iếc xe lại lao qua trước mặt tôi, giờ bộ dạng tôi thế này cho dù là xe chưa có khách thì lái xe cũng không chịu dừng lại, tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.
Con người tôi không thích làm phiền người khác, nhưng “người khác” đó không bao gồm ông anh trai.
Tôi gọi di động cho anh ấy, bảo anh nhanh chóng vẫy một chiếc taxi đến đón tôi.
Khi Mục Hàn xuất hiện trước mặt tôi, tôi chưa bao giờ cảm thấy anh ấy lại cao lớn thế này.
Lái xe taxi nhìn bọc ghế trắng tinh bị tôi ngồi thành nhem nhuốc, đau lòng vô cùng.
Tôi không có tinh thần để bắt chuyện với anh ta, chỉ chỉ Mục Hàn, anh ấy chính là người phát ngôn của tôi, có chuyện gì tìm anh trai tôi là được.
Cuối cùng Mục Hàn phải trả thêm tiền cho lái xe, vấn đề được giải quyết êm thấm.
Những vấn đề có thể giải quyết bằng tiền thì không phải là vấn đề, câu nói này rất có lí.
Mục Hàn đưa thẳng tôi về cửa hàng hoa, trách cứ: “Cũng may hôm nay em tìm anh, sáng sớm mai anh về rồi.”
Tôi nói: “Bao giờ anh quay lại Thượng Hải làm việc? Lần này anh không về thăm bố mẹ phải không?”
Anh cười hi hi: “Lần sau.”
Mấy năm trước Mục Hàn bị điều đến Bắc Kinh làm việc, say mê phong cảnh con người nơi đế đô nên ở lại đó làm liền mấy năm. Rõ ràng ở đấy có người và việc khiến anh không nỡ rời xa, thế mà lí do anh đưa ra lại đường hoàng tới mức tôi phải đỏ mặt. Anh nói: “Anh thay em canh chừng Tứ gia mà, khi nào em nhớ anh ta, nhớ anh cũng thế thôi.”
Tôi “…”
Nhưng giờ trong tay tôi đã có con át chủ bài Trịnh Tiểu Vân, không tin không trị được anh.
Tôi nheo mắt lại, gian tà nói: “Nếu anh không quay về, cẩn thận Tiểu Vân bị người ta cướp mất. Anh phải biết, những người con gái thuần khiết mà xinh đẹp như nó thì kẻ si tình theo đuổi không ít đâu.”
Mục Hàn dịu dàng nhìn Tiểu Vân cười: “Nếu cô ấy đồng ý làm bạn gái anh, anh lập tức xin về.” Cũng may lúc này Tiểu Thanh không có ở đây, nếu không sẽ đau lòng lắm.
Trịnh Tiểu Vân bĩu bĩu môi, điềm đạm vuốt vuốt mái tóc ngắn: “Em là người của Tứ Gia.”
Tôi: “…”
Mục Hàn tức giận trừng mắt lườm tôi: “Đều do em làm hư cô ấy.”
Tôi ngoài cười khan còn có thể làm gì.
Sau khi tiễn Mục Hàn đi, tôi và Tiểu Vân đang nói chuyện, thì một ông lão thần sắc buồn bã đi ra khỏi cửa hàng, Ân Chân bước theo sau ông ta gọi: “Này, ông quên bàn cờ rồi.” Ông ta vẫn cúi đầu mà đi.
“Lại chuyện gì nữa đây?” Trí tò mò của tôi nổi lên đủ để giết chết một con voi trưởng thành.
“Chị Dĩnh, ông lão này chính là ông lão viết câu đối ngày hôm qua.” Tiểu Vân nói.
Tôi như hiểu ra, ngay sau đó lại thấy u mê: “Vậy hôm nay ông ta lại bị sốc vì việc gì nữa?”
“Có lẽ là muốn báo mối thù ngày hôm qua, ông ta cố ý mang cờ đến chơi cùng Tứ Ca, hòng lấy lại thể diện.”
Tôi xen vào: “Xem ra không những không lấy lại được thể diện, mà còn mất nốt phần còn lại.”
