u Vân kiên quyết truy hỏi tới cùng, trước kia sao không nhận ra cô ấy lại hiếu học như thế này nhỉ?
“Chắc bởi vì anh là một người đàn ông của gia đình?”
Tôi nhẹ người, may mà Mục Hàn cũng không biết nó có ý gì.
Nhưng không đợi cho tôi được vui trọn vẹn, Tiểu Thanh và Hoài Ngọc đã phá lên cười nghiêng ngả.
Mục Hàn thấy họ cười thì rất lạ: “Hai người cười gì?”
Tôi lập tức nói: “Họ bị trúng gió, mặc kệ họ đi.”
Hoài Ngọc và Tiểu Thanh cười không dứt, tôi cắn môi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kẻ nào còn cười tôi sẽ sa thải kẻ đó.”
Không ngờ chiêu này chẳng có tác dụng gì, Tiểu Thanh và Hoài Ngọc cười càng hung tợn hơn, người nằm gục trên vai Kha Phong, kẻ nhào vào lòng Thập Nguyên mà cười.
Hai tên đàn ông vừa nghe xong, một kẻ cười tới mức đập bàn thùm thụp, kẻ còn lại cười không thể ngồi thẳng được người, tôi tức tới tê cả răng, nhưng lực bất tòng tâm.
Mãi mới đợi được bọn họ cười xong, vận hạn coi như đã qua, lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rồi rất nhanh sau đó mũi dùi lại hướng thẳng vào tôi.
Nguyên nhân là Dận Chân cũng cởi áo len, chỉ mặc một chiếc áo T shirt mỏng, vết cào nơi cổ lại lộ ra rất rõ ràng.
Mục Hàn không biết do tốt bụng thật hay giả tò mò hỏi: “Ân Chân, sau gáy anh bị làm sao đấy?”
Tôi chỉ muốn tìm lỗ nẻ mà chui, từ mặt tới cổ tới tai chỗ nào cũng đỏ như tôm luộc.
Dận Chân điềm tĩnh như không: “Tối qua trên đường về, bị một con mèo hoang trong tiểu khu cào.”
“Ồ!” Mục Hàn như hiểu ra. “Vậy sau này anh phải cẩn thận!”
Dận Chân gật gật đầu.
Mục Hàn lại nói thêm một câu: “Tốt nhất là đi tiêm phòng đi, tôi sợ mèo hoang có bệnh truyền nhiễm.”
Khóe mắt Dận Chân liếc sang tôi, tâm trạng vui vẻ, môi nhếch lên cười.
Trong lòng tôi đang thầm chửi rủa Mục Hàn cả một trăm linh tám lần: Anh mới có bệnh truyền nhiễm, cả nhà anh có bệnh truyền nhiễm.
Vô tình, tôi đã lôi cả mình ra rủa.
Hoài Ngọc đột nhiên nói: “Hứa Lăng Phi không có ở đây, cũng thấy nhớ nó quá!”
“Vậy lần sau mình đưa nó về ở vài hôm, mẹ nó chẳng thích quá!” Tôi đáp.
Dận Chân khẽ hừ một tiếng, chỉ mình tôi nghe thấy. Khóe miệng tôi cũng nhếch lên, nhìn sang anh như khiêu chiến.
Vì nhiệt độ trong phòng nóng ấm nên mặt anh hồng hào, khóe miệng giật nhẹ một cái, ý cười dịu dàng ấm áp. Môi anh cũng rất mềm và ấm, lúc này tôi nhìn tới vết thương của anh, nhớ lại sự cuồng dại đêm qua, mặt càng nóng bừng bừng.
“Người rất đẹp!” Hoài Ngọc lẩm bẩm sau lưng tôi, mắt nhìn chằm chằm về phía Dận Chân. Mặc dù hơi gầy, nhưng lại khá gợi cảm; không tráng kiện cũng không có các múi thịt, nhưng vòm ngực rộng, da trắng, mịn màng đặc trưng, da còn đẹp hơn da con gái là tớ.
