Tôi nhún nhún vai: “Cho dù tôi có muốn dùng sắc để câu kéo, cũng đã thất bại rồi.”
Vẻ mặt Ân Chân không để lộ bất kỳ điều gì, một lúc sau, anh mới ồ một tiếng.
Tôi cười ha ha: “Nhưng tôi đã chọc tức anh ta.” Tôi rất muốn nhìn thấy biểu hiện không bình thường của Ân Chân, nhưng không có gì xảy ra. Tôi hơi thất vọng cụp mắt, lặng lẽ thở dài.
Không khí như ngưng đọng, tôi bắt đầu nhấp nhổm không yên.
Cũng may Hứa Lăng Phi kịp thời kéo tay áo Ân Chân: “Cháu nghĩ rất lâu rồi, cuối cùng nghĩ ra hai cách.”
“Hai cách thế nào?” Ân Chân kiên nhẫn hỏi.
Hứa Lăng Phi dương dương tự đắc, đáp: “Cách thứ nhất, đợi sau khi nó nhả tơ xong, nó có thể kéo sợi tơ giống như loài khỉ đu qua sông.”
Tôi suýt nữa thì cười ngất, phải đấm ngực cho đỡ tức thở.
“Cách kia thì sao?” Tôi thấy Ân Chân đang phải cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
“Cách còn lại chính là dùng thuật phân thân, sau đó người này đạp lên vai kẻ kia mà qua sông.” Hứa Lăng Phi nói xong nhìn tôi. “Chị Tiểu Dĩnh, em có tài không?”
Tôi cười tới không thở được: “Em quá có tài ấy chứ.”
Tôi xoa xoa cái cằm đã cười tới mỏi nhừ của mình: “Anh có thể hỏi Google.”
Ân Chân im lặng, ánh mắt phức tạp lướt qua mặt tôi.
Lúc này, tôi đột nhiên có một cảm giác rất kỳ quái, anh không thể hòa nhập được vào thế giới của chúng tôi, tôi cũng không sao bước vào được thế giới nội tâm của anh.
***
Tôi vắt óc nghĩ để viết một bản kế hoạch, vừa gõ dấu chấm câu cuối cùng xong chưa được năm phút, Tiêu tổng đã triệu kiến.
Cũng may đã sớm có sự chuẩn bị, tôi khẽ thở phào.
Tiêu tổng rất hài lòng với bản kế hoạch, nhưng cũng nói với tôi một cách rõ ràng: “Chỉ dựa vào cái này thôi thì vô ích, cô có chắc chắn sẽ thuyết phục được Thẩm Trạch không?”
Nếu chưa xảy ra chuyện tối hôm qua thì có lẽ còn có khả năng, nhưng bây giờ, tôi có lẽ đã bị anh ta liệt vào danh sách những nhà cung cấp bị từ chối tiếp đón rồi.
“Tiêu tổng, có thể bố trí để người khác làm vụ này không?”
“Đấy là khách hàng của cô, cô đã bỏ bao nhiêu công sức ra như thế, nếu người khác dùng tâm huyết của cô mà ký được hợp đồng, cô cam tâm không?” Tiêu tổng cười tươi như hoa.
Tôi câm nín.
“Hơn nữa…” Tiêu tổng ngập ngừng. “… là một nhân viên kinh doanh xuất sắc, cô cũng không nên dễ dàng từ bỏ mục tiêu như thế.”
Tôi có lý do để từ bỏ, nhưng lại không thể nói rõ với Tiêu tổng, thế thì xấu hổ chết mất thôi. Tôi vò đầu bứt tai: “Vậy tôi sẽ cố gắng.”
“Không phải là cố gắng!” Tiêu tổng nghiêm túc chấn chỉnh tôi. “Mà nhất định phải thành công.” Anh ta cười cười: “Tôi rất coi trọng cô.”
Được lắm, mũ đã được chụp xuống, tôi nghĩ nếu không sống chết làm việc cho anh ta cũng không xong.
