽ quản lí tốt chuyện hậu cung, để Hoàng thượng không cần phải lo lắng”. Hắn cười, khẽ vỗ vỗ mu bàn tay ta, ta cũng cười lại, hai người ngầm hiểu suy nghĩ trong lòng nhau.
——[1] Gia hòa vạn sự hưng: Gia đình hòa thuận thì chuyện gì cũng tốt.——
Đang lúc hai người chúng ta hư tình giả ý, Trương Đức Toàn đột nhiên chạy vọt vào điện Chiêu Dương. “Hoàng thượng! Không tốt rồi!”. Xem ra thực sự là có chuyện khẩn cấp, mới có thể khiến cho lão nhân Trương Đức Toàn nói năng đại bất kính như thế. Nhìn thấy Hoàng hậu, hắn cũng không quỳ xuống hành lễ, chỉ vội vàng lao tới trước mặt Thượng Quan Bùi. “Hoàng thượng! Đinh Phu nhân không hiểu vì sao đột nhiên trượt chân ngã, sau đó bụng vẫn quặn đâu, mắt thấy đã xuất huyết. Hiện tại mới đến tháng giêng, nhưng xem ra là muốn lâm bồn rồi!”. Trương Đức Toàn một hơi nói xong, còn thở hổn hển. Mồ hôi hột trên chóp mũi lấp lánh dưới ánh nến. “Đinh Phu nhân mới mang thai bảy tháng, sao hiện tại đã muốn lâm bồn rồi?” Thượng Quan Bùi đột nhiên đứng dậy. “Dựa theo cô cô có kinh nghiệm trong cung nói, thì vừa rồi bị chấn động quá mạnh, Đinh Phu nhân đau đến chết đi sống lại, nhìn qua có vẻ đã sắp sinh”. Mồ hôi Trương Đức Toàn nhỏ xuống, hắn cũng không dám giơ tay lau đi.
“Đã truyền Thái y hay chưa?”. Giọng nói Thượng Quan Bùi không tự chủ được đề cao lên, người nghiêng về phía trước, tựa như muốn nhào tới, làm Trương Đức Toàn sợ tới mức không tự chủ được lùi về phía sau. “Đinh Phu nhân nói nhất định phải tới bẩm báo cho Hoàng thượng! Vì lẽ đó…”. Thanh âm của Trương Đức Toàn càng lúc càng thấp. “Đồ hỗn trướng! Còn không mau truyền Thái y!”. Thượng Quan Bùi hét lên, người đã chạy vội ra ngoài. Trương Đức Toàn bị mắng, ngây người trong chốc lát, vừa phản ứng lại cũng vội vã chạy ra khỏi điện. “Xem ra là có người nhất định phải sinh ra đứa bé này trước khi Hoàng thượng lên đường”, ta nhìn về phía Hứa cô cô đứng bên cạnh nhỏ giọng nói. “Nương nương, hay là chúng ta tới xem xem?”, trên mặt Hứa cô cô cũng hơi có ý cười. “Hài tử đầu tiên trong hậu cung, chuyện lớn như vậy, bổn cung đương nhiên là muốn đi qua tham gia trò vui”. Ta chậm rãi đứng dậy, đi ra ngoài điện.
Điện Huỳnh Dương, đèn đuốc sáng rực, cung nữ nội thị ra ra vào vào, bận bịu cả một đoàn. Khi ta bước vào cửa, một cung nữ bưng chậu nước nhìn thấy ta, vội vã quỳ xuống, ta nhìn thấy bên trong chậu đầy máu, không khỏi nhíu mày. “Bên trong thế nào rồi?” Ta hỏi nàng.
“Hồi Hoàng hậu nương nương, nương nương chúng nô tì vẫn còn xuất huất, hết sức đau đớn. Khâu Thái y và Liêu cô cô đang ở bên trong”, nàng sợ hãi trả lời. Ta và Hứa cô cô liếc mắt nhìn nhau, sau đó bước vào bên trong điện. Còn chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng ồn ào không dứt bên tai. Đợi tới khi tới gần xem, hóa ra Thượng Quan Bùi đang gào thét muốn vào. “Cẩu nô tài các ngươi, còn không mau buông trẫm ra. Thải Chi, Thải Chi!”. Thân hình hắn cao to, ba nội thị dùng hết sức ngăn cản hắn, vẫn suýt nữa bị hắn tránh thoát. Liêu cô cô đầu đầy mồ hôi, vừa dập đầu, vừa cao giọng khuyên Thượng Quan Bùi. “Hoàng thượng, phòng sinh đầy máu ô uế không sạch sẽ, Hoàng thượng là thiên tử cửu ngũ chí tôn, thân thể cao quý, ngàn vạn lần không thể đi vào. Nương nương bên trong biết tâm ý của Hoàng thượng như vậy là đủ rồi! Hoàng thượng, đây là quy củ của tổ tông!”. Nói thì chậm, làm thì nhanh, Thượng Quan Bùi giơ chân đạp tới, đá mạnh vào người Liêu cô cô: “Các ngươi đều tránh ra cho trẫm!”. Tiếng gào thét của hắn điên cuồng tựa như một con thú bị vây hãm. “Các ngươi đều buông tay ra!” ta lạnh lùng nói. “Hoàng thượng muốn đi vào, các ngươi cứ để Hoàng thượng đi vào!”. Ta hét lên một tiếng như thế, tất cả mọi người đều bỗng nhiên quay đầu lại nhìn ta. Liêu cô cô nghe thấy ta lên tiếng, nhất thời ngẩn ra không biết phải làm sao.
