Nghe nói hôm nay Tiêu tổng tới văn phòng. Anh ta chắc chắn sẽ tìm tôi để hỏi tiến triển về vụ tập đoàn Lãm Giang. Tôi ngồi trước máy tính cắn bút suy nghĩ xem phải đối phó thế nào.
Mục Hàn mặt mày hớn hở tới tìm tôi, anh ấy vừa xuất hiện, đầu tiên làm cô bé lễ tân ngượng nghịu tới mức mất hết hình tượng, sau đó thì lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của những cô gái chưa chồng trong công ty.
Tôi kéo anh ra góc cầu thang, hỏi: “Anh, có chuyện gì thế?”
Mục Hàn xua tay: “Đến tìm em lấy chìa khóa nhà.”
Tôi vừa móc chìa khóa ra vừa hỏi: “Anh cần chìa khóa để làm gì?”
Mục Hàn cười hi hi: “Mượn dùng một phòng.”
Tôi lập tức thu tay về, cảnh giác nói: “Anh đừng có phá hỏng nhà bếp của em đấy.”
“Phản ứng của em và Ân Chân giống hệt nhau, chẳng trách anh nói thế nào, dỗ thế nào anh ta cũng không chịu đưa chìa khóa cho anh.”
“Thế à?” Tôi thản nhiên đáp.
“Đừng vớ vẩn nữa! Mau đưa đây” Mục Hàn giương bộ dạng hung thần ra đe dọa tôi.
Tôi đưa chìa khóa cho anh trong tâm trạng không cam tâm tình nguyện chút nào, còn không quên dặn: “Anh phải hết sức cẩn thận đấy!”
Mục Hàn nhét vào tay tôi một lá thư: “Này, Tứ Gia của em nhờ anh đưa cho em đấy, anh thấy anh ta viết viết lách lách cả buổi sáng, không biết có phải thư tình không nữa.”
Tôi bất giác cụp mắt xuống.
Mục Hàn hừ lạnh: “Còn dùng băng dính dán tới mấy lớp, sợ anh đọc trộm chắc.”
Tôi cười ngất: “Nếu như không dán, anh có đọc không?”
“Đương nhiên.” Mục Hàn thản nhiên đáp: “Muốn theo đuổi em gái anh thì tất phải qua cửa của anh.”
Tôi cầm lá thư đập vào đầu anh một cái: “Vì vậy chiêu này dùng để phòng tiểu nhân chứ không phòng người quân tử.”
Mục Hàn: “…”
Tôi quay về chỗ ngồi chưa được bao lâu thì liên tục có đồng nghiệp tới tận nơi tìm. Tất cả đếu là nữ, không có ngoại lệ nào.
Người này hỏi: “Niên Dĩnh, người vừa rồi có phải là bạn trai cậu không?”
Tôi lắc đầu: “Là anh trai mình.”
Hai mắt người đó sáng bừng lên: “Anh ruột à?”
Tôi gật gật đầu.
Lại thêm người nữa: “Anh ấy đẹp trai quá.”
Tôi tự hào: “Chứ sao, anh mình mà.”
Lại có người nói: “Cậu với anh ấy không giống nhau tí nào.”
Tôi liếc nhìn người vừa nói, vẻ mặt không vui.
Cô bé lễ tân mãi mới chen được vào: “Chị Dĩnh…”, rồi im lặng.
Tôi buồn cười quá, nói: “Anh trai chị là hoa đã có chủ rồi.”
Ngay sau đó những tiếng chép miệng tiếc nuối vang lên.
Người này nói: “Thật đáng tiếc!”
Người kia nói: “Chậm một bước rồi!”
Em gái lễ tân lúng búng: “Chị Dĩnh, nếu anh ấy chia tay với bạn gái, chị nhớ thông báo cho em đầu tiên nhé!” Sau đó ôm mặt bỏ chạy.
Câu này tôi phải nói với Tiểu Vân, để cô ấy có chút ý thức đề phòng mời được.