Tôi vội vàng điều chỉnh hơi thở, không thể tiếp tục nhìn nữa, nếu không sẽ phụt máu mũi mất.
Thôi Thập Nguyên nổi cơn ghen: “Cơ thể anh ta sao đẹp bằng anh được?” Anh ta vừa nói vừa cởi áo sơ mi, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ màu trắng, nhìn kỹ, còn là hiệu CK đấy. Cơ thể anh ta tráng kiện, là kiểu hoàn toàn ngược lại với Dận Chân.
Hoài Ngọc khinh miệt: “Em ghét nhất đàn ông có vòng ngực lớn hơn em”
Thôi Thập Nguyên cũng không chịu lép vế: “Anh cũng không thích phụ nữ vòng hai còn to hơn vòng một.”
Hoài Ngọc hừ: “Ý anh muốn nói tới bạn gái cũ của anh?”
Chúng tôi: “…”
Thực sự nóng tới mức ăn không ngon, cả bọn nhao nhao đòi về nhà.
Thôi Thập Nguyên bèn thanh toán.
Dận Chân cầm giày đi giúp tôi, lại còn tỉ mỉ buộc dây giày rất chặt.
Tôi ngẩn người.
Anh khẽ nói: “Thực hiện giấc mơ giữa ban ngày của em.”
Trước mắt tôi một làn sương mờ bao phủ.
Anh nửa như tự trào, nửa như thổ lộ chân tình: “Không ngờ đường đường là Tứ Ca anh lưu lạc đến thời hiện đại, cũng có lúc phải nịnh nọt dỗ dành để lấy lòng phụ nữ.”
Tôi phá lên cười, trong lòng không phải không cảm động.
Trên đường về, bởi vì tôi còn muốn đi mua ít hoa quả nên chúng tôi xuống xe trước.
Bên cạnh cửa hàng hoa quả là hiệu thuốc, tôi vội vàng liếc mắt nhìn, còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng định thần nhìn lại, quả nhiên trên tấm biển trước cửa hiệu viết: Hiệu thuốc Ích Thọ Xuân[4], năm chữ rất to.
[4] Hiệu thuốc bán những loại thuốc tráng dương, tăng cường sinh lực…
Tôi và Dận Chân nhìn nhau im lặng.
Đợi tôi chọn táo xong, đưa túi hoa quả cho anh, một lần nữa khi đi ngang qua cửa hiệu thuốc, Dận Chân không kìm được nhìn một cái.
Khóe miệng tôi co giật: “Có phải anh rất muốn vào trong đó mua gì không?”
Dận Chân nhếch miệng, khẽ nheo mắt: “Em cảm thấy anh có cần không?”
“Hừ, ai biết!”
Mắt anh thấp thoáng cười: “Không tin? Lát nữa chúng ta thử xem.”
Tôi: “…”
Vừa vào đến tiểu khu, tôi giơ tay đón lấy cái túi từ tay anh, chỉ vào hướng tòa nhà phía trước, cười hi hi xua tay: “Bye bye!”
Anh kéo tôi lại: “Em đi đâu?”
“Ai về nhà nấy.” Tôi cười rất gian. Tôi chính là muốn báo thù việc anh chuyển đi, báo thù những ấm ức mà tôi đã phải chịu.
Anh trầm mặc hồi lâu, rồi nói: “Cùng đi!”
Tôi cười: “Không đi chung được, không thuận đường mà.”
Anh trừng mắt: “Anh về thật đấy!”
“Ừ!” Tôi gật đầu như gà mổ thóc.
Dận Chân không thèm quan tâm tới tôi nữa, quay người đi ngược hướng với tôi.
Tôi cắn môi, lòng thầm thất vọng, không thể dỗ dành tôi một chút hay sao?
Về đến nhà, buồn bã vò tóc bứt tai.
Mở tivi, nhưng chẳng xem được gì.
Lên mạng trò chuyện, người khác hào hứng nói liền mười câu, tôi mới hờ hững đáp một câu khiến người ta càng thêm buồn bực.