“Hoàng thượng nếu như không kiêng kỵ, không sợ thứ không sạch sẽ dính trên người, vậy thì cứ việc đi vào!”. Ta tiến lên mấy bước, dừng lại trước mặt Thượng Quan Bùi, lạnh lẽo nhìn hắn. “Hoàng thượng sắp xuất chinh, cần phải có trời cao phù hộ, vạn sự đều thuận lợi. Hiện tại Hoàng thượng vẫn muốn tiến vào phòng sinh nhìn thấy máu, vì một phi tử mà không để ý tới giang sơn xã tắc, thần thiếp cũng sẽ không ngăn cản, chỉ cần Hoàng thượng có thể giải thích rõ ràng với liệt tổ liệt tông!” Mỗi chữ ta nói ra đều tràn đầy khí phách. Thượng Quan Bùi lập tức ngừng giãy giụa, đứng ở nơi đó ngẩn người bất động.
“Đinh cô nương!”. Khóe mắt của ta chăm chú nhìn vào Đinh Tử Nghi đứng trong đám người, nàng mặc quần áo màu xanh lục nhạt, cổ bọc da hươu, trong gió rét lạnh thấu sương lại đặc biệt có ý vị u buồn dịu dàng. “Ngươi trước tiên giúp Hoàng thượng tới Thiên điện nghỉ ngơi đi”. Ta quay về phía Thượng Quan Bùi: “Đại chiến trước mặt, Hoàng thượng long thể an khang là quan trọng nhất. Xem tình hình này, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là sẽ không có động tĩnh gì, người trước tiên nên nghỉ ngơi một lát, thần thiếp sẽ thay người ở đây trông coi, có tin tức gì thần thiếp sẽ nhanh chóng thông báo cho người”.
Thượng Quan Bùi bán tín bán nghi nhìn ta, ta ung dung mỉm cười, ánh mắt trong suốt, trong lúc nhất thời Thượng Quan Bùi cũng không nhìn ra nguyên cớ gì. Đinh Tử Nghi ở bên cạnh nhỏ giọng thúc giục: “Hoàng thượng!”. Giọng nói của nàng hơi run run, đôi mắt long lanh tựa như những ánh sao lấp lánh trên mặt ngự hồ dưới bầu trời mùa hạ. Bất đắc dĩ, Thượng Quan Bùi quay đầu theo Đinh Tử Nghi tới Thiên điện. “Nương nương, người ngồi trước đi”, Hứa cô cô đã sớm giúp ta phủ thêm tấm đệm lông lên chiếc ghế đưa tới, đứng một bên cầm lò sưởi giúp ta. Ta vừa ngồi xuống, hứa cô cô lại mang tới một tấm thảm mềm dệt hoa văn đắp kín cho ta, ta mỉm cười với bà, Hứa cô cô vẫn là người tri kỉ nhất của ta ở nơi này.
Một chậu đầy máu nữa bưng ra, tiếng kêu thảm thiết của Đinh Phu nhân mơ hồ không rõ ràng, ta nhìn kĩ tất cả, mím môi không nói một lời. Mọi người thấy ta im lặng, cũng không dám gây tiếng động mạnh, chỉ là yên tĩnh bận rộn. Hơn một canh giờ sau, bên trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng trẻ con khóc nỉ non, ta lập tức đứng dậy, tấm thảm rơi xuống đất cũng không phát hiện. Ta sải bước qua mấy bậc thang dẫn vào bên trong điện, vừa đẩy cửa ra liền thấy Liêu cô cô dùng chăn bông bọc một tiểu hài tử đã tắm rửa sạch sẽ đang oa oa khóc lớn. Nhìn thấy ta đi vào, Liêu cô cô không kịp đặt đứa trẻ xuống, ôm hài tử hạ người hành lễ.
Ta vội vàng khoát tay áo ra hiệu cho bà miễn lễ: “Là Hoàng tử hay Công chúa?”. ta tận lực không để giọng nói của mình lộ ra sự lo lắng. Liêu cô cô nhỏ giọng đáp lời: “Hồi Hoàng hậu nương nương, là một tiểu Hoàng tử!”. Khi nói chuyện, bà không dám ngẩng đầu nhìn ta, có thể bà cũng sợ nhìn thấy sự thất vọng trong ánh mắt ta. Trong nháy mắt, lục phũ ngũ tạng của ta đều quay cuồng, là Hoàng tử, vậy mà lại là Hoàng tử! Vậy thì cuộc chiến này của ta và