đảo, đầu óc quay cuồng, mới buông tôi ra: “Em lấy đâu ra nhiều câu hỏi thế?”
“Thế gọi là bất si hạ vấn.[5]”
[5] Không bao giờ cảm thấy nhục nhã mỗi khi phải đi hỏi điều gì từ người thấp kém hơn mình.
Anh phì cười: “Thế mà em cũng nói được.”
Mặt tôi đỏ ửng, giơ tay thề. “Em hỏi câu cuối cùng nữa thôi.”
“Hỏi đi!”
Mặt tôi càng đỏ hơn. “Vậy tại sao trước kia… sau này lại…” Đây là câu trả lời mà tôi muốn biết nhất.
Ý cười thoáng lướt qua trong ánh mắt anh, anh đã biết câu hỏi mà tôi nói không đến đầu đến đuôi kia. “Anh đã từng nói cuối cùng anh vẫn phải quay trở lại thế giới của mình, vì vậy không thể cho em bất kỳ lời hứa hẹn nào. Hơn nửa năm nay, anh chưa từng từ bỏ tìm mọi cách để quay trở về, anh tìm đọc tất cả những sách cần đọc, tham khảo một vài thủ đoạn của các cao thủ trên mạng, nhưng đều vô dụng.” Anh điền đạm nói tiếp. “Tất cả những cách có thể áp dụng anh đều đã thử, kết quả vẫn thế. Vì vậy anh nghi, có lẽ ông trời muốn anh yên tâm ở lại đây rồi.” Anh chăm chú nhìn, ánh mắt mênh mang. “Tiểu Dĩnh, nếu anh không hạ quyết tâm, anh quyết không chạm vào em đâu.”
Trái tim vô dụng của tôi lại đập thình thịch, tôi chủ động dâng hiến môi mình, hôn lướt lên môi anh một cái, vừa vụng về vừa cố chấp. Cho dù chỉ là hạnh phúc ngắn ngủi, thời khắc này, tôi sẽ ghi nhớ mãi mãi.
Anh ép tôi lên ghế sô pha, cắn vào tai tôi, tôi sợ nhột, cười hi hi lẩn tránh, anh luôn có cách để khơi dậy cảm xúc nơi cơ thể tôi, mơn man, khiến tôi cảm nhận được tình yêu của anh, dần dần hơi thở gấp gáp, tôi đã không còn là mình nữa.
Tôi vội vàng đẩy anh ra. “Không phải anh buồn ngủ à?”
“Lúc này hết buồn ngủ rồi.”
Tôi: “…”
***
Ngày hôm sau tôi mệt tới mức không đứng thẳng được.
Tôi chỉ muốn nói, dục vọng được tích lũy hơn ba trăm năm qua, thật không thể coi thường.
Tôi mặt mày nhợt nhạt không trang điểm, ngồi trước máy vi tính ngẩn ngơ.
Hoài Ngọc buồn bã nói: “Sân thượng của tòa nhà bọn mình ở bị căn hộ trên đó chiếm lĩnh rồi. Trên đấy là một vườn hoa nhỏ, có rất nhiều màu xanh, đẹp lắm.”
Tôi còn chưa kịp gõ xong một dòng, cô ấy lại nói: “Bọn chúng còn lắp cửa chống trộm ở thang máy, mẹ nó chứ.”
Tôi nói: “Cậu có thể phản ánh với ban quản lý tòa nhà.”
Cô ấy hừ một tiếng: “Trên đó họ mở cửa hàng kinh doanh, hợp tác với ban quản lý.”
Tôi cười: “Vậy mình giúp cậu điều một chiếc trực thăng lên đó thải nước tiểu, phân sống để cậu hạ hỏa nhé.”
“Được đấy được đấy!” Hoài Ngọc vỗ tay khen ngợi.
“Ừm, cậu đợi nhé.” Tôi tiếp. “Mình gọi điện thông báo cho Obama.”
Hoài Ngọc cười nghiêng ngả: “Tiểu Dĩnh, nghe cậu nói xong, mình thấy vui lên rất nhiều.”
Tôi đắc ý.
Phía sau vang lên một giọng nói hết sức bình thản: “Em chỉ biết nói linh tinh thôi.”
Tôi quay đầu, Dận Chân như cười như không nhìn tôi.
“Anh nhìn lén.”
Anh buông thõng: “Thị lực tốt, chẳng có cách nào cả.”
Tôi: “…”
Anh liếc mắt nhìn tôi, thấy bộ dạng tôi đầu bù tóc rồi, chê bai nói: “Cống hiến duy nhất của em dành cho đất nước chính là tiết kiệm thực phẩm và điện nước.”
Tôi tức tối, lại dám trêu tôi như thế.
“Còn không mau đi tắm rửa.” Anh nói.
Tôi chậm chạp bước vào phòng tắm, không cam tâm, thò đầu ra làm mặt quỷ với anh.
Dận Chân phì cười lắc đầu.
Phải tới hơn nửa ngày trôi qua rồi, tôi mới nhớ ra mình đã quên một vấn đề rất nghiêm trọng.
Thuốc tránh thai.
Mấy hôm nay không phải là thời kỳ an toàn của tôi, tôi không thể đảm bảo sẽ không “trúng thưởng”.