Khi tiếng chuông cửa vang lên, tinh thần tôi bỗng phấn chấn, nhìn qua mắt mèo thấy dáng Dận Chân, tôi đắc ý mím môi.
Tôi cố ý làm mặt lạnh: “Sao anh lại đến đây?”
“Anh về nhà.” Anh cố ý nhấn mạnh từ “nhà”.
Tôi có thể cảm nhận được sự ngọt ngào trong câu nói ấy.
Tay anh cầm một túi hành lý đơn giản, lách người đi vào, thông đường thuộc lối sắp đặt ổn thỏa.
Tôi bất lực: “Thế căn hộ anh thuê bên kia thì làm thế nào? Tiền thuê nhà trả rồi, lãng phí quá.”
“Chẳng phải tại em à?”
“Liên quan gì đến em!”
Dận Chân ngẩn người, thở dài: “Em không thể dịu dàng một chút sao?”
Tôi chẳng chịu thỏa hiệp: “Chẳng phải anh là người rất bủn xỉn, đề cao tinh thần tiết kiệm à?”
Anh ung dung: “Vì vậy nên ngày mai anh sẽ trả phòng.”
Tôi nghiến răng: “Thế cũng phải được chủ nhà đồng ý.”
“Việc này anh sắp xếp rồi, em không cần phải lo!”
Tôi: “…”
Anh cười tới mức tôi thật sự muốn đánh anh.
Tôi nghiến răng trèo trẹo: “Tứ Gia, người cổ hủ như anh không cảm thấy chúng ta cô nam quả nữ sống cùng nhau rất không ổn sao?”
Anh nhún vai: “Trong xã hội hiện đại, việc nam nữ chưa kết hôn sống chung không phải việc gì to tát nữa.”
Tôi đầu ù đặc: “Sao anh chẳng học được thứ gì tốt thế?”
Anh nghiêm túc: “Đây cũng có thể coi là tiến bộ một bước về tư tưởng mà.”
Tôi bị tắc nghẹn không thốt nên lời. Đột nhiên, tôi nói: “Nếu anh đã có thể chấp nhận cuộc sống mới, vậy sau này phải tuân thủ nguyên tắc trong trò chơi của xã hội hiện đại.”
“Ví dụ?”
Tôi chớp chớp mắt. “Ví dụ mùa hè em ăn mặc hơi mát mẻ, anh không được bực bội.” Tôi len lén liếc nhìn anh, thấy sắc mặt anh vẫn bình tĩnh, tôi nói tiếp: “Ví dụ em với người ngoài gặp nhau là ôm hôn, anh cũng phải thản nhiên chấp nhận.”
Anh đáp không hề do dự: “Được!”
Tôi bỗng thấy nghi ngờ: “Anh thật sự rộng lượng như thế sao?”
Anh gật đầu.
Nhưng sao tôi cảm thấy trong đầu anh đang ẩn chứa âm mưu gì đó? Tôi bĩu môi: “Anh nhất định đã nghĩ ra cách để đối phó rồi.”
Dận Chân từ từ mỉm cười: “Thông minh!”
“Nói xem!”
“Đến khi ấy em sẽ biết.”
Tôi đâu dám mạo hiểm, bèn quấn chặt lấy anh không tha: “Mau nói đi!”
Thần sắc anh có chút ám muội, mắt liếc nhanh qua người tôi. “Anh sẽ khiến em phải tự giác mặc nhiều hơn một chút.”
Có ý gì, tôi không hiểu. Hỏi lại, anh không chịu nói rõ hơn.
“Thế còn ôm hôn khi gặp mặt?”
“Nhận lễ đáp lễ, em làm thế nào, anh cũng sẽ làm thế ấy.” Đôi môi mỏng của Dận Chân nhếch lên.
Mặt tối lại, tôi sao nỡ để người khác động vào anh: “Anh giỏi lắm!”
Anh mỉm cười thản nhiên đón nhận lời nhận xét của tôi.
Dận Chân tắm xong đi ra, tôi đã pha hai cốc trà, một cốc đặt trước mặt anh, một cốc mình cầm.