“Chị Dĩnh anh minh!” Tiểu Vân rất biết nịnh bợ, đương nhiên tôi cũng thích.
Ân Chân lặng lẽ đứng đó: “Kỳ nghệ của ông ta cũng rất khá mà.”
Tôi phì cười bằng mũi: “Nhưng so với anh thì vẫn kém hơn nhiều, đúng không?”
Người này da mặt càng ngày càng dầy. Anh chỉ cười không đáp.
“Chị Dĩnh, chị và Tứ ca chơi một ván cờ đi, hạ bớt nhuệ khí của anh ta.” Tiểu Vân nhiều khi cũng nịnh bợ hơi thái quá, tôi chẳng hiểu nhiều về cờ vây, thứ duy nhất tôi tinh thông là cờ ngũ tử và cờ nhảy, nhưng liệu có thể làm nên trò trống gì đây.
Tôi sờ sờ mũi rồi cười hi hi: “Có cơ hội, có cơ hội!”
“Sao lại nhếch nhác thế này?” Tôi ngồi trong cửa hàng đã nửa tiếng đồng hồ rồi, Ân Chân mới phát hiện ra toàn thân tôi toàn bùn đất, thật chẳng còn coi bà chủ cửa hàng kiêm bà chủ nhà này ra cái gì nữa.
Nhắc đến việc này cơn giận lại nổi lên, tôi kể qua một lượt chuyện vừa xảy ra.
Dư Tiểu Thanh vừa bước chân vào cửa đã hào hứng chạy đến trước mặt tôi: “Chị Dĩnh, cái xe con đó là hiệu gì?”
“Chị chẳng hiểu gì về xe cộ cả.” Tôi nói, liếc mắt. “Em cũng không biết mà quan tâm tới chị một chút à?”
Trịnh Tiểu Vân kéo tôi về phía mình: “Chị Dĩnh, có Tứ Gia Đảng quan tâm chị là được, người của Bát Gia Đảng quan tâm chúng ta không thèm.”
Tiểu Thanh làm bộ định bổ nhào vào, hai người lại quấn lấy nhau đùa nghịch.
Việc này ngày nào cũng xảy ra vài bận, tôi đã không còn thấy lạ nữa.
Thấy họ thực sự gây ồn ào chẳng ra sao, tôi mới lạnh lùng buông một câu: “Thụ thụ tương luyến không có kết quả đâu.” Cả hai lập tức quay đầu nhìn tôi, lúc ấy mới chịu dừng.
Tôi hi sinh quá lớn mà, haizz!
Tiểu Thanh không chịu thôi lại áp sát vào tôi: “Chị Dĩnh, chị nghĩ xem logo của cái xe ấy hình dạng thế nào?”
Tôi nhớ kĩ lại một lượt, “Hình như chỉ có một con chim ưng sải cánh.”
Tiểu Thanh muốn thổ huyết: “Là đại bàng.”
“Ồ!” Tôi nhún nhún vai thờ ơ. “Đại bàng với chim ưng gần giống nhau mà.”
Tiểu Thanh tiếp thục thổ huyết.
Tiểu Vân kéo miệng lên cười: “Là Aston Martin, chị Dĩnh chị gặp phải Phú Nhị Đại[6] rồi”
[6] Con trai, con gái nhà phú gia được sinh vào những năm 70-80, thừa kế gia sản có giá trị từ 10 tỉ trở lên thì được gọi là Phú Nhị Đại.
“Phú em gái em thì có.”
“Em gái em là Tiểu Thanh.”
Tiểu Thanh trề môi: “Mình lơ mà cũng trúng đạn à?”
Ân Chân vẫn không nói gì.
“Vậy người đàn ông đó trông thế nào, chị Dĩnh có nhìn rõ không?”
“Trông giống con chó.”
Trịnh Tiểu Vân hai mắt phát sáng: “Chị Dĩnh sắp khổ tận cam lai rồi, em có dự cảm, chị sẽ nhanh chóng có một mối tình lãng mạn thần sầu quỷ khóc với anh chàng Phú Nhị Đại đó.”