Tôi lập tức thay áo thay giày, Dận Chân ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính: “Em đi đâu?”
Tôi không kịp giải thích nhiều, chỉ nói nhanh: “Em về ngay.”
Tôi hít một hơi thật sâu, mới đủ dũng cảm bước vào hiệu thuốc. Mặt đỏ bừng cúi đầu hỏi thuốc tránh thai.
Dược sĩ rất có kinh nghiệm đưa cho tôi một hộp: “Có hiệu quả trong vòng 72 tiếng.”
Tôi đột nhiên thở phào.
Lúc đi ngang qua vườn hoa của tiểu khu, thấy hai đứa bé trai tầm bảy, tám tuổi đang cầm vợt cầu lông ném lên trên cành cây, ai ngờ quả cầu lông không rơi xuống mà vợt cũng bị mắc luôn trên ấy.
Tôi bỗng thấy thích thú: “Để chị giúp”, rồi cởi giày cao gót ném lên, phát nào trúng phát ấy.
“Cô thật lợi hại!”
Nịnh lại không đúng chỗ, tôi già đến thế sao, tôi lập tức chỉnh: “Gọi chị thôi!”
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn cúi mình: “Cảm ơn chị ạ!”
Tôi toét miệng cười, nhảy lò cò về phía chiếc giày vừa rơi.
Một đôi giày da màu đen xuất hiện trong tầm nhìn hạn hẹp của tôi. Tôi ngẩng đầu, Dận Chân đưa giày ra, ánh mắt đầy vẻ chế nhạo.
“Hụ hụ!” Tôi cố che giấu sự ngượng ngùng. “Sao anh lại ra đây?” Tôi vừa đi giày vừa hỏi.
“Ra để xem em giấu anh đi làm chuyện xấu gì.” Anh cười mắt sâu hút, ẩn chứa hàm ý sâu xa.
Tôi cứng miệng. “Em coi việc giúp người làm vui.”
“Đúng thế, dùng giày cao gót làm ám khí.” Anh càng nói càng hào hứng.
Tôi trề môi. “Hừ!” Nói không lại thì bỏ chạy.
Anh kéo tôi lại. “Vừa rồi Tiểu Vân gọi điện, nói bác trai tới cửa hàng hoa, bảo em qua đấy.”
“Ồ!” Tôi chậm rãi đáp. “Em đi đây. Bye bye!”
Dận Chân lại kéo giật tôi lại. “Anh đi cùng em, vừa hay tài liệu bác trai nhờ dịch đã xong rồi.”
Tôi xì xì. “Anh đường đường là Tứ A Ca mà lại làm trợ lý cho bố em, không xấu hổ à?”
Anh điền đạm đáp. “Ngoài những việc này ra, anh chẳng làm được việc gì khác.” Vẻ lạc lõng thoáng lướt qua ánh mắt anh. Anh che giấu tâm tư rất tốt, nhưng vẫn bị tôi phát hiện.
Trái tim tôi thắt lại, mặc dù nói anh đã thích ứng với cuộc sống hiện đại, nhưng vẫn cảm thấy day dứt trong lòng vì không thể thực hiện được những tham vọng của mình.
“Em đang nghĩ gì?”
Tôi vội vàng che giấu: “Nghĩ xem giáo sư Mục tìm em có việc gì.”
Ánh mắt Dận Chân sâu như đáy biển: “Không được nghĩ linh tinh!”
Tôi miễn cưỡng cười. “Em không có!”
Anh cốc nhẹ vào trán tôi một cái. “Đi thôi!”
Giáo sư Mục chỉ hai bình rượu trên bàn, cười nói với Dận Chân: “Tặng cậu!”
Hoài Ngọc lẩm bẩm: “Trước tới giờ chỉ nghe con rể mua biếu bố vợ, thế mà bố vợ này còn mang rượu ngon tới lấy lòng con rể, thật hiếm thấy!”
Tôi mím môi thầm vui, thực ra giáo sư Mục chẳng thiệt vào đâu. Tứ Gia giúp ông dịch tài liệu, mấy người có được phúc phận này chứ? Đương nhiên, người may mắn nhất chính là tôi.
Giáo sư Mục nghiêng đầu cười: “May mà Ân Chân chỉ ra được một lỗi trong bài luận văn này, nếu không tôi chẳng biết giấu mặt vào đâu.”
Dận Chân khiêm tốn đáp: “Chỉ là một lỗi rất nhỏ, chưa chắc người khác đã để ý.”
Giáo sư Mục nghiêm sắc mặt nói: “Không thể nói thế được, làm luận văn học thuật quan trọng nhất là sự cẩn thận, lỗi dù nhỏ tới đâu cũng không thể bỏ qua.” Ông khẽ thở dài một tiếng. “Cậu nghiên cứu về sử Thanh kỹ như thế, thực khiến tôi ngạc nhiên.”
Tôi sợ còn nói tiếp sẽ bại lộ, vội xen ngang: “Như thế mới phù hợp với sở thích của người nào đó chứ!”
Giáo sư Mục hiểu ý cười. “Tiểu Dĩnh, con đi mua ít đồ ăn sẵn về đây, bố và Ân Chân cụng mấy ly, còn có vài việc bố cần thảo luận với cậu ấy.”