Sau khi xua được đám fan của Mục Hàn đi, tôi ổn định tâm trạng, bóc thư Ân Chân ra đọc.
“Niên Dĩnh, dù em có cho rằng tôi ích kỷ hay không, tôi vẫn phải nói suy nghĩ của mình với em.”
Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, vừa nặng vừa nhanh.
“Để đạt được mục đích có rất nhiều thủ đoạn, nhưng cách mà em chọn tôi không tán đồng.”
Tôi cắn cắn môi, xem ra tôi đã hiểu lầm rồi, đều tại Mục Hàn đoán mò mà ra cả.
“Đối phương dù sao vẫn là một người làm kinh doanh, mà người làm kinh doanh ai không coi trọng lợi nhuận, em phải dùng tài năng của mình để thuyết phục anh ta. Dùng sắc đánh đổi, cách này không bền.”
Tôi ôm trán, rốt cuộc anh muốn nói gì.
“Giờ tôi đưa ra ba điểm cho em tham khảo.”
“Thứ nhất: Phải chứng minh cho anh ta thấy sản phẩm của công ty em có ưu thế vượt trội những sản phẩm cùng loại của các công ty khác, thật chi tiết. Có câu nói: “Làm việc mới không bằng làm việc mình đã thành thạo”, thiết lập một mối quan hệ hợp tác tốt đẹp, lâu bền luôn quan trọng hơn chút lợi ích nhỏ trước mắt. Đối phương không thể không hiểu đạo lý này.”
“Thứ hai: Lập một bản kế hoạch chi tiết, kết hợp với khuyến mại. Đây có lẽ không phải là việc của em, nhưng như thế sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho đối phương.”
“Thứ ba: Kiên trì. Phải cho đối phương thấy thành ý và sự quyết tâm từ tận đáy lòng của em.”
Mấy chữ cuối cùng có vẻ viết vội vàng, thậm chí không ký tên.
Tôi bị lá thư với những lời lẽ không rõ ràng này làm cho dở khóc dở cười, mấy trang giấy viết thư mỏng dính lại khiến trái tim tôi hỗn loạn.
Dùng sắc đánh đổi, không thể bền lâu. Thế mà anh cũng nghĩ ra được. Tôi bĩu môi bất bình. Suy nghĩ hồi lâu, tôi bỗng vô cớ bật cười thành tiếng.
“Niên Dĩnh, cười gì thế?” Chung Thiền Quyên đi ngang qua nhìn vào mặt tôi, hỏi.
“Không có gì!” Tôi vội vàng giấu lá thư đi.
Cô ta nghi ngờ liếc tôi một cái.
Tôi cười ngờ nghệch.
Buổi trưa khi tôi đến cửa hàng hoa, Hoài Ngọc cũng vừa đến, ngáp dài, vẻ mặt mệt mỏi, cô ấy khom người, đỡ eo, cảm giác đi lại rất khổ sở.
Mục Hàn vội vàng đẩy cửa bước vào, trong tay cầm túi lớn túi nhỏ. Anh thở phì phò hỏi: “Tiểu Vân, em đã ăn cơm xong chưa?”
Trịnh Tiểu Vân giọng dịu dàng: “Vẫn chưa.”
“Tốt quá, anh còn sợ không kịp.” Mục Hàn đặt đồ lên bàn, lấy từng thứ từng thứ trong đó ra.
“Đây là canh hoa quả Mục thị, em có thể coi là món khai vị.” Sau đó anh ấy lại lấy bông cải xanh xào tôm nõn, trứng kho, hành tây xào thịt bê, cá hấp và bò bít tết. Cuối cùng lấy ra bánh rán và bánh khoai môn: “Món tráng miệng.” Anh cười hi hi nói.
Tiểu Vân cười nghiêng ngả.
Tôi trợn mắt há miệng: “Anh chuẩn bị từng này thứ cho một mình Tiểu Vân à?”