Anh liếc tôi: “Nhìn bộ dạng này, xem ra phải tâm sự suốt đêm?”
Tôi cười hì hì: “Nếu nhanh, có lẽ chỉ tới nửa đêm thôi.”
“Em muốn biết gì nào?” Anh hỏi.
Tôi mỉm cười, anh đúng là rất hiểu tôi. Buổi sáng sau khi biết được thân phận thật của anh, đầu óc tôi vẫn chưa phản ứng lại được, sau khi bình tĩnh, có rất nhiều chuyện tôi muốn hỏi cho rõ.
“Câu đầu tiên, sao anh lại đến ba trăm năm sau?”
“Anh cũng không biết, tối hôm trước đi ngủ vẫn còn rất bình thường, nhưng ngày hôm sau tỉnh dậy đã thấy ở cạnh thùng rác rồi.”
Tôi sờ cằm suy nghĩ nghiêm túc.
Dận Chân ngáp: “Nếu không còn hỏi gì nữa, anh ngủ trước đây.”
“Còn chưa hỏi xong.” Tôi ngẫm nghĩ, đột nhiên tức tốc truy hỏi. “Người phụ nữ anh yêu nhất có phải Niên phi không?”
Anh liếc tôi: “Người phụ nữ em nói anh không quen.”
Tôi băn khoăn: “Sao anh lại không quen, trong tiểu thuyết viết thế mà?”
“Đại khái thì anh biết em đang nói tới ai, đáng tiếc anh chưa kịp gặp cô ấy đã đến đây rồi.” Dận Chân nửa đùa nửa thật, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
Đầu tôi lóe lên. “Năm anh xuyên không đến đây là năm nào?”
“Năm Khang Hy bốn mươi bốn.”
Thì ra là thế, tôi thầm gật đầu, khi đó Tứ Gia chưa lấy nàng ta. Tôi khẽ ho một tiếng: “Câu tiếp theo, tại sao anh lại muốn truyền ngôi cho Hoằng Lịch, tên tán gia bại sản đó?”
Ân Chân sa sầm sắc mặt: “Anh có đọc ghi chép trong sách sử, đánh giá giành cho nó là ham hố việc lớn công to, tự phụ, một tên phá gia chi tử điển hình, nếu biết sớm thế này, khi nó vừa ra đời anh đã bóp chết nó.”
Tôi rùng mình. Nghĩ thế nào đó thấy không đúng: “Năm Khang Hy bốn mươi bốn Hoằng Lịch còn chưa ra đời mà?”
“Đấy là anh chỉ giả sử thế thôi.”
Tôi cười ngất, tôi toàn hỏi những câu mà ngay bản thân anh cũng chưa kinh qua.
Anh hỏi lại: “Còn gì nữa không?”
“Đừng vội, để em nghĩ đã.” Tôi bĩu bĩu môi. “Anh phải kiên nhẫn một chút.”
Anh bất lực: “Anh thật sự rất buồn ngủ.”
“Tại sao anh lại đối với Thập Tam tốt như vậy?”
Anh thoáng ngẩng đầu lên, như chìm vào hồi ức. “Năm nó khoảng một tuổi, cả ngày khóc lóc gào thét, dù là ai bế nó cũng không chịu.” Sắc mặt anh bỗng trở nên dịu dàng. “Cho đến khi anh thử giơ tay ra sờ vào khuôn mặt nhỏ xinh của nó, nó lập tức nín bặt, hai mắt đen láy long lanh nước nhìn anh chằm chằm, anh đi đến đâu, ánh mắt nó theo tới đó. Cảm giác được người khác dựa dẫm tin tưởng một cách tuyệt đối ấy khiến anh cảm thấy anh phải có trách nhiệm bảo vệ nó.”
Trong đầu tôi lập tức hiện ra hình ảnh đáng yêu khi Thập Tam Gia còn là một đứa bé con, bất giác cũng cười. “Còn…”
Dận Chân cúi đầu, dùng môi mình bịt chặt lấy cái miệng đang tía lia của tôi, hôn miên man cho tới khi thất điên bát