Tôi tiện tay với cái gối tựa đập vào đầu Tiểu Vân: “Cút!”
Tiểu Vân ấm ức: “Các tiểu thuyết ngôn tình đều viết thế mà.”
“Còn ăn nói lăng nhăng nữa là trừ lương em đấy, trả hết cho Tiểu Thanh.” Tôi tức giận chau mày.
Tiểu Thanh vui sướng: “Chị Dĩnh vạn tuế!”
Tôi phóng khoáng khoát tay: “Đóng cửa, về!”
Về đến nhà, câu đầu tiên mà Ân Chân nói với tôi là: “Chuyện tối qua…”
Tôi đập bàn bộp một cái: “Anh vẫn còn chưa chịu thôi?” Tôi đã quên rồi, anh lại cứ phải nhắc cho tôi nhớ.
Anh bị tôi dọa đến mức sợ nhảy cả lên, vội im miệng.
Tôi nhanh chóng tắm rửa thay quần áo, còn mặc bộ quần áo bẩn thỉu này trên người, tôi sợ người mình sẽ thối um lên mất.
Phơi quần áo xong, Ân Chân dường như bừng tỉnh: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Tôi ngáp dài: “Có gì ngày mai hãy nói!” rồi đi thẳng vào phòng ngủ, chuyện có to bằng trời cũng không thể ngăn được quyết tâm đi ngủ của tôi.
Lại một ngày mới đến.
Chung Thiền Quyên vẫn bảo vệ cái máy quẹt thẻ như bảo vệ tính mạng mình, Quách Thần Thần sắc mặt vẫn âm trầm như thế, dường như càng ngày càng khó coi hơn. Bộ phận thị trường người nào người nấy đều thấp thỏm lo âu, chỉ sợ giẫm phải mìn chìm.
Tôi lại một lần nữa được Quách Thần Thần bí mật gọi vào văn phòng chị ta.
Chị ta tươi cười hỏi: “Tiểu Dĩnh, chuyện lần trước nói với em, em suy nghĩ thế nào rồi?”
Tôi giả ngốc: “Bản kế hoạch và báo cáo tổng kết em đã nộp cả rồi, còn có việc gì nữa?”
Chị ta cố gắng nhẫn nhịn, vẫn tươi cười: “Chính là phúc lợi của nhân viên, kỳ vọng của em dành cho công ty, hoặc có ý kiến gì với cá nhân chị, em có thể đề đạt. Trên công việc chúng ta là quan hệ cấp trên cấp dưới, nhưng ngoài giờ vẫn có thể làm bạn mà.”
Tôi rùng mình một cái, không phải chị ta uống nhầm thuốc đấy chứ. Tôi băn khoăn nói: “Không có, không có, thế này là tốt lắm rồi ạ, ha ha!”
“Vậy em cảm thấy cá nhân chị thế nào?” Chị ta cười hi hi.
“Giám đốc Quách quan tâm tới nhân viên, là việc mà anh chị em trong bộ phận ai cũng hiểu cũng biết. Được làm việc cùng chị là may mắn của bọn em.” Phì phì, Thế nào gọi là lừa dối lương tâm, thế nào gọi là mở to mắt mà nói dối, chính là thế này đây!
Da mặt Quách Thần Thần đúng là dầy quá sức tưởng tượng, chị ta không hề ngượng ngùng mà gật gật đầu: “Chị tiếp nhận những lời tán dương của em.”
Tôi đỡ ngực, duy trì nụ cười hoàn mĩ.
“Mấy hôm nữa chị sẽ đề bạt em lên chức phó giám đốc với Tổng giám đốc” Chị ta vỗ vỗ vai tôi, “Tiểu Dĩnh, bộ phận thị trường bao nhiêu người như thế, em là người duy nhất khiến chị vừa ý.”
Tôi có thể cảm nhận được cơ mặt mình đang co giật, nhân cơ hội trước khi nó cứng ngắc lại, tôi vội nói: “Vậy em xin ra ngoài làm việc trước.”