“Cũng sắp Tết rồi, đừng tạo áp lực cho mình quá!” Tiêu tổng nhướn nhướn mắt.
Tôi mím môi cười khẽ: “Tiêu tổng, anh áp dụng chiêu thức của nhà tư bản rất thành công, 100% rồi đấy.”
Áp bức người ta chết đi được nhưng vẫn không quên ném ra một câu an ủi, sợ ép quá lại hỏng việc.
Tiêu tổng cố ý nghiêm sắc mặt, nhưng thực ra không thể kìm được, cuối cùng vẫn bật cười thành tiếng.
Tôi là người rất biết điều chỉnh tâm lý, mặc dù vẫn chưa nghĩ ra cách nào tốt hơn nhưng cứ vứt nó qua một bên đã. Buổi tối, tôi dành thời gian để hoàn thiện bản kế hoạch, sau đó mở máy vào mạng.
Ân Chân ngồi ở đầu kia của bàn ăn, cũng cầm laptop bận rộn.
Cảnh tượng trước mắt, ấm áp và thật dịu dàng.
Tôi liếc khuôn mặt nhìn nghiêng của Ân Chân, đường nét cương nghị lạnh lùng, anh thoáng chau mày, bộ dạng vô cùng chăm chú.
Nhất thời ngồi ngắm anh tới ngẩn ngơ.
“Em đang nhìn gì thế? Trên mặt tôi có dính gì à?” Ân Chân đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
“Không!” Tôi vội nhìn sang chỗ khác. Anh không phải đang rất tập trung ư? Sao biết tôi đang quan sát anh.
Hứa Lăng Phi liếc về phía tôi một cái: “Chị Tiểu Dĩnh nhất định là đang nghĩ chú Ân Chân thật đẹp trai.”
Tôi: “…”
“Thế thì tôi nên cảm thấy vinh dự phải không?” Ân Chân cười mà như không cười.
“Vinh dự cái đầu anh ấy!” Tôi che miệng ngáp: “Không tranh cãi với hai người nữa, tôi ngủ trước đây.” Tôi hơi mệt, nằm xuống cầm sách điện tử đọc một lát, ý thức đã bắt đầu lơ đễnh.
Nhưng đầu óc lại không chịu nghỉ ngơi.
Trong lúc mơ màng hình như có người nào đó cầm di động của tôi đi, giúp tôi dém chăn, thực sự tôi không mở nổi mắt nữa, chỉ lầm bầm câu gì đó.
Trong lúc hỗn độn đó lại có một bóng người quen thuộc mà mơ hồ chầm chậm lại gần, ép tôi vào góc tường, không sao thoát ra được.
Anh áp chặt đầu tôi vào ngực anh, dịu dàng vuốt tóc tôi: “Tiểu Dĩnh!”
Lại là giọng nói đó, tôi cố gắng mở mắt nhưng không sao mở được.
Anh giữ cằm tôi, ép tôi nhìn vào mắt anh, không cho phép tôi được lẩn tránh.
Sau đó, người anh từ từ ép xuống, miên man quấn quýt hai cánh môi hồng của tôi.
Trong lúc giãy giụa kịch liệt, cuối cùng tôi đã nhìn rõ mặt người ấy.
“Ân Chân!” Tôi hét lên một tiếng rồi ngồi bật dậy, trong lúc hốt hoảng không còn phân biệt được là mơ hay thực.
“Tôi đây.” Ân Chân điềm đạm. “Em khẽ thôi, Hứa Lăng Phi ngủ rồi, đừng đánh thức nó.”
Giọng tôi nghe rất xa xôi: “Tôi vừa gọi anh à?”
“Đúng thế.” Ân Chân cười, chậm rãi nói tiếp: “Em gọi tên tôi, còn hét rất to nữa.”
Đầu óc trì trệ mất một giây, tôi lại gặp một giấc xuân mộng, đối tượng còn là anh nữa. Mặt tôi ửng hồng, nhanh chóng tẩy não, không thể để anh biết việc mất mặt này được. Tôi khẽ húng hắng ho. “Ồ, tôi gọi Tứ ca Dận Chân, không phải anh.”
Anh: “…”
Để kéo dài thời gian nghỉ Tết, thứ Bảy và Chủ Nhật này tôi vẫn phải đi làm.
Hoài Ngọc thần thần bí bí gọi điện cho tôi: “Này, Tiểu Dĩnh, xem ra có cửa rồi, hôm qua Thẩm Trạch hỏi Mười Đồng cách liên lạc với cậu.”
Tôi ồ lên một tiếng, sau đó mới giật mình thất sắc: “Anh ta không phải muốn hắt axit vào mặt mình đấy chứ?”
Hoài Ngọc buồn bực, rất lâu sau mới nói: “Tư duy của cậu thật kỳ quái.” Rồi bổ sung thêm một câu: “Người thường khó theo kịp.”
Tôi điềm nhiên: “Cảm ơn quá khen!”
Hoài Ngọc đột ngột nói sang chuyện khác: “Mình không lo việc anh ta hắt axit vào cậu, mà mình sợ anh ta sẽ hắt nước tẩy trang vào mặt cậu.”
Tôi: “…”
Nhận được điện thoại của giáo sư Mục là việc nằm trong dự liệu của tôi, cứ trước mỗi cái tên, ông và Niên phu nhân đều cãi nhau một trận kịch liệt về việc tôi và Mục Hàn sẽ đón Tết ở đâu.
Mọi năm cuộc tranh cãi đều diễn ra vào tối hai mươi ba tháng Chạp, nhưng năm nay hình như sớm hơn.
“Con gái ngoan!” Giáo sư Mục rào trước đón sau. “Ba mươi Tết nhớ đến sớm đấy.”
Tôi mím môi: “Bố! Bố đã nói với mẹ chưa?”
Giáo sư Mục thái độ cứng rắn: “Mặc kệ bà ấy!”
“Bố, bố làm thế này chẳng phải làm khó con à?” Một người là bố, người kia là mẹ, tôi chẳng muốn đắc tội với ai hết.
“Hừ, mấy năm trước bố đều nhường nhịn rồi, năm nay nói gì cũng phải đến chỗ bố đón Tết.”
Tôi thở dài: “Bố, bố biết nấu ăn không?”
Giáo sư Mục ngập ngừng: “… Bố sẽ mua đồ bán thành phẩm.”
“Bán thành phẩm thì cũng phải gia công chứ!” Tôi đả kích.
“Vậy bố sẽ mua đồ làm sẵn.”
Tôi tiếp tục đả kích: “Bố thấy sẽ có người chịu ăn ạ?”
“…”
“Huống hồ, bếp của bố có dùng được nữa không, lại là một vấn đề.”
Giáo sư Mục đột nhiên ngẩn ra, lúng búng: “Vậy phải làm thế nào?”
“Luật cũ, vẫn nên ăn Tết với mẹ.” Tôi đáp.
“Ồ!” Giáo sư Mục buồn bã cúp điện thoại.
Ngay sau đó, điện thoại của Niên phu nhân gọi đến.
“Tiểu Dĩnh, về sớm một chút, mẹ sẽ làm nhiều món ngon cho con.” Tác phong hùng dũng dứt khoát của mẹ vẫn không hề thay đổi.
Tôi vội vội vàng vàng nhận lời: “Vâng, vâng!”
Mẹ hài lòng cười: “Ân Chân cũng đến nữa nhé?”
Tôi do dự, ậm ậm ờ ờ trả lời cho qua.
“Mẹ còn phải gọi điện cho anh trai con nữa, cứ thế đi.” Câu cuối cùng còn chưa nói hết, mẹ đã cúp máy.
Tôi cụp mắt, rồi lại nhướn mày, kỳ nghỉ Tết là ngày duy nhất trong năm cả nhà đoàn viên, nhưng cũng là dịp để bố mẹ tôi cãi nhau liên miên, chẳng ai chịu ai tới cùng. Nhưng năm nay có Tiểu Vân, Ân Chân và cả Hứa Lăng Phi, dù thế nào họ cũng phải giữ cho mình vài phần thể diện.
May mắn là, Thẩm Trạch hoàn toàn không làm phiền tôi. Có lẽ anh ta cảm thấy đối phó với một cô gái chân yếu tay mềm thật không được phong độ cho lắm.
Chẳng mấy chốc kỳ nghỉ Tết được mong chờ đã tới, tôi, Ân Chân và cả Hứa Lăng Phi nữa, sáng sớm ngày ba mươi mốt đã lên xe về nhà.
Ân Chân nhanh nhẹn lên xe, vỗ vỗ vào ghế bên cạnh ý bảo tôi ngồi.
Tôi mặc kệ anh, ngồi hàng ghế sau cùng Hứa Lăng Phi.
“Tết năm ngoái anh ăn Tết thế nào?” Tôi hỏi anh.
Anh nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu: “Cũng chẳng có gì đặc biệt, gia yến, sau đó ai về phủ người ấy.”
Tôi phì cười: “Còn cả gia yến nữa à? Anh có nhiều anh chị em thế sao?”
Anh nghiêm túc gật đầu: “Đúng là không ít.”
“Có nhiều bằng con trai con gái của Khang Hy không?” Tôi cố ý trêu anh.
Anh vẫn rất nghiêm túc: “Cũng tầm ấy.”
Tôi gật đầu: “Chẳng trách.”
Anh nhìn tôi.
“Nhà anh không chú trọng tới kế hoạch hóa gia đình, đẻ nhiều quá không có cơm ăn, chẳng trách tôi lại nhặt được anh trong thùng rác.”
Anh: “…”
Xe vừa đi chưa được bao lâu, tôi nhận được điện thoại của Mục Hàn: “Tiểu Dĩnh, em dậy chưa, anh đến đón em, sau đó cùng về nhà mẹ.”
Tôi chẳng khách khí gì đáp: “Em đã lên xe rồi, sao anh không nói sớm?”
“Thì giờ anh mới mượn được xe mà.”
Tôi cười: “Thôi, anh đi đi!”
“Trời ạ, em đúng là ngốc chết đi được, ngồi xe khách đường dài hai tiếng đồng hồ, em không sợ bị sụn lưng à, nói cho anh biết bến tiếp theo ở đâu, anh sẽ đợi em.” Mục Hàn cười hai tiếng.
Tôi lẩm bẩm: “Sao mà sụn lưng được, là bình thường anh quá công tử, hưởng thụ quen rồi.”
Mục Hàn cằn nhằn: “Cho dù em không sao, cũng phải nghĩ cho Ân Chân chứ, lưng của người đàn ông là quan trọng lắm đấy.”
Tôi: “…”
Đợi đến nửa ngày vẫn không thấy bóng dàng Mục Hàn đâu, tôi sắp lạnh cóng cả người rồi.
Tôi xoa xoa tay, đi đi lại lại. Vừa đi vừa mắng: “Mục Hàn chết tiệt! Mục Hàn chết tiệt!”
Ân Chân quay đầu liếc mắt nhìn tôi, cởi chiếc khăn quanh cổ ra quàng cho tôi.
“Anh không lạnh à?” Tôi khịt khịt mũi.
“Không lạnh.”
Thế là tôi yên tâm chiếm luôn chiếc khăn của anh.
“Chú Ân, cháu cũng lạnh.” Hứa Lăng Phi dụi qua dụi lại cánh tay chúng tôi nũng nịu.
Ân Chân thản nhiên: “Hết rồi!”
Hứa Lăng Phi trề môi.
Tôi tháo khăn ra cho nó, nhìn nó nghịch tới mức mồ hôi ướt trán, trông chẳng có vẻ gì là lạnh. Tiểu tử này muốn phá đám đây, tôi lườm nó, nó cười hắc hắc gian tà.
Tôi vừa chui vào xe, lập tức cằn nhằn Mục Hàn: “Sao anh không đợi đến khi em chết cóng rồi hẵng tới.”