Mục Hàn lờ tôi đi, giờ trong mắt anh ấy chỉ có thể nhìn thấy người khác thôi, anh dịu dàng hỏi: “Những món này có hợp khẩu vị của em không?”
Tiểu Vân miệng nhét đầy thức ăn, chẳng buồn trả lời, chỉ gật đầu như gà mổ thóc.
“Một đầu bếp thiên tài như thế ở trước mặt em, em còn do dự gì nữa, mau đưa anh về nhà đi.” Mục Hàn đắm đuối nói.
Tiểu Vân đỏ mặt: “Trước mặt bao nhiêu người thế này, anh đáng ghét chết đi được.”
Mục Hàn nắm lấy cánh tay cô ấy: “Cứ coi như họ không tồn tại đi. Anh đút cho em ăn nhé?”
Bọn họ chẳng buồn quan tâm tới những người có mặt trong cửa hàng, đầu mày cuối mắt với nhau, Hoài Ngọc làm bộ dạng buồn nôn: “Thật sởn hết cả da gà!”
Tôi giơ cao tay: “Đến em gái anh ấy mà cũng không có phần, thật quá đáng, đánh đi.”
Hoài Ngọc xoa xoa tay, hùng hổ định làm theo lời tôi.
Mục Hàn vội chuyển đề tài: “Em gái, chiếc laptop anh mang cho em dùng có thích không?”
Tôi buột miệng: “Anh, chắc anh sắp nổi tiếng rồi!”
“Hả?”
“Bao nhiêu là hình sexy, ngày mai em sẽ post hết lên mạng.”
Mục Hàn: “…”
Khi Kha Phong bước vào, Dư Tiểu Thanh nhìn anh ta với ánh mắt chờ đợi.
Nhưng hai tay anh ta trống không, khiến người khác không khỏi thất vọng.
Tôi đắc ý nghĩ, anh ta làm sao bì được với anh trai tôi chứ!
Kha Phong nhìn quanh quất, đột nhiên cầm một bó hoa hồng to, hỏi: “Bó này bao nhiêu tiền?”
Tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Là chủ, tôi vô thức báo giá cho anh ta, Kha Phong đặt một tờ giấy bạc xuống, rồi quay sang đưa cho Tiểu Thanh: “Tặng em này!”
Tiểu Thanh mở to mắt, nói với giọng như không dám tin: “Thật tặng cho em à?”
Kha Phong cười tươi: “Đương nhiên.”
Theo như trình tự bình thường, lúc này Tiểu Thanh nên lao vào vòng tay anh ta.
Thế là chúng tôi rất phối hợp, đồng loạt quay người đi.
Tôi thầm nghĩ: Chiêu này Kha Phong sử dụng rất tốt, không những thỏa mãn được lòng hư vinh của Tiểu Thanh mà còn giúp cho việc kinh doanh của cửa hàng, lấy lòng bà chủ là tôi đây.
Hai người đó biểu diễn xong tiết mục của mình sau lưng chúng tôi, Kha Phong nói: “Anh mời em đi ăn nhé.”
Tiểu Thanh vui vẻ nhảy chân sáo ra ngoài cùng anh ta.
Tôi oán thán nhìn Hoài Ngọc: “Chẳng ai đi ăn với mình, đành phải mời cậu vậy.”
Hoài Ngọc chống nạnh cười nói: “Mình ăn xong mới tới, bổn cô nương không thể đi cùng cậu được.”
Thật mất mặt.
Chỉ còn lại Hứa Lăng Phi và Ân Chân.
“Vậy thì, tôi đành miễn cưỡng đứng ra chịu trận.” Ân Chân khóe mắt như cười, điềm đạm nói.
“Cả em nữa, cả em nữa.” Hứa Lăng Phi giơ tay.
Tôi dùng tiếng cười thận trọng che giấu tâm trạng của mình.