Chị ta mỉm cười gật đầu.
Về nhà, tôi bị đau dạ dày không ngừng, đây đúng là kết cục bi thương.
Tôi gọi điện đến cửa hàng hoa bảo Ân Chân tự về, sau đó nằm trên ghế sô pha như người đã chết.
Ân Chân mở cửa bước vào, tôi thều thào nói: “Thức ăn còn trong tủ lạnh anh mang ra hâm nóng mà ăn đi”
“Cô cho tôi ăn thức ăn thừa từ hai ngày trước?” Anh có vẻ không vui.
“Có vấn đề gì không?” Tôi không hiểu, đồ ăn trong tủ lạnh không thể hỏng được, tại sao không thể ăn.
Anh chẳng buồn để ý tới tôi nữa, nhanh nhẹn mang đồ trong tủ lạnh ra, ném thẳng vào thùng rác.
Cơn giận xộc lên, tôi chỉ thẳng vào anh hét: “Anh bị làm sao đấy”
Anh hoàn toàn không quan tâm tới những lời tức tối đó, chỉ chậm rãi nói: “Tôi đọc trên báo thấy nói, rau quả để qua đêm không nên ăn, nó sẽ phân giải ra hàm lượng nitrit, dễ gây ung thư.”
Tôi: “…”
Anh dường như đọc được câu hỏi trong đầu tôi, lại nói: “Thức ăn thì khá hơn, nhưng cũng để hai ngày rồi, cô đâu thiếu gì chút tiền mọn, hà tất phải hà tiện với sức khỏe của mình”
Cơn giận vừa bốc lên bỗng xẹp hẳn. Tôi hỏi bằng giọng ấm ức: “Vậy chúng ta ăn gì?”
“Cô đợi đấy!” Anh thay giầy rồi lại chạy ra ngoài.
Vài phút sau tôi mới phản ứng lại được, lao ra ngoài ban công gọi với xuống dưới: “Này, anh không mang tiền”
Anh chỉ xua xua tay mà không buồn quay đầu lại.
Tôi vui mừng nghĩ, có bản lĩnh thì dựa vào cái mặt anh mà đổi mang về đây hai hộp cơm đi.
Anh đúng là không khiến tôi thất vọng, mang về cơm còn có thịt có cá.
Tôi băn khoăn hỏi: “Anh lấy đâu ra tiền?”
“Ăn xong tôi sẽ nói cho cô biết” Anh điềm đạm.
Tôi và mấy miếng cơm, lại hỏi: “Không phải anh cướp về đấy chứ?”
Anh miệt thị nhìn tôi: “Đương nhiên là không.”
Tôi yên tâm hơn, lại ăn thêm mấy miếng nữa: “Anh không bị chị ta quấy rối chứ?”
Anh khẽ húng hắng ho: “Đầu óc cô toàn nghĩ những thứ linh tinh gì thế?”
Tôi đỏ mặt tiếp tục cúi đầu ăn.
Ăn cơm xong, không đợi tôi nói, Ân Chân mở miệng trước: “Tối đó tôi đường đột… cô, tôi rất tiếc về việc ấy.”
Anh nói nhanh tới mức tôi không có cơ hội để cắt ngang, tôi buồn bực vô cùng, anh lại thế rồi.
Anh nhanh nhẹn nói tiếp: “Tôi biết như thế là không công bằng với cô, nhưng tôi không thể lấy cô, mong cô tha lỗi.”
Tôi đột ngột hóa đá.
“Tôi không thể ở lại đây mãi, nên không thể hứa hẹn bất cứ điều gì làm lỡ dở cuộc đời cô.”
Càng nói càng hăng nữa chứ, tôi buột miệng: “Này này, anh đừng có tự yêu bản thân quá đáng như thế được không hả? Tôi nói muốn lấy anh bao giờ?”
Anh do dự một lát: “Chuyện hôm đó tôi sẽ không kể ra đâu, cô yên tâm.”
Tôi chán nản dứt tóc, chẳng qua chỉ là bị đè một đêm và ấm ức chút thôi, có gì ng