Hứa Lăng Phi gọi cả một bàn đồ ăn vặt, có lẽ những thứ này bình thường Đinh Nhất Nhị cấm không cho nó ăn.
Tôi không cản nó, chẳng mấy khi được ăn một bữa, chắc là không vấn đề gì.
Hứa Lăng Phi ăn nhồm nhoàm, mồm bóng nhẫy, tôi rút giấy ăn ra lau miệng cho nó.
“Người không biết lại tưởng nó là con em.” Ân Chân đột nhiên mở miệng, giọng điệu kỳ quái.
Tôi cười cho có lệ, chậm rãi nói: “Hồi mười mấy tuổi tôi chưa từng làm những chuyện hư hỏng.”
Ân Chân liếc mắt nhìn tôi, chậm rãi nói: “Ở chỗ tôi, vào tuổi em, con cũng sắp tới tuổi lấy vợ rồi.”
Tôi không cho là thật: “Đừng mang mấy chuyện hủ tục ở quê anh ra nói, giờ những người hơn ba mươi mới kết hôn, hơn bốn mươi mới sinh con nhiều lắm.”
Anh ngập ngừng, định phản bác, cuối cùng lại im lặng.
Tôi làm như vô tình nói: “Tôi đã đọc thư anh rồi.”
Ân Chân nhướn nhướn mày.
“Chú Ân viết thư tình cho chị Tiểu Dĩnh ạ?” Hứa Lăng Phi cười hi hi nói xen vào: “Chú Ân cũng thật quê mùa, giờ ai còn viết thư tình bằng tay nữa, đều gửi email và nhắn tin hết rồi.”
Tôi cong môi: “Chị thích thư viết tay đấy thì sao nào? Như thế mới tình cảm!” Lúc này tôi mới phát hiện ra mình vừa nói hớ: “À, có điều lá thư đó không phải thư tình.”
Tôi trừng mắt lườm Hứa Lăng Phi một cái: “Trẻ con đừng có tham gia vào.”
“Vậy em thấy kiến nghị của tôi thế nào?” Ân Chân nhìn tôi mắt như thấp thoáng cười.
Tôi nói: “Đáng để suy nghĩ.”
Anh cụp mắt, cười mỉm.
Hứa Lăng Phi lại gian tà ghé sát vào: “Em có thể đưa ra ý kiến không?”
Tôi đẩy một đĩa bánh Tart tới trước mặt nó: “Người lớn nói chuyện, trẻ con không được xen vào.”
“Dạ!” Hứa Lăng Phi ngượng ngùng.
Tôi len lén liếc Ân Chân: “Cảm ơn!”
Anh ngước mắt: “Không có gì.”
Khi hai ánh mắt chạm nhau, tim tôi giật thót một cái, tôi phải vội cụp mắt trước.
“Chị Tiểu Dĩnh xấu hổ rồi!”
“Hứa Lăng Phi, hỏi cậu một câu đây.” Ân Chân ánh mắt nhẹ như không: “Có một con sâu muốn qua sông, nhưng trên sông không có cầu, giữa sông có một phiến lá, hỏi nó làm sao để qua sông?”
Có lẽ đây là câu đố anh đọc được trên mạng, tôi phì cười. Theo tư duy thông thường thì con sâu phải nhảy lên phiến lá, sau đó chờ gió đẩy đi, nhưng người bình thường đều cho rằng đáp án không thể đơn giản như thế, vậy là vắt óc ra mà nghĩ.
Hứa Lăng Phi bị Ân Chân “lừa” cho ngồi nghệt ra đó mà nhăn nhó suy tư.
Ân Chân điềm đạm nói: “Chúng ta tiếp tục thôi.”
Tôi cố nhịn cười, còn ánh mắt anh lại hết sức hiền hòa, điềm tĩnh.
Sự do dự của tôi chỉ kéo dài một lúc, sau đó liền ngả bài: “Thật ra tối qua chẳng xảy ra chuyện gì